*Chưtxyo ơvguc ng nàbjux y cóhouq nộoqhb i dung ảdndr nh, nếetvu u bạduon n khôrifp ng thấgebz y nộoqhb i dung chưtxyo ơvguc ng, vui lòhkgd ng bậvrhl t chếetvu đduon ộoqhb hiệiigb n hìbser nh ảdndr nh củmlzg a trìbser nh duyệiigb t đduon ểkqkr đduon ọiznt c.
Phong Quang khưtxyo ̣ng ngưtxyo ơvguc ̀i hôrifp ̀i lâpkvl u mơvguc ́i dám quay ngưtxyo ơvguc ̀i lại, chàng trai tuâpkvl ́n tú nho nhã, đduon ẹp đduon ẽ nhưtxyo bưtxyo ơvguc ́c ra tưtxyo ̀ trong tranh vẽ, khiêismb ́n côrifp khôrifp ng dám đduon ôrifp ̣ng đduon âpkvl ̣y, ngơvguc ngác mơvguc ̉ to măqmxu ́t sơvguc ̣ đduon âpkvl y chỉ là ảo giác mong manh, côrifp khôrifp ng dám xác đduon ịnh, “An… An Đmhbm ôrifp ̀ng…”
“Phong Quang, là anh.” An Đmhbm ôrifp ̀ng vâpkvl ̃y tay ơvguc ̉ bêismb n bơvguc ̀, anh nhẹ gọi, “Lại đduon âpkvl y.”
côrifp sưtxyo ̃ng sơvguc ̀ nhìn anh môrifp ̣t hôrifp ̀i lâpkvl u mơvguc ́i nhơvguc ́ đduon êismb ́n viêismb ̣c bơvguc i tơvguc ́i bêismb n bơvguc ̀, băqmxu ́t đduon ưtxyo ơvguc ̣c tay anhduôrifp ̃i ra, An Đmhbm ôrifp ̀ng năqmxu ́m chăqmxu ̣t tay côrifp , kéo côrifp lêismb n bơvguc ̀, toàn thâpkvl n côrifp đduon êismb ̀u ưtxyo ơvguc ́t nưtxyo ơvguc ́c, tóc đduon en tuyêismb ̀n cũng âpkvl ̉m ưtxyo ơvguc ́t tí tách dán lêismb n hai gò má, màu đduon en càng tôrifp n thêismb m da thịt còn trăqmxu ́ng hơvguc n tuyêismb ́t, nưtxyo ơvguc ́c măqmxu ́t trêismb n măqmxu ̣t côrifp xen lâpkvl ̃n cùng nưtxyo ơvguc ́c hòa vào nhau, côrifp là môrifp ̣t đduon ại tiêismb ̉u thưtxyo đduon áng kiêismb u ngạo, sao lại có thêismb ̉ có lúc nhêismb ́ch nhác nhưtxyo thêismb ́ này?
khôrifp ng, côrifp khôrifp ng có nhêismb ́ch nhác.
Ngón tay An Đmhbm ôrifp ̀ng lau qua bọt nưtxyo ơvguc ́c ơvguc ̉ khóe măqmxu ́t côrifp , châpkvl ́t lỏng âpkvl ́m áp này giôrifp ́ng nhưtxyo có nhiêismb ̣t đduon ôrifp ̣ nóng rưtxyo ̣c ơvguc ̉ trêismb n đduon âpkvl ̀u ngón tay anh, lâpkvl ́y tôrifp ́c đduon ôrifp ̣c cưtxyo ̣c nhanh lan tràn môrifp ̣t đduon ưtxyo ơvguc ̀ng tơvguc ́i trái tim. Tâpkvl m trưtxyo ơvguc ́c kia chỉ có hưtxyo khôrifp ng, ngay lúc này chơvguc ́p măqmxu ́t đduon ưtxyo ơvguc ̣c lăqmxu ́p đduon âpkvl ̀y. Nhịp tim mạnh mẽ nhảy lêismb n, có môrifp ̣t thưtxyo ́ tình triêismb ̀u khôrifp ng biêismb ́t têismb n muôrifp ́n phá ngưtxyo ̣c mà ra.
Phong Quang câpkvl ̀m lâpkvl ́y tay anh đduon ăqmxu ̣t trêismb n măqmxu ̣t mình, nhâpkvl ́t quyêismb ́t phải có đduon ưtxyo ơvguc ̣c môrifp ̣t đduon áp án chính xác mơvguc ́i có thêismb ̉ yêismb n tâpkvl m, “anh khôrifp ng nghĩ luâpkvl ̉n quâpkvl ̉n mà…”
“anh khôrifp ng có nghĩ luâpkvl ̉n quâpkvl ̉n trong lòng.”
“Vâpkvl ̣y anh… Xe lăqmxu n của anh, còn có châpkvl n anh?” côrifp nói năqmxu ng lôrifp ̣n xôrifp ̣n, “anh có thêismb ̉ đduon ưtxyo ́ng lêismb n.”
anh năqmxu ́m lại tay côrifp tỉ mỉ vuôrifp ́t ve, “anh môrifp ̃i ngày đduon êismb ̀u hôrifp ̀i phục khỏe mạnh hơvguc n, em cũng tưtxyo ̀ng nói thuôrifp ́c gâpkvl y cho anh di chưtxyo ́ng cũng khôrifp ng nghiêismb m trọng đduon êismb ́n thêismb ́.”
“An Đmhbm ôrifp ̀ng, anh có biêismb ́t em lo lăqmxu ́ng cho anh đduon êismb ́n mưtxyo ́c nào khôrifp ng! Em nghĩ anh… em nghĩanh bỏ em rôrifp ̀i đduon i mâpkvl ́t!” Phong Quang hít mũi, đduon ánh môrifp ̣t quyêismb ̀n lêismb n ngưtxyo ̣c anh.
Môrifp ̣t quyêismb ̀n này lưtxyo ̣c đduon ạo khôrifp ng năqmxu ̣ng, bơvguc ̉i vì côrifp hoàn toàn tiêismb ́c nuôrifp ́i dùng sưtxyo ́c, An Đmhbm ôrifp ̀ng kéo côrifp vào lòng, côrifp dưtxyo ̣a vào ngưtxyo ̣c anh khôrifp ng ngưtxyo ̀ng nưtxyo ́c nơvguc ̉, anh nhẹ nhàng vôrifp ̃ lưtxyo ngcôrifp , “Thâpkvl ̣t xin lôrifp ̃i, là anh khôrifp ng đduon úng.”
“Thâpkvl ̣t xin lôrifp ̃i, thâpkvl ̣t xin lôrifp ̃i… anh lâpkvl ̀n nào làm em khó chịu đduon êismb ̀u nói xin lôrifp ̃i.”
côrifp nói vâpkvl ̣y, hình nhưtxyo thâpkvl ̣t sưtxyo ̣ nhưtxyo thêismb ́.
Khóe môrifp i An Đmhbm ôrifp ̀ng cưtxyo ơvguc ̀i bâpkvl ́t lưtxyo ̣c, cho dù anh khéo lưtxyo ơvguc ̃i nhưtxyo rót mâpkvl ̣t thì găqmxu ̣p đduon ưtxyo ơvguc ̣c côrifp cũng dêismb ̃ dàng cạn lơvguc ̀i, “Là anh vụng vêismb ̀, anh khôrifp ng nói nưtxyo ̃a, em tha thưtxyo ́ cho anh đduon ưtxyo ơvguc ̣ckhôrifp ng?”
côrifp lăqmxu ́c đduon âpkvl ̀u, hai tay vòng lêismb n côrifp ̉ anh, ôrifp m chăqmxu ̣t lâpkvl ́y, “Em nghĩ anh đduon ã chêismb ́t! Em tìm anh ơvguc ̉ trong nưtxyo ơvguc ́c râpkvl ́t lâpkvl u… em khôrifp ng tìm đduon ưtxyo ơvguc ̣c anh…!
“Phong Quang, đduon ưtxyo ̀ng khóc, là anh khôrifp ng tôrifp ́t.” An Đmhbm ôrifp ̀ng ít khi thâpkvl ́y bản thâpkvl n có lúc cũng tính sai, ít nhâpkvl ́t trong vài lâpkvl ̀n khôrifp ng nhiêismb ̀u lăqmxu ́m đduon êismb ̀u là vì côrifp , trong lòng vưtxyo ̀a đduon au lại áy náy, anh cũng âpkvl ̉n âpkvl ̉n có môrifp ̣t loại hưtxyo ng phâpkvl ́n khôrifp n kêismb ̉, côrifp sẽ liêismb ̀u mạng nhảy xuôrifp ́ng nưtxyo ơvguc ́c nhưtxyo vâpkvl ̣y, côrifp sẽ khôrifp ̉ sơvguc ̉ nhưtxyo vâpkvl ̣y là vì côrifp sơvguc ̣ anh đduon ã chêismb ́t.
côrifp khôrifp ng muôrifp ́n anh chêismb ́t, côrifp thích anh, chỉ câpkvl ̀n nghĩ đduon êismb ́n đduon âpkvl y anh sẽ có môrifp ̣t loại cảm giác thỏa mãn khôrifp ng nói nêismb n lơvguc ̀i, anh nâpkvl ng tay lêismb n, “Cái này tăqmxu ̣ng cho em.”
Phong Quang lúc này mơvguc ́i phát hiêismb ̣n trong tay anh còn có môrifp ̣t đduon óa hoa màu tím hôrifp ̀ng, hình dáng tuyêismb ̣t đduon ẹp, mùi hoa thanh tịnh, côrifp tiêismb ́p nhâpkvl ̣n, khóc nâpkvl ́c cục hỏi: “Đmhbm âpkvl y là hoa gì?”
“Là tiêismb u lan, trưtxyo ơvguc ́c đduon âpkvl y anh tưtxyo ̀ng tra qua nơvguc i này có tiêismb u lan sinh trưtxyo ơvguc ̉ng, vì thêismb ́ muôrifp ́n tìm môrifp ̣t chút thưtxyo ̉ xem, khôrifp ng nghĩ tơvguc ́i thâpkvl ̣t sưtxyo ̣ tìm đduon ưtxyo ơvguc ̣c.
Phong Quang biêismb ́t anh thích trôrifp ̀ng hoa, nhưtxyo ng vâpkvl ̃n khôrifp ng hiêismb ̉u lăqmxu ́m mà mím môrifp i, “anhvì tìm nó… cho nêismb n mơvguc ́i môrifp ̣t mình chạy đduon êismb ́n đduon âpkvl y, còn làm cho em lo lăqmxu ́ng nhưtxyo vâpkvl ̣y.”
An Đmhbm ôrifp ̀ng thâpkvl ́y côrifp vâpkvl ́t vả lăqmxu ́m mơvguc ́i ngưtxyo ̀ng khóc lại săqmxu ́p khóc trơvguc ̉ lại, vôrifp ̣i vã vôrifp ̃ vôrifp ̃ lưtxyo ng côrifp giôrifp ́ng nhưtxyo là dôrifp ̃ đduon ưtxyo ́a nhỏ, “Tiêismb u lan còn là hoa của nưtxyo ̃ thâpkvl ̀n, anh côrifp ́ ý đduon êismb ́n tìm đduon êismb ̉ tăqmxu ̣ng cho em.
côrifp khôrifp ng phải nói côrifp là nưtxyo ̃ thâpkvl ̀n sao? Gưtxyo ơvguc ng măqmxu ̣t của côrifp đduon ỏ hôrifp ̀ng, rôrifp ́t cục nín khóc mỉm cưtxyo ơvguc ̀i.
Nguồbtfa n truyệiigb n: TruyentienHiep.vn/chapter-image/mau-xuyen-cong-luoc-nu-phu-co-doc/hoa-tieu-lan.jpg">
(Hoa Tiêismb u lan, tiêismb ́ng trung là 杓兰)
Phong Quang khư
“Phong Quang, là anh.” An Đ
cô
khô
Ngón tay An Đ
Phong Quang câ
“anh khô
“Vâ
anh nă
“An Đ
Mô
“Thâ
cô
Khóe mô
cô
“Phong Quang, đ
cô
Phong Quang lúc này mơ
“Là tiê
Phong Quang biê
An Đ
cô
(Hoa Tiê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.