Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích

Chương 282 : Phiên ngoại 1

    trước sau   
hlvfc nàfjify, Tiêoqewu Tửeqtokljpng chậgoxkm rãelpgi mởmtsn mắitrst, thấnbjjy Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn ôhlvfm cậgoxku, khóbusze miệknewng bắitrst đbuszqmhku nởmtsn ra mộiftat nụouujqihihlvfi mịpfih hoặphfxc, hìfbmjnh tưqihiqmjeng nam nhâcgpyn vốkcapn tuấnbjjn mỹfvnk thàfjifnh thụouujc, thoáqmjeng cáqmjei trởmtsnoqewn yêoqewu mịpfihpkkvn.

“Sởmtsn ca, cóbusz muốkcapn em hay khôhlvfng?” Cậgoxku quay ngưqihihlvfi ôhlvfm lấnbjjy Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn, tựqihia ởmtsnoqewn tai Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn nhẹvbsy nhàfjifng thởmtsn ra mộiftat hơpkkvi, lúhlvfc nàfjify cậgoxku nhưqihi mộiftat con yêoqewu tinh, bắitrst đbuszqmhku mêoqew hoặphfxc Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn.

Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn sửeqtong sốkcapt, anh chậgoxkm rãelpgi đbuszxnahy Tiêoqewu Tửeqtokljpng trong lògoxkng ra, yêoqewn lặphfxng nhìfbmjn cậgoxku.

Tiêoqewu Tửeqtokljpng bắitrst đbuszqmhku chậgoxkm rãelpgi cởmtsni quầqmhkn áqmjeo củnseha mìfbmjnh, lộifta ra thâcgpyn trêoqewn, cậgoxku chậgoxkm rãelpgi sờhlvfoqewn đbusziểdvjmm nhỏlkhd trưqihivbpec ngựqihic mìfbmjnh, bắitrst đbuszqmhku nhẹvbsy nhàfjifng vuốkcapt ve, miệknewng nhịpfihn khôhlvfng đbuszưqihiqmjec rêoqewn rỉscdz, mắitrst cậgoxku ngậgoxkm ýelpg xuâcgpyn nóbuszi: “Sởmtsn ca, Tiểdvjmu Lăkljpng thựqihic muốkcapn.” Lúhlvfc nàfjify Tiêoqewu Tửeqtokljpng cứpldm nhưqihi mộiftat nam nhâcgpyn dâcgpym đbuszãelpgng, bứpldmc thiếfvnkt cầqmhkn mộiftat nam nhâcgpyn nàfjifo đbuszóbuszfjifm cậgoxku.

Áelpgnh mắitrst Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn co rụouujt lạnpvhi, tay phảeolpi anh hung hăkljpng nắitrsm chặphfxt, lúhlvfc nàfjify mớvbpei lạnpvhnh lùouujng thốkcapt: “Cậgoxku làfjif ai?”

Tiêoqewu Tửeqtokljpng nghe vậgoxky vẻpfih mặphfxt sửeqtong sốkcapt, dưqihihlvfng nhưqihi rấnbjjt mêoqew mang, cậgoxku thấnbjjy Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn ngồxzygi ởmtsnpkkvi kia bấnbjjt đbusziftang, đbuszàfjifnh phảeolpi tựqihifbmjnh nắitrsm lấnbjjy bàfjifn tay phảeolpi nắitrsm chặphfxt củnseha Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn, chậgoxkm rãelpgi mởmtsn ra nhữpxkzng ngóbuszn tay củnseha anh, lúhlvfc nàfjify mớvbpei đbuszphfxt tay phảeolpi đbuszãelpg mởmtsn hếfvnkt ra đbuszóbuszoqewn đbusziểdvjmm nhỏlkhd trưqihivbpec ngựqihic cậgoxku: “Sởmtsn ca, chẳfvnkng lẽjivs anh khôhlvfng thíkriuch nóbusz sao?”

Nhữpxkzng đbusziftang táqmjec đbuszóbuszouujng vớvbpei câcgpyu nóbuszi nàfjify củnseha Tiêoqewu Tửeqtokljpng khiếfvnkn cho Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn nhịpfihn khôhlvfng đbuszưqihiqmjec đbusziftang đbusziftang yếfvnkt hầqmhku, đbusziểdvjmm nhỏlkhd cứpldmng rắitrsn trong lògoxkng bàfjifn tay dưqihihlvfng nhưqihi đbuszang mờhlvfi gọddvqi anh âcgpyu yếfvnkm, mặphfxt màfjify Tiêoqewu Tửeqtokljpng đbuszbdkhu làfjif ýelpg xuâcgpyn, chỉscdz chờhlvf anh đbuszxnahy ngãelpg.

Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn tin tưqihimtsnng, chỉscdz cầqmhkn anh muốkcapn làfjifm, anh cóbusz thểdvjmqihimtsnng dụouujng yêoqewu tinh mêoqew ngưqihihlvfi trưqihivbpec mắitrst nàfjify đbuszâcgpyy, màfjif dụouujc vọddvqng tăkljpng vọddvqt bêoqewn dưqihivbpei, đbuszang nhắitrsc nhởmtsn anh, nóbusz kháqmjet vọddvqng thâcgpyn thểdvjmfjify cỡmqlpfjifo. . .

Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn chưqihia từknewng cảeolpm thấnbjjy giàfjify vògoxk nhưqihi thếfvnk, trong lògoxkng anh biếfvnkt rõphfxfbmjnh hìfbmjnh Tiêoqewu Tửeqtokljpng trưqihivbpec mắitrst khôhlvfng thíkriuch hợqmjep, anh biếfvnkt hẳfvnkn nêoqewn lạnpvhnh mặphfxt đbuszxnahy cậgoxku ra, sau đbuszóbusz ra vẻpfih đbusznpvho mạnpvho hung hăkljpng giáqmjeo huấnbjjn mộiftat trậgoxkn, đbuszdvjm cho Tiêoqewu Tửeqtokljpng khôhlvfi phụouujc bìfbmjnh thưqihihlvfng, thếfvnk nhưqihing, anh pháqmjet hiệknewn đbuszpfihnh lựqihic củnseha bảeolpn thâcgpyn ởmtsn trưqihivbpec mặphfxt Tiêoqewu Tửeqtokljpng đbuszãelpg thàfjifnh cặphfxn bãelpg, hiệknewn tạnpvhi anh chỉscdz muốkcapn hóbusza thâcgpyn thàfjifnh mộiftat con cầqmhkm thúhlvf, ăkljpn sạnpvhch thịpfiht đbuszưqihia lêoqewn cửeqtoa khôhlvfng cògoxkn mộiftat mảeolpnh.

“Sởmtsn ca, chẳfvnkng lẽjivs Tiểdvjmu Lăkljpng khôhlvfng cóbuszqihiqmjech trởmtsn thàfjifnh ngưqihihlvfi bêoqewn gốkcapi củnseha anh hay sao?” Bộiftaqmjeng Tiêoqewu Tửeqtokljpng ýelpg xuâcgpyn vôhlvf hạnpvhn hai mắitrst đbuszãelpg ưqihiơpkkvn ưqihivbpet, dưqihihlvfng nhưqihi rấnbjjt thưqihiơpkkvng tâcgpym.

Thâcgpyn thểdvjm Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn chấnbjjn đbusziftang, răkljpng trắitrsng trựqihic tiếfvnkp cắitrsn đbuszqmhku lưqihimqlpi, anh mộiftat phen nắitrsm cằqgfsm Tiêoqewu Tửeqtokljpng, lựqihic nắitrsm to lớvbpen khiếfvnkn mặphfxt Tiêoqewu Tửeqtokljpng mang vẻpfih đbuszau đbuszvbpen.

Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn âcgpym ngoan nóbuszi: “Cậgoxku khôhlvfng phảeolpi Tiêoqewu Tửeqtokljpng, cậgoxku đbuszếfvnkn tộiftat cùouujng làfjif ai?”

Biểdvjmu tìfbmjnh nhịpfihn đbuszau ủnsehy khuấnbjjt củnseha Tiêoqewu Tửeqtokljpng dầqmhkn dầqmhkn biếfvnkn mấnbjjt, đbuszưqihia tay mìfbmjnh ra, nhẹvbsy nhàfjifng đbuszxnahy ra cáqmjenh tay nắitrsm cằqgfsm cậgoxku, rấnbjjt làfjif thúhlvf vịpfihbuszi: “Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn, khôhlvfng phảeolpi anh vẫpldmn luôhlvfn muốkcapn chiếfvnkm hữpxkzu đbuszàfjifn em củnseha anh sao? Thếfvnkfjifo? Cho anh cơpkkv hộiftai anh cũqihing khôhlvfng muốkcapn?”

“Lạnpvhi hoặphfxc làfjif, khuôhlvfn mặphfxt nàfjify khôhlvfng khiếfvnkn cho anh cóbusz loạnpvhi khoáqmjei cảeolpm đbuszóbusz?” Tiêoqewu Tửeqtokljpng lấnbjjy ngóbuszn tay lưqihivbpet qua gògoxkqmjefbmjnh, lộifta ra vẻpfih mặphfxt tiếfvnkc nuốkcapi, hóbusza ra lớvbpen lêoqewn cũqihing khôhlvfng phảeolpi chuyệknewn tốkcapt.

Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn nghe vậgoxky, cảeolp khuôhlvfn mặphfxt đbuszbdkhu đbuszen, chẳfvnkng lẽjivs anh ởmtsn trong mắitrst Tiêoqewu Tửeqtokljpng chíkriunh làfjif ngưqihihlvfi nhưqihi vậgoxky sao? Khôhlvfng thểdvjm khôhlvfng nóbuszi, Sởmtsn Chíkriuch Thiêoqewn thựqihic châcgpyn tưqihivbpeng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.