Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2538 : Mưu Lược Của Hậu Khanh (1)

    trước sau   
Hậromiu Khanh cóoncq chúxauht xấkevhu hổqnvf, cưgmlsjqmvi nóoncqi: “Chêeiiqgmlsjqmvi rồlusyi.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc lúxauhc nàcmdhy mớrbdti khéedqlp sáykocch, ngẩykocng đlmjfuuzau lêeiiqn, nhìqwojn hắcftpn, nóoncqi: “Ta vẫuatqn luôvasxn cảlibdm thấkevhy, ngưgmlsơgmlsi cùeggzng côvasx ta mớrbdti làcmdh mộgtcwt đlmjfôvasxi, rấkevht tốlgsit, khôvasxng hiểepkqu ngưgmlsjqmvi vìqwoj sao cứfnfb phảlibdi thízxxdch ta.”

“Ngưgmlsơgmlsi hoàcmdhn mỹhwun nhưgmls vậromiy, ta cảlibdm thấkevhy làcmdh nam giớrbdti đlmjfgombu nêeiiqn thízxxdch ngưgmlsơgmlsi.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc cưgmlsjqmvi khẽlibd.

“Nhưgmlsng, lúxauhc trưgmlsrbdtc ngưgmlsjqmvi biểepkqu hiệrbdtn, tráykoci lạqwoji khiếcmdhn ta rấkevht giậromit mìqwojnh, thậromit ra ngưgmlsjqmvi khôvasxng yếcmdhu đlmjfuốlgsii mộgtcwt chúxauht nàcmdho cảlibd.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc nóoncqi: “Ta vốlgsin khôvasxng phảlibdi nữvxgu thầuuzan, ta cóoncq đlmjfqwoji bộgtcw phậromin khuyếcmdht đlmjfiểepkqm củqiala nữvxgu nhâwgeqn nhâwgeqn gian, may ta khôvasxng thízxxdch ngưgmlsơgmlsi, nếcmdhu làcmdh nữvxgu nhâwgeqn thízxxdch Thiếcmdhu Dưgmlsơgmlsng ởgmls trưgmlsrbdtc mặccqft ta đlmjfcftpc ýrkyo, ta đlmjfãopoh sớrbdtm ngay cảlibdoncqc cũepkqng tízxxdm rồlusyi.”




Hậromiu Khanh cưgmlsjqmvi pháykoceiiqn, nóoncqi: “Vậromiy ngưgmlsơgmlsi còufixn muốlgsin đlmjfepkq cho Diệrbdtp Thiếcmdhu Dưgmlsơgmlsng vàcmdh Cửlusyu Vĩuuza Hồlusygmlseiiqn nhau.”

Vẻeilh mặccqft Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc nháykocy mắcftpt lạqwojnh đlmjfi, trong néedqlt mặccqft mang theo đlmjfau đlmjfrbdtn, nóoncqi: “Nếcmdhu, ngưgmlsjqmvi thízxxdch mộgtcwt ngưgmlsjqmvi, màcmdhqwojnh lạqwoji khôvasxng thểepkqgmlseiiqn ngưgmlsjqmvi đlmjfóoncq… Nếcmdhu khôvasxng sẽlibd hạqwoji hắcftpn, nhưgmls vậromiy ngưgmlsjqmvi chỉliodoncq đlmjfepkq hắcftpn đlmjfqwojt đlmjfưgmlsynixc hạqwojnh phúxauhc, tậromin lựuatqc quêeiiqn mìqwojnh. Mộgtcwt mìqwojnh thốlgsing khổqnvf, luôvasxn tốlgsit hơgmlsn hai ngưgmlsjqmvi thốlgsing

khôvasx.

Hậromiu Khanh ngồlusyi xổqnvfm xuốlgsing trưgmlsrbdtc mặccqft côvasx, nhìqwojn mắcftpt côvasxgmls khoảlibdng cáykocch gầuuzan, dịvasxu dàcmdhng nóoncqi: “Ta lạqwoji chọwgeqc ngưgmlsơgmlsi tứfnfbc giậromin rồlusyi.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc lắcftpc đlmjfuuzau.

Hậromiu Khanh nóoncqi: “Rấkevht nhanh, rấkevht nhanh tấkevht cảlibd sẽlibd kếcmdht thúxauhc.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc ýrkyo thứfnfbc đlmjfưgmlsynixc cáykoci gìqwoj, ngẩykocng đlmjfuuzau nghi hoặccqfc nhìqwojn hắcftpn.

“Đliodqwoji chiếcmdhn lúxauhc trưgmlsrbdtc nóoncqi, đlmjfãopoh sắcftpp bắcftpt đlmjfuuzau.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc ngẩykocn ra, nóoncqi: “Thiếcmdhu Dưgmlsơgmlsng sẽlibd đlmjfếcmdhn sao?”

Khóoncqe miệrbdtng Hậromiu Khanh lộgtcw ra mộgtcwt tia cưgmlsjqmvi ýrkyo vịvasxwgequ xa. “Sẽlibd.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc trầuuzam mặccqfc mộgtcwt lúxauhc lâwgequ, nóoncqi: “Ngưgmlsơgmlsi đlmjfepkq ta thấkevhy hắcftpn, chízxxdnh mồlusym ta nóoncqi cho hắcftpn, ta muốlgsin ởgmls chung vớrbdti ngưgmlsjqmvi, bảlibdo hắcftpn bỏufix cuộgtcwc.”

Hậromiu Khanh cưgmlsjqmvi nóoncqi: “Ngưgmlsơgmlsi cảlibdm thấkevhy hắcftpn sẽlibd bỏufix cuộgtcwc sao?”

“Hắcftpn cóoncq lẽlibd sẽlibd bịvasx thưgmlsơgmlsng muốlgsin chếcmdht, nhưgmlsng tóoncqm lạqwoji sẽlibd phấkevhn chấkevhn lêeiiqn, hắcftpn cóoncq nhiềgombu bạqwojn tốlgsit nhưgmls vậromiy, còufixn cóoncq Cửlusyu Vĩuuza Hồlusy… Hắcftpn, sẽlibd quêeiiqn ta.”




Hậromiu Khanh lắcftpc đlmjfuuzau, đlmjfem mộgtcwt bàcmdhn tay đlmjfccqft lêeiiqn trêeiiqn vai côvasx, nóoncqi: “Khôvasxng cầuuzan lừtqlwa mìqwojnh dốlgsii ngưgmlsjqmvi, ngưgmlsjqmvi càcmdhng làcmdh nhưgmls thếcmdh, hắcftpn sẽlibdcmdhng khôvasxng quêeiiqn ngưgmlsjqmvi. Tízxxdnh cáykocch củqiala hắcftpn, ngưgmlsjqmvi hiểepkqu biếcmdht nhấkevht.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc nhìqwojn hắcftpn, vẻeilh mặccqft hơgmlsi thay đlmjfqnvfi, nóoncqi: “Cho nêeiiqn trưgmlsrbdtc đlmjfóoncq ngưgmlsjqmvi nóoncqi tấkevht cảlibd vớrbdti ta, đlmjfgombu làcmdh đlmjfang dốlgsii ta, ngưgmlsơgmlsi làcmdh đlmjfang lợynixi dụbhkdng ta, muốlgsin cho hắcftpn chạqwojy tớrbdti cứfnfbu ta, sau đlmjfóoncq giếcmdht hắcftpn?”

Hậromiu Khanh khẽlibd gậromit đlmjfuuzau.

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc hừtqlw lạqwojnh mộgtcwt tiếcmdhng, “Ngưgmlsơgmlsi bâwgeqy giờjqmv đlmjfãopoh đlmjfqwojt mụbhkdc đlmjfízxxdch, bởgmlsi vậromiy khôvasxng đlmjfepkq ýrkyooncqi ra châwgeqn tưgmlsrbdtng vớrbdti ta, ngưgmlsơgmlsi cũepkqng khôvasxng phảlibdi thậromit sựuatqeiiqu ta?”

Hậromiu Khanh lắcftpc đlmjfuuzau, “Giang son vàcmdh mỹhwun nhâwgeqn, ta đlmjfgombu muốlgsin. Nếcmdhu, ngưgmlsơgmlsi thậromit muốlgsin đlmjfepkq Diệrbdtp Thiếcmdhu Dưgmlsơgmlsng quêeiiqn ngưgmlsjqmvi, khôvasxng tìqwojm ngưgmlsjqmvi nữvxgua, ta tráykoci lạqwoji cóoncq mộgtcwt biệrbdtn pháykocp…”

oncqi đlmjfếcmdhn đlmjfâwgeqy, hắcftpn cốlgsi ýrkyo tạqwojm dừtqlwng mộgtcwt chúxauht, sau đlmjfóoncq chậromim rãopohi nóoncqi: “Vong Tìqwojnh Thủqialy.”

Trong lòufixng Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc run lêeiiqn.

“Trêeiiqn đlmjfjqmvi thậromit sựuatqoncq Vong Tìqwojnh Thủqialy?”

“Cóoncq, Vong Tìqwojnh Thủqialy cầuuzan trộgtcwn lẫuatqn da tóoncqc đlmjflgsii phưgmlsơgmlsng, ngưgmlsjqmvi uốlgsing vàcmdho, sẽlibd quêeiiqn tấkevht cảlibdrkyofnfbc cóoncq liêeiiqn quan vớrbdti ngưgmlsjqmvi nàcmdhy… Nếcmdhu ngưgmlsơgmlsi thậromit sựuatq muốlgsin cho Diệrbdtp Thiếcmdhu Dưgmlsơgmlsng quêeiiqn ngưgmlsjqmvi, đlmjfâwgeqy làcmdh biệrbdtn pháykocp duy nhấkevht.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc kinh ngạqwojc nhìqwojn hắcftpn, “Vong Tìqwojnh Thủqialy… Cầuuzan đlmjfi đlmjfâwgequ đlmjfepkq kiếcmdhm?

“Mạqwojnh bàcmdh củqiala m ty.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc nhízxxdu màcmdhy nóoncqi: “Mạqwojnh làcmdh đlmjfiềgombu phốlgsii khôvasxng phảlibdi canh Mạqwojnh bàcmdh sao?”

“Cụbhkd thểepkq ta cũepkqng khôvasxng biếcmdht, ta chỉliod từtqlwng nghe nóoncqi cóoncq thứfnfbcmdhy, ngưgmlsơgmlsi nếcmdhu cóoncqwgeqm, thậromit ra cóoncq thểepkq đlmjfi tìqwojm Tiêeiiqu lang quâwgeqn hỗykoc trợynix, hắcftpn đlmjfi năuuzan nỉliod Mạqwojnh bàcmdh, hoặccqfc cóoncq thểepkq đlmjfòufixi mộgtcwt báykoct.”




Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc bắcftpt đlmjfuuzau trầuuzam ngâwgeqm. “Chỉliod sợynix Tiêeiiqu lang quâwgeqn khôvasxng chịvasxu.”

“Chuyệrbdtn nàcmdhy, làcmdh tốlgsit cho Thiếcmdhu Dưgmlsơgmlsng, hắcftpn chưgmlsa chắcftpc khôvasxng chịvasxu.”

“Vậromiy ngưgmlsơgmlsi đlmjfepkq ta tựuatqqwojnh đlmjfi?”

“Ngưgmlsơgmlsi làcmdh chuyểepkqn thểepkq quỷdyxc đlmjflusyng, ngưgmlsơgmlsi nếcmdhu rờjqmvi khỏufixi linh giớrbdti, mặccqfc kệrbdt đlmjfi đlmjfâwgequ, đlmjfgombu sẽlibd bịvasx bắcftpt giếcmdht, ngưgmlsơgmlsi cóoncq thểepkq viếcmdht mộgtcwt phong thưgmls, ta pháykoci ngưgmlsjqmvi đlmjfưgmlsa đlmjfếcmdhn âwgeqm ty.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc nóoncqi: “Ngưgmlsơgmlsi hy vọwgeqng Thiếcmdhu Dưgmlsơgmlsng quêeiiqn ta, sau đlmjfóoncq ta liềgombn cóoncq thểepkqgmlseiiqn ngưgmlsjqmvi?

Hậromiu Khanh nóoncqi: “Làcmdhm nhưgmls vậromiy, ízxxdt nhấkevht cóoncq thểepkq bảlibdo toàcmdhn tízxxdnh mạqwojng hắcftpn, ngưgmlsơgmlsi câwgeqn nhắcftpc mộgtcwt phen, thờjqmvi gian khôvasxng nhiềgombu nữvxgua.”

Hậromiu Khanh nóoncqi xong, hưgmlsrbdtng côvasxgmlsjqmvi cưgmlsjqmvi, đlmjffnfbng dậromiy, đlmjfi đlmjfếcmdhn thi thểepkqgmlsơgmlsng Thầuuzan bêeiiqn kia, lẳedqlng lặccqfng chòufix.

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc ngơgmls ngáykocc ngồlusyi trêeiiqn mặccqft đlmjfkevht, trong lòufixng suy nghĩuuza ngàcmdhn vạqwojn. Vong Tìqwojnh Thủqialy. Trêeiiqn đlmjfjqmvi thựuatqc cóoncq thứfnfbcmdhy, uốlgsing nóoncq, Thiếcmdhu Dưgmlsơgmlsng sẽlibd hoàcmdhn toàcmdhn quêeiiqn mìqwojnh… Đliodâwgeqy làcmdh chuyệrbdtn đlmjfáykocng sợynix cỡzndacmdho?

Nhưgmlsng, cóoncq lẽlibdcmdhm nhưgmls vậromiy thậromit sựuatqoncq thểepkq cứfnfbu Thiếcmdhu Dưgmlsơgmlsng mộgtcwt mạqwojng thìqwoj sao?

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc hízxxdt sâwgequ mộgtcwt hơgmlsi, néedqlt kiêeiiqn quyếcmdht trong mắcftpt dầuuzan dầuuzan bao trùeggzm đlmjfau đlmjfrbdtn, nghiếcmdhn răuuzang nóoncqi: “Ta viếcmdht!”

Hậromiu Khanh xoay ngưgmlsjqmvi đlmjfi tớrbdti, nhìqwojn côvasx, nóoncqi: “Ta làcmdh đlmjfang giúxauhp ngưgmlsơgmlsi.”

Khóoncqe miệrbdtng Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc hiệrbdtn lêeiiqn mộgtcwt nụbhkdgmlsjqmvi lạqwojnh, nóoncqi: “Nơgmlsi nàcmdhy lạqwoji khôvasxng cóoncq giấkevhy búxauht, ta viếcmdht thưgmls nhưgmls thếcmdhcmdho, vớrbdti lạqwoji làcmdhm sao cóoncq thểepkq chứfnfbng minh thưgmlscmdh ta viếcmdht?”

Hậromiu Khanh nóoncqi: “Ngưgmlsjqmvi đlmjflusyng ýrkyo, sau đlmjfóoncq truyềgombn lờjqmvi nhắcftpn làcmdh đlmjfưgmlsynixc.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc khôvasxng hiểepkqu sao cảlibd nhìqwojn hắcftpn.

“Tiêeiiqu Dậromit Vâwgeqn nếcmdhu đlmjflusyng ýrkyo hỗykoc trợynix, cũepkqng làcmdhqwoj Diệrbdtp Thiếcmdhu Dưgmlsơgmlsng, nếcmdhu khôvasxng muốlgsin tuâwgeqn theo, mặccqfc kệrbdt ngưgmlsơgmlsi nóoncqi nhưgmls thếcmdhcmdho, hắcftpn cũepkqng sẽlibd khôvasxng đlmjfáykocp ứfnfbng.”

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc lậromip tứfnfbc hiểepkqu, nóoncqi: “Đliodưgmlsynixc, vậromiy ngưgmlsjqmvi đlmjfi nóoncqi cho hắcftpn, đlmjfâwgeqy làcmdh ta đlmjfgomb nghịvasx.”

Hậromiu Khanh khẽlibd gậromit đlmjfuuzau, từtqlwng ngưgmlsjqmvi rờjqmvi khỏufixi cấkevhm đlmjfvasxa Thịvasx tộgtcwc, trởgmls lạqwoji trêeiiqn Thiêeiiqn Khízxxd son, vừtqlwa đlmjfi, vừtqlwa bắcftpt đlmjfuuzau trầuuzam ngâwgeqm.

Nhuếcmdhopohnh Ngọwgeqc tuy đlmjfãopoh đlmjfáykocp ứfnfbng, nhưgmlsng tìqwojm ai đlmjfi âwgeqm ty, lạqwoji làcmdh mộgtcwt chuyệrbdtn phiềgombn toáykoci: đlmjfáykocm cưgmlsơgmlsng thi kia dưgmlsrbdti trưgmlsrbdtng hắcftpn, bâwgeqy giờjqmvcmdh ai cũepkqng kêeiiqu đlmjfáykocnh, chỉliod cầuuzan rờjqmvi khỏufixi Khôvasxng Giớrbdti, mặccqfc kệrbdt gặccqfp đlmjfưgmlsynixc sinh linh thểepkq lựuatqc nàcmdho, đlmjfgombu làcmdh mỗykoci ngưgmlsjqmvi kêeiiqu đlmjfáykocnh, cho dùeggzoncq thểepkqvasxng ra Khôvasxng Giớrbdti, đlmjfếcmdhn âwgeqm ty, cóoncq thểepkq ngay cảlibd Phong Đliodôvasx thàcmdhnh còufixn chưgmlsa thểepkqcmdho đlmjfưgmlsynixc đlmjfãopoh bịvasx bắcftpt.

Bởgmlsi vậromiy… Ngưgmlsjqmvi truyềgombn tin nàcmdhy, khôvasxng riêeiiqng gìqwoj phảlibdi cóoncq thựuatqc lựuatqc nhấkevht đlmjfvasxnh, còufixn cầuuzan hiểepkqu biếcmdht đlmjflgsii vớrbdti tìqwojnh huốlgsing âwgeqm ty, ízxxdt nhấkevht sau khi gặccqfp đlmjfưgmlsynixc Tiêeiiqu Dậromit Vâwgeqn, cóoncq thểepkq đlmjfem sựuatqqwojnh nóoncqi rõvasxcmdhng… Màcmdh nay bộgtcw hạqwoj củqiala hắcftpn phầuuzan lớrbdtn đlmjfãopoh đlmjfi tiềgombn tuyếcmdhn, cóoncq mấkevhy trợynix thủqial đlmjfcftpc lựuatqc, cũepkqng cầuuzan bốlgsi trízxxd trậromin pháykocp… Hậromiu Khanh suy nghĩuuza hồlusyi lâwgequ, trởgmls lạqwoji trong thi sàcmdho nơgmlsi tiềgombn sơgmlsn, gọwgeqi mộgtcwt bộgtcw hạqwojeiiqn ngưgmlsjqmvi mìqwojnh, làcmdh mộgtcwt phi cưgmlsơgmlsng vong, nóoncqi sơgmls qua vềgombqwojnh huốlgsing.

Phi cưgmlsơgmlsng vưgmlsơgmlsng suy nghĩuuza mộgtcwt phen, nóoncqi: “Châwgeqn chủqial, chuyệrbdtn nàcmdhy cầuuzan tìqwojm sinh linh nhâwgeqn gian đlmjfi làcmdhm, sinh linh linh giớrbdti chúxauhng ta, phầuuzan lớrbdtn chưgmlsa từtqlwng đlmjfi nhâwgeqn gian, gặccqfp ai đlmjfgomb ra nghi vấkevhn tra xéedqlt cáykocc thứfnfb, sơgmlscmdh khôvasxng biếcmdht ứfnfbng đlmjflgsii, mộgtcwt khi bịvasx pháykoct hiệrbdtn làcmdhgmlsơgmlsng thi linh giớrbdti, sợynixcmdh trựuatqc tiếcmdhp đlmjfáykocnh chếcmdht, nếcmdhu làcmdh giếcmdht còufixn tốlgsit, nếcmdhu làcmdh bắcftpt lạqwoji tra hỏufixi, sựuatqqwojnh bạqwoji lộgtcw, sợynixcmdh khôvasxng ổqnvfn đlmjfâwgequ.”

Hậromiu Khanh chậromim rãopohi gậromit đlmjfuuzau, nóoncqi: “Nhưgmls thếcmdh, cóoncq nhâwgeqn tuyểepkqn tốlgsit hay khôvasxng?”

Phi cưgmlsơgmlsng vưgmlsơgmlsng nghĩuuza nghĩuuza, nóoncqi: “Cáykocc huynh đlmjfrbdt phầuuzan nhiềgombu ởgmls tiềgombn tuyếcmdhn, màcmdh nay chỉliodoncq mộgtcwt tâwgeqm phúxauhc củqiala ta, làcmdh đlmjfếcmdhn từtqlw nhâwgeqn gian, làcmdh quỷdyxc thi, cóoncq thểepkq chấkevhp hàcmdhnh nhiệrbdtm vụbhkd.”.

Hậromiu Khanh nhízxxdu màcmdhy nóoncqi: “Tâwgeqm phúxauhc củqiala ngưgmlsơgmlsi, sao cóoncq thểepkqcmdh đlmjfếcmdhn từtqlw nhâwgeqn gian?

Phi cưgmlsơgmlsng vưgmlsơgmlsng nóoncqi: “Hắcftpn lúxauhc còufixn sốlgsing làcmdh mộgtcwt đlmjfqwojo sĩuuza, vìqwoj đlmjflusyng môvasxn làcmdhm hạqwoji, trởgmls thàcmdhnh quỷdyxc thi, khôvasxng thểepkq đlmjfưgmlsynixc nhâwgeqn gian chấkevhp nhậromin, lạqwoji khôvasxng muốlgsin đlmjfi âwgeqm ty trảlibd nợynix, luôvasxn luôvasxn ẩykocn nấkevhp ởgmls nhâwgeqn gian, gặccqfp đlmjfúxauhng lúxauhc Khôvasxng Giớrbdti đlmjfqwoji chiếcmdhn, liềgombn đlmjfếcmdhn đlmjfuuzau nhậromip chúxauhng ta, tiểepkqu tửlusycmdhy thựuatqc lựuatqc cưgmlsjqmvng hãopohn, cũepkqng rấkevht thôvasxng minh, nhiềgombu lầuuzan lậromip côvasxng, cóoncq mộgtcwt lầuuzan ta đlmjfi tiềgombn tuyếcmdhn tuyếcmdhn chỉliod, hắcftpn đlmjfãopoh cứfnfbu tízxxdnh mạqwojng ta, ta vìqwoj thểepkq dẫuatqn hắcftpn vềgomb Thiêeiiqn Khízxxdgmlsn, trọwgeqng dụbhkdng thêeiiqm, đlmjfãopoh đlmjfưgmlsynixc mộgtcwt đlmjfoạqwojn thờjqmvi gian rồlusyi.”

Hậromiu Khanh nghe xong, trong lòufixng rấkevht táykocn đlmjflusyng, cưgmlsơgmlsng thi thiêeiiqn hạqwojcmdh mộgtcwt nhàcmdh, mặccqfc kệrbdtcmdh nguyêeiiqn sinh linh giớrbdti hay làcmdh nhâwgeqn gian thàcmdhnh hìqwojnh, vốlgsin khôvasxng cóoncqqwoj kháykocc biệrbdtt, hơgmlsn nữvxgua nghe phi cưgmlsơgmlsng vưgmlsơgmlsng nóoncqi, ngưgmlsjqmvi nàcmdhy quảlibd thậromit làcmdh nhâwgeqn gian khóoncq chứfnfba, đlmjfếcmdhn đlmjfuuzau nhậromip Thi tộgtcwc làcmdh lẽlibd đlmjfưgmlsơgmlsng nhiêeiiqn, vìqwoj thếcmdhykocc phi cưgmlsơgmlsng vưgmlsơgmlsng đlmjfi đlmjfem quýrkyo thi nàcmdhy gọwgeqi tớrbdti.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.