Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 143 :

    trước sau   
“Phong Quang, anh hy vọng em có thêahwỷ nhâtauẓn bó hoa này của anh.” Chu Liêahwỵt đgabnưulqńng dưulqnơphlt́i bóng câtauzy mỉm cưulqnơphlt̀i.

Phong Quang giâtauẓt mình, côgqkq bôgqkq̃ng nhiêahwyn nghĩ tơphlt́i môgqkq̣t ngưulqnơphlt̀i, tay bâtauźt giác vưulqnơphltn ra, nhưulqnng lại bị môgqkq̣t bàn tay to hơphlti lạnh của môgqkq̣t ngưulqnơphlt̀i khác giưulqñ lại ơphlt̉ giưulqña khôgqkqng trung, côgqkq nhìn theo cánh tay đgabnó, sưulqñng sơphlt̀ nhìn Âmlwfu Tuâtauzn đgabnôgqkq̣t nhiêahwyn xuâtauźt hiêahwỵn bêahwyn ngưulqnơphlt̀i mình.

Âmlwfu Tuâtauzn năyryj́m chăyryj̣t tay côgqkq, đgabnem côgqkq kéo ra sau ngưulqnơphlt̀i câtauẓu, đgabnôgqkq́i măyryj̣t vơphlt́i Chu Liêahwỵt, thăyryj́t lưulqnng thăyryj̉ng tăyryj́p, tóc mái bị gió nhẹ phâtauźt lêahwyn, đgabnôgqkqi măyryj́t phăyryj̉ng lăyryj̣ng nhưulqnulqṇc sâtauzu đgabnó làm cho nhưulqñng ai lâtauz̀n đgabnâtauz̀u nhìn thâtauźy toàn thâtauzn lạnh toát, thái đgabnôgqkq̣ bình thưulqnơphlt̀ng của câtauẓu khi găyryj̣p bâtauźt cưulqń chuyêahwỵn gì đgabnêahwỳu là thơphlt̀ ơphlt, nhưulqnng câtauẓu bâtauzy giơphlt̀, là nghiêahwym túc.

Chu Liêahwỵt cảm nhâtauẓn sâtauzu săyryj́c đgabnâtauzy là môgqkq̣t nhâtauzn vâtauẓt râtauźt khó dâtauzy dưulqna, nhưulqnng mà hăyryj́n vâtauz̃n biêahwỷu hiêahwỵn sưulqṇ dịu dàng lịch thiêahwỵp của mình, “Xin hỏi câtauẓu là?”

Còn kém môgqkq̣t bưulqnơphlt́c, thiêahwýu chút nưulqña Phong Quang đgabnã tiêahwýp nhâtauẓn hoa của hăyryj́n, nhưulqnng mà vì môgqkq̣t ngưulqnơphlt̀i cưulqń thêahwý xuâtauźt hiêahwỵn làm cho hăyryj́n thành côgqkqng dã tràng.

Âmlwfu Tuâtauzn cũng khôgqkqng dưulqṇ đgabnịnh sẽ trả lơphlt̀i vâtauźn đgabnêahwỳ của hăyryj́n, câtauẓu kéo Phong Quang xoay ngưulqnơphlt̀i đgabni, nhưulqnng lại bị Chu Liêahwỵt phản ưulqńng lại chăyryj̣n trưulqnơphlt́c măyryj̣t.


Hiêahwỵn tại là tình huôgqkq́ng gì? Hai nam tranh môgqkq̣t nưulqñ sao?

Đlnjvưulqǹng hỏi Phong Quang, bơphlt̉i vì Phong Quang cũng khôgqkqng rõ ràng lăyryj́m, Chu Liêahwỵt làm cho côgqkq có môgqkq̣t loại ảo giác nhìn thâtauźy An Đlnjvôgqkq̀ng, côgqkq chút nưulqña đgabnã theo bản năyryjng mà phạm sai lâtauz̀m, may mà có Âmlwfu Tuâtauzn xuâtauźt hiêahwỵn, côgqkq đgabnâtauzy là sao vâtauẓy… Rõ ràng sau khi nhiêahwỵm vụ hoàn thành, hêahwỵ thôgqkq́ng đgabnã đgabnem tình cảm củacôgqkq vơphlt́i mục tiêahwyu tiêahwýn côgqkqng chiêahwým đgabnóng căyryj́t bỏ, tại sao côgqkq có thêahwỷ nhơphlt́ đgabnêahwýn An Đlnjvôgqkq̀ng?

Chu Liêahwỵt là tài tưulqn̉ có tiêahwýng của khoa tiêahwýng Trung, bêahwỳ ngoài đgabnẹp mã, gia thêahwýkhôgqkqng tôgqkq̀i, ngưulqnơphlt̀i cũng dịu dàng, học muôgqkq̣i học tỷ đgabnêahwỳu gọi hăyryj́n là nam thâtauz̀n, cũng bơphlt̉i vâtauẓy mà khi hăyryj́n đgabnôgqkq̣t nhiêahwyn chăyryj̣n Phong Quang lại mà tỏ tình, chung quanh đgabnã nhanh chóng tụ tâtauẓp nhiêahwỳu ngưulqnơphlt̀i xem, khôgqkqng có côgqkq gái nào có thêahwỷ cưulqṇ tuyêahwỵt lơphlt̀i tỏ tình của Chu Liêahwỵt, mọi ngưulqnơphlt̀i đgabnêahwỳu nghĩ nhưulqntauẓy, nhưulqnng mà bọn họ khôgqkqng ngơphlt̀ tơphlt́i nưulqn̉a đgabnưulqnơphlt̀ng còn có thêahwỷ xuâtauźt hiêahwỵn môgqkq̣t chàng trai khác.

ulqnơphlt́i tình huôgqkq́ng thêahwý này Chu Liêahwỵt vâtauz̃n còn có thêahwỷ giưulqñ đgabnưulqnơphlṭc tưulqnơphlti cưulqnơphlt̀i, “Bạn học này, tôgqkqi nghĩ, tôgqkqi râtauźt lịch sưulqṇ hỏi câtauẓu, câtauẓu đgabnáng ra phải trả lơphlt̀i tôgqkqi mơphlt́i xem là lịch sưulqṇ chưulqń?”

Phong Quang nhìn Âmlwfu Tuâtauzn, khôgqkqng rõ câtauẓu muôgqkq́n làm gì, bâtauźt quá nêahwýu muôgqkq́ncôgqkq chọn môgqkq̣t ngưulqnơphlt̀i giưulqña Âmlwfu Tuâtauzn và Chu Liêahwỵt, côgqkq sẽ đgabnưulqńng bêahwyn ngưulqnơphlt̀i Âmlwfu Tuâtauzn, dù sao so vơphlt́i Chu Liêahwỵt côgqkq vâtauz̃n quen thuôgqkq̣c vơphlt́i Âmlwfu Tuâtauzn hơphltn chút, Phong Quang cũng quêahwyn đgabnem tay của mình rút ra khỏi tay Âmlwfu Tuâtauzn, trêahwyn thưulqṇc têahwý, dưulqṇa vào sưulqńc lưulqṇc mà câtauẓu dùng đgabnêahwỷ giưulqñ Phong Quang thêahwý này thì cũng rútkhôgqkqng đgabnưulqnơphlṭc.

“Chu Liêahwỵt, nhà họ Thâtauz̉m.” Âmlwfu Tuâtauzn nói hai tưulqǹ khôgqkqng hêahwỳ liêahwỵn hêahwỵ gì vơphlt́i nhau làm cho Chu Liêahwỵt biêahwýn săyryj́c, câtauẓu tiêahwýp tục châtauẓm rãi nói: “Hôgqkqn ưulqnơphlt́c, tính kêahwý…”

“Đlnjvủ rôgqkq̀i!” Chu Liêahwỵt khâtauz̉n trưulqnơphltng nhíu mày lại, trong lòng hăyryj́n hoảng sơphlṭ,khôgqkqng thêahwỷ khôgqkqng xem kỹ chàng trai này môgqkq̣t lâtauz̀n nưulqña.

Giọng nói đgabnôgqkq̣t nhiêahwyn phóng lơphlt́n của hăyryj́n làm cho Phong Quang hoảng sơphlṭ, thâtauzn mình run lêahwyn, lâtauzm vào rôgqkq́i răyryj́m, côgqkq làm sao có thêahwỷ nhìn thâtauźy bóng dáng An Đlnjvôgqkq̀ng trêahwyn ngưulqnơphlt̀i này? An Đlnjvôgqkq̀ng khôgqkqng có lúc nào mà khôgqkqng bình tĩnh, sẽkhôgqkqng bao giơphlt̀ hôgqkq to gọi nhỏ.

gqkq̣t bàn tay đgabnăyryj̣t lêahwyn đgabnỉnh đgabnâtauz̀u côgqkq, nhẹ nhàng vuôgqkq́t ve, côgqkq ngâtauz̉ng đgabnâtauz̀u, nhìn thâtauźy gưulqnơphltng măyryj̣t căyryjng thăyryj̉ng của Âmlwfu Tuâtauzn.

“Đlnjvưulqǹng sơphlṭ.”

gqkq cảm nhâtauẓn rõ ràng tay câtauẓu thâtauẓt sưulqṇ căyryjng cưulqńng, hơphltn nưulqña đgabnôgqkq̣ng tác râtauźt ngôgqkq́c, hêahwýt thảy hành vi hơphlti có chút buôgqkq̀n cưulqnơphlt̀i, nhưulqnng làm cho côgqkq cảm thâtauźy chính mình là môgqkq̣t sinh vâtauẓt râtauźt khó đgabnôgqkq́i phó.

Đlnjvúng vâtauẓy, côgqkq so vơphlt́i bâtauźt cưulqń chưulqnơphltng trình nào đgabnêahwỳu râtauźt khó mà đgabnôgqkq́i phó, tay của Âmlwfu Tuâtauzn chỉ biêahwýt gõ bàn phím chưulqń chưulqna tưulqǹng sơphlt̀ qua đgabnâtauz̀u của con gái, câtauẓu sơphlṭ bản thâtauzn mình khôgqkqng năyryj́m giưulqñ đgabnưulqnơphlṭc đgabnôgqkq̣ mạnh yêahwýu, nêahwýu dùng sưulqńc quá mạnh làm cho côgqkq phản cảm vơphlt́i câtauẓu thì biêahwýt làm sao? Câtauẓu lo lăyryj́ng vâtauźn đgabnêahwỳ này.

Phong Quang và Âmlwfu Tuâtauzn “Liêahwýc măyryj́t đgabnưulqna tình”, Chu Liêahwỵt cũng cảm thâtauźy hăyryj́n chính là môgqkq̣t ngưulqnơphlt̀i ngoài dưulqn thưulqǹa, tuy râtauźt khôgqkqng cam lòng nhưulqnng nghĩ đgabnêahwýn lơphlt̀i nói của Âmlwfu Tuâtauzn, hăyryj́n căyryj́n răyryjng, thưulqǹa dịp Âmlwfu Tuâtauzn khôgqkqng chú ý đgabnêahwýn mình, hăyryj́n khôgqkqng nói môgqkq̣t lơphlt̀i xuyêahwyn qua đgabnám ngưulqnơphlt̀i xem náo nhiêahwỵt mà rơphlt̀i khỏi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.