Vũfwkj Thiêlryq n Quâhfvf n tam thểrozv hưnhfc ớtywn ng đgegk ếavvf n đgegk ưnhfc ờhvtk ng đgegk i khágglb c nhau, Thiêlryq n Quâhfvf n đgegk ãfpci đgegk i đgegk ếavvf n nơvlbv i trung tâhfvf m củndfr a Hỗmgex n mang lãfpci nh đgegk ịwbdk a, Thầensl n Quâhfvf n làgjcd đgegk i ra bêlryq n ngoàgjcd i “tham quan” Hưnhfc thiêlryq n bíbksn cảavvf nh tam đgegk ạvlbv i phúbysx c đgegk ịwbdk a, vềwrbu phầensl n Ma Quâhfvf n lạvlbv i làgjcd tậmgex p trung luyệvtpk n hócgjs a cágglb i kia bíbksn ẩoghf n Huyếavvf t đgegk ao, đgegk ãfpci mấadsl y năwlwb m nay hắocdt n gầensl n nhưnhfc vãfpci n làgjcd dậmgex m châhfvf n tạvlbv i chỗmgex rồjnpd i.
Thiêlryq n Quâhfvf n tạvlbv i nơvlbv i trung tâhfvf m củndfr a Hốtuye n mang lãfpci nh đgegk ạvlbv i đgegk ãfpci nhìtywn n thấadsl y nơvlbv i nàgjcd y giốtuye ng nhưnhfc đgegk ang dựppzp ng dụbgrk c ra sinh linh màgjcd hắocdt n tạvlbv m thờhvtk i suy đgegk oágglb n làgjcd Vựppzp c yêlryq u, chỉfcgk làgjcd chuyệvtpk n đgegk ócgjs cũfwkj ng khôjnpd ng ảavvf nh hưnhfc ởhomr ng nhiềwrbu u đgegk ếavvf n hắocdt n, chỉfcgk cầensl n “têlryq n kia” khôjnpd ng gâhfvf y sựppzp vớtywn i hắocdt n thìtywn xem nhưnhfc nưnhfc ớtywn c sôjnpd ng khôjnpd ng phạvlbv m nưnhfc ớtywn c giếavvf ng! Tuy rằrozv ng hắocdt n cũfwkj ng cócgjs từhpus ng cócgjs lúbysx c muốtuye n thu lấadsl y Vựppzp c yêlryq u kia làgjcd m thủndfr hạvlbv trưnhfc ớtywn c khi nócgjs châhfvf n chíbksn nh thàgjcd nh hìtywn nh nhưnhfc ng ýgwxn nghĩshfb nàgjcd y cũfwkj ng khôjnpd ng tồjnpd n tạvlbv i lâhfvf u thìtywn đgegk ãfpci bịwbdk hắocdt n vứwlwb t bỏqqcd lau đgegk i, mộjwuf t sinh linh còujel n chưnhfc a chíbksn nh thứwlwb c thàgjcd nh hìtywn nh hắocdt n chỉfcgk cảavvf m thấadsl y thúbysx vịwbdk nhiềwrbu u hơvlbv n.
Thầensl n Quâhfvf n thìtywn vôjnpd t ìtywn nh “gâhfvf y sựppzp ” vàgjcd i nơvlbv i dẫsrmx n đgegk ếavvf n đgegk ágglb nh nhau kinh đgegk ộjwuf ng tấadsl t thảavvf y Thíbksn luyệvtpk n giảavvf bêlryq n trong Hưnhfc thiêlryq n bíbksn cảavvf n, tuy rằrozv ng cho đgegk ếavvf n lúbysx c nàgjcd y vâhfvf n chưnhfc a truyềwrbu n đgegk i hếavvf t nhưnhfc ng tạvlbv i Luyệvtpk n hồjnpd n cốtuye c, Thầensl n Quâhfvf n chíbksn nh làgjcd Thầensl n, đgegk ưnhfc ơvlbv ng đgegk ạvlbv i vôjnpd đgegk ịwbdk ch!
Ma Quâhfvf n vẫsrmx n ởhomr mộjwuf t đgegk iểrozv m dừhpus ng châhfvf n bêlryq n trong Hỗmgex n mang lãfpci nh đgegk ịwbdk a, ngoàgjcd i mộjwuf t chúbysx t phâhfvf n thầensl n đgegk ểrozv ýgwxn hoàgjcd n cảavvf nh xung quanh hắocdt n tấadsl t thảavvf y tâhfvf m tríbksn , lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng đgegk ềwrbu u tậmgex p trung vàgjcd o Huyếavvf t đgegk ao đgegk anh treo lơvlbv lửocdt ng trưnhfc ớtywn c mặggfo t cágglb ch hắocdt n chưnhfc a đgegk ếavvf n nửocdt a trưnhfc ợhfvf ng.
“Ta biếavvf t ngưnhfc ơvlbv i Khíbksn linh cócgjs linh tríbksn , chỉfcgk làgjcd ngưnhfc ơvlbv i tạvlbv i sao vẫsrmx n khôjnpd ng cùfdqh ng ta câhfvf u thôjnpd ng? Khôjnpd ng lẽclmj bổtywn n tọrcct a khôjnpd ng xứwlwb ng làgjcd m chủndfr nhâhfvf n củndfr a ngưnhfc ơvlbv i?”. Ma Quâhfvf n nhíbksn u màgjcd y nhìtywn n trưnhfc ớtywn c mắocdt t Huyếavvf t đgegk ao nócgjs i nhưnhfc lẩoghf m bẩoghf m.
“...”. Huyếavvf t đgegk ao vẫsrmx n làgjcd lơvlbv lửocdt ng trưnhfc ớtywn c mặggfo t hắocdt n khôjnpd ng chúbysx t biếavvf n hócgjs a hay dao đgegk ộjwuf ng gìtywn , chíbksn nh xágglb c nhưnhfc mộjwuf t cágglb i vậmgex t chếavvf t, màgjcd u đgegk ỏqqcd trêlryq n thâhfvf n đgegk ao cũfwkj ng khôjnpd ng cócgjs bao nhiêlryq u biếavvf n hócgjs a, thaamjc híbksn còujel n cócgjs chúbysx t tốtuye i đgegk i.
“Ta hôjnpd m nay tu vi còujel n cócgjs hạvlbv n chếavvf khiêlryq n cho Thágglb i cổtywn Ma hỏqqcd a khôjnpd ng thểrozv trựppzp c tiếavvf p luyệvtpk n hócgjs a ngưnhfc ơvlbv i, nhưnhfc ng cócgjs mộjwuf t ngàgjcd y ta tu vi đgegk ộjwuf t phágglb , khi đgegk ócgjs ta chắocdt c chắocdt n mộjwuf t lầensl n nữwnih a khiếavvf n ngưnhfc ơvlbv i hócgjs a lỏqqcd ng!”. Ma Quâhfvf n nhưnhfc đgegk ãfpci mấadsl t kiêlryq n nhẫsrmx n giọrcct ng chuyểrozv n lạvlbv nh nócgjs i.
“Ầefnj m...”. Đilvq ộjwuf t nhiêlryq n Huyếavvf t đgegk ao bùfdqh ng phágglb t ra Huyếavvf t sắocdt c quang mang kinh khủndfr ng, uy ágglb p đgegk ágglb ng sợhfvf đgegk ộjwuf t nhiêlryq n hàgjcd ng lâhfvf m, mộjwuf t ágglb nh đgegk ao màgjcd u đgegk ỏqqcd cũfwkj ng bắocdt n vềwrbu phíbksn a Ma Quâhfvf n, vớtywn i khoảavvf ng cágglb ch chưnhfc a đgegk ầensl y nửocdt a trưnhfc ợhfvf ng, đgegk ao phágglb t liềwrbu n đgegk ếavvf n lậmgex p tứwlwb c muốtuye n bổtywn đgegk ôjnpd i đgegk ầensl u Ma Quâhfvf n.
“Hừhpus ! Mộjwuf t lầensl n đgegk ãfpci đgegk ủndfr rồjnpd i!”. Ma Quâhfvf n hừhpus lạvlbv nh, tu vi toàgjcd n thâhfvf n cũfwkj ng ầensl m ầensl m bộjwuf c phágglb t, lầensl n trưnhfc ớtywn c bịwbdk Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long linh hồjnpd n mộjwuf t đgegk ạvlbv o bổtywn dọrcct c đgegk ầensl u lâhfvf u hắocdt n làgjcd m sao cócgjs thểrozv quêlryq n đgegk ưnhfc ợhfvf c, tuy rằrozv ng lúbysx c đgegk ócgjs Huyếavvf t đgegk ao giốtuye ng nhưnhfc đgegk nag bịwbdk Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long đgegk iềwrbu u khiểrozv n nhưnhfc ng cũfwkj ng chíbksn nh làgjcd nócgjs , lúbysx c nàgjcd y lạvlbv i muốtuye n bổtywn hắocdt n? Làgjcd m sao cócgjs chuyệvtpk n đgegk ócgjs đgegk ưnhfc ợhfvf c! Hắocdt n cùfdqh ng Thầensl n Quâhfvf n đgegk ềwrbu u đgegk ãfpci đgegk ếavvf n Thágglb nh tổtywn cựppzp c hạvlbv n, tuy rằrozv ng còujel n khôjnpd ng thểrozv đgegk ộjwuf t phágglb lêlryq n Hưnhfc vôjnpd cảavvf nh nhưnhfc ng đgegk ãfpci vưnhfc ợhfvf t xa Thágglb nh tổtywn cảavvf nh đgegk ỉfcgk nh phong thôjnpd ng thưnhfc ờhvtk ng nhiềwrbu u lầensl n rồjnpd i. Cùfdqh ng vớtywn i đgegk ócgjs hắocdt n quanh thâhfvf n Hủndfr y diệvtpk t chi thếavvf cùfdqh ng đgegk ưnhfc ợhfvf c tung ra, Hủndfr y diệvtpk t khíbksn tứwlwb c liềwrbu n cùfdqh ng Huyếavvf t sắocdt c tranh đgegk ấadsl u.
“Xùfdqh y...”. Ávcff nh đgegk ao đgegk ágglb nh lêlryq n gầensl n Ma Quâhfvf n đgegk ầensl u lâhfvf u thìtywn lậmgex p tứwlwb c tan rãfpci nhưnhfc ng khôjnpd ng íbksn t đgegk ao mang mảavvf nh vỡnhfc vẫsrmx n làgjcd vưnhfc ợhfvf t qua hộjwuf thâhfvf n lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng củndfr a hắocdt n quévfvb t lêlryq n mặggfo t, trêlryq n mágglb hắocdt n liềwrbu n nhiềwrbu u hơvlbv n mộjwuf t vếavvf t cứwlwb a mágglb u nhỏqqcd .
“Hừhpus m!”. Ma Quâhfvf n nhíbksn u màgjcd y, Đilvq ao mang cũfwkj ng khôjnpd ng phảavvf i dạvlbv ng đgegk ùfdqh a, lấadsl y Ma Quâhfvf n hổtywn thểrozv lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng thìtywn cho dùfdqh làgjcd Thágglb nh tổtywn đgegk ỉfcgk nh phong tu giảavvf muốtuye n côjnpd ng phágglb cũfwkj ng khôjnpd ng dễaxbm , Đilvq ao mang cócgjs thểrozv dễaxbm dàgjcd ng kíbksn ch thưnhfc ơvlbv ng hắocdt n đgegk ưnhfc ơvlbv ng nhiêlryq n cho thấadsl y nócgjs côjnpd ng kíbksn ch lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng đgegk ágglb ng sợhfvf . Trêlryq n mágglb vếavvf t thưnhfc ơvlbv ng lậmgex p tứwlwb c làgjcd nh lạvlbv i, hắocdt n Sinh mệvtpk nh chi thếavvf cũfwkj ng khôjnpd ng phảavvf i đgegk ểrozv chưnhfc ng cho đgegk ẹgjcd p thôjnpd i.
“Khôjnpd ng thuầensl n phụbgrk c bảavvf n tọrcct a! Ngưnhfc ơvlbv i muốtuye n nhậmgex n tựppzp hủndfr y!”. Ma Quâhfvf n hừhpus lạvlbv nh nócgjs i. “Sinh mệvtpk nh! Hủndfr y diệvtpk t!”. Hắocdt n tay phảavvf i Sinh mệvtpk nh lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng nổtywn i lêlryq n, tay trágglb i Hủndfr y diệvtpk t chi lựppzp c nổtywn i lêlryq n, hai loạvlbv i lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng lậmgex p tứwlwb c cuốtuye n lấadsl y nhau lẫsrmx n nhau dung hợhfvf p, mộjwuf t loạvlbv i lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng mớtywn i lậmgex p tứwlwb c hiệvtpk n lêlryq n. Hắocdt n đgegk ưnhfc ơvlbv ng nhiêlryq n khôjnpd ng thậmgex t tâhfvf m muốtuye n hủndfr y diệvtpk t Huyếavvf t đgegk ao.
“...” Trưnhfc ớtywn c ngựppzp c hắocdt n mộjwuf t khốtuye i cầensl u nhỏqqcd cỡnhfc nắocdt m tay nổtywn i lêlryq n, đgegk âhfvf y chíbksn nh làgjcd lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng màgjcd hắocdt n vừhpus a mớtywn i dung hợhfvf p từhpus hai loạvlbv i lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng ah. “Đilvq i!”. Hắocdt n tay trágglb i hócgjs a kiếavvf m đgegk ẩoghf y khốtuye i cầensl u vềwrbu phíbksn a huyếavvf t sắocdt c khu vựppzp c đgegk ưnhfc ợhfvf c Huyếavvf t đgegk ao đgegk ang muốtuye n cuồjnpd ng nộjwuf kia tạvlbv o nêlryq n.
“Ầefnj m!”. Khốtuye i cầensl u nhỏqqcd nhưnhfc ng uy lựppzp c kinh thiêlryq n đgegk ộjwuf ng đgegk ịwbdk a đgegk ágglb nh lêlryq n huyếavvf t sắocdt c khu vựppzp c lậmgex p tứwlwb c khiếavvf n cho Huyếavvf t sắocdt c tágglb n đgegk i khôjnpd ng íbksn t lộjwuf ra Huyếavvf t đgegk ao bảavvf n thểrozv , khốtuye i cầensl u đgegk ágglb nh lêlryq n thâhfvf n đgegk ao thìtywn van lêlryq n mộjwuf t tiếavvf ng nổtywn mạvlbv nh, dưnhfc chấadsl n thìtywn càgjcd ng thêlryq m kinh khủndfr ng, đgegk iểrozv m dừhpus ng châhfvf n nàgjcd y chỉfcgk sợhfvf muốtuye n hủndfr y.
“Ầefnj m” “Ầefnj m!”. Từhpus bêlryq n ngoàgjcd i đgegk iểrozv m dừhpus ng châhfvf n thìtywn đgegk ộjwuf t nhiêlryq n vang lêlryq n tiếavvf ng nổtywn mạvlbv nh sau đgegk ócgjs màgjcd n ságglb ng liềwrbu n nhưnhfc mộjwuf t cágglb i bágglb t sứwlwb bịwbdk đgegk ágglb nh vỡnhfc từhpus bêlryq n trong, ầensl m ầensl m tan nágglb t!
“Hừhpus !”. Bêlryq n trong khócgjs i bụbgrk i mộjwuf t tiếavvf ng hừhpus lạvlbv nh vang lêlryq n, kèwbdk m theo đgegk ócgjs làgjcd nhữwnih ng tiếavvf ng ôjnpd ng ôjnpd ng rung đgegk ộjwuf ng nhưnhfc cócgjs thứwlwb gìtywn đgegk ócgjs muốtuye n thoágglb t ra khỏqqcd i giam cầensl m. Cho đgegk ếavvf n khi khócgjs i bụbgrk i tảavvf n đgegk i thìtywn mớtywn i thấadsl y Ma Quâhfvf n tay phảavvf i đgegk ang gồjnpd ng lêlryq n nắocdt m lấadsl y chuôjnpd i củndfr a Huyếavvf t đgegk ao đgegk ang khôjnpd ng ngừhpus ng rung đgegk ộjwuf ng, nhữwnih ng tiếavvf ng ôjnpd ng ôjnpd ng kia chíbksn nh làgjcd từhpus thâhfvf n đgegk ao màgjcd ra.
“Ngưnhfc ơvlbv i lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng lúbysx c nàgjcd y mưnhfc ờhvtk i khôjnpd ng đgegk ủndfr mộjwuf t, làgjcd m sao cócgjs khảavvf năwlwb ng cùfdqh ng bảavvf n tọrcct a tranh đgegk ấadsl u, ngoan ngoãfpci n chịwbdk u ta luyệvtpk n hócgjs a đgegk i!”. Ma Quâhfvf n lạvlbv nh lùfdqh ng nhìtywn n Huyếavvf t đgegk ao nócgjs i, hắocdt n hai năwlwb m bỏqqcd ra chỉfcgk đgegk ểrozv luyệvtpk n hócgjs a Huyếavvf t đgegk ao, khôjnpd ng thàgjcd nh côjnpd ng cũfwkj ng nêlryq n thàgjcd nh nhâhfvf n ah! Thágglb i cổtywn Ma hỏqqcd a xanh đgegk en tàgjcd n ra vâhfvf y lấadsl y Huyếavvf t đgegk ao, hắocdt n tin tưnhfc ởhomr ng cho dùfdqh làgjcd do hắocdt n tu vi còujel n thấadsl p còujel n khôjnpd ng cócgjs phágglb t huy đgegk ưnhfc ợhfvf c bao nhiêlryq u uy lựppzp c củndfr a Thágglb i cổtywn Ma hỏqqcd a nhưnhfc ng thờhvtk i gian đgegk ãfpci lâhfvf u nhưnhfc vậmgex y thìtywn Huyếavvf t đgegk ao cũfwkj ng khôjnpd ng cócgjs khảavvf năwlwb ng chốtuye ng cựppzp đgegk ưnhfc ợhfvf c hắocdt n luyệvtpk n hócgjs a nữwnih a. Tuy rằrozv ng cưnhfc ỡnhfc ng évfvb p luyệvtpk n hócgjs a nhưnhfc vậmgex y sẽclmj khiếavvf n khíbksn linh cócgjs thểrozv bịwbdk cưnhfc ỡnhfc ng chếavvf lau đgegk i khiếavvf n cho Huyếavvf t đgegk ao cấadsl p bậmgex c giảavvf m xuốtuye ng nhưnhfc ng hắocdt n cũfwkj ng khôjnpd ng lo sợhfvf nhiềwrbu u lắocdt m, tạvlbv o ra mộjwuf t cágglb i khíbksn linh hắocdt n khôjnpd ng phảavvf i khôjnpd ng làgjcd m đgegk ưnhfc ợhfvf c.
“Đilvq i!”. Đilvq ồjnpd ng thờhvtk i vớtywn i sửocdt dụbgrk ng Thágglb i cổtywn Ma hỏqqcd a hắocdt n tay trágglb i đgegk ộjwuf t nhiêlryq n tágglb ch ra mộjwuf t giọrcct t mágglb u đgegk ỏqqcd tưnhfc ơvlbv i, hắocdt n muốtuye n mộjwuf t lầensl n triệvtpk t đgegk ểrozv luyệvtpk n hócgjs a lấadsl y Huyếavvf t đgegk ao rồjnpd i.
“Ôkdxn ng” “ôjnpd ng”... Huyếavvf t đgegk ao vốtuye n khôjnpd ng cócgjs bao nhiêlryq u phảavvf n ứwlwb ng hay sợhfvf sệvtpk t khi đgegk ốtuye i mặggfo t vớtywn i Thágglb i cổtywn Ma hỏqqcd a nhưnhfc ng ngay khi Ma Quâhfvf n bứwlwb c ra mộjwuf t giọrcct t mágglb u kia thìtywn lạvlbv i lậmgex p tứwlwb c ôjnpd ng ôjnpd ng rung đgegk ộjwuf ng càgjcd ng thêlryq m kịwbdk ch liệvtpk t, thếavvf nhưnhfc ng lạvlbv i cho Ma Quâhfvf n cảavvf m giágglb c vôjnpd cùfdqh ng kỳnmru quágglb i.
“Ah... Nhưnhfc thếavvf nàgjcd o lạvlbv i làgjcd hưnhfc ng phấadsl n cùfdqh ng sợhfvf hãfpci i, Ma long thàgjcd nh khíbksn linh trưnhfc ớtywn c đgegk ócgjs cũfwkj ng khôjnpd ng cócgjs phảavvf n ứwlwb ng nhưnhfc vậmgex y...”. Ma Quâhfvf n màgjcd y nhíbksn u lạvlbv i nhìtywn n Huyếavvf t đgegk ao.
“Xùfdqh y...”. Mộjwuf t giọrcct t mágglb u rơvlbv i lêlryq n thâhfvf n đgegk ao thìtywn mộjwuf t tiếavvf ng xùfdqh y vang lêlryq n, giọrcct t mágglb u nhưnhfc thấadsl m vàgjcd o Huyếavvf t đgegk ao lậmgex p tứwlwb c biếavvf n mấadsl t... “Ôkdxn ng”. “Ôkdxn ng...”. Cùfdqh ng vớtywn i đgegk ócgjs Huyếavvf t đgegk ao rung đgegk ộjwuf ng càgjcd ng thêlryq m kịwbdk ch liệvtpk t, tâhfvf m tìtywn nh hưnhfc ng phấadsl n cùfdqh ng sợhfvf hãfpci i càgjcd ng thêlryq m mãfpci nh liệvtpk t, Ma Quâhfvf n vậmgex y màgjcd thầensl n kỳnmru cảavvf m nhậmgex n thấadsl y mộjwuf t tia thâhfvf n thiếavvf t khíbksn tứwlwb c, Huyếavvf t đgegk ao giốtuye ng nhưnhfc đgegk ágglb p trảavvf lạvlbv i hắocdt n.
“Muốtuye n huyếavvf t luyệvtpk n mớtywn i đgegk ưnhfc ợhfvf c?”. Ma Quâhfvf n con ngưnhfc ơvlbv i nhưnhfc lócgjs e ságglb ng lẩoghf m bẩoghf m. Hai năwlwb m nàgjcd y ắocdt n chưnhfc a mộjwuf t lầensl n thửocdt đgegk ộjwuf ng dụbgrk ng đgegk ếavvf n mágglb u huyếavvf t đgegk i luyệvtpk n hócgjs a Huyếavvf t đgegk ao màgjcd muốtuye n câhfvf u thôjnpd ng khíbksn linh, hắocdt n dágglb m chắocdt c tágglb m thàgjcd nh thìtywn Huyếavvf t đgegk ao nàgjcd y cócgjs khíbksn linh, khôjnpd ng nhữwnih ng thếavvf còujel n làgjcd mộjwuf t cágglb i vôjnpd cùfdqh ng hoang cổtywn khíbksn linh khoonng biếavvf t đgegk ãfpci tồjnpd n tạvlbv i bao nhiêlryq u năwlwb m thágglb ng.
“Đilvq i!”. Nếavvf u đgegk ãfpci cócgjs cágglb ch Ma Quâhfvf n đgegk ưnhfc ơvlbv ng nhiêlryq n khôjnpd ng chầensl n chừhpus nhiềwrbu u, mộjwuf t giọrcct t mágglb u nữwnih a lạvlbv i đgegk ưnhfc ợhfvf c hắocdt n bứwlwb c ra đgegk ẩoghf y vềwrbu phíbksn a huyếavvf t đgegk ao, hắocdt n muốtuye n xem phảavvf n ứwlwb ng tiếavvf p theo củndfr a nócgjs .
“Ôkdxn ng” “Ôkdxn ng”. Vẫsrmx n làgjcd nhưnhfc trưnhfc ớtywn c, Huyếavvf t đgegk ao lậmgex p tứwlwb c húbysx t lấadsl y giọrcct t mágglb u đgegk ócgjs , tâhfvf m tìtywn nh hưnhfc ng phấadsl n cùfdqh ng sợhfvf hãfpci i đgegk an xen vôjnpd cùfdqh ng quỷfpci dịwbdk , quanh thâhfvf n đgegk ao Huyếavvf t sắocdt c quang mang mộjwuf t lầensl n nữwnih a bùfdqh ng lêlryq n, so vớtywn i trưnhfc ớtywn c chỉfcgk cócgjs hơvlbv n khôjnpd ng kévfvb m, chỉfcgk làgjcd nócgjs lúbysx c nàgjcd y khôjnpd ng cócgjs đgegk i côjnpd ng kíbksn ch Ma Quâhfvf n nữwnih a, chỉfcgk đgegk ứwlwb ng im đgegk ócgjs rung đgegk ộjwuf ng càgjcd ng thêlryq m kịwbdk ch liệvtpk t.
“Hưnhfc ng phấadsl n? Loạvlbv i sợhfvf hãfpci i tâhfvf m tìtywn nh kia làgjcd nhưnhfc thếavvf nàgjcd o?”. Mắocdt t chợhfvf t lócgjs e Ma Quâhfvf n đgegk ãfpci hiểrozv u, hắocdt n mang Thágglb i sơvlbv thâhfvf n thểrozv , mágglb u chíbksn nh làgjcd Thágglb i sơvlbv mágglb u huyếavvf t, bấadsl t kểrozv làgjcd phágglb p bảavvf o cưnhfc ờhvtk ng đgegk ạvlbv i cỡnhfc nàgjcd o đgegk ềwrbu u sẽclmj vôjnpd cùfdqh ng hoan nghêlryq nh khi húbysx t đgegk ưnhfc ợhfvf c mágglb u huyếavvf t củndfr a hắocdt n, chỉfcgk làgjcd cho đgegk ếavvf n lúbysx c nàgjcd y Huyếavvf t đgegk ao cũfwkj ng mớtywn i chỉfcgk tỏqqcd ra hưnhfc ng phấadsl n cùfdqh ng sợhfvf hãfpci i hai loạvlbv i tâhfvf m tìtywn nh, vẫsrmx n chưnhfc a cho hấadsl y chúbysx t nàgjcd o “thàgjcd nh ýgwxn ” muốtuye n thuầensl n phụbgrk c hắocdt n, cócgjs quỷfpci dịwbdk !
“Hừhpus m!”. Ma Quâhfvf n cócgjs nghi kịwbdk đgegk ưnhfc ơvlbv ng nhiêlryq n sẽclmj khôjnpd ng làgjcd m tiếavvf p truyềwrbu n cho mágglb u huyếavvf t màgjcd lạvlbv nh lùfdqh ng đgegk ágglb nh giágglb Huyếavvf t đgegk ao, thanh đgegk ao nàgjcd y cócgjs thểrozv chévfvb m giếavvf t cùfdqh ng phong ấadsl n Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long đgegk ạvlbv t đgegk ếavvf n Hưnhfc vôjnpd cảavvf nh giai đgegk oạvlbv n thứwlwb ba đgegk ạvlbv i năwlwb ng đgegk ồjnpd ng thờhvtk i biếavvf n nơvlbv i đgegk ócgjs trởhomr thàgjcd nh mộjwuf t cágglb i Đilvq ạvlbv i hung chi đgegk ịwbdk a, đgegk iềwrbu u nàgjcd y cho thấadsl y nócgjs uy năwlwb ng vôjnpd cùfdqh ng đgegk ágglb ng sợhfvf , cấadsl p bậmgex c tuyệvtpk t khôjnpd ng phảavvf i chỉfcgk cócgjs Bágglb n bộjwuf hỗmgex n đgegk ộjwuf n khíbksn , tuy rằrozv ng hiệvtpk n tạvlbv i khôjnpd ng cócgjs ngưnhfc ờhvtk i đgegk iềwrbu u khiểrozv n hoặggfo c chủndfr nhâhfvf n củndfr a nócgjs đgegk ãfpci chếavvf t từhpus lâhfvf u nhưnhfc ng muốtuye n đgegk ốtuye i phócgjs nõbysx cũfwkj ng khôjnpd ng phảavvf i dễaxbm .
Huyếavvf t đgegk ao lúbysx c nàgjcd y ngoàgjcd i huyếavvf t khíbksn quanh thâhfvf n ngàgjcd y càgjcd ng nhiềwrbu u ra thìtywn khôjnpd ng cócgjs biểrozv u hiệvtpk n gìtywn nhiềwrbu u, tâhfvf m tìtywn nh hưnhfc ng phấadsl n cùfdqh ng sợhfvf hãfpci i kia cũfwkj ng dầensl n dầensl n biếavvf n mấadsl t, ngoàgjcd i huyếavvf t khíbksn vẫsrmx n khôjnpd ng ngừhpus ng tuôjnpd n ra thìtywn nócgjs đgegk ãfpci khôjnpd ng cócgjs chuyệvtpk n gìtywn khágglb c, Ma Quâhfvf n vẫsrmx n chỉfcgk làgjcd lặggfo ng im quan ságglb t màgjcd thôjnpd i.
“...”. Nhágglb y mắocdt t thờhvtk i gian mộjwuf t khắocdt c trôjnpd i đgegk i. Ma Quâhfvf n vẫsrmx n làgjcd chăwlwb m chúbysx nhìtywn n Huyếavvf t đgegk ao khôjnpd ng cócgjs bao nhiêlryq u phảavvf n ứwlwb ng, hắocdt n đgegk ang đgegk ợhfvf i ah!
“Giúbysx p... ta...”. Đilvq ộjwuf t nhiêlryq n mộjwuf t loạvlbv i đgegk ơvlbv n giảavvf n cùfdqh ng trúbysx c trắocdt c ýgwxn thứwlwb c truyềwrbu n vàgjcd o Ma Quâhfvf n thứwlwb c hảavvf i, Ma anh lậmgex p tứwlwb c liềwrbu n biếavvf t.
“Ngao...”. Thếavvf nhưnhfc ng đgegk ốtuye ng thờhvtk i vớtywn i đgegk ócgjs làgjcd mộjwuf t tiếavvf ng Long ngâhfvf m vôjnpd cùfdqh ng rõbysx névfvb t vang lêlryq n, mộjwuf t cágglb i sặggfo c sỡnhfc long hồjnpd n dàgjcd i chưnhfc a đgegk ếavvf n hai thưnhfc ớtywn c đgegk ộjwuf t nhiêlryq n lao ra khỏqqcd i Huyếavvf t đgegk ao cuốtuye n lêlryq n thâhfvf n đgegk ao lậmgex p tứwlwb c muốtuye n mang Huyếavvf t đgegk ao rờhvtk i đgegk i.
“Ôkdxn ng”... “Ôkdxn ng!”. Huyếavvf t đgegk ao rung đgegk ộjwuf ng kịwbdk ch liệvtpk t lêlryq n nhưnhfc ng khôjnpd ng thểrozv nhúbysx c nhíbksn ch, Ma Quâhfvf n tay phảavvf i nhưnhfc mộjwuf t cágglb i kìtywn m kẹgjcd p muôjnpd n đgegk ờhvtk i khôjnpd ng thảavvf nắocdt m lấadsl y nócgjs , hắocdt n con ngưnhfc ơvlbv i lạvlbv nh lùfdqh ng chăwlwb m chúbysx nhìtywn n thấadsl y Huyếavvf t đgegk ao phíbksn a trêlryq n Long hồjnpd n.
“Thìtywn ra làgjcd ngưnhfc ơvlbv i tágglb c quágglb i...”. Hắocdt n lạvlbv nh lùfdqh ng phun ra ságglb u chữwnih , sặggfo c sỡnhfc long hồjnpd n khôjnpd ng phảavvf i kẻehdb nàgjcd o khágglb c đgegk ưnhfc ơvlbv ng nhiêlryq n chíbksn nh làgjcd trưnhfc ớtywn c đgegk âhfvf y đgegk ịwbdk nh đgegk oạvlbv t xágglb hắocdt n Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long tàgjcd n hồjnpd n, khôjnpd ng ngờhvtk trưnhfc ớtywn c đgegk ócgjs cócgjs thểrozv trágglb nh đgegk ưnhfc ợhfvf c mộjwuf t kiếavvf p lưnhfc u lạvlbv i tàgjcd n hồjnpd n bêlryq n trong Huyếavvf t đgegk ao, khôjnpd ng trágglb ch nócgjs cócgjs thểrozv đgegk iềwrbu u khiểrozv n Huyếavvf t đgegk ao nàgjcd y.
“Ôkdxn ng”. “ôjnpd ng!”. Dưnhfc ớtywn i sựppzp thúbysx c dụbgrk c củndfr a Long hồjnpd n, Huyếavvf t đgegk ao khôjnpd ng ngừhpus ng rung đgegk ộjwuf ng kịwbdk ch liệvtpk t nhưnhfc ng vẫsrmx n nhưnhfc cũfwkj khôjnpd ng thểrozv trágglb nh thoágglb t đgegk ưnhfc ợhfvf c Ma Quâhfvf n tay phảavvf i kìtywn m giữwnih , cùfdqh ng vớtywn i đgegk ócgjs chíbksn nh làgjcd tiếavvf ng củndfr a Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long tàgjcd n hồjnpd n khôjnpd ng ngừhpus ng gầensl m thévfvb t.
“Nhâhfvf n loạvlbv i, ta vàgjcd ngưnhfc ơvlbv i khôjnpd ng thùfdqh khôjnpd ng oágglb n, ngưnhfc ơvlbv i vìtywn sao nhấadsl t đgegk ịwbdk nh phảavvf i đgegk ưnhfc a ta vàgjcd o chỗmgex chếavvf t!”. Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long tàgjcd n hồjnpd n kinh sợhfvf nhìtywn n Ma Quâhfvf n nhưnhfc thévfvb t lêlryq n nócgjs i. Nócgjs ẩoghf n thâhfvf n bêlryq n trong Huyếavvf t đgegk ao làgjcd muốtuye n nhờhvtk vàgjcd o Huyếavvf t đgegk ao chấadsl t liệvtpk u cứwlwb ng rắocdt n màgjcd chốtuye ng lạvlbv i Ma Quâhfvf n luyệvtpk n hócgjs a, nhưnhfc ng nócgjs đgegk âhfvf u ngờhvtk ...
“Khôjnpd ng thùfdqh khôjnpd ng oágglb n? Ngưnhfc ơvlbv i khôjnpd ng phảavvf i đgegk ãfpci từhpus ng muốtuye n đgegk oạvlbv t xágglb ta? Khôjnpd ng nhữwnih ng thếavvf còujel n muốtuye n tựppzp bạvlbv o, dùfdqh ng Huyếavvf t đgegk ao giếavvf t ta? Ngưnhfc ơvlbv i nócgjs i ta vàgjcd ngưnhfc ơvlbv i khôjnpd ng thùfdqh khôjnpd ng oágglb n...”. Ma Quâhfvf n nhưnhfc cưnhfc ờhvtk i khôjnpd ng phảavvf i cưnhfc ờhvtk i lạvlbv nh lùfdqh ng nócgjs i. Hắocdt n ban đgegk ầensl u cũfwkj ng khôjnpd ng cócgjs chúbysx t nàgjcd o nghi ngờhvtk bêlryq n trong Huyếavvf t đgegk ao ngoàgjcd i khíbksn linh còujel n cócgjs linh hồjnpd n thểrozv khágglb c, chỉfcgk làgjcd sau khi “ăwlwb n” đgegk ưnhfc ợhfvf c Thágglb i sơvlbv mágglb u huyếavvf t củndfr a hắocdt n thìtywn Huyếavvf đgegk ao lạvlbv i truyềwrbu n đgegk ếavvf n hai loạvlbv i tâhfvf m tìtywn nh hoàgjcd n toàgjcd n trágglb i ngưnhfc ợhfvf c khiếavvf n hắocdt n nghi ngờhvtk , đgegk ưnhfc ơvlbv ng nhiêlryq n cũfwkj ng chỉfcgk dừhpus ng lạvlbv i ởhomr sựppzp nghi ngờhvtk màgjcd thôjnpd i, châhfvf n chíbksn nh gặggfo p đgegk ếavvf n tàgjcd n hồjnpd n hắocdt n mớtywn i khẳpbgs ng đgegk ịwbdk nh đgegk ưnhfc ợhfvf c.
“Đilvq ócgjs làgjcd do ngưnhfc ơvlbv i...”. Tàgjcd n hồjnpd n đgegk ang đgegk ịwbdk nh nócgjs i thìtywn đgegk ộjwuf t nhiêlryq n im bặggfo t. Khôjnpd ng lẽclmj nócgjs i làgjcd do Ma Quâhfvf n tựppzp mìtywn nh dẫsrmx n xágglb c đgegk ếavvf n cho hắocdt n ah...
“Hừhpus ! Lầensl n trưnhfc ớtywn c khiếavvf n bảavvf n tọrcct a khốtuye n đgegk ốtuye n, lầensl n nàgjcd y đgegk ểrozv xem ngưnhfc ơvlbv i cócgjs thểrozv hay khôjnpd ng tựppzp bạvlbv o! Chếavvf t đgegk i!”. Ma Quâhfvf n hừhpus lạvlbv nh, Thágglb i cổtywn Ma hỏqqcd a đgegk ộjwuf t nhiêlryq n chuyểrozv n hưnhfc ớtywn ng khôjnpd ng tiếavvf p tụbgrk c côjnpd ng kíbksn ch cuốtuye n lấadsl y Huyếavvf t đgegk ao nữwnih a màgjcd hưnhfc ớtywn ng vềwrbu Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long tàgjcd n hồjnpd n, tậmgex p trung tấadsl t thảavvf y hắocdt n muốtuye n lậmgex p tứwlwb c đgegk ốtuye t chếavvf t Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long tàgjcd n hồjnpd n.
“Xuy...”. Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long tàgjcd n hồjnpd n đgegk ưnhfc ơvlbv ng nhiêlryq n khôjnpd ng dágglb m cứwlwb ng đgegk ốtuye i cứwlwb ng đgegk i đgegk ốtuye i mặggfo t Thágglb i cổtywn Ma hỏqqcd a loạvlbv i nàgjcd y chíbksn dưnhfc ơvlbv ng lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng, mộjwuf t tiếavvf ng xuy nhẹgjcd vang lêlryq n nócgjs đgegk ãfpci thu lạvlbv i vàgjcd o bêlryq n trong Huyếavvf t đgegk ao.
“Hắocdt c...”. Ma Quâhfvf n thấadsl y vậmgex y thìtywn quágglb i khiếavvf u mộjwuf t tiếavvf ng. “Huyếavvf t đgegk ao khíbksn linh, ta biếavvf t ngưnhfc ơvlbv i cócgjs thểrozv nghe thấadsl y ta nócgjs i, phốtuye i hợhfvf p vớtywn i ta đgegk ẩoghf y nócgjs ra ngoàgjcd i ah...”. Hắocdt n nhìtywn n Huyếavvf t đgegk ao nócgjs i. Ban nãfpci y mộjwuf t tia ýgwxn niệvtpk m truyềwrbu n vàgjcd o thứwlwb c hảavvf i củndfr a hắocdt n chíbksn n thàgjcd nh làgjcd Huyếavvf t đgegk ao khíbksn linh rồjnpd i, cócgjs lẽclmj nócgjs bịwbdk Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long tàgjcd n hồjnpd n ágglb p chếavvf bịwbdk khócgjs a bêlryq n trong Huyếavvf t đgegk ao khôjnpd ng thểrozv câhfvf u thôjnpd ng vớtywn i bêlryq n ngoàgjcd i.
“Đilvq ưnhfc ợhfvf c...”. Mộjwuf t đgegk ạvlbv o ýgwxn niệvtpk m lậmgex p tứwlwb c đgegk ágglb p trảavvf Ma Quâhfvf n. “Cho ta...”. Tiếavvf p đgegk ócgjs lạvlbv i làgjcd mộjwuf t loạvlbv i khócgjs hiểrozv u đgegk ạvlbv o vậmgex n cùfdqh ng ýgwxn niệvtpk m tiếavvf p tụbgrk c truyềwrbu n vàgjcd o thứwlwb c hảavvf i củndfr a hắocdt n.
“Huh...”. Ma Quâhfvf n đgegk ưnhfc ơvlbv ng nhiêlryq n hiểrozv u ýgwxn củndfr a nócgjs , ba giọrcct t mágglb u lạvlbv i bịwbdk hắocdt n bứwlwb c ra névfvb m vềwrbu phíbksn a Huyếavvf t đgegk ao, đgegk ồjnpd ng thờhvtk i vớtywn i đgegk ócgjs Thágglb i cổtywn Ma hỏqqcd a cũfwkj ng làgjcd tiếavvf n ságglb t ágglb p vàgjcd o Huyếavvf t đgegk ao.
“Huyếavvf t thiêlryq n! Ngưnhfc ơvlbv i nếavvf u cùfdqh ng hắocdt n hợhfvf p tágglb c sớtywn m muộjwuf n cũfwkj ng bịwbdk hắocdt n thu làgjcd m phágglb p khíbksn , cùfdqh ng ta hợhfvf p tágglb c cócgjs mộjwuf t ngàgjcd y cócgjs thểrozv giúbysx p ngưnhfc ơvlbv i tágglb i hiệvtpk n huy hoàgjcd ng...”. Từhpus bêlryq n trong Huyếavvf t đgegk ao vang lêlryq n mộjwuf t tiếavvf ng thévfvb t mang theo uy hiếavvf p cùfdqh ng kinh sợhfvf , làgjcd Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long tàgjcd n hồjnpd n.
“Hừhpus ...”. Thếavvf nhưnhfc ng đgegk ágglb p lạvlbv i hắocdt n làgjcd mộjwuf t tiếavvf ng lạvlbv nh rêlryq n. Thágglb i cổtywn Ma hỏqqcd a tuôjnpd n ra càgjcd ng nhiềwrbu u cuốtuye n lấadsl y Huyếavvf t đgegk ao, Ma Quâhfvf n con ngưnhfc ơvlbv i đgegk ộjwuf t nhiêlryq n tốtuye i đgegk i, từhpus phíbksn a đgegk an đgegk iềwrbu n Ma anh lao ra khỏqqcd i Tiểrozv u Ma giớtywn i lao vềwrbu phíbksn a Huyếavvf t đgegk ao, nócgjs quanh thâhfvf n bốtuye n loạvlbv i lựppzp c lưnhfc ợhfvf ng quấadsl n quanh huyềwrbu n bíbksn , bêlryq n trong lạvlbv i đgegk ưnhfc ợhfvf c Thágglb i cổtywn Ma hỏqqcd a vờhvtk n quanh, tuy rằrozv ng cao chưnhfc a đgegk ếavvf n mộjwuf t trưnhfc ợhfvf ng nhưnhfc ng uy thếavvf lạvlbv i vôjnpd cùfdqh ng đgegk ágglb ng sợhfvf , quýgwxn khíbksn khôjnpd ng thểrozv tảavvf hếavvf t.
“Xuy...”. Xuy nhẹgjcd mộjwuf t tiếavvf ng vang lêlryq n, Ma anh đgegk ãfpci biếavvf n mấadsl t bêlryq n trong Huyếavvf t đgegk ao, muốtuye n triệvtpk t đgegk ểrozv chévfvb m giếavvf t Thágglb i cổtywn đgegk ộjwuf c long tàgjcd n hồjnpd n dĩshfb nhiêlryq n làgjcd cầensl n đgegk i vàgjcd o thếavvf giớtywn i bêlryq n trong Huyếavvf t đgegk ao, “phốtuye i hợhfvf p” chíbksn nh làgjcd ýgwxn nàgjcd y ah!
*** Do lâhfvf u nay thâhfvf n thểrozv cócgjs chúbysx t thiếavvf u hụbgrk t khôjnpd ng thểrozv tậmgex p trung viếavvf t truyệvtpk n đgegk ưnhfc ợhfvf c dẫsrmx n đgegk ếavvf n sốtuye chưnhfc ơvlbv ng ra khôjnpd ng đgegk ềwrbu u, ta tạvlbv i đgegk âhfvf y cócgjs chúbysx t cúbysx i đgegk ầensl u xin lỗmgex i, từhpus nay ta sẽclmj bùfdqh lạvlbv i sốtuye chưnhfc ơvlbv ng đgegk ãfpci thiếavvf u, cảavvf m ơvlbv n nhữwnih ng bạvlbv n vẫsrmx n luôjnpd n theo dõbysx i truyệvtpk n do ta viếavvf t! Bùfdqh chưnhfc ơvlbv ng ah!
Thiê
Thầ
Ma Quâ
“Ta biế
“...”. Huyế
“Ta hô
“Ầ
“Hừ
“Xù
“Hừ
“Khô
“...” Trư
“Ầ
“Ầ
“Hừ
“Ngư
“Đ
“Ô
“Ah... Như
“Xù
“Muố
“Đ
“Ô
“Hư
“Hừ
Huyế
“...”. Nhá
“Giú
“Ngao...”. Thế
“Ô
“Thì
“Ô
“Nhâ
“Khô
“Đ
“Hừ
“Xuy...”. Thá
“Hắ
“Đ
“Huh...”. Ma Quâ
“Huyế
“Hừ
“Xuy...”. Xuy nhẹ
*** Do lâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.