Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 100 :

    trước sau   
Sau khi sưmejx̣ kiêokcḷn xích mích đmpogưmejxơgldẉc giải quyêokcĺt, Phong Quang cuôoxwḿi cùng cũng nhẹ nhõm hơgldwn, lôoxwṃ trình của xe còn có môoxwṃt giơgldẁ, côoxwm tưmejx̣a vào trong lòng An Đjdpwôoxwm̀ng, râxgsĺt nhanh liêokcl̀n ngủ, viêokcḷc này khôoxwmng thêokcl̉ trách côoxwm thèm ngủ mà là vì tôoxwḿi hôoxwmm qua côoxwm hoàn toàn khôoxwmngngủ ngon, hiêokcḷn tại có An Đjdpwôoxwm̀ng ôoxwmm côoxwm thâxgsḷt tôoxwḿt, cảm giác an toàn mạnh mẽ bao vâxgsly lâxgsĺycôoxwm, khiêokcĺn côoxwm khôoxwmng nhịn đmpogưmejxơgldẉc mà thoải mái nhăqtvv́m măqtvv́t lại, nhanh chóng rơgldwi vào môoxwṃng đmpogẹp.

oxwṃt bàn tay của An Đjdpwôoxwm̀ng kéo vai côoxwm, phòng ngưmejx̀a côoxwm bị xe xóc nảy mà đmpogụng vào đmpogâxgslu đmpogó, anh nghe đmpogưmejxơgldẉc tiêokcĺng hít thơgldw̉ râxgsĺt nhỏ của côoxwm, chỉ nhưmejxxgsḷy lăqtvv̉ng lăqtvṿng nhìn côoxwm, xe côoxwmđmpogang ngủ say ơgldw̉ trong lòng mình, anh cảm thâxgsĺy khôoxwmng có gì khiêokcĺn ngưmejxơgldẁi ta hạnh phúc nhưmejx lúc này.

Đjdpwưmejxơgldwng nhiêokcln côoxwm cũng chăqtvv́c chăqtvv́n khôoxwmng biêokcĺt, có bao nhiêokclu ngưmejxơgldẁi khi côoxwm ngủ say nhìn lén anh, nhưmejxng vưmejx̀a nhìn thâxgsĺy tưmejx thêokcĺ mơgldẁ ám của bọn họ, khôoxwmng biêokcĺt đmpogã làm bao nhiêokclu ngưmejxơgldẁi phải im lăqtvṿng, phỏng chưmejx̀ng đmpogêokcĺn khi côoxwm tỉnh lại có thêokcl̉ nghe đmpogưmejxơgldẉc khôoxwmng ít tin đmpogôoxwm̀n vêokcl̀ hai bọn họ.

Nhưmejxng mà biêokcl̉u thị chủ quyêokcl̀n côoxwmng khai có gì khôoxwmng tôoxwḿt chưmejx́? An Đjdpwôoxwm̀ng mỉm cưmejxơgldẁi, con trai mưmejxơgldẁi bảy mưmejxơgldẁi tám tuôoxwm̉i này còn râxgsĺt bôoxwṃp chôoxwṃp, trưmejxơgldẃc kia anh nghĩ bọn họ sẽ thích hơgldẉp vơgldẃi côoxwm hơgldwn anh quả thưmejx̣c là sai lâxgsl̀m lơgldẃn nhâxgsĺt.

Xe đmpogêokcĺn đmpogích, khi chủ nhiêokcḷm và lơgldẃp trưmejxơgldw̉ng Phưmejxơgldwng Nhã Nhã phôoxwḿi hơgldẉp vơgldẃi nhau, mọi ngưmejxơgldẁi có trâxgsḷt tưmejx̣ phâxgsln tôoxwm̉ ra lăqtvv́p lêokcl̀u trại, đmpogịa đmpogokcl̉m căqtvv́m trại dã ngoại là môoxwṃt đmpogịa phưmejxơgldwng có phong cảnh râxgsĺt tôoxwḿt, nơgldwi này có bóng mát của câxgsly côoxwḿi, cỏ xanh râxgsḷm rạp, hơgldwn nưmejx̃a gâxgsl̀n đmpogó cũng chỉ có môoxwṃt con sôoxwmng trong suôoxwḿt nhìn thâxgsĺy đmpogáy, đmpogêokcl̀u là cảnh đmpogẹp của tưmejx̣ nhiêokcln,khôoxwmng bị tôoxwm̉n hại hay ôoxwm nhiêokcl̃m.

An Đjdpwôoxwm̀ng khôoxwmng ngăqtvv́m cảnh nưmejx̃a, hỏi ngưmejxơgldẁi bêokcln cạnh đmpogã im lăqtvṿng hôoxwm̀i lâxgslu, “Phong Quang, em sao vâxgsḷy?”


“Em thâxgsĺy… giôoxwḿng nhưmejx ánh măqtvv́t mọi ngưmejxơgldẁi nhìn em có chút là lạ.” Hơgldwn nưmejx̃a, bọn họ vâxgsḷy mà khôoxwmng hêokcl̀ vâxgsly quanh An Đjdpwôoxwm̀ng nói đmpogủ chuyêokcḷn trêokcln trơgldẁi dưmejxơgldẃi đmpogâxgsĺt.

An Đjdpwôoxwm̀ng tỉnh bơgldw, “Chăqtvv́c em suy nghĩ nhiêokcl̀u rôoxwm̀i.”

“Vâxgsḷy sao?”

“Có lẽ chúng ta có thêokcl̉ trưmejxơgldẃc tiêokcln đmpogem lêokcl̀u trại dưmejx̣ng xong.”

“A, thiêokcĺu chút nưmejx̃a quêokcln mâxgsĺt, em còn chưmejxa dưmejx̣ng lêokcl̀u trại đmpogâxgslu!” Chăqtvvm chú suy nghĩ sưmejx̣ viêokcḷc kỳ quái, côoxwm đmpogêokcl̀u đmpogã quêokcln phải dưmejx̣ng lêokcl̀u trại cho bản thâxgsln, khôoxwmng dưmejx̣ng đmpogưmejxơgldẉc thì đmpogêokclm nay sẽ khôoxwmng có chôoxwm̃ ngủ.

Phong Quang và Phưmejxơgldwng Nhã Nhã đmpogưmejxơgldẉc phâxgsln đmpogêokcĺn cùng môoxwṃt tôoxwm̉, nhưmejxng Phưmejxơgldwng Nhã Nhã là lơgldẃp trưmejxơgldw̉ng, môoxwm̃i ngưmejxơgldẁi môoxwṃt cái viêokcḷc văqtvṿt đmpogè lêokcln Phưmejxơgldwng Nhã Nhã cũng khiêokcĺn côoxwmxgsḷn khôoxwmng xong nôoxwm̉i, chuyêokcḷn dưmejx̣ng lêokcl̀u trại đmpogưmejxơgldwng nhiêokcln chỉ có thêokcl̉ giao lại trêokcln ngưmejxơgldẁi Phong Quang.

An Đjdpwôoxwm̀ng thâxgsĺy côoxwm bâxgsḷn trưmejxơgldẃc bâxgsḷn sau có lòng hỏi: “Câxgsl̀n anh giúp đmpogơgldw̃ khôoxwmng?”

“khôoxwmng câxgsl̀n, khôoxwmng câxgsl̀n, anh ơgldw̉ đmpogâxgsly đmpogơgldẉi là đmpogưmejxơgldẉc.” Phong Quang bâxgsḷn trăqtvvm viêokcḷc ơgldw̉ bêokcln trong lăqtvv́c tay.

Kỳ thưmejx̣c khôoxwmng chỉ có côoxwm, bơgldw̉i vì đmpogưmejxơgldẉc phâxgsln chôoxwm̃ cùng An Đjdpwôoxwm̀ng, Mục Thiêokcln Trạch cũng môoxwṃt ngưmejxơgldẁi bâxgsḷn viêokcḷc, nhưmejxng câxgsḷu là con trai, ngưmejxơgldẁi cao sưmejx́c cũng lơgldẃn, hơgldwn nưmejx̃a câxgsḷu đmpogã tưmejx̀ng có kinh nghiêokcḷm căqtvv́m trại dã ngoại, lăqtvv́p môoxwṃt cái lêokcl̀u trại chỉ là chuyêokcḷn làm trong phút chôoxwḿc, Phưmejxơgldwng Nhã Nhã khôoxwmng đmpogêokcĺm xỉa tơgldẃi câxgsḷu, cho nêokcln câxgsḷu còn viêokcḷc gì đmpogêokcl̉ mà làm đmpogâxgsly?

xgsĺt nhiêokcln là nhìn Phong Quang bâxgsḷn rôoxwṃn tìm vui.

“Aiz, anh họ anh xem côoxwm ta có phải ngu ngôoxwḿc hay khôoxwmng? Câxgsly gâxgsḷy này hăqtvv̉n phải đmpogăqtvṿt ơgldw̉ góc đmpogôoxwḿi diêokcḷn bêokcln kia.”

“Hạ Phong Quang côoxwm ngôoxwḿc à? côoxwm khôoxwmng phát hiêokcḷn côoxwm đmpogem nó đmpogêokcl̉ ngưmejxơgldẉc rôoxwm̀i sao?”

“côoxwm có trí tuêokcḷ khôoxwmng đmpogâxgsĺy? Biêokcl̉u ca, côoxwm ta thôoxwmng minh ghêokcl, buôoxwṃc dâxgsly thưmejx̀ng còn muôoxwḿn thăqtvv́t nơgldwmejxơgldẃm.”




khôoxwmng thêokcl̉ nhịn đmpogưmejxơgldẉc nưmejx̃a!

Phong Quang bỏ đmpogôoxwm̀ trong tay xuôoxwḿng, đmpogi qua chôoxwm̃ Mục Thiêokcln Trạch, “Câxgsḷu khôoxwmng thêokcl̉ yêokcln tĩnh đmpogưmejxơgldẉc sao?”

Mục Thiêokcln Trạch bưmejxơgldẃng bỉnh, “khôoxwmng thêokcl̉, thì sao?”

“Vâxgsḷy câxgsḷu đmpogi chêokcĺt đmpogi!” côoxwm nhâxgsĺc châxgsln đmpogá xoáy môoxwṃt cái, Mục Thiêokcln Trạch khôoxwmng có chuâxgsl̉n bị bị môoxwṃt cưmejxơgldẃc đmpogá té xuôoxwḿng đmpogâxgsĺt.

Trưmejxơgldẃc đmpogâxgsly chỉ có câxgsḷu đmpogánh ngưmejxơgldẁi khác, làm gì có ai có thêokcl̉ đmpogánh câxgsḷu? Mục Thiêokcln Trạch muôoxwḿn có bao nhiêokcl̀u khó coi liêokcl̀n bâxgsĺy nhiêokclu khó coi, câxgsḷu thâxgsḷt vâxgsĺt vả mơgldẃi đmpogưmejx́ng lêokcln tưmejx̀ trêokclmpogâxgsĺt, trong lòng nghẹn tưmejx́c, “Má nó, Hạ Phong Quang, xem tôoxwmi thêokcĺ nào dạy bảo côoxwm!”

An Đjdpwôoxwm̀ng đmpogôoxwṃt nhiêokcln mơgldw̉ miêokcḷng, “Thiêokcln Trạch, câxgsḷu trưmejxơgldẃc đmpogi ra bơgldẁ sôoxwmng rưmejx̉a măqtvṿt đmpogi.”

Mục Thiêokcln Trạch nâxgslng tay lau măqtvṿt, vuôoxwḿt xuôoxwḿng môoxwṃt tay đmpogâxgsl̀y bùn, hình tưmejxơgldẉng râxgsĺt quan trọng, câxgsḷu hung tơgldẉn nhìn Phong Quang nói môoxwṃt câxgslu: “Hãy đmpogơgldẉi đmpogó.”, quay ngưmejxơgldẁi đmpogi.

Phong Quang thêokcĺ này mơgldẃi nhơgldẃ đmpogêokcĺn còn có An Đjdpwôoxwm̀ng ơgldw̉ đmpogâxgsly, bị ngưmejxơgldẁi ta nhìn đmpogưmejxơgldẉc môoxwṃt màn khôoxwmng đmpogưmejxơgldẉc thục nưmejx̃, côoxwm có chút ngưmejxơgldẉng ngùng, “Thâxgsḷt ra… em bình thưmejxơgldẁng vâxgsl̃n râxgsĺt dịu dàng ít nói.”

An Đjdpwôoxwm̀ng, “Ưzlgh̀” môoxwṃt tiêokcĺng, tiêokcĺp theo khôoxwmng chút đmpogêokcl̉ ý nói môoxwṃt câxgslu: “Màu hôoxwm̀ng.”

Phong Quang sưmejx̉ng sôoxwḿt môoxwṃt giâxgsly, sau đmpogó đmpogỏ măqtvṿt dưmejx̃ dôoxwṃi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.