Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 154 :

    trước sau   
xhjṿu muôbnoḱn tôbnoki thì liêfdxen quan gì tơmxph́i tôbnoki!

Thâxhjṿt ra là có liêfdxen quan tơmxph́i côbnok, măusnḷt Phong Quang nóng lêfdxen, môbnok̃i lâxhjv̀n nghe đmljsưbmsqơmxpḥc mâxhjv́y câxhjvu nói to gan của Âxqdtu Tuâxhjvn thì tim côbnok đmljsêfdxèu khôbnokng nhịn đmljsưbmsqơmxpḥc mà đmljsâxhjṿp nhanh hơmxphn, quan trọng là, biêfdxẻu tình vôbnokbnoḳi đmljsó của câxhjṿu hoàn toàn cònkhôbnokng ý thưbmsq́c đmljsưbmsqơmxpḥc lơmxph̀i của mình trăusnĺng trơmxpḥn đmljsêfdxén cơmxph̃ nào!

“Âxqdtu Tuâxhjvn, tôbnoki cảm thâxhjv́y chúng ta câxhjv̀n phải… hăusnl̉n là nưbmsqơmxph́c chảy thành sôbnokng,khôbnokng câxhjv̀n cưbmsq́ thêfdxé… cưbmsq́ thêfdxé chỉ vì cái trưbmsqơmxph́c măusnĺt đmljsưbmsqơmxpḥc khôbnokng?” Phong Quang râxhjv́t bôbnoḳi phục bản thâxhjvn lúc này còn có thêfdxẻ nghĩ ra hai cái thành ngưbmsq̃ mà nói.

Nào biêfdxét Âxqdtu Tuâxhjvn măusnḷt khôbnokng đmljsỏ tim khôbnokng loạn đmljsôbnoḳt nhiêfdxen câxhjv̀m lâxhjv́y tay côbnok đmljsăusnḷt lêfdxen khôbnoḱi vưbmsq̀a cưbmsq́ng vưbmsq̀a cưbmsq̣c nóng của câxhjṿu, hơmxph̀ hưbmsq̃ng nói: “Nơmxphi này khó chịu.”

“…” Môbnoḳt đmljsoàn ngưbmsq̣a chạy qua đmljsâxhjv̀u Phong Quang, cho dù là cách môbnoḳt lơmxph́p quâxhjv̀n, côbnok cũng có thêfdxẻ cảm nhâxhjṿn đmljsưbmsqơmxpḥc đmljsôbnoḳ âxhjv́m và hình dạng nơmxphi đmljsó, tay côbnok run run, bơmxph̉i vì bị câxhjṿu đmljsè năusnḷng nêfdxen khôbnokng run xuôbnoḱng dưbmsqơmxph́i, côbnok ngâxhjv̉ng đmljsâxhjv̀u nhìn gưbmsqơmxphng măusnḷt đmljsẹp trai nghiêfdxem túc của câxhjṿu, lại nhìn tay của mình, câxhjvu câxhjṿukhôbnokng câxhjv̀n đmljsáng khinh nhưbmsqxhjṿy thủy chung khôbnokng nói nêfdxen lơmxph̀i!

Loại con trai đmljsẹp măusnḷt nhưbmsqxhjṿy còn câxhjv̀n phải đmljsi làm mâxhjv́y viêfdxẹc đmljsáng khinh vơmxph́i ngưbmsqơmxph̀i khác sao!? Miêfdxẹng lưbmsqơmxph̃i hôbnok̀ đmljsôbnok̀!


Cho dù cách môbnoḳt lơmxph́p vải, chỉ câxhjv̀n vưbmsq̀a nghĩ đmljsêfdxén viêfdxẹc tay côbnok đmljsang đmljsăusnḷt ơmxph̉ trêfdxemljsó, Âxqdtu Tuâxhjvn chỉ có môbnoḳt loại hưbmsqng phâxhjv́n khó tả, câxhjṿu khôbnokng nhịn đmljsưbmsqơmxpḥc câxhjv́m lâxhjv́y tay côbnok ma sát ơmxph̉ phía trêfdxen, môbnoḳt bêfdxen đmljsem côbnok đmljsè lêfdxen cưbmsq̉a, dán lêfdxen măusnḷt côbnok phát ra tiêfdxéng hưbmsq̀ nhẹ thoải mái.

Phong Quang bị nhôbnoḱt trong lòng câxhjṿu yêfdxen lăusnḷng chôbnoḱng đmljsơmxph̃, côbnok nâxhjvng cánh tay khác còn tưbmsq̣ do che măusnĺt lại, thâxhjv́y môbnoḳt màn bản thâxhjvn giúp câxhjṿu quay tay này… Thâxhjṿt sưbmsq̣ chỉ có thêfdxẻ khoanh tay ngôbnok̀i nhìn, nhưbmsqng mà… âxhjvm thanh thoải mái đmljsó cào ngưbmsq́a tâxhjvm của côbnok.

Chàng trai này, có đmljsôbnoḳc!

Qua hôbnok̀i lâxhjvu, sau môbnoḳt tiêfdxéng rêfdxen rỉ, Âxqdtu Tuâxhjvn bình tĩnh trơmxph̉ lại, nhưbmsqng câxhjṿu châxhjṿm chạp khôbnokng buôbnokng côbnok ra, ngưbmsqơmxpḥc lại tưbmsq̣a đmljsâxhjv̀u chôbnokn vào côbnok̉ côbnok, tham lam ngưbmsq̉i hưbmsqơmxphng vị trêfdxen ngưbmsqơmxph̀i côbnok, tâxhjvm tình chưbmsqa bao giơmxph̀ bình tĩnh đmljsêfdxén vâxhjṿy, trưbmsqơmxph́c kia loại chuyêfdxẹn này câxhjṿu chỉ có thêfdxẻ dưbmsq̣a vào chính mình, xong viêfdxẹc lại càng thêfdxem trôbnoḱng rôbnok̃ng, nhưbmsqng hiêfdxẹn tại côbnok còn ơmxph̉ bêfdxen cạnh câxhjṿu, câxhjṿu bôbnok̃ng nhiêfdxen thâxhjv́y răusnl̀ngkhôbnokng có chuyêfdxẹn gì hạnh phúc hơmxphn đmljsưbmsqơmxpḥc nưbmsq̃a…

“Âxqdtu, Âxqdtu Tuâxhjvn…” Phong Quang rụt tay lại môbnoḳt chút nhưbmsqng vâxhjṽn khôbnokng rút ra.

Âxqdtu Tuâxhjvn hôbnokn nhẹ lêfdxen côbnok̉ côbnok, “Trưbmsqơmxph́c tiêfdxen tôbnoki đmljsi phòng tăusnĺm, râxhjv́t mau sẽ ra đmljsâxhjvy.”

“Ưzdgp̀m…” Âxqdtu Tuâxhjvn rôbnoḱt cục buôbnokng côbnok ra, xoay ngưbmsqơmxph̀i đmljsi tơmxph́i phòng tăusnĺm, tay Phong Quang giâxhjṿt giâxhjṿt run lêfdxen, đmljsôbnoḳ âxhjv́m vưbmsq̀a nãy giôbnoḱng nhưbmsq còn lưbmsqu lại trêfdxen tay côbnok, bâxhjvy giơmxph̀ nhơmxph́ lại… liêfdxèn nhịn khôbnokng đmljsưbmsqơmxpḥc muôbnoḱn úp măusnḷt vào tưbmsqơmxph̀ng.

bnok̃ng nhiêfdxen thâxhjv́y bản thâxhjvn trơmxph̉ nêfdxen khôbnokng biêfdxét khí tiêfdxét là gì.

Khi côbnok còn đmljsang ăusnln năusnln hôbnoḱi cải, Âxqdtu Tuâxhjvn nhanh chóng đmljsi ra tưbmsq̀ phòng tăusnĺm, câxhjṿu thay đmljsôbnok̉i quâxhjv̀n áo, đmljsưbmsqơmxphng nhiêfdxen cũng đmljsôbnok̉i luôbnokn cái quâxhjv̀n khác, áo sơmxph mi trăusnĺng trêfdxen ngưbmsqơmxph̀i còn chưbmsqa kịp cài lại, bơmxph̉i vâxhjṿy lôbnok̀ng ngưbmsq̣c câxhjṿu hoàn toàn bại lôbnoḳ ra ngoài, bêfdxè ngoài thoạt nhìn gâxhjv̀y yêfdxéu nhưbmsq thêfdxé nhưbmsqng khôbnokng nhìn đmljsêfdxén thâxhjvn thêfdxẻ khôbnokng măusnḷt quâxhjv̀n áo này… Lôbnok̀ng ngưbmsq̣c cưbmsqơmxph̀ng tráng có lưbmsq̣c đmljsó, còn có đmljsưbmsqơmxph̀ng rãnh kia, nhịn khôbnokng đmljsưbmsqơmxpḥc muôbnoḱn tưbmsqơmxph̉ng tưbmsqơmxpḥng môbnoḳt đmljsưbmsqơmxph̀ng đmljsi xuôbnoḱng sẽ là cái gì?

Phong Quang ôbnokm mũi, khôbnokng nói môbnoḳt câxhjvu xoay ngưbmsqơmxph̀i, thâxhjṿt sưbmsq̣ úp măusnḷt vào tưbmsqơmxph̀ng, khôbnokng thêfdxẻ trách côbnok suy nghĩ miêfdxen man, côbnok khôbnokng nghĩ tơmxph́i câxhjṿu măusnḷt quâxhjv̀n áo nhìn gâxhjv̀y, cơmxph̉i áo lại có thịt! Thâxhjṿt muôbnoḱn cơmxph̉i sạch… Ôqxqbi, côbnok sa đmljsọa rôbnok̀i.

“Phong Quang, em khôbnokng vui sao?” Âxqdtu Tuâxhjvn tưbmsq̀ sau lưbmsqng ôbnokm lâxhjv́y côbnok, nghi hoăusnḷc khó hiêfdxẻu, vì sao côbnok âxhjv́y lại khôbnokng muôbnoḱn nhìn câxhjṿu? Là vì hành vi vưbmsq̀a rôbnok̀i của câxhjṿu khiêfdxén côbnok khôbnokng vui sao?

Phong Quang lạnh nhạt, “Câxhjṿu có thêfdxẻ măusnḷt áo vào trưbmsqơmxph́c khôbnokng?”

Âxqdtu Tuâxhjvn do dưbmsq̣ chôbnoḱc lát, tưbmsq̣a nhưbmsq đmljsang câxhjvn nhăusnĺc có nêfdxen buôbnokng côbnok ra haykhôbnokng, qua vài giâxhjvy, câxhjṿu vâxhjṽn buôbnokng côbnok ra trưbmsqơmxph́c, cài cút áo sơmxph mi xong lại ôbnokm lâxhjv́y côbnok, căusnl̀m cọ cọ đmljsỉnh đmljsâxhjv̀u côbnok, “Xong rôbnok̀i.” 

Phong Quang xoay ngưbmsqơmxph̀i lại, tinh thâxhjv̀n căusnlng thăusnl̉ng đmljsưbmsqơmxpḥc thả lỏng, tưbmsq̣a vào lòng câxhjṿu thơmxph̉ dài nhẹ nhõm môbnoḳt hơmxphi, may măusnĺn… Thiêfdxéu chút nưbmsq̃a côbnok đmljsã muôbnoḱn hóa thâxhjvn thành sói đmljsói mà đmljsâxhjv̉y ngã câxhjṿu xuôbnoḱng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.