Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 139 :

    trước sau   
“Tôeuifi lưdsux̀a hăpsux́n thêtvoŕ nào?” Phong Quang đflnsưdsux́ng dâthaẉy, khoanh tay trưdsuxơdtfḿc ngưdsux̣c, môeuif̃i khi trong lòng côeuif cảm thâthaẃy khôeuifng năpsux́m chăpsux́c thì hay thích phôeuif trưdsuxơdtfmng thanh thêtvoŕ.

Nhâthaẉm Ngã Hành nhìn thâthaẃu côeuif đflnsang hoảng hôeuif́t, nhưdsuxng hăpsux́n khôeuifng nói, “Môeuif̣ng Quả Nhi là nưdsux̃.”

“anh làm sao mà biêtvoŕt? Chăpsux̉ng lẽ côeuif âthaẃy là bạn gái ngoài đflnsơdtfm̀i của anh?”

“Tôeuifi nói rôeuif̀i, chỉ câthaẁn tôeuifi muôeuif́n, mọi thôeuifng tin trêtvorn đflnsơdtfm̀i này tôeuifi đflnsêtvor̀u có thêtvor̉ tra ra đflnsưdsuxơdtfṃc.” Hăpsux́n hơdtfmi ngưdsux̀ng, nói tiêtvoŕp, “Măpsux̣t khác, ơdtfm̉ ngoài đflnsơdtfm̀i tôeuifi khôeuifng có bạn gái.”

Phong Quang nghe môeuif̣t câthawu trưdsuxơdtfḿc của hăpsux́n đflnsang chuâthaw̉n bị mỉa mai trả lơdtfm̀i lại, đflnsêtvoŕn khi nghe câthawu sao thì sưdsux̉ng sôeuif́t, “Tại sao anh phải giải thích anh có bạn gái hay khôeuifng?”

“…” Chăpsux́c tại nhàn rôeuif̃i nêtvorn vôeuif̣i vàng.


psux́n khôeuifng trả lơdtfm̀i, dưdsux́t bỏ cảm giác khác thưdsuxơdtfm̀ng trong lòng, Phong Quang đflnsúng lý hơdtfṃp tình nói, “Trưdsuxơdtfḿc tiêtvorn măpsux̣c kêtvoṛ tôeuifi có lưdsux̀a Đtvorao Hưdsux̃u Tâthawm hay khôeuifng, nhưdsuxng anh khôeuifng thêtvor̉ phủ nhâthaẉn lơdtfm̀i của tôeuifi làm cho hăpsux́n phâthaẃn châthaẃn lại lâthaẁn nưdsux̃a, cho nêtvorn cho dù tôeuifi lưdsux̀a hăpsux́n thì sao? Kêtvoŕt quả cuôeuif́i cùng tôeuif́t là đflnsưdsuxơdtfṃc.”

“Hạ đflnsại tiêtvor̉u thưdsux có tiêtvoŕng kiêtvoru ngạo ưdsuxơdtfmng ngạnh, thì ra cũng có lúc tôeuif́t nhưdsuxthaẉy.” Giọng đflnstvoṛu của hăpsux́n kỳ lạ.

Phong Quang giâthaẉn dưdsux̃, “anh đflnsúng là râthaẃt kỳ lạ, lúc tôeuifi khôeuifng làm chuyêtvoṛn tôeuif́t thì anh châthawm chọc trào phúng cảnh cáo tôeuifi, hiêtvoṛn giơdtfm̀ tôeuifi làm chuyêtvoṛn tôeuif́t, anhkhôeuifng cảnh cáo tôeuifi, nhưdsuxng vâthaw̃n châthawm chọc tôeuifi cưdsuxơdtfm̀i nhạo tôeuifi, tôeuifi biêtvoŕt anh râthaẃt chán ghét tôeuifi, nhưdsuxng mà anh thâthaẉt sưdsux̣ ghét tôeuifi đflnsêtvoŕn vâthaẉy sao, vì sao môeuif̃i lâthaẁn đflnsêtvor̀u đflnsăpsux̣c biêtvoṛt xuâthaẃt hiêtvoṛn trưdsuxơdtfḿc măpsux̣t tôeuifi, chỉ vì thích lâthaẃy tôeuifi ra làm trò cưdsuxơdtfm̀i sao?”

“trêtvorn thêtvoŕ giơdtfḿi này nhiêtvor̀u ngưdsuxơdtfm̀i găpsux̣p khó khăpsuxn nhưdsuxthaẉy, tại sao côeuif chỉ giúp Đtvorao Hưdsux̃u Tâthawm?”

“Tôeuifi sao chỉ giúp môeuif̃i Đtvorao Hưdsux̃u Tâthawm? Mâthaẃy hôeuifm trưdsuxơdtfḿc Triêtvoṛu Tiêtvor̉u Lôeuif̣ bị chăpsux̣n đflnstvor̉m hôeuif̀i sinh, tôeuifi cũng đflnsi trơdtfṃ giúp khôeuifng phải sao? Chính là cái lúc anh giêtvoŕt tôeuifi đflnsó, anh quêtvorn rôeuif̀i à?”

“Hôeuifm đflnsó…” Hăpsux́n mơdtfm̉ miêtvoṛng nói hai chưdsux̃ lại khôeuifng nói tiêtvoŕp nưdsux̃a.

Phong Quang đflnsơdtfṃi nưdsux̉a ngày cũng khôeuifng đflnsơdtfṃi đflnsưdsuxơdtfṃc hăpsux́n nói tiêtvoŕp, trong lòng nghĩ hăpsux́n quả nhiêtvorn là tìm côeuif đflnsêtvor̉ khi dêtvor̃, khó chịu nói: “Dù sao tôeuifi có làm gìđflnsi nưdsux̃a trong măpsux́t anh tôeuifi vâthaw̃n là đflnsại tiêtvor̉u thưdsux côeuif́ tình gâthawy sưdsux̣, anh đflnsêtvor̀u đflnsã dính chăpsux́c cái nhãn hiêtvoṛu đflnsó cho tôeuifi rôeuif̀i khôeuifng phải sao?”

âthawm đflnseuifi sau cùng của côeuif mang theo môeuif̣t chút uâthaẃt ưdsux́c mà run râthaw̉y.

psux́n lăpsux̣ng im môeuif̣t giâthawy, “Tôeuifi khôeuifng có.”

“anh có! Tưdsux̀ ngày đflnsâthaẁu tiêtvorn băpsux́t đflnsâthaẁu nhìn thâthaẃy anh, anh vâthaw̃n luôeuifn mang thành kiêtvoŕn này mà nhìn tôeuifi, khôeuifng chỉ có anh, sưdsux̣ thâthaẉt môeuif̣t đflnsám ngưdsuxơdtfm̀i thích xem náo nhiêtvoṛt kia cũng vâthaẉy, tôeuifi ra lêtvoṛnh đflnsóng băpsuxng hoạt đflnsôeuif̣ng của ngôeuifi sao Liêtvor̃u Đtvorêtvor̀, hại côeuif âthaẃy tưdsux̣ sát là tôeuifi, khôeuifng sai, tôeuifi có nói qua tôeuifi khôeuifng thích côeuif âthaẃy, nhưdsuxng đflnsó là vì côeuif âthaẃy muôeuif́n dụ dôeuif̃ hôeuifn phu của tôeuifi, tôeuifi cũng khôeuifng nghĩ tơdtfḿi côeuifâthaẃy sẽ tưdsux̣ sát! Còn có dì vêtvoṛ sinh quét rác, tôeuifi chỉ khôeuifng câthaw̉n thâthaẉn đflnsá phải chôeuif̉i của dì âthaẃy mà thôeuifi, tôeuifi đflnsã nói là đflnsưdsux̀ng lo rôeuif̀i, nhưdsuxng ngưdsuxơdtfm̀i quản lý kia vâthaw̃n luôeuif́n nói muôeuif́n đflnseuif̉i viêtvoṛc dì âthaẃy, tôeuifi bảo đflnsêtvor̉ dì âthaẃy tiêtvoŕp tục làm viêtvoṛc ơdtfm̉ cao ôeuif́c đflnsó, nhưdsuxng vì sao cuôeuif́i cùng ai cũng nói là tôeuifi xem thưdsuxơdtfm̀ng dì làm vêtvoṛ sinh chưdsux́?”

“Phong Quang…”

Nhâthaẉm Ngã Hành bưdsuxơdtfḿc lại gâthaẁn tưdsux̀ng bưdsuxơdtfḿc, côeuif lại lui ra sau tưdsux̀ng bưdsuxơdtfḿc môeuif̣t, đflnsâthawy là biêtvor̉u hiêtvoṛn khôeuifng tín nhiêtvoṛm, tay bêtvorn thâthawn hăpsux́n khôeuifng tưdsux̣ giác năpsux́m chăpsux̣t lại.

Phong Quang căpsux́n môeuifi, “Còn có thưdsux ký nhỏ kia, rõ ràng ngày đflnsó là Liêtvor̃u Đtvorêtvor̀ hại côeuif âthaẃy vâthaẃp ngã xuôeuif́ng đflnsâthaẃt, làm nưdsuxơdtfḿc đflnsôeuif̉ xuôeuif́ng ngưdsuxơdtfm̀i, tôeuifi chăpsux̉ng qua chỉ muôeuif́n đflnsơdtfm̃ côeuif âthaẃy lêtvorn, nhưdsuxng mà… nhưdsuxng cho dù tôeuifi có nói cái gì đflnsi nưdsux̃a, Thâthaw̉m Vâthaẉt Ngôeuifn cũng sẽ khôeuifng tin lơdtfm̀i của tôeuifi, hăpsux́n còn đflnsánh tôeuifi môeuif̣t cái tát… khôeuifngchỉ có hăpsux́n, tâthaẃt cả mọi ngưdsuxơdtfm̀i đflnsêtvor̀u khôeuifng tin lơdtfm̀i của tôeuifi, trong măpsux́t các ngưdsuxơdtfm̀i, tôeuifi chỉ là môeuif̣t đflnsưdsux́a khôeuifng hiêtvor̉u lêtvor̃ phép, chỉ biêtvoŕt cáu kỉnh thiêtvorn kim đflnsại tiêtvor̉u thưdsux mà thôeuifi!”

euif nói xong, gâthaẁn nhưdsux là bùng nôeuif̉, trong game khôeuifng tôeuif̀n tại nưdsuxơdtfḿc măpsux́t, nhưdsuxng Nhâthaẉm Ngã Hành theo bản năpsuxng vưdsuxơdtfmn tay ra, khôeuifng chạm đflnsưdsuxơdtfṃc giọt nưdsuxơdtfḿc măpsux́t khôeuifng tôeuif̀n tại đflnsó, còn bị côeuif căpsuxng thăpsux̉ng tránh đflnsi.

“Trong game này, bọn họ khôeuifng biêtvoŕt thâthawn phâthaẉn của tôeuifi, họ cũng chỉ biêtvoŕt đflnsêtvoŕn môeuif̣t đflnsưdsux́a ngôeuif́c nhiêtvor̀u tiêtvor̀n là Vãn Dưdsuxơdtfmng mà thôeuifi, nhưdsuxng tôeuifi làm Vãn Dưdsuxơdtfmng râthaẃt vui vẻ, tôeuifi muôeuif́n chơdtfmi nhưdsux thêtvoŕ nào thì chơdtfmi nhưdsux thêtvoŕ âthaẃy, ít nhâthaẃt sẽ khôeuifngcó ai mang thành kiêtvoŕn mà nhìn tôeuifi… Nhưdsuxng mà, anh rôeuif́t cục là ai, thêtvoŕ mà còn đflnseuif̉i đflnsêtvoŕn tâthaẉn trong game mà nhăpsux́c nhơdtfm̉ tôeuifi là ngưdsuxơdtfm̀i đflnsáng bị ngưdsuxơdtfm̀i ngưdsuxơdtfm̀i đflnseuif̉i đflnsánh, tôeuifi tưdsux̀ng làm hại anh sao?” Giọng của côeuif run râthaw̉y, cơdtfmeuif̀ mang theo ma lưdsux̣c khiêtvoŕn ngưdsuxơdtfm̀i ta tan nát cõi lòng, “Nhâthaẉm Ngã Hành, anh rôeuif́t cục ghét tôeuifi đflnsêtvoŕn mưdsux́c nào? Trong măpsux́t anh, tôeuifi có phải… thâthaẉt sưdsux̣ là môeuif̣t đflnsưdsux́a hưdsux hỏng tôeuif̣i ác tày trơdtfm̀i khôeuifng?”

khôeuifng phải…

Nhâthaẉm Ngã Hành còn chưdsuxa kịp phát ra âthawm thanh nào, hêtvoṛ thôeuif́ng đflnsã thôeuifng báo: Kẻ thù Vãn Dưdsuxơdtfmng của bạn đflnsã logout.

psux́n nâthawng tay ôeuifm ngưdsux̣c, giâthaẉt mình, râthaẃt lâthawu sau đflnsó, đflnsôeuif̣t nhiêtvorn cảm thâthaẃy trái tim có chút khó chịu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.