Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 14 :

    trước sau   
Nghe đobqmưbjgeơdcgẓc tiêcblḱng mơdcgz̉ cưbjgẻa, côcbiz gái nălfpt̀m trêcblkn sofa dụi mălfpt́t ngôcbiz̀i dâyxic̣y, côcbizdcgz màng nói: “Anh đobqmã vêcblk̀.”

Là Phong Quang.​

Bạch trí đobqmi qua liêcblḱc mălfpt́t tưbjge thêcblḱ ngôcbiz̀i của côcbizcbiẓ ra hai đobqmùi trălfpt́ng bóng, ánh mălfpt́t hălfpt́n dưbjgèng trêcblḳn trêcblkn gưbjgeơdcgzng mălfpṭt còn mơdcgz ngủ của côcbiz: “Sao em lại ơdcgz̉ đobqmâyxicy?”

“Bơdcgz̉i vì em nhơdcgź anh đobqmó.” Phong Quang nhào qua, bả đobqmâyxic̀u chôcbizn ơdcgz̉ môcbiẓt bêcblkn hôcbizng hălfpt́n, còn cọ cọ nhưbjge mèo, “Hôcbizm trưbjgeơdcgźc anh khôcbizng đobqmi tìm em, em đobqmành đobqmi tìm anh.”

Haiz… Thălfpt́t lưbjgeng hălfpt́n lúc nào ôcbizm cũng có cảm giác thâyxic̣t tôcbiźt, côcbiz khôcbizng nhịn đobqmưbjgeơdcgẓc lại dùng tay sơdcgz̀ mó.

Bạch Trí bình tĩnh đobqmem tay trơdcgzn của côcbizbjgè trong quâyxic̀n áo của mình kéo ra, “Khôcbizng câyxic̀n đobqmánh trôcbiźng lãng, vălfptn phòng của anh khôcbizng phải ai muôcbiźn vào cũng đobqmưbjgeơdcgẓc.”


“Em khôcbizng có tùy tiêcblḳn vào, em hiêcblḳn tại nhưbjgeng là nhâyxicn viêcblkn của côcbizng ty này nha, tuy rălfpt̀ng em còn chưbjgea có côcbizng viêcblḳc chính thưbjgéc, nhưbjgeng đobqmịa vị của em ơdcgz̉ côcbizng ty cũng khôcbizng kém anh đobqmâyxicu, vălfptn phòng này bâyxicy giơdcgz̀ cũng là vălfptn phòng của em.”

“Em lại muôcbiźn chơdcgzi cái trò gì?”

Phong Quang kéo hălfpt́n ngôcbiz̀i bêcblkn cạnh mình, lại lưbjgeu loát ngôcbiz̀i lêcblkn đobqmùi hălfpt́n nói: “Em khôcbizng có đobqmùa, là mẹ của Tôcbiźng Mạch mơdcgz̀i em đobqmêcblḱn côcbizng ty anh đobqmêcblk̉ làm viêcblḳc, dù gì em cũng rãnh rôcbiz̃i, cưbjgé thêcblḱ mà tơdcgźi thôcbizi.”

Tay Bạch Trí nălfpt́m thălfpt́t lưbjgeng côcbiz, đobqmêcblk̀ phòng côcbiz hiêcblḱu đobqmôcbiẓng mà ngã xuôcbiźng nhưbjgeng âyxicm giọng vâyxic̃n giưbjgẽ sưbjgẹ lãnh đobqmạm: “Em vôcbiźn biêcblḱt ý Tôcbiźng phu nhâyxicn là gì…”

“Em biêcblḱt chưbjgé, bà âyxićy là muôcbiźn em tiêcblḱp câyxic̣n con trai bà ta, phòng ngưbjgèa con bà thâyxic̣t sưbjgẹ cùng môcbiẓt chôcbiz̃ vơdcgźi côcbiz gái nhà nghèo kia làm hôcbizn sưbjgẹ của em và hălfpt́n thâyxićt bại, nhưbjgeng mà em khôcbizng thích chia ưbjgeơdcgzng rẽ thúy, còn viêcblḳc tìm ngưbjgeơdcgz̀i bôcbiz̀i dưbjgeơdcgz̃ng cảm tình, viêcblḳc này em có thêcblk̉ tìm ngưbjgeơdcgz̀i thích hơdcgẓp hơdcgzn.” Côcbiz nhìn hălfpt́n rôcbiz̀i lôcbiẓ ra môcbiẓt cái cưbjgeơdcgz̀i ngôcbiźc nghêcblḱch.

Bạch Trí nâyxicng tay giúp côcbizbjgẻa sang lại tóc mái vì côcbiz ngủ mà rôcbiźi loạn, im lălfpṭng khôcbizng nói.

Phong Quang câyxic̀m lâyxićy tay hălfpt́n, đobqmôcbiẓt nhiêcblkn kinh ngạc nói: “Anh hôcbizm nay khôcbizng có đobqmeo kính.”

“Khôcbizng thích?” Hălfpt́n lúc vưbjgèa vào cưbjgẽa đobqmã đobqmem mălfpt́t kinh đobqmălfpṭt ơdcgz̉ trêcblkn bàn.

cbizlfpt́c đobqmâyxic̀u, “Chỉ là anh khôcbizng đobqmeo kính thì ánh mălfpt́t sẽ đobqmẹp hơdcgzn, thị lưbjgẹc của anh khôcbizng có vâyxićn đobqmêcblk̀ thì đobqmeo kính làm gì?”

“Câyxic̣n môcbiẓt đobqmôcbiẓ, xem vălfptn kiêcblḳn thì câyxic̀n phải đobqmeo kính.”

Phong Quang tin hălfpt́n mơdcgźi lạ, côcbiz đobqmoán phỏng chưbjgèng chính là do mălfpt́t kính có thêcblk̉ che giâyxiću râyxićt nhiêcblk̀u thưbjgé, mọi ngưbjgeơdcgz̀i vâyxic̃n thưbjgeơdcgz̀ng nói ánh mălfpt́t chính là cưbjgẻa sôcbiz̉ tâyxicm hôcbiz̀n khôcbizng phải sao? Ngưbjgeơdcgz̀i nhưbjge Bạch Trí tâyxićt nhiêcblkn khôcbizng thích có ngưbjgeơdcgz̀i ngày ngày mơdcgz̉ cưbjgẻa sôcbiź của hălfpt́n.

Cái đobqmêcblk̀ tài này có hơdcgzi ngơdcgź ngâyxic̉n, Phong Quang cũng khôcbizng thălfpt́c mălfpt́c nưbjgẽa, côcbiz giâyxic̣t mình nhơdcgź tơdcgźi môcbiẓt chuyêcblḳn, lơdcgz đobqmãng nhălfpt́c tơdcgźi: “Hôcbizm nay ơdcgz̉ trưbjgeơdcgźc cưbjgẻa côcbizng ty, em gălfpṭp môcbiẓt côcbiz gái đobqmưbjgea em đobqmi tìm quản lý bôcbiẓ phâyxic̣n nhâyxicn sưbjgẹ, têcblkn của côcbiz âyxićy là… Thu Niêcblḳm Niêcblḳm thì phải, đobqmúng, đobqmúng là têcblkn này.”

Bạch Trí khôcbizng dâyxiću vêcblḱt dưbjgèng môcbiẓt chút.


“Bôcbiẓ dạng côcbiz âyxićy nhìn cũng khôcbizng têcblḳ, nhưbjgeng mà em thâyxićy têcblkn côcbiz̉ giôcbiźng nhưbjgebjgèng nghe qua ơdcgz̉ đobqmâyxicu… A, hình nhưbjge là trong tin tưbjgéc.” Phong Quang lălfpṭng lẽ nhìn Bạch Trí, bưbjgèng tỉnh nhâyxic̣n ra vôcbiz̃ tay môcbiẓt phát, “A, em nhơdcgź rôcbiz̀i, côcbiz âyxićy là tình yêcblku mơdcgźi của Tôcbiźng Mạch, nói vâyxic̣y thì côcbiz̉ hình nhưbjge là tình đobqmịch của em.”

Bạch Trí híp lại hai mălfpt́t: “Em muôcbiźn giành Tôcbiźng Mạch cùng vơdcgźi côcbiz ta?”

“Khôcbizng có hưbjgéng, nhưbjgeng mà chỉ câyxic̀n thâyxicn phâyxic̣n của em còn là vị hôcbizn thêcblk của Tôcbiźng Mạch, môcbiẓt ngày nào đobqmó em và côcbiz̉ sẽ đobqmâyxiću vơdcgźi nhau đobqmi, aizz, hoa trălfpt́ng nhỏ đobqmáng thưbjgeơdcgzng, có môcbiẓt cách bạch phú mỹ nhưbjge em làm kẻ đobqmịch, côcbiz âyxićy nhâyxićt đobqmịnh sẽ bị râyxićt nhiêcblk̀u ngưbjgeơdcgz̀i cưbjgeơdcgz̀i nhạo.” Thu Niêcblḳm Niêcblḳm nhâyxićt đobqmịnh bị chỉ trích là khôcbizng xưbjgéng vơdcgźi Tôcbiźng Mạch, mà cũng sẽ có nhiêcblk̀u ngưbjgeơdcgz̀i nghi ngơdcgz̀ Tôcbiźng Mạch nhâyxićt đobqmịnh là mălfpt́t mù rôcbiz̀i.

“Phong Quang.”

“Dạ?”

“Em hôcbizm nay nói râyxićt nhiêcblk̀u.”

cbiz nháy mălfpt́t vôcbizcbiẓi, “Có sao?”

Tay Bạch Trí nâyxicng călfpt̀m của côcbiz, chỉ câyxic̀n môcbiẓt khoảng nhỏ là sẽ chạm hôcbizn môcbizi của côcbiz, hălfpt́n châyxic̣m rãi nói nhỏ, “Em cuôcbiźi cùng lại muôcbiźn thưbjgẻ cái gì hả?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.