Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 129 :

    trước sau   
Bạn đufwrã bị kẻ thù Nhâqhgḷm Ngã Hành đufwránh chêtmsśt.

Khoảnh khăzrrḱc nghe đufwrưcnvyơufwṛc giọng nói của hêtmsṣ thôzbkṕng game, trong lòng Phong Quang thâqhgḷt sưcnvỵ mơufwr màng, râqhgĺt nhanh côzbkp lại thâqhgĺy đufwrâqhgly là chuyêtmsṣn theo lẽ thưcnvyơufwr̀ng phải làm, ngưcnvyơufwr̀i ta vôzbkṕn chính là kẻ thù của côzbkp, khôzbkpng giêtmsśt côzbkp thì giêtmsśt ai đufwrâqhgly?

tmsśu là bình thưcnvyơufwr̀ng khôzbkpng chưcnvỳng trong lòng côzbkp đufwrã muôzbkṕn có cơufwr̃ nào khôzbkpngcam lòng, nhưcnvyng hiêtmsṣn tại bôzbkp̃ng nhiêtmssn côzbkp cảm thâqhgĺy quá đufwrêtmss̉ ý cũng khôzbkpng có ý nghĩa gì.

Nhâqhgḷm Ngã Hành đufwri đufwrêtmsśn bêtmssn ngưcnvyơufwr̀i Triêtmsṣu Tiêtmss̉u Lôzbkp̣, “côzbkp khôzbkpng có chuyêtmsṣn gì chưcnvý?”

Triêtmsṣu Tiêtmss̉u Lôzbkp̣ đufwrâqhgl̉y hăzrrḱn ra, “anh tại sao lại giêtmsśt Vãn Dưcnvyơufwrng!”

Tuy Vãn Dưcnvyơufwrng khiêtmsśn côzbkp có cảm giác đufwrâqhgl̀u tiêtmssn là môzbkp̣t côzbkpng chúa cao cao tại thưcnvyơufwṛng, ngưcnvyơufwr̀i này khôzbkpng dêtmss̃ chọc cũng khôzbkpng thêtmss̉ tơufwŕi gâqhgl̀n, nhưcnvyng Triêtmsṣu Tiêtmss̉u Lôzbkp̣ hiêtmsṣn tại lại coi côzbkp là bạn bè.


Nhâqhgḷm Ngã Hành cảm nhâqhgḷn đufwrưcnvyơufwṛc kháng cưcnvỵ của Triêtmsṣu Tiêtmss̉u Lôzbkp̣, tay bêtmssn ngưcnvyơufwr̀i giâqhgḷt giâqhgḷt, chủ đufwrôzbkp̣ng lui vài bưcnvyơufwŕc ra sau, bình tĩnh nói: “côzbkp âqhgĺy giêtmsśt côzbkp!”

“côzbkp âqhgĺy mơufwŕi khôzbkpng có giêtmsśt tôzbkpi!” Triêtmsṣu Tiêtmss̉u Lôzbkp̣ la lơufwŕn: “Vưcnvỳa nãy tôzbkpi bị hai ngưcnvyơufwr̀i chăzrrḳn đufwrtmss̉m hôzbkp̀i sinh, là côzbkp âqhgĺy giúp tôzbkpi! Nhâqhgḷm Ngã Hành anh là đufwrôzbkp̀ ngu ngôzbkṕc!”

zrrḱn hơufwri cưcnvýng ngưcnvyơufwr̀i, sau đufwró nhìn vêtmss̀ môzbkp̣t bêtmssn, Phong Quang ơufwr̉ trêtmssn đufwrâqhgĺt khôzbkpngthâqhgĺy đufwrâqhglu, đufwrôzbkṕi măzrrḳt vơufwŕi Triêtmsṣu Tiêtmss̉u Lôzbkp̣, hăzrrḱn căzrrkn bản khôzbkpng có chú ý tơufwŕi hêtmsṣ thôzbkṕng thôzbkpng báo kẻ thù đufwrã logout.

Phong Quang thoát khỏi game đufwri ra khoang thuyêtmss̀n, trong lòng nghĩ hoàn hảo là mình chạy trôzbkṕn mau, nêtmsśu khôzbkpng côzbkp lại bị têtmssn keo kiêtmsṣt mang thù kia bón Đxdqeoạn mạch đufwran ăzrrkn, cưcnvỷa thưcnvy phòng khôzbkpng ngưcnvỳng truyêtmss̀n đufwrêtmsśn đufwrôzbkp̣ng tĩnh, còn có âqhglm thanh của dì Lâqhglm, Phong Quang đufwri qua mơufwr̉ cưcnvỷa ra, chỉ thâqhgĺy dì Lâqhglm đufwrang côzbkṕ găzrrḱng túm đufwrâqhgly xích trêtmssn côzbkp̉ Đxdqeại Hoàng muôzbkṕn mang nó rơufwr̀i đufwri.

cnvỳa nhìn thâqhgĺy Phong Quang, Đxdqeại Hoàng ngao ôzbkpzbkp̣t tiêtmsśng xôzbkpng đufwrêtmsśn, dì Lâqhglm tuôzbkp̉i già sưcnvýc yêtmsśu, hoàn toàn kéo nó khôzbkpng đufwrưcnvyơufwṛc.

“Đxdqeâqhgly là sao vâqhgḷy?” Phong Quang ngôzbkp̀i xôzbkp̉m xuôzbkṕng vuôzbkṕt lôzbkpng tơufwrtmss̀m mại trêtmssnngưcnvyơufwr̀i Đxdqeại Hoàng.

“côzbkp chủ, mọi ngày đufwrêtmss̀u là chú Phưcnvyơufwrng mang Đxdqeại Hoàng đufwri tản bôzbkp̣, Đxdqeại Hoàng lại môzbkp̃i ngày khôzbkpng thâqhgĺy đufwrưcnvyơufwṛc côzbkp, hôzbkpm nay khôzbkpng biêtmsśt làm làm sao tránh thoát đufwrưcnvyơufwṛc dâqhgly xích liêtmss̀n chạy tơufwŕi chôzbkp̃ côzbkp, đufwrêtmss̉ tôzbkpi mang nó đufwri, khôzbkpng cho nó quâqhgĺy râqhgl̀y côzbkp.”

“khôzbkpng câqhgl̀n.” Phong Quang cào cào lôzbkpng tơufwr trêtmssn côzbkp̉ nó, con chó lôzbkpng vàng khôzbkp̉ng lôzbkp̀ này thoải mái vưcnvyơufwrng đufwrâqhgl̀u lưcnvyơufwr̃i ra liêtmsśm côzbkp vài cái, “Chó con đufwrángyêtmssu, là chị gâqhgl̀n đufwrâqhgly khôzbkpng quan tâqhglm em, đufwrưcnvyơufwṛc rôzbkp̀i, hôzbkpm nay liêtmss̀n đufwrêtmss̉ chị dâqhgl̃n em đufwri tản bôzbkp̣.”

“Oăzrrk̉ng oăzrrk̉ng!” Đxdqeại Hoàng hưcnvyng phâqhgĺn sủa to.

Phong Quang dăzrrḱt dâqhgly xích chó, “Dì Lâqhglm, nêtmsśu Hạ Thiêtmssn đufwri ra, dì nói vơufwŕi côzbkp âqhgĺy cháu mang Đxdqeại Hoàng đufwri tản bôzbkp̣.”

“Vâqhglng, côzbkp chủ.”

Phong Quang khôzbkpng mang Đxdqeại Hoàng đufwri lại phụ câqhgḷn biêtmsṣt thưcnvỵ nhà mình, tuy nói khôzbkpng có phóng viêtmssn chú ý nhà côzbkp nhưcnvyng chung quy bảo vêtmsṣ khôzbkpng chăzrrḱc chăzrrḱn có chó săzrrkn lén lút trôzbkṕn ơufwr̉ môzbkp̣t nơufwri bí mâqhgḷt gâqhgl̀n đufwró. Phong Quang gọi lái xe chạy ra hơufwrn mưcnvyơufwr̀i phút lái xe đufwrưcnvya côzbkp đufwrêtmsśn môzbkp̣t vùng ven sôzbkpng có phong cảnh tôzbkṕt nhâqhgĺt, thơufwr̀i gian gâqhgl̀n chạng vạng, giơufwr̀ tan tâqhgl̀m mọi ngưcnvyơufwr̀i chen chúc tại trung tâqhglm kẹt xe, khôzbkṕi khu vưcnvỵc này còn ít ngưcnvyơufwr̀i, an tĩnh, phong cảnh đufwrẹp, côzbkp râqhgĺt thích, đufwrêtmsśn chôzbkp̃ này Đxdqeại Hoàng giôzbkṕng nhưcnvy phát đufwrtmssn kéo theo côzbkpchạy, côzbkp khôzbkpng thêtmss̉ khôzbkpng nghi ngơufwr̀ rôzbkṕt cuôzbkp̣c là côzbkp dăzrrḱt chó đufwri dạo hay là chó đufwrêtmsśn dăzrrḱt côzbkp vâqhgḷy?

Phong Quang bị kéo dài tâqhgḷn lêtmssn trêtmssn câqhgl̀u, côzbkp đufwrơufwr̃ lâqhgĺy lan can thơufwr̉ dôzbkṕc, “Đxdqeại Hoàng, chị chạy hêtmsśt nôzbkp̉i, em tiêtmsśt kiêtmsṣm chút sưcnvýc lưcnvỵc.”

“Oăzrrk̉ng oăzrrk̉ng!” Đxdqeại Hoàng râqhgĺt vui vẻ phe phâqhgl̉y cái đufwrzbkpi, nó chỉ cảm thâqhgĺy nóđufwrang chơufwri cùng vơufwŕi chủ nhâqhgln mà nó thích nhâqhgĺt, hoàn toàn khôzbkpng biêtmsśt đufwrâqhgly là côzbkpng viêtmsṣc câqhgl̀n thêtmss̉ lưcnvỵc.

“Aiz, Đxdqeại Hoàng!” Phong Quang lại bị nó lôzbkpi kéo chạy đufwri, lúc chạy đufwrêtmsśn trung tâqhglm câqhgl̀u, côzbkp đufwrôzbkp̣t ngôzbkp̣t dùng sưcnvýc kéo mạnh dâqhgly xích, làm cho Đxdqeại Hoàng dưcnvỳng lại, côzbkp có chút câqhgḷn thị bơufwr̉i vâqhgḷy khôzbkpng nhìn ra bóng ra đufwrưcnvýng trêtmssn câqhgl̀u, “Đxdqeại Hoàng, ngưcnvyơufwr̀i kia là muôzbkṕn tưcnvỵ sát sao?”

Đxdqeại Hoàng thâqhgḷt đufwrúng cũng nhìn qua, sau đufwró nó dùng lưcnvỵc kêtmssu môzbkp̣t tiêtmsśng.

Phong Quang tuy răzrrk̀ng khôzbkpng phải là ngưcnvyơufwr̀i có lòng nhiêtmsṣt tình gì, nhưcnvyng vâqhgĺn đufwrêtmss̀ có liêtmssn quan đufwrêtmsśn mạng sôzbkṕng, côzbkp vâqhgl̃n là lưcnvỵa chọn có thêtmss̉ cưcnvýu liêtmss̀n cưcnvýu, thâqhgĺy ngưcnvyơufwr̀i kia chôzbkṕng tay vưcnvyơufwrn ra lan can, côzbkp lâqhgḷp tưcnvýc buôzbkpng dâqhgly xích ra, “Đxdqeại Hoàng! Nhanh đufwri đufwránh gục hăzrrḱn!”

Tiêtmsśp nhâqhgḷn mêtmsṣnh lêtmsṣnh, Đxdqeại Hoàng tung mơufwr̉ châqhgln lâqhgḷp tưcnvýc nhanh nhưcnvy chơufwŕp chạy qua, lâqhgĺy xe thêtmsś sét đufwránh khôzbkpng kịp bưcnvyng tay đufwrem ngưcnvyơufwr̀i nọ té nhào xuôzbkṕng, chàng trai phản ưcnvýng lại vưcnvỳa đufwrâqhgl̉y con chó bưcnvỵ này đufwri, ngay sau đufwró lại bị môzbkp̣t khôzbkṕi thâqhgln thêtmss̉ mêtmss̀m mại ngăzrrkn chăzrrḳn, vì thêtmsś, câqhgḷu nâqhglng tay lêtmssn râqhgĺtkhôzbkpng đufwrúng dịp đufwrăzrrḳt lêtmssn hai cái bánh bao khôzbkpng lơufwŕn nhưcnvyng cảm giác lại râqhgĺt tôzbkṕt…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.