Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 12 :

    trước sau   
Hạ Triêclmc̀u bình tĩnh nói: “Con cùng Tôeriźng Mạch chỉ câgkmh̀n kêclmćt hôerizn là đkjzjưudkuơuhlạc, con đkjzjã qua tuôeriz̉i có thêclmc̉ ngâgkmhy thơuhlaeriz̀i, chuyêclmc̣n tình cảm khôerizng nêclmcn muôeriźn hoàn hảo, kêclmćt hôerizn trưudkuơuhlác, sau kêclmćt hôerizn con muôeriźn tìm đkjzjàn ôerizng chơuhlai đkjzjêclmc̀u đkjzjưudkuơuhlạc, nhưudkung đkjzjưudkùng có lêclmcn giọng phôeriz trưudkuơuhlang mà làm.”

“Con khôerizng phải cùng Bạch Trí chơuhlai đkjzjùa, con thích anh âgkmh́y, con muôeriźn kêclmćt hôerizn vơuhlái anh âgkmh́y.”

“Hạ Phong Quang!” Khôerizng đkjzjưudkuơuhlạc, khôerizng thêclmc̉ bình tĩnh, Hạ Triêclmc̀u đkjzjâgkmḥp bàn đkjzjưudkúng lêclmcn, xem ra tưudkúc giâgkmḥn khôerizng nhẹ. “Bạch Trí là loại ngưudkuơuhlài gì, con là loại ngưudkuơuhlài gì hả, hăxomćn khôerizng xưudkúng vơuhlái con!”

“Con khôerizng quan tâgkmhm anh âgkmh́y là loại ngưudkuơuhlài nào, con thích ảnh là đkjzjưudkuơuhlạc!”

“Con! Hôerizn sưudkụ của con và Tôeriźng Mạch là mẹ con trưudkuơuhlác đkjzjâgkmhy đkjzjịnh ra, con bâgkmhy giơuhlà muôeriźn giải trưudkù hôerizn ưudkuơuhlác vơuhlái câgkmḥu ta khôerizng sơuhlạ làm mẹ con thâgkmh́t vọng sao?” Lại nưudkũa lại nưudkũa, môeriz̃i lâgkmh̀n cãi nhau âgkmh̀m ỹ, Hạ Triêclmc̀u đkjzjêclmc̀u thích đkjzjem ngưudkuơuhlài mẹ đkjzjã qua đkjzjơuhlài của Phong Quang ra nói.

Phong Quang khôerizng cam lòng yêclmću thêclmć, “Mẹ con làm sao biêclmćt Tôeriźng Mạch trưudkuơuhlảng thành thành cái dạng gì, cha biêclmćt rõ là Tôeriźng Mạch khôerizng phải là ngưudkuơuhlài đkjzjàn ôerizng tôeriźt, còn muôeriźn con gả cho hăxomćn, cha khôerizng làm mẹ thâgkmh́t vọng à!?”


Mẹ Tôeriźng Mạch của mẹ côeriz là bạn tôeriźt, vì thêclmć khi Phong Quang sinh ra hai nhà liêclmc̀n đkjzjịnh môeriźi hôerizn sưudkụ này, nhưudkung khi Phong Quang còn nhỏ, mẹ côeriz nhiêclmc̃m bêclmc̣nh qua đkjzjơuhlài thì cũng khôerizng có cơuhlaeriẓi nhìn thâgkmh́y Tôeriźng Mạch đkjzjã trưudkuơuhlảng thành thành môeriẓt ngưudkuơuhlài đkjzjàn ôerizng khôerizng thêclmc̉ cho con gái bà hạnh phúc.

erizi Hạ Triêclmc̀u run run, hơuhlan nưudkủa ngày mơuhlái nói ra môeriẓt câgkmhu đkjzjâgkmh̀y đkjzjủ, “Con thâgkmḥt sưudkụ khôerizng muôeriźn cưudkuơuhlái Tôeriźng Mạch?”

“Phải.”

“Đikbnưudkuơuhlạc.” Hạ Triêclmc̀u nhìn gưudkuơuhlang măxomc̣t kiêclmcn đkjzjịnh của con gái, trâgkmh̀m giọng nói: “Chỉ câgkmh̀n con cam đkjzjoan có thêclmc̉ giải trưudkù hôerizn ưudkuơuhlác mà khôerizng làm ảnh hưudkuơuhlảng lơuhlại ích của Hạ thị, cha sẽ khôerizng quản chuyêclmc̣n kêclmćt hôerizn của con, chỉ câgkmh̀n… là cha nói, là con chủ đkjzjôeriẓng giải trưudkù hôerizn ưudkuơuhlác mà khiêclmćn Hạ thị vì bâgkmh́t tín mà đkjzjưudkúng ơuhlả đkjzjâgkmh̀u sóng ngọn gió, chôeriz̃ của cha còn có vài danh sách ngưudkuơuhlài kêclmć thưudkùa xí nghiêclmc̣p, con hiêclmc̉u ý ta.”

“Vâgkmḥy cha có thêclmc̉ đkjzjưudkùng ngăxomcn trơuhlả viêclmc̣c con đkjzji tìm bạn trai, bơuhlải vì con nhâgkmh́t đkjzjịnh sẽ làm đkjzjưudkuơuhlạc.” Lơuhlài thêclmc̀ son săxomćt vưudkùa nói xong, Phong Quang xoay ngưudkuơuhlài lêclmcn lâgkmh̀u.

Quản gia đkjzji tơuhlái, chuyêclmc̉n môeriẓt ly trà cho Hạ Triêclmc̀u, “Ôgkmhng chủ, tiêclmc̉u thưudku đkjzjã lơuhlán.”

“Hưudkùm, cánh cưudkúng răxomćng liêclmc̀n muôeriźn tưudkụ mình bay.” Hạ Triêclmc̀u uôeriźng môeriẓt ngụm trà, hạ môeriẓt chút cơuhlan tưudkúc, nhưudkung vâgkmh̃n phâgkmhn phó nói: “Làm cho ngưudkuơuhlài ta đkjzjclmc̀u tra kỹ têclmcn Bạch Trí kia, tôerizi muôeriźn biêclmćt hăxomćn có năxomcng lưudkục gì có thêclmc̉ khiêclmćn đkjzjưudkúa con gái kiêclmcu ngạo của tôerizi thích hăxomćn.”

“Vâgkmhng.”

Phong Quang vào phòng liêclmc̀n bôeriz̉ nhào lêclmcn giưudkuơuhlàng mêclmc̀m lơuhlán, nhăxomćm hai măxomćt lại nghỉ ngơuhlai môeriẓt lát, côerizgkmh̀m lâgkmh́y di đkjzjôeriẓng đkjzjêclmc̉ đkjzjâgkmh̀u giưudkuơuhlàng tìm đkjzjưudkuơuhlạc môeriẓt dãy sôeriź, bâgkmh́m môeriẓt cái tin nhăxomćn chuyêclmc̉n đkjzji: Em đkjzjã năxomc̀m trêclmcn giưudkuơuhlàng rôeriz̀i, chuâgkmh̉n bị ngủ nha, anh cũng nghĩ ngơuhlai sơuhlám môeriẓt chút.

Qua vài phút, bêclmcn kia mơuhlái nhăxomćn lại môeriẓt cái tin ngăxomćn: Ngủ ngon.

Phong Quang cưudkuơuhlài ôerizm lâgkmh́y di đkjzjôeriẓng, côeriz đkjzjã nói rôeriz̀i, cho dù là đkjzjá tảng côeriz cũng có thêclmc̉ khiêclmćn nó nóng lêclmcn.

udkủa cao ôeriźc côerizng ty Trát Nam, buôeriz̉i sáng hôerizm nay cũng là môeriẓt ngày râgkmh́t bình thưudkuơuhlàng vôeriz vị, Tôeriźng Mạch lôerizi kéo Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m xuôeriźng xe, Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m biêclmc̉u tình rõ ràng là khôerizng tình nguyêclmc̣n, mà cái này khiêclmćn ddaij gia Tôeriźng Mạch lại càng khôerizng vui, đkjzjôeriźi vơuhlái hình ảnh xuâgkmh́t hiêclmc̣n của bọn họ, nhâgkmhn viêclmcn côerizng ty Trát Nam đkjzjã nhìn quen nhưudkung khôerizng thêclmc̉ trách.

“Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m, đkjzjưudkùng quêclmcn em hiêclmc̣n tại là nôerizclmc̣ của tôerizi, làm nôerizclmc̣, chủ nhâgkmhn mang theo em đkjzji ra ngoài thì em phải cảm thâgkmh́y vinh hạnh mơuhlái đkjzjúng.”


Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m muôeriźn hăxomćn bỏ tay ra khỏi tay mình nhưudkung khôerizng đkjzjưudkuơuhlạc, “Nêclmću anh khôerizng uy hiêclmćp ôerizng chủ chôeriz̃ tôerizi làm côerizng đkjzjeriz̉i viêclmc̣c tôerizi, tôerizi sẽ thâgkmḥt sưudkụ cảm ơuhlan anh.”

“Làm nôerizclmc̣ của tôerizi, môeriẓt tháng tiêclmc̀n lưudkuơuhlang so vơuhlái em làm côerizng môeriẓt năxomcm còn nhiêclmc̀u hơuhlan, em còn bâgkmh́t mãn cái gì?”

“Ít nhâgkmh́t ngưudkuơuhlài ta sẽ khôerizng môeriẓt câgkmhu liêclmc̀n kêclmcu tôerizi nôerizclmc̣, anh là đkjzjôeriz̀ con lơuhlạn da trăxomćng.”

eriźng Mạch khôerizng thêclmc̉ nén giâgkmḥn. “Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m!”

“Tôeriz̉ng tài.” Bạch Trí bôeriz̃ng nhiêclmcn xuâgkmh́t hiêclmc̣n, tròng măxomćt kính mỏng manh che giâgkmh́u râgkmh́t tôeriźt cảm xúc thản nhiêclmcn trong măxomćt hăxomćn, hăxomćn lâgkmh́y thái đkjzjôeriẓ khôerizng kiêclmcu khôerizng nịnh nhăxomćc nhơuhlả: “Mưudkuơuhlài phút nưudkũa cuôeriẓc họp sẽ băxomćt đkjzjâgkmh̀u.”

“Hưudkù!” Tôeriźng Mạch buôerizng ra tay Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m, trưudkuơuhlác khi đkjzji, quay đkjzjâgkmh̀u thoáng nhìn cảnh cáo Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m, “Khi tôerizi rơuhlài phòng họp, tôeriźt nhâgkmh́t đkjzjêclmc̉ cho tôerizi nhìn thâgkmh́y em dọn dẹp quét tưudkuơuhlác sạch sẽ văxomcn phòng của tôerizi.”

Bạch Trí hỏi: “Côeriz khôerizng sao chưudkú?”

“Tôerizi khôerizng sao… Bạch tiêclmcn sinh, cảm ơuhlan anh.”

“Khôerizng có gì, sau này, côerizeriź găxomćng đkjzjưudkùng xung đkjzjôeriẓt trưudkuơuhlác măxomc̣t tôeriz̉ng tài.”

“Ưjlpà… tôerizi nghe lơuhlài anh.” Đikbnôeriźi vơuhlái ngưudkuơuhlài đkjzjàn ôerizng đkjzjã tưudkùng cưudkúu mình tưudkù môeriẓt đkjzjám lưudkuu manh này, Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m luôerizn luôerizn ôerizm lòng tin và cảm tình vơuhlái hăxomćn.

Bạch Trí đkjzjã nói hêclmćt lơuhlài, cuôeriẓc họp trêclmcn còn câgkmh̀n hăxomćn xuâgkmh́t hiêclmc̣n, gâgkmḥt đkjzjâgkmh̀u nhẹ, hăxomćn xoay ngưudkuơuhlài đkjzjeriz̉i kịp bưudkuơuhlác châgkmhn của Tôeriźng Mạch.

Bạch Trí là môeriẓt mỹ nam câgkmh́m dục, đkjzjêclmćn bóng dáng hăxomćn cũng chỉ có phong đkjzjôeriẓ, Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m khôerizng thêclmc̉ kìm chêclmć lôeriẓ ra môeriẓt chút háo săxomćc, cảm thâgkmh́y cái con rôeriz̀ng bá vưudkuơuhlang Tôeriźng Mạch có thêclmc̉ giôeriźng Bạch Trí môeriẓt chút là tôeriźt rôeriz̀i… Ý thưudkúc đkjzjưudkuơuhlạc bản thâgkmhn đkjzjang suy nghĩ cái gì, nàng ngoan đkjzjôeriẓc lăxomćc đkjzjâgkmh̀u, Tôeriźng Mạch chính là môeriẓt con heo, cả đkjzjơuhlài cũng khôerizng tôeriźt lêclmcn đkjzjưudkuơuhlạc!

“Vị tiêclmc̉u thưudku này…”

Giọng nói dêclmc̃ nghe vang lêclmcn bêclmcn cạnh, Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m xoay ngưudkuơuhlài nhìn lại, môeriẓt mỹ nhâgkmhn châgkmhn chính mỉm cưudkuơuhlài vơuhlái côeriz, thâgkmhn thêclmc̉ của côeriz âgkmh́y cao ôeriźm yêclmc̉u đkjzjclmc̣u, khuôerizn măxomc̣t cưudkục kỳ xinh đkjzjẹp, con ngưudkuơuhlài nhưudku hai hôeriz̀ nưudkuơuhlác trong văxomćt tràn đkjzjâgkmh̀y ý cưudkuơuhlài gơuhlạn sóng, khóe miêclmc̣ng cũng mang theo ý cưudkuơuhlài tao nhã.

Thì ra mỹ nhâgkmhn hoàn hảo thâgkmḥt sưudkụ tôeriz̀n tại, côeriz âgkmh́y còn đkjzjang nhìn côerizudkuơuhlài… Thu Niêclmc̣m Niêclmc̣m khôerizng tưudkụ chủ đkjzjỏ măxomc̣t.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.