Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 110 :

    trước sau   
Rèm cưkjgd̉a sôidlả chălvmḍn lại ánh nălvmd́ng tưkjgd̀ bêgfamn ngoài, gian phòng u tôidlái, trêgfamn vách tưkjgdơlvmd̀ng trălvmd́ng tinh treo đqvofâeyjìy nhưkjgd̃ng hình ảnh khác nhau, nhưkjgdng tâeyjít cả nhâeyjin vâeyjịt chính trong ảnh đqvofêgfam̀u là môidlạt ngưkjgdơlvmd̀i, khôidlang có ngoại lêgfaṃ, đqvofó chính là Phong Quang.

Có ảnh chụp côidla đqvofang ơlvmd̉ ban côidlang đqvofọc sách, ánh nălvmd́ng âeyjím áp chiêgfaḿu lêgfamn thâeyjin thêgfam̉ côidla, thoạt nhìn tưkjgdơlvmdi sáng mà xinh đqvofẹp, có ảnh chụp côidla chơlvmdi xích đqvofu dưkjgdơlvmd́i câeyjiy đqvofa, mái tóc côidla bay lêgfamn, nụ cưkjgdơlvmd̀i sáng ngơlvmd̀i trêgfamn mălvmḍt đqvofôidlạng lòng ngưkjgdơlvmd̀i, còn có ảnh chụp côidla ơlvmd̉ trong sâeyjin phụ giúp cha mình tưkjgdơlvmd́i nưkjgdơlvmd́c cho hoa, thălvmd́t lưkjgdng hơlvmdi cong, ngón tay trălvmd́ng ngâeyjìn đqvofem tóc vén lêgfamn sau tai… Bâeyjít luâeyjịn là đqvofôidlạng, hay tĩnh, đqvofêgfam̀u bị máy ảnh lâeyjíy hình dáng tưkjgdơlvmdi đqvofẹp nhâeyjít lưkjgdu giưkjgd̃ lại.

Rung đqvofôidlạng trong lòng Phong Quang khó mà hình dung đqvofưkjgdơlvmḍc, sau lưkjgdng âeyjỉn âeyjỉn có cảm giác lạnh cả ngưkjgdơlvmd̀i, côidla còn bị An Đhmndôidlàng ôidlam vào ngưkjgḍc, vẻ mălvmḍt mêgfam mang chỉ vào trêgfamn tưkjgdơlvmd̀ng, “Cái này… cái này…”

“Bơlvmd̉i vì trưkjgdơlvmd́c kia râeyjít nhàm chán, cho nêgfamn khó mà tránh đqvofưkjgdơlvmḍc càng thêgfamm chú ý đqvofêgfaḿn Phong Quang.” Khóe môidlai An Đhmndôidlàng hơlvmdi hơlvmdi cong lêgfamn, môidlạt đqvofôidlạ cong hoàn mỹ.

Phong Quang giãy dụa xuôidláng dưkjgdơlvmd́i ngưkjgdơlvmd̀i anh, lại đqvofêgfaḿn gâeyjìn vài bưkjgdơlvmd́c, chỉ vào môidlạt tâeyjím ảnh trêgfamn tưkjgdơlvmd̀ng, “Đhmndâeyjiy là lúc em vưkjgd̀a mơlvmd́i đqvofêgfaḿn, anh tưkjgd̀ lúc đqvofó liêgfam̀n, liêgfam̀n bălvmd́t đqvofâeyjìu…”

kjgd̀ chụp lén này, côidla thêgfaḿ nào cũng nói khôidlang nêgfamn lơlvmd̀i.


“Phong Quang râeyjít chói mălvmd́t, anh khôidlang nhịn đqvofưkjgdơlvmḍc.” An Đhmndôidlàng tưkjgd̀ sau lưkjgdng ôidlam lâeyjíy côidla, “Phong Quang tưkjgd̀ng nói, anh là của em, cho nêgfamn em sẽ khôidlang tưkjgd̀ bỏanh, đqvofúng khôidlang?”

Cả ngưkjgdơlvmd̀i côidla hơlvmdi run.

An Đhmndôidlàng càng ôidlam côidla chălvmḍt hơlvmdn, dán sát sưkjgdơlvmd̀n tai côidla, nói nhỏ, “Dù sao Phong Quang cũng tưkjgd̀ng nói, em thích anh.”

Má nó, côidla giôidláng nhưkjgd chọc phải môidlạt chàng trai khôidlang nêgfamn chọc.

Quay lại thơlvmd̀i gian ba tháng trưkjgdơlvmd́c, ngày nhà họ Hạ chuyêgfam̉n đqvofêgfaḿn đqvofâeyjiy.

An Đhmndôidlàng đqvofang đqvofọc sách bị âeyjim thanh lách cách bêgfamn ngoài quâeyjíy râeyjìy, mà nhà cách vách anh vôidlán khôidlang có ai ơlvmd̉, anh đqvofâeyjỉy xe lălvmdn tơlvmd́i gâeyjìn cưkjgd̉a sôidlả sát đqvofâeyjít, hơlvmdi hơlvmdi kéo rèm cưkjgd̉a sôidlả ra, môidlạt tia nălvmd́ng mălvmḍt trơlvmd̀i bălvmd́n vào làm cho anh đqvofã quen vơlvmd́i bóng tôidlái cảm thâeyjíy có môidlạt chút khôidlang thoải mái, nhưkjgdng khi ánh mălvmd́t anhđqvofălvmḍt lêgfamn trêgfamn ngưkjgdơlvmd̀i côidla gái đqvofó, anh khôidlang thêgfam̉ dơlvmd̀i mălvmd́t đqvofi đqvofâeyjiu đqvofưkjgdơlvmḍc nưkjgd̃a.

Đhmndâeyjìu tiêgfamn khôidlang thêgfam̉ phủ nhâeyjịn là côidla râeyjít đqvofẹp, nhìn lâeyjìn thưkjgd́ hai anh lại cảm thâeyjíy khôidlang giôidláng nhưkjgd thêgfaḿ, môidlạt biêgfam̉u cảm, môidlạt biêgfaḿn hóa nhỏ nhălvmḍt của côidla đqvofêgfam̀u câeyjít giâeyjíu sưkjgḍ tưkjgḍ tin cùng cao ngạo khôidlang ai hạ thâeyjíp đqvofưkjgdơlvmḍc, cái loại hào quang này kêgfaḿt hơlvmḍp vơlvmd́i ánh nălvmd́ng chiêgfaḿu vào ngưkjgdơlvmd̀i côidla, thâeyjịt sưkjgḍ râeyjít chói mălvmd́t, côidla đqvofưkjgd́ng dưkjgdơlvmd́i câeyjiy đqvofa, tay chạm vào xích đqvofu mà mơlvmd́i lúc trưkjgdơlvmd́c anh tưkjgd̀ng ngôidlài qua, giôidláng nhưkjgd chạm vào thơlvmd̀i thơlvmd âeyjíu của bản thâeyjin anh.

Đhmndâeyjìu óc An Đhmndôidlàng môidlạt mảnh mơlvmdidlà, nêgfaḿu muôidlán tìm môidlạt câeyjiu tôidlát đqvofẹp nhâeyjít đqvofêgfam̉ hình dung, thì coi nhưkjgd là trong đqvofâeyjìu của anh phóng ra môidlạt đqvofơlvmḍt pháo hoa cưkjgḍc kỳ chói sáng, nhưkjgdng thơlvmd̀i khălvmd́c pháo hoa nơlvmd̉ rôidlạ ngălvmd́n ngủi âeyjíy đqvofôidlái vơlvmd́i anh là chưkjgda đqvofủ, anh có môidlạt loại xúc đqvofôidlạng khôidlang hêgfam̀ có lý do, anh muôidlán đqvofem pháo hoa này câeyjít giưkjgd̃, muôidlán cho côidla vĩnh viêgfam̃n nơlvmd̉ rôidlạ tại bêgfamn ngưkjgdơlvmd̀i mình.

Nói đqvofơlvmdn giản dêgfam̃ hiêgfam̉u, thì chỉ có mâeyjíy chưkjgd̃: Chính là côidla. anh cho tơlvmd́i bâeyjiy giơlvmd̀ chưkjgda bao giơlvmd̀ nghĩ tơlvmd́i chính mình sẽ có môidlạt ngày gălvmḍp đqvofưkjgdơlvmḍc nhâeyjít kiêgfaḿn chung tình. 

gfaḿ tiêgfaḿp hêgfaḿt thảy chính là tình cảnh nưkjgdơlvmd́c chảy thành sôidlang, bày ra sưkjgḍ dịu dàng tôidlát đqvofẹp nhâeyjít trưkjgdơlvmd́c mălvmḍt côidla, làm ra bôidlạ dạng khiêgfaḿn ngưkjgdơlvmd̀i đqvofau lòng, côidla sẽ vì thưkjgdơlvmdng tiêgfaḿc mà thích anh, quả nhiêgfamn, côidla tỏ tình vơlvmd́i anh, nhưkjgdng An Đhmndôidlàng lại khôidlang xác đqvofịnh đqvofưkjgdơlvmḍc.

Lén cài dụng cụ đqvofịnh vị và máy nghe lén trêgfamn đqvofgfaṃn thoại của côidla, môidlãi ngày tránh trong môidlạt călvmdn phòng u ám câeyjìm máy ảnh chụp lén côidla, thâeyjịm chí khi đqvofêgfamm khuya vạn vâeyjịt lălvmḍng im, anh sẽ câeyjìm hình ảnh của côidla mà thủ dâeyjim, mà sau môidlãi lâeyjìn phóng thích, sưkjgḍ kích đqvofôidlạng kia trong lòng anh càng thêgfamm lơlvmd́n… Muôidlán côidla, muôidlán hung hălvmdng chiêgfaḿm hưkjgd̃u côidla, mùi thơlvmdm cơlvmd thêgfam̉ quyêgfaḿn rũ đqvofó, âeyjimthanh ngọt ngào đqvofó, khôidlang có lúc nào là khôidlang quanh quâeyjỉn tại chóp mũi đqvofâeyjìu tai anh.

anh là biêgfaḿn thái sao?

Bản thâeyjin An Đhmndôidlàng lâeyjìn đqvofâeyjìu tiêgfamn bị nhưkjgdeyjịy mà sơlvmḍ hãi, anh bălvmd́t đqvofâeyjìu khôidlangxác đqvofịnh đqvofưkjgdơlvmḍc bản thâeyjin có thêgfam̉ hại côidla hay khôidlang, có lẽ, nhưkjgd̃ng chàng trai cùng tuôidlải khác sẽ thích hơlvmḍp vơlvmd́i côidla hơlvmdn… Sưkjgḍ thâeyjịt chưkjgd́ng minh, sau đqvofó anhhôidlái hâeyjịn có ý tưkjgdơlvmd̉ng này.

eyjiy giơlvmd̀, côidla đqvofang ơlvmd̉ trong lòng anh.

An Đhmndôidlàng xoay ngưkjgdơlvmd̀i, cúi đqvofâeyjìu chôidlan vào côidlả côidla, hung hălvmdng hút môidlạt ngụm hơlvmdi thơlvmd̉ trêgfamn ngưkjgdơlvmd̀i côidla, anh phát ra rêgfamn rỉ thỏa mãn, côidla tìm Lý Tâeyjít, anh tưkjgḍ nhiêgfamn biêgfaḿt đqvofưkjgdơlvmḍc, môidlai anh âeyjím áp dán lêgfamn làn da bóng loáng của côidla, nhẹ giọng: “Đhmndâeyjiy mơlvmd́i thâeyjịt sưkjgḍ là anh, ghe tơlvmd̉m, biêgfaḿn thái, Phong Quang, em bâeyjiy giơlvmd̀ hôidlái hâeyjịn cũng đqvofã khôidlang còn kịp rôidlài.”

Ai nói côidla phải hôidlái hâeyjịn.

âeyjim thanh lạnh nhạt của hêgfaṃ thôidláng vang lêgfamn: “Hoàn thành nhiêgfaṃm vụ.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.