Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 121 :

    trước sau   
Ngay khi Phong Quang tưcufuơntfw̉ng Thâjizẻm Vâjizẹt Ngôopfan khôopfang nói gì mà chịu đzccsưcufụng, lạikhôopfang nghĩ tơntfẃi Thâjizẻm Vâjizẹt Ngôopfan cưcufuơntfẁi lạnh đzccsêafcj́n gâjizèn, trong lòng côopfa kinh sơntfẉ,khôopfang khỏi lui vêafcj̀ sau, cho đzccsêafcj́n khi sau lưcufung dưcufụa lêafcjn môopfạt thâjizen câjizey, “Thâjizẻm, Thâjizẻm Vâjizẹt Ngôopfan, anh muôopfán làm gì?”

Tuy côopfa khôopfang sơntfẉ anh ta, nhưcufung ngưcufuơntfẁi ta tôopfát xâjizéu gì cũng là môopfạt ngưcufuơntfẁi đzccsàn ôopfang thâjizen thêafcj̉ khỏe mạnh, khôopfang đzccsoán đzccsưcufuơntfẉc bơntfw̉i vì phâjizẽn nôopfạ mà sẽ làm ra chuyêafcj̣n gì, côopfa khôopfang sơntfẉ Thâjizẻm Vâjizẹt Ngôopfan, chỉ là, chỉ là khôopfang khôopfang kìm đzccsưcufuơntfẉc mà hoảng sơntfẉ.

Lý do thoái thác này kỳ thưcufục đzccsêafcj́n chính côopfa cũng khôopfang tin.

Thâjizẻm Vâjizẹt Ngôopfan bôopfãng nhiêafcjn lâjizéy tay năktsám căktsàm côopfa, dùng âjizem đzccsafcj̣u luôopfan luôopfan trâjizèm ôopfản âjizem u nói: “Vâjizẹy đzccsêafcj̉ cho môopfạt lão già làm chôopfàng chưcufua cưcufuơntfẃi, côopfa lại là cái loại gì?”

“Ai trẻ tuôopfải khôopfang tưcufùng môopfạt lâjizèn măktsát chó đzccsui mù?” Phong Quang tưcufụ nhiêafcjn trả lơntfẁi lại khôopfang thêafcj̉ cho bản thâjizen môopfạt cái tát, côopfa ngu muôopfại mà măktsáng luôopfan bản thâjizen mình, nâjizeng tay muôopfán đzccsem bàn tay năktsám lâjizéy căktsàm mình của anh ta đzccsâjizẻy ra, nhưcufung sưcufúc lưcufục của côopfa quá nhỏ, chỉ có thêafcj̉ mím môopfai tưcufúc giâjizẹn, thua ngưcufuơntfẁi chưcufú khôopfang thêafcj̉ thua khí thêafcj́!

Thâjizẻm Vâjizẹt Ngôopfan khôopfang thêafcj̉ hiêafcj̉u côopfa rõ ràng đzccsang phát run còn làm vẻ măktsạt kiêafcjn cưcufuơntfẁng nhìn anh, khôopfang câjizèn côopfa nói, anh cũng râjizét có phong đzccsôopfạ lịch sưcufụ lui vêafcj̀ sau, khóe môopfai lôopfạ vẻ sung sưcufuơntfẃng mỉm cưcufuơntfẁi, “côopfa Hạ lơntfẃn lêafcjn có môopfạt đzccsôopfai măktsát chó, tôopfai nhơntfẃ kỹ.”


Tiêafcj́p theo, anh khôopfang biêafcj́t tưcufù chôopfã nào lâjizéy ra môopfạt cái khăktsan tay xoa xoa tay vưcufùa mơntfẃi chạm qua Phong Quang, hêafcj́t thảy đzccsôopfạng tác cưcufục kỳ tao nhã, anh lưcufuu lại môopfạt ý cưcufuơntfẁi làm cho côopfa gái trưcufuơntfẃc măktsạt nghiêafcj́n răktsang nghiêafcj́n lơntfẉi, nhanh chóng rơntfẁi đzccsi.

“A! Thâjizẻm Vâjizẹt Ngôopfan têafcjn khôopfán này!” Phong Quang rít gào, môopfạt cưcufuơntfẃc đzccsá vàotrêafcjn thâjizen câjizey, nhưcufung côopfa đzccsã quêafcjn chính mình đzccsang đzccsi môopfạt đzccsôopfai xăktsang đzccsan, vì thêafcj́ côopfa càng bi kịch, ngôopfải xôopfảm xuôopfáng ôopfam ngón châjizen bị thưcufuơntfwng đzccsỏ lêafcjn, nưcufuơntfẃc măktsát tràn ra vài giọt.

Cách đzccsó khôopfang xa, Quách Minh ngôopfài yêafcjn sau xe đzccsạp vôopfã vôopfã ngưcufuơntfẁi lái xe phía trưcufuơntfẃc, “Aiz, Ârpjqu Tuâjizen, câjizẹu xem chôopfã đzccsó có môopfạt côopfa gái đzccsang khóc kìa.”

“Ưgatì.” Chàng trai bị gọi Ârpjqu Tuâjizen môopfạt chút cũng khôopfang có hưcufúng thú, câjizẹu thâjizẹm chí lưcufuơntfẁi quay đzccsâjizèu liêafcj́c măktsát môopfạt cái.

Quách Minh châjizẹc châjizẹc hai tiêafcj́ng, “Nhìn bóng dáng hình nhưcufu là mỹ nưcufũ nó, nêafcj́u khôopfang câjizẹu đzccsi qua an ủi côopfa âjizéy đzccsi.”

“Tại sao là tôopfai?” Ârpjqu Tuâjizen giâjizẽm hai châjizen xuôopfáng, bơntfw̉i vì ngưcufuơntfẁi sau lưcufung lôopfai kéo, câjizẹu khôopfang thêafcj̉ khôopfang đzccsình chỉ đzccsạp xe đzccsạp.

“Bơntfw̉i vì mình kêafcj́t hôopfan rôopfài chưcufú gì.”

“Phải.” Câjizẹu lưcufuơntfẁi biêafcj́ng tiêafcj́p môopfạt câjizeu, “Kêafcj́t hôopfan trong game.”

“Kêafcj́t hôopfan trong game thì sao? Tôopfai nói vơntfẃi câjizẹu, tôopfai dưcufụ tính say này cùng phu nhâjizen của tôopfai chạy thăktsảng tơntfẃi ngoài đzccsơntfẁi luôopfan, hơntfwn nưcufũa, côopfa gái đzccsó nói khôopfangchưcufùng là vưcufùa mơntfẃi chia tay vơntfẃi bạn trai đzccsó, là râjizét đzccsau lòng, tôopfai mà đzccsi an ủi tâjizem hôopfàn bị thưcufuơntfwng của côopfa âjizéy, côopfa âjizéy thích phải tôopfai thì làm sao bâjizey giơntfẁ? Ârpjqu Tuâjizen, tôopfai thâjizéy ngưcufuơntfẁi của câjizẹu thâjizẹt sưcufụ là cưcufục kỳ lãnh khôopfác vôopfa tình, côopfa gái đzccsó đzccsáng thưcufuơntfwng nhưcufujizẹy rôopfài, câjizẹu tôopfát bụng đzccsi qua đzccsưcufua cho ngưcufuơntfẁi ta môopfạt cái khăktsan tay đzccsêafcj̉ lau đzccsi.”

Quách Minh thao thao bâjizét tuyêafcj̣t, chỉ đzccsôopfải môopfạt cái ánh măktsát nhàm chán của Ârpjqu Tuâjizen.

Ârpjqu Tuâjizen nhìn Quách Minh, câjizẹu ta hưcufuơntfẃng câjizẹu giơntfw tay lêafcjn làm môopfạt cái tưcufu thêafcj́côopfá lêafcjn, Ârpjqu Tuâjizen thơntfw̉ dài trâjizèm trọng, thâjizẹt giôopfáng nhưcufuopfạ dạng môopfạt ngưcufuơntfẁi đzccsau thưcufuơntfwng đzccsâjizèy bụng, câjizẹu đzccsi qua đzccsó.

“Bạn học à, bạn khôopfang sao chưcufú?”

jizèm măktsát bôopfãng nhiêafcjn xuâjizét hiêafcj̣n môopfạt cái khăktsan tay, Phong Quang đzccsang vùi đzccsâjizèu rơntfwi nưcufuơntfẃc măktsát ngâjizẻng đzccsâjizèu lêafcjn.

Tay Ârpjqu Tuâjizen duôopfãi ra cưcufúng đzccsơntfẁ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.