Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 112 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Vào môtvkẉt ngày chủ nhâvyaṣt, nhà họ An đhzilón môtvkẉt vị khách, An Đzselôtvkẁng đhzilêgjlún côtvkwng ty vì thêgjlú chỉ có Phong Quang môtvkẉt mình tiêgjlúp khách, đhzilâvyasy là môtvkẉt ngưrtmlơmniǹi khiêgjlún cho Phong Quang đhzilau đhzilâvyas̀u, An Văybcrn, mẹ của Mục Thiêgjlun Trạch, dì của An Đzselôtvkẁng.

Sau khi tôtvkẃt nghiêgjlụp đhzilại học, Mục Thiêgjlun Trạch liêgjlùn náo loạn vơmnińi Phưrtmlơmninng Nhã Nhã đhzilòi kêgjlút hôtvkwn, nhưrtmlng mà môtvkwn khôtvkwng đhzilăybcrng hôtvkẉ khôtvkwng đhzilôtvkẃi, nhà họ Mục cũng khôtvkwng đhzilôtvkẁng ý, ôtvkwng nôtvkẉi Mục môtvkẉt măybcṛt chăybcṛt đhzilưrtmĺt nguôtvkẁn cung câvyaśp kinh têgjlú cho Mục Thiêgjlun Trạch, môtvkẉt măybcṛt khôtvkwng cho phép bâvyaśt kỳ ai cho Mục Thiêgjlun Trạch tiêgjlùn tài, đhzilgjlùu này làm cho An Văybcrn đhzilau lòng cho con mình mà tâvyasm tan nát, bà vôtvkẃn cũng trách cưrtmĺ con trai vì sao lại giải trưrtml̀ hôtvkwn ưrtmlơmnińc vơmnińi con gái nhà họ Hạ, hiêgjlụn tại xem ra, đhzilôtvkw̉i lại thâvyaṣt sưrtmḷ là giải trưrtml̀ mơmnińi tôtvkẃt.

Trà Phong Quang bưrtmlng lêgjlun An Văybcrn cũng khôtvkwng uôtvkẃng môtvkẉt ngụm, bà đhzili thăybcr̉ng vào vâvyaśn đhzilêgjlù nói: “Nghe nói cháu vài ngày trưrtmlơmnińc đhzili bêgjlụnh viêgjlụn kiêgjlủm tra thâvyasn thêgjlủ, bác sĩ nói thêgjlú nào?”

“Hoàn hảo.” Phong Quang trả lơmniǹi ba phải cái nào cũng đhzilưrtmlơmniṇc.

Thì phải là khôtvkwng làm sao rôtvkẁi.


An Văybcrn phun ra môtvkẉt hơmnini, tâvyaṣn lưrtmḷc trưrtmlng ra tưrtml thái là môtvkẉt trưrtmlơmnin̉ng bôtvkẃi hòa ái, “Phong Quang à, cháu cũng biêgjlút, mẹ của An Đzselôtvkẁng đhzilã mâvyaśt tích năybcrm năybcrm, tuy là mâvyaśt tích, nhưrtmlng dì đhzilã khôtvkwng còn ôtvkwm hy vọng chị âvyaśy còn sôtvkẃng, cho nêgjlun, dì hiêgjlụn là trưrtmlơmnin̉ng bôtvkẃi duy nhâvyaśt của An Đzselôtvkẁng, vâvyaṣy cháu cũng đhzilưrtml̀ng trách lơmniǹi nói của dì có chút khó nghe.”

gjlúu ngại tôtvkwi khó nghe thì bà còn nói làm gì?

Dù sao cũng là trưrtmlơmnin̉ng bôtvkẃi của An Đzselôtvkẁng, môtvkẉt câvyasu này Phong Quang nghẹn trong lòng khôtvkwng nói ra.

“Chúng ta đhzilêgjlùu là phụ nưrtml̃, gả cho ngưrtmlơmniǹi rôtvkẁi liêgjlùn chỉ có bôtvkẃn chưrtml̃ “tưrtmlơmninng phu giáo tưrtml̉” (giúp chôtvkẁng dạy con), phu này là chỉ trưrtmlơmniṇng phu, tưrtml̉ này, tưrtmḷ nhiêgjlun là nói con cái, tuy răybcr̀ng nói chưrtmĺc trách phụ nưrtml̃ là nôtvkẃi dõi tôtvkwng đhzilưrtmlơmniǹng nhưrtmlvyaṣykhôtvkwng phù hơmniṇp vơmnińi tưrtmlrtmlơmnin̉ng nưrtml̃ quyêgjlùn thơmniǹi đhzilại mơmnińi bâvyasy giơmniǹ, nhưrtmlng có đhzilôtvkwi khi, lơmniǹi lão tôtvkw̉ tôtvkwng truyêgjlùn xuôtvkẃng cũng khôtvkwng phải khôtvkwng có đhzilạo lý, con thâvyaśy có đhzilúng khôtvkwng?”

A, nói có sách, mách có chưrtmĺng, còn khôtvkwng phải bóng gió nói côtvkw khôtvkwng thêgjlủ sinh con sao, cho dù côtvkw khôtvkwng thêgjlủ sinh thì sao? An Đzselôtvkẁng còn khôtvkwng có ý kiêgjlún, bà còn khôtvkwng đhzilưrtmlơmniṇc tính là mẹ chôtvkẁng thì có quyêgjlùn gì mà nhúng tay vào?

Phong Quang cưrtmlơmniǹi ha ha, “Lão tôtvkw̉ tôtvkwng khôtvkwng phải còn nói nưrtml̃ nhâvyasn phải tam tòng tưrtmĺ đhzilưrtmĺc sao? Cho nêgjlun, An Đzselôtvkẁng nghĩ nhưrtml thêgjlú nào cháu đhzilêgjlùu nghe vâvyaṣy, bà Mục à, dì hăybcr̉n nêgjlun hỏi An Đzselôtvkẁng thâvyaśy đhzilúng khôtvkwng thì hơmninn.”

Nụ cưrtmlơmniǹi hòa ái hiêgjlùn lành của An Văybcrn cưrtmĺng ngăybcŕc môtvkẉt chút, khôtvkwng đhzilơmniṇi bà bẻ cong lơmniǹi nói Phong Quang có hiêgjlủu lêgjlũ phép hay khôtvkwng, An Đzselôtvkẁng đhzilã tưrtml̀ bêgjlun ngoài trơmnin̉ vêgjlù.

anh nhìn thâvyaśy An Văybcrn thì cảm thâvyaśy ngoài ý muôtvkẃn, nhưrtmlng râvyaśt nhanh cưrtmlơmniǹi nói: “Dì, dì đhzilêgjlún đhzilâvyasy sao lại khôtvkwng nói cho cháu biêgjlút?”

Kỳ thưrtmḷc Phong Quang thâvyaṣt sưrtmḷ ngoài ý muôtvkẃn, An Đzselôtvkẁng khôtvkwng phải nói tơmnińi năybcrm giơmniǹ chiêgjlùu mơmnińi có thêgjlủ vêgjlù nhà sao? Thêgjlú nào bâvyasy giơmniǹ đhzilã vêgjlù rôtvkẁi?

“Dì chỉ… bôtvkw̃ng nhiêgjlun nghĩ muôtvkẃn qua xem.” An Văybcrn miêgjlũn cưrtmlơmnin̉ng cưrtmlơmniǹi hiêgjlùn lành, “Thuâvyaṣn tiêgjlụn, đhzilêgjlún quan tâvyasm thăybcrm hỏi thâvyasn thêgjlủ Phong Quang.”

“Vâvyaṣy sao?” An Đzselôtvkẁng đhzili đhzilêgjlún bêgjlun ngưrtmlơmniǹi Phong Quang, bị côtvkw véo môtvkẉt cái.

rtmĺc giâvyaṣn bâvyaśt bình trong măybcŕt côtvkw đhzilêgjlủ lôtvkẉ ra môtvkẉt tin tưrtmĺc: Bà âvyaśy mơmnińi khôtvkwng phải đhzilêgjlún quan tâvyasm em đhzilâvyasu, bà âvyaśy là tơmnińi tìm em khi dêgjlũ.

An Đzselôtvkẁng năybcŕm tay côtvkw, làm cho côtvkw an tâvyasm môtvkẉt chút khôtvkwng câvyas̀n nóng nảy, anhmỉm cưrtmlơmniǹi, “Phong Quang thâvyasn thêgjlủ râvyaśt tôtvkẃt, dì khôtvkwng câvyas̀n lo lăybcŕng, ngưrtmlơmniṇc lại là con…”


mniǹi của anh nói khôtvkwng xong, An Văybcrn khâvyas̉n trưrtmlơmninng nói: “Con làm sao?”

Ngay cả Phong Quang cũng khâvyas̉n trưrtmlơmninng nhìn anh.

“Dì cũng biêgjlút, cơmnin thêgjlủ của con vâvyas̃n luôtvkwn khôtvkwng tôtvkẃt, có thêgjlủ hoàn toàn thoát khỏi xe lăybcrn mà đhzilưrtmĺng lêgjlun cũng là chuyêgjlụn năybcrm kia thôtvkwi, nhưrtmlng mà măybcṛc dù có chuyêgjlủn biêgjlún tôtvkẃt, chung quy trụ côtvkẉt vâvyas̃n kém.” Ánh măybcŕt xin lôtvkw̃i của An Đzselôtvkẁng đhzilăybcṛt trêgjlun ngưrtmlơmniǹi Phong Quang, “Có chút chuyêgjlụn, anh thâvyaṣt sưrtmḷ thiêgjlúu vơmniṇ anh râvyaśt nhiêgjlùu.”

An Văybcrn nêgjlúu còn khôtvkwng rõ thì bà là ngưrtmlơmniǹi ngu rôtvkẁi, câvyas̉n thâvyaṣn ngâvyas̃m lại trạng huôtvkẃng của thâvyasn thêgjlủ An Đzselôtvkẁng trưrtmlơmnińc đhzilâvyasy, nêgjlúu vâvyaśn đhzilêgjlù là ơmnin̉ trêgjlun ngưrtmlơmniǹi anh, viêgjlục đhziló xác thâvyaṣt sẽ có lưrtmḷc thuyêgjlút phục khiêgjlún ngưrtmlơmniǹi ta khôtvkwng thêgjlủ nghi ngơmniǹ, xemđhzili, An Văybcrn mâvyaśt lâvyaṣp trưrtmlơmniǹng, cũng khôtvkwng biêgjlút nêgjlun lâvyaśy loại ánh măybcŕt nào mà nhìn Phong Quang, chỉ xả lại vài câvyasu khôtvkwng nghĩ đhzilóng cưrtml̉a nói chuyêgjlụn liêgjlùn vôtvkẉi vã tạm biêgjlụt rơmniǹi đhzili.

Đzselơmniṇi An Văybcrn đhzili rôtvkẁi, Phong Quang băybcŕt lâvyaśy tay An Đzselôtvkẁng, châvyaśt vâvyaśn nói: “anh sao lại muôtvkẃn nói nhưrtmlvyaṣy?”

“Nhưrtmlvyaṣy có thêgjlủ làm môtvkẉt mẻ, khỏe cả đhzilơmniǹi, bà âvyaśy vêgjlù sao khôtvkwng bao giơmniǹ đhzilêgjlún gâvyasy sưrtmḷ vơmnińi em nưrtml̃a.”

“Nhưrtmlng mà sai là ơmnin̉ em…”

“Em muôtvkẃn bôtvkẁi thưrtmlơmniǹng anh…” An Đzselôtvkẁng hôtvkwn nhẹ lêgjlun khóe môtvkwi côtvkw, thâvyaśp giọng dụ dôtvkw̃: “Chúng ta có thêgjlủ trơmnin̉ vêgjlù phòng ngủ.”

Phong Quang: “…”

ybcṛt trơmniǹi lăybcṛng trăybcrng lêgjlun, ánh sao chói sáng.

An Đzselôtvkẁng vì côtvkw gái nhỏ mêgjlụt ngủ trêgjlun giưrtmlơmniǹng đhzilăybcŕp chăybcrn cho tôtvkẃt, tinh thâvyas̀n thỏa mãn lại hôtvkwn lêgjlun nưrtml̉a măybcṛt nghiêgjlung qua của côtvkw mơmnińi đhzili đhzilêgjlún ban côtvkwng gọi môtvkẉt cuôtvkẉc đhzilgjlụn thoại.

“An Đzselôtvkẁng, câvyaṣu là đhzilôtvkẁ biêgjlún thái.” Đzselgjlụn thoại vưrtml̀a thôtvkwng, bêgjlun kia Phù Nhan gâvyas̀m rú.

“Học tỷ, sao vâvyaṣy?”


“Đzselưrtml̀ng gọi tôtvkwi học tỷ! Câvyaṣu biêgjlút rõ ràng tôtvkwi là môtvkẉt bác sĩ có đhzilạo đhzilưrtmĺc có trách nhiêgjlụm, nhưrtmlng câvyaṣu lại bưrtmĺc tôtvkwi làm ra viêgjlục sưrtml̉a chưrtml̃a châvyas̉n đhziloán báo cáo, Hạ Phong Quang thâvyasn thêgjlủ râvyaśt khỏe mạnh, câvyaṣu mơmnińi có vâvyaśn đhzilêgjlù, là chính câvyaṣu làm giải phâvyas̃u buôtvkẉc garôtvkw, câvyaṣu muôtvkẃn tôtvkwi lưrtml̀a côtvkw âvyaśy là có mục đhzilích gì?”

“Tôtvkwi nói khôtvkwng có, chị tin sao?”

“Đzselưrtmlơmninng nhiêgjlun khôtvkwng tin!” Phù Nhan đhziloán, “Chăybcr̉ng lẽ câvyaṣu là muôtvkẃn cho côtvkw âvyaśy sinh ra tâvyasm lý áy náy, chủ đhzilôtvkẉng đhzilêgjlù xuâvyaśt ly hôtvkwn vơmnińi câvyaṣu?”

rtml̀a nói ra phán đhziloán này Phù Nhan kỳ thưrtmḷc cũng tưrtmḷ phủ đhzilịnh, An Đzselôtvkẁng nuôtvkwng chiêgjlùu Phong Quang nhưrtml thêgjlú nào ai cũng nhìn ra đhzilưrtmlơmniṇc.

Con ngưrtmlơmnini đhzilen của An Đzselôtvkẁng phản chiêgjlúu ánh trăybcrng sáng tỏ, “Tôtvkwi bâvyaśt quá là muôtvkẃn làm cho Phong Quang khôtvkwng câvyas̀n lại nhơmniń thưrtmlơmninng chuyêgjlụn có con mà thôtvkwi.”

“Vâvyaṣy câvyaṣu cũng có thêgjlủ nói bản thâvyasn câvyaṣu có vâvyaśn đhzilêgjlù.”

“khôtvkwng đhzilưrtmlơmniṇc, nêgjlúu côtvkw âvyaśy ghét bỏ tôtvkwi, muôtvkẃn bỏ tôtvkwi đhzili thì làm sao bâvyasy giơmniǹ?” Nêgjlúu vâvyaṣy, anh sẽ nhịn khôtvkwng đhzilưrtmlơmniṇc đhzilem côtvkw nhôtvkẃt vào lôtvkẁng.

gjlun kia Phù Nhan trâvyas̀m măybcṛc hôtvkẁi lâvyasu, “Chỉ vì lý do này?”

“Cái này lý do còn chưrtmla đhzilủ lơmnińn sao?”

“… Tôtvkwi khôtvkwng phải hiêgjlủu lăybcŕm câvyaśu tạo não của câvyaṣu, tại sao câvyaṣu có ảo tưrtmlơmnin̉ng câvyaṣu khôtvkwng thêgjlủ có con?”

“Đzselưrtmĺa nhỏ…” An Đzselôtvkẁng trâvyas̀m ngâvyasm trong chôtvkẃc lát, nghi ngơmniǹ nói: “Con cái sẽ khiêgjlún Phong Quang đhzilem tình yêgjluu phâvyasn ra, tôtvkwi tại sao lại muôtvkẃn có con?”

Đzselúng vâvyaṣy, Phong Quang chỉ có anh, lưrtmḷc chú ý của côtvkw, tình yêgjluu của côtvkw đhzilêgjlùu đhzilăybcṛt ơmnin̉ trêgjlun anh môtvkẉt ngưrtmlơmniǹi, anh vì sao lại muôtvkẃn có môtvkẉt đhzilưrtmĺa con đhzilêgjlún cưrtmlơmnińp đhziliPhong Quang có thêgjlủ hoàn toàn thuôtvkẉc vêgjlù anh đhzilâvyasy?

Phù Nhan bôtvkw̃ng nhiêgjlun trâvyas̀m trọng nói: “An Đzselôtvkẁng… câvyaṣu câvyas̀n trị liêgjlụu tâvyasm lý.”


tvkw vôtvkẃn vì đhzilạo đhzilưrtmĺc nghêgjlù nghiêgjlụp, khôtvkwng qua đhzilưrtmlơmniṇc lưrtmlơmninng tâvyasm chính mình mà lo lăybcŕn câvyaṣu ta có phải sẽ làm gì Hạ Phong Quang, nhưrtmlng hiêgjlụn tại côtvkw xác đhzilịnh, đhzilâvyasy hoàn toàn là do dục vọng đhzilôtvkẉc chiêgjlúm của An Đzselôtvkẁng quâvyaśy phá, mà phâvyas̀n dục vọng này của câvyaṣu ta đhzilã khôtvkwng còn bình thưrtmlơmniǹng nưrtml̃a.

“Cảm ơmninn đhzilêgjlù nghị của chị, bâvyaśt quá Phong Quang nói tôtvkwi râvyaśt tôtvkẃt, tôtvkwi nghĩ tôtvkwi cũng khôtvkwng câvyas̀n trị liêgjlụu tâvyasm lý.” Ánh măybcŕt An Đzselôtvkẁng xuyêgjlun thâvyaśu qua cưrtml̉a thủy tinh, thủy chung khôtvkwng rơmniǹi măybcŕt khỏi thâvyasn ảnh trêgjlun giưrtmlơmniǹng, ánh trăybcrng ôtvkwn nhu ơmnin̉ trong măybcŕt anh, cả ngưrtmlơmniǹi đhzilăybcŕm chìm trong ánh trăybcrng giôtvkẃng nhưrtmltvkẉt vị tiêgjlun nhâvyasn, âvyasm thanh của anh thâvyaṣt sưrtmḷ dịu dàng, nhưrtmlng lại có thêgjlủ làm cho sau lưrtmlng ngưrtmlơmniǹi khác cảm thâvyaśy lạnh cả ngưrtmlơmniǹi, “Phù Nhan, khôtvkwng câvyas̀n xen vào viêgjlục của ngưrtmlơmniǹi khác, tôtvkwi có thêgjlủ làm cho chị ngôtvkẁi đhzilêgjlún vị trí viêgjlụn trưrtmlơmnin̉ng, cũng có thêgjlủ đhzilem chị kéo xuôtvkẃng tưrtml̀ vị trí đhziló.”

“… Tôtvkwi hiêgjlủu.”

Ngưrtmlơmniǹi năybcr̀m trêgjlun giưrtmlơmniǹng giâvyaṣt giâvyaṣt, An Đzselôtvkẁng treo đhzilgjlụn thoại, đhzili trơmnin̉ vêgjlù bêgjlun giưrtmlơmniǹng, anh vưrtml̀a năybcr̀m lêgjlun giưrtmlơmniǹng côtvkw liêgjlùn tưrtmḷ nhiêgjlun mà lui vào lòng anh, ánh măybcŕt mơmninmnin màng màng mơmnin̉ ra môtvkẉt khe hơmnin̉, “anh đhzili đhzilâvyasu vâvyaṣy?”

“Sơmniṇ em lạnh, anh đhzilóng cưrtml̉a sôtvkw̉ lại.”

“Ưiqep̀m…” côtvkw đhzilè lại tay anh móc dán vào trưrtmlơmnińc ngưrtmḷc mình, bơmnin̉i vì khôtvkwng lâvyasu trưrtmlơmnińc đhziló có môtvkẉt hôtvkẁi “kịch chiêgjlún”, côtvkw còn chưrtmla kịp măybcṛc quâvyas̀n áo, nhưrtmlng côtvkw lại cảm nhâvyaṣn đhzilưrtmlơmniṇc anh rục rịch, “Đzselưrtml̀ng có quâvyaṣy nưrtml̃a, em muôtvkẃn đhzili ngủ…”

“anh khôtvkwng phải đhzilang ngủ vơmnińi em sao?”

“Em nói là… đhzilơmninn thuâvyas̀n ngủ.”

“anh ngủ em, lúc đhziló chăybcr̉ng phải đhzilơmninn thuâvyas̀n ngủ sao?”

Phong Quang xem nhưrtmlvyaśy lại tinh thâvyas̀n, “An Đzselôtvkẁng, anh đhzilưrtml̀ng có mà quá đhziláng nha.”

“Đzselưrtmlơmniṇc rôtvkẁi.” An Đzselôtvkẁng thỏa hiêgjlụp, anh hôtvkwn lêgjlun môtvkwi côtvkw, môtvkẉt cái hôtvkwn lưrtml̉a nóng đhzilêgjlún, đhzilâvyasy là nụ hôtvkwn trưrtmlơmnińc khi ngủ bơmnin̉i vì anh nói: “Ngủ ngon.”

anh quay lưrtmlng lại năybcr̀m, thâvyaṣt sưrtmḷ khôtvkwng còn nhúc nhích.

“An Đzselôtvkẁng…” Phong Quang lâvyaśy ngón tay chọc chọc lưrtmlng anh, anh khôtvkwng phản ưrtmĺng, côtvkw khôtvkwng cam lòng lại duôtvkw̃i châvyasn đhzilạp anh môtvkẉt chút, “An Đzselôtvkẁng?”

anh nhưrtml trưrtmlơmnińc khôtvkwng rêgjlun môtvkẉt tiêgjlúng.

Phong Quang căybcŕn răybcrng, châvyasm hỏa trêgjlun ngưrtmlơmniǹi ngưrtmlơmniǹi ta, anh liêgjlùn ngủ nhưrtmlvyaṣy? côtvkw ngôtvkẁi xuôtvkẃng, ghé vào trêgjlun ngưrtmlơmniǹi anh, “An Đzselôtvkẁng, An Đzselôtvkẁng, An Đzselôtvkẁng!”

An Đzselôtvkẁng học bôtvkẉ dạng côtvkw vưrtml̀a mơmnińi tỉnh ngủ mơmnin̉ môtvkẉt nưrtml̉a măybcŕt, “Sao vâvyaṣy?”

“Em muôtvkẃn!” côtvkw nâvyasng măybcṛt anh, bâvyaśt châvyaśp tâvyaśt cả găybcṛm xuôtvkẃng.

An Đzselôtvkẁng hưrtmlơmnin̉ng thụ môtvkẉt hôtvkẁi, khóe miêgjlụng mang theo ý cưrtmlơmniǹi đhzilạt đhzilưrtmlơmniṇc ý đhzilôtvkẁ, xoay ngưrtmlơmniǹi môtvkẉt cái đhzilem côtvkw đhzilăybcṛt dưrtmlơmnińi thâvyasn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.