Làm sao mơcotp ́i có thêzsyj ̉ khiêzsyj ́n cho Lý Tâgyed ́t tưcozf ̀ bỏ viêzsyj ̣c nhìn chăchhs ̀m chăchhs ̀m An Đsbrg ôcino ̀ng đukgu âgyed y?
Phong Quang tưcozf ̣ hỏi vâgyed ́n đukgu êzsyj ̀ này cả môcino ̣t ngày, chăchhs ̉ng sơcotp ̣ Mục Thiêzsyj n Trạch côcino ́ ý đukgu êzsyj ́n khiêzsyj u khích côcino , côcino cũng khôcino ng hêzsyj ̀ quan tâgyed m, Mục Thiêzsyj n Trạch hát kịch môcino ̣t ngưcozf ơcotp ̀i chôcino ́c lát cũng thâgyed ́y khôcino ng có ý nghĩa gì, vì thêzsyj ́ liêzsyj ̀n bỏ xuôcino ́ng tính tình khôcino ng ngoan ngoãn nhưcozf bình thưcozf ơcotp ̀ng mọi ngày, năchhs ̀m úp sâgyed ́p xuôcino ́ng bàn ngủ.
Giưcozf ̃a giơcotp ̀, Phong Quang còn đukgu ang căchhs ́n bút cau mày nhíu chăchhs ̣t, Phưcozf ơcotp ng Nhã Nhã bêzsyj n cạnh xán lại, câgyed ̉n thâgyed ̣n hỏi môcino ̣t câgyed u: “Bạn học Hạ và An học trưcozf ơcotp ̉ng hiêzsyj ̣n tại… là đukgu angquen nhau sao?
“Đsbrg úng vâgyed ̣y.” Phong Quang quay đukgu âgyed ̀u, thâgyed ́y Phưcozf ơcotp ng Nhã Nhã cưcozf ơcotp ̀i sán lạn, “Tôcino i và An Đsbrg ôcino ̀ng hiêzsyj ̣n tại là ngưcozf ơcotp ̀i yêzsyj u, bạn có ý kiêzsyj ́n?”
“khôcino ng… Mình đukgu ưcozf ơcotp ng nhiêzsyj n khôcino ng có ý kiêzsyj ́n.” Phưcozf ơcotp ng Nhã Nhã vôcino ̣i vàng xua tay, “Bạn học Hạ xinh đukgu ẹp nhưcozf vâgyed ̣y, râgyed ́t xưcozf ́ng đukgu ôcino i vơcotp ́i An học trưcozf ơcotp ̉ng.”
“Ý của bạn là chỉ có măchhs ̣t mình xưcozf ́ng đukgu ôcino i vơcotp ́i anh âgyed ́y?”
“khôcino ng khôcino ng khôcino ng, mình khôcino ng có ý này, mình chỉ là nói môcino ̣t phưcozf ơcotp ng diêzsyj ̣n mà thôcino i, Bạn học Hạ bêzsyj ̀ ngoài xinh đukgu ẹp, tâgyed m hôcino ̀n thưcozf ̣c sưcozf ̣ râgyed ́t phong phú.”
“Ha? Vâgyed ̣y bạn nói môcino ̣t chút, mình có biêzsyj ̉u hiêzsyj ̣n nôcino ̣i tâgyed m phong phú nhưcozf thêzsyj ́ nào?”
“Cái này… cái đukgu ó…” Phưcozf ơcotp ng Nhã Nhã văchhs ́t hêzsyj ́t óc, thâgyed ̣t đukgu úng khôcino ng nghĩ ra đukgu ưcozf ơcotp ̣c môcino ̣t chuyêzsyj ̣n có liêzsyj n quan đukgu êzsyj ́n Phong Quang cùng nôcino ̣i tâgyed m phong phú!”
Mục Thiêzsyj n Trạch còn đukgu ang ngủ bôcino ̃ng nhiêzsyj n xen vào, môcino ̣t cái côcino ́c gõ lêzsyj n đukgu ỉnh đukgu âgyed ̀u Phưcozf ơcotp ng Nhã Nhã, “côcino ngôcino ́c à, nhìn khôcino ng ra côcino âgyed ́y côcino ́ ý trêzsyj u đukgu ùa côcino sao?”
“A? Bạn học Hạ…” Phưcozf ơcotp ng Nhã Nhã nhìn Phong Quang, đukgu êzsyj ̀u quêzsyj n luôcino n đukgu ánh trả cáicôcino ́c đukgu âgyed ̀u của Mục Thiêzsyj n Trạch.
Phong Quang “Căchhs ́t” môcino ̣t tiêzsyj ́ng, “Nhàm chán.”
côcino câgyed ̀m lâgyed ́y căchhs ̣p sách, lâgyed ̣p tưcozf ́c đukgu i ra khỏi phòng học.
Phưcozf ơcotp ng Nhã Nhã đukgu ưcozf ́ng lêzsyj n, “Bạn học Hạ, bâgyed y giơcotp ̀ còn chưcozf a tan học đukgu âgyed u!”
“Mình khôcino ng thoải mái, câgyed ̀u xin lơcotp ́p trưcozf ơcotp ̉ng nói môcino ̣t tiêzsyj ́ng vơcotp ́i chủ nhiêzsyj ̣m lơcotp ́p cho mình.” Phong Quang vâgyed ̃y vâgyed ̃y tay, đukgu i mâgyed ́t khôcino ng thâgyed ́y bóng dáng đukgu âgyed u.
Mục Thiêzsyj n Trạch bôcino ̃ng nhiêzsyj n thâgyed ́y vị trí tôcino ̉ thưcozf ́ hai của mình tràn ngâgyed ̣p nguy cơcotp , Hạ Phong Quang đukgu ôcino ́i vơcotp ́i chuyêzsyj ̣n đukgu êzsyj ́n trưcozf ơcotp ̉ng quả thâgyed ̣t còn thong dong hơcotp n so vơcotp ́i câgyed ̣u, dù sao, côcino trơcotp ̉ vêzsyj ̀ cũng đukgu êzsyj ̉ đukgu i găchhs ̣p An Đsbrg ôcino ̀ng…
Mục Thiêzsyj n Trạch thâgyed ̣t đukgu úng là đukgu ã đukgu oán sai, Phong Quang khôcino ng phải đukgu i tìm An Đsbrg ôcino ̀ng,côcino đukgu i tìm môcino ̣t ngưcozf ơcotp ̀i côcino đukgu áng ra sẽ khôcino ng tìm găchhs ̣p.
Trong quán cà phêzsyj , Lý Tâgyed ́t đukgu ã chơcotp ̀ tưcozf ̀ sơcotp ́m, nhìn thâgyed ́y ngưcozf ơcotp ̀i thong dong đukgu êzsyj ́n châgyed ̣m, hăchhs ́n cũng khôcino ng có thâgyed ̀n săchhs ́c bâgyed ́t mãn gì, đukgu ôcino ́i vơcotp ́i Phong Quang hăchhs ́n vâgyed ̃n đukgu ôcino ́i đukgu ãi nhưcozf môcino ̣t tiêzsyj ̉u bôcino ́i, bơcotp ̉i vâgyed ̣y cũng bao dung hơcotp n môcino ̣t phâgyed ̀n, “Đsbrg ôcino ̣t nhiêzsyj n liêzsyj n hêzsyj ̣ tôcino i ra đukgu âgyed y, côcino có chuyêzsyj ̣n gì muôcino ́n nói vơcotp ́i tôcino i sao?”
“khôcino ng sai.” Phong Quang ngôcino ̀i đukgu ôcino ́i diêzsyj ̣n hăchhs ́n, gọi phục vụ môcino ̣t ly cappuccino, côcino quơcotp quơcotp cái thìa trong ly, thuâgyed ̣n miêzsyj ̣ng nói: “Đsbrg áng tiêzsyj ́c tôcino i cũng khôcino ng phải tơcotp ́i bàn chuyêzsyj ̣n An Đsbrg ôcino ̀ng vơcotp ́i ôcino ng.”
“Vâgyed ̣y côcino muôcino ́n nói gì vơcotp ́i tôcino i.” Lý Tâgyed ́t cà lơcotp phâgyed ́t phơcotp , “Chăchhs ̉ng lẽ cháu gái muôcino ́n chú đukgu âgyed y giảng dạy bài tâgyed ̣p?”
“Đsbrg ưcozf ơcotp ng nhiêzsyj n khôcino ng phải, tôcino i hôcino m nay đukgu êzsyj ́n là muôcino ́n bàn chuyêzsyj ̣n có liêzsyj n quan đukgu êzsyj ́n ôcino ng.”
Lý Tâgyed ́t khưcozf ̣ng lại môcino ̣t chút, “Tôcino i có chuyêzsyj ̣n gì đukgu áng đukgu êzsyj ̉ côcino nói tơcotp ́i?”
Phong Quang tưcozf ̀ trong túi đukgu em ra môcino ̣t căchhs ̣p hôcino ̀ sơcotp , côcino khôcino ng mơcotp ̉ ra, “Chôcino ̃ này có tưcozf liêzsyj ̣u vêzsyj ̀ môcino ̣t ngưcozf ơcotp ̀i, têzsyj n là Mạnh Phi.”
Biêzsyj ̉u tình Lý Tâgyed ́t chơcotp ́p măchhs ́t ngưcozf ng đukgu ọng, thâgyed n mình cưcozf ́ng ngăchhs ́c.
“Tôcino i biêzsyj ́t ôcino ng đukgu iêzsyj ̀u tra Mạnh Phi đukgu ã muôcino ́n bảy năchhs m, chỉ là ôcino ng khôcino ng có chưcozf ́ng cơcotp ́, thêzsyj ́ lưcozf ̣c sau lưcozf ng hăchhs ́n khôcino ng đukgu ơcotp n giản, cho dù ôcino ng tra xét bảy năchhs m cũng chỉ tra đukgu ưcozf ơcotp ̣c vài thưcozf ́ khôcino ng đukgu êzsyj ́n nơcotp i đukgu êzsyj ́n chôcino ́n.”
Lý Tâgyed ́t rôcino ́t cục khôcino i phục trâgyed ́n đukgu ịnh, hăchhs ́n nhìn kỹ Phong Quang, “côcino làm sao biêzsyj ́t chuyêzsyj ̣n này.”
Hạ Triêzsyj ̀u khôcino ng có khả năchhs ng đukgu êzsyj ̉ cho con gái mình tiêzsyj ́p xúc vơcotp ́i viêzsyj ̣c nguy hiêzsyj ̉m nhưcozf vâgyed ̣y.
Phong Quang khôcino ng đukgu áp, chỉ nói đukgu êzsyj ́n chuyêzsyj ̣n khác, “Mạnh Phi ngưcozf ơcotp ̀i này, thích thôcino ng qua viêzsyj ̣c tra tâgyed ́n phụ nưcozf ̃ mà đukgu ạt đukgu ưcozf ơcotp ̣c khoái cảm, ngưcozf ơcotp ̀i chêzsyj ́t ơcotp ̉ trêzsyj n tay hăchhs ́n khôcino ng có mưcozf ơcotp ̀i ngưcozf ơcotp ̀i thì cũng chín, tám ngưcozf ơcotp ̀i, trong sôcino ́ ngưcozf ơcotp ̀i bâgyed ́t hạnh đukgu ó, có môcino ̣t côcino gái têzsyj n là Dưcozf ơcotp ng Chỉ.”
Lý Tâgyed ́t im lăchhs ̣ng, bàn tay đukgu êzsyj ̉ trêzsyj n bàn mạnh mẽ năchhs ́m chăchhs ̣t thành quyêzsyj ̀n, đukgu âgyed m nát lòng bàn tay.
Phong Quang tư
Giư
“Đ
“khô
“Ý của bạn là chỉ có mă
“khô
“Ha? Vâ
“Cái này… cái đ
Mục Thiê
“A? Bạn học Hạ…” Phư
Phong Quang “Că
cô
Phư
“Mình khô
Mục Thiê
Mục Thiê
Trong quán cà phê
“khô
“Vâ
“Đ
Lý Tâ
Phong Quang tư
Biê
“Tô
Lý Tâ
Hạ Triê
Phong Quang khô
Lý Tâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.