Lục Tiên

Quyển 3-Chương 234 : Có duyên với Phật (3)

    trước sau   
Trong đdqkyêhllvm tôzsgźi, trêhllvn cánh đdqkyôzsgz̀ng đdqkyâlvrv̀y tuyêhllv́t trăzsgźng, gió bâlvrv́c thêhllvbigmơheoung hoà cùng gió tuyêhllv́t khôzsgzng ngưbigm̀ng thôzsgz̉i, giôzsgźng nhưbigm có vôzsgzzsgź yêhllvu thúc đdqkyang gào rú tại mảnh đdqkyâlvrv́t này. Nhưbigmng kỳ lạ ơheoủ chôzsgz̃, khi nhưbigm̃ng ngọn gió kia đdqkyã thôzsgz̉i qua thôzsgzng đdqkyạo quoanh co khúc khuỷu đdqkyêhllv́n đdqkyưbigmơheoục sơheoun đdqkyôzsgẓng này thì khôzsgzng còn cái khí thêhllv́ kiêhllvu ngạo, hung hăzsgzng càn quâlvrv́y nưbigm̃a, mà ngưbigmơheoục lại, chúng trơheoủ nêhllvn nhỏ yêhllv́u.

Giờzjkxybely khắesltc nàybely, mọi ngưbigmơheoùi ơheoủ trong sơheoun đdqkyôzsgẓng khôzsgzng ai chú ý đdqkyêhllv́n nhưbigm̃ng ngọn gió kia, dưbigmơheoùng nhưbigm cái thêhllv́ giơheoúi đdqkyâlvrv̀y gió, tuyêhllv́t kia và sơheoun đdqkyôzsgẓng này nhưbigm hai thêhllv́ giơheoúi riêhllvng biêhllṿt, cách nhau thâlvrṿt xa. Trong măzsgźt họ, chỉ tôzsgz̀n tại cái tràng cảnh chiêhllv́n đdqkyâlvrv́u giưbigm̃a hai nưbigm̃a tưbigm̉ kia, nguyêhllvn nhâlvrvn làm cho khôzsgzng khí nơheoui đdqkyâlvrvy càybelng ngàybely càybelng lạnh giá.

Nhưbigmng hai nưbigm̃ tưbigm̉ bêhllvn trong tràng chiêhllv́n đdqkyâlvrv́u thì ngưbigmơheoục lại. Thầvfhvn tháueaei Chung Thanh Trúufpsc tưbigmơheoung đdqkylkqsi bìolclnh tĩckksnh, nàng thâlvrṿm chí còn khôzsgzng thèm liêhllv́c nhìn Chung Thanh Lộhllv mà chỉ nhưbigm nhàn nhã nhăzsgẓt mộhllvt thanh củi rôzsgz̀i ném vào trong đdqkyôzsgźng lưbigm̉a đdqkyang cháy kia. Ngưbigmơheoục lại, tưbigm̀ hơheoui thởntxs cho đdqkyếntxsn sắesltc mặqoagt của Chung Thanh Lộhllv đdqkyêhllv̀u có chút bâlvrv́t thưbigmơheoùng. Nàng khẽlvrvxcsgm môzsgzi, đdqkyưbigḿng bêhllvn cạnh lạnh lùng nhìn chăzsgz̀m chăzsgz̀m vào Chung Thanh Trúufpsc nhưbigmng qua hôzsgz̀i lâlvrvu vâlvrṽn khôzsgzng nói môzsgẓt lơheoùi nào, chỉ có ánh măzsgźt lại nhưbigm ngàn vạn dao găzsgzm.

lvrv́y nam nhâlvrvn bêhllvn cạnh thì hai mặqoagt nhìolcln nhau, hòybela thưbigmekudng Vĩckksnh Nghiệszwip là môzsgẓt ngưbigmơheoùi bêhllvn ngoài, đdqkyôzsgźi vơheoúi tìolclnh huốlkqsng nộhllvi bộhllv của Lăzsgzng Tiêhllvu Tôzsgzng cũng khôzsgzng rõ ràng lăzsgźm nêhllvn chỉ ơheoủ bêhllvn vì chút hiêhllv́u kỳ mà nhìn xem nhưbigm thêhllv́ nào. Còn ba ngưbigmơheoùi Cam Trạjglqch, Tôzsgzn Hữlkqsu và Thẩlvdvm Thạjglqch thì chăzsgźc có lẽ cũng bị tình huôzsgźng tranh châlvrv́p đdqkyôzsgẓt nhiêhllvn xảy ra này mà tâlvrvm thâlvrv̀n châlvrv́n kinh, vì vâlvrṿy trong nhâlvrv́t thơheoùi cũng khôzsgzng biêhllv́t nói gì cho phải.

zsgẓt lúc sau, Cam Trạjglqch nhíxcsgu màybely, khẽ phàybeln nàybeln vơheoúi Tôzsgzn Hữlkqsu: "Tôzsgźt! Tôzsgźt! Ngưbigmơheoui đdqkyã lâlvrv́y rưbigmơheoụu gì ra a?"

zsgzn Hữlkqsu lậbfspp tứtdvyc kêhllvu oan, phàybeln nàybeln nóuydvi: "Đufpsjglqi ca! Chuyêhllṿn này khôzsgzng liêhllvn quan đdqkyêhllv́n ta. Ta chỉ muôzsgźn mọi ngưbigmơheoùi vui vẻ thêhllvm môzsgẓt tí, ai biêhllv́t đdqkyưbigmơheoục..."


heoùi của hăzsgźn còn chưbigma dưbigḿt, mọi ngưbigmơheoùi đdqkyã nghe thâlvrv́y Chung Thanh Lộhllv mởntxs miệszwing, lạjglqnh lùgltmng thốlkqst nhìn Chung Thanh Trúufpsc rôzsgz̀i nói: "Ý của ngưbigmơheoui là gì đdqkyâlvrvy?"

Mấiwwwy nam nhâlvrvn lậbfspp tứtdvyc ngậbfspm miệszwing, nhao nhao quay đdqkyvfhvu nhìolcln lạjglqi, chỉzthu thấiwwwy phía dưbigmơheoúi ánh lưbigm̉a hừqrakng hựlvdvc đdqkyang chiêhllv́u rọi, sắesltc mặqoagt Chung Thanh Trúufpsc khôzsgzng thay đdqkyuzcpi, thảiwwwn nhiêhllvn nóuydvi: "Ta chăzsgz̉ng qua chỉ uốlkqsng mộhllvt chékilin rưbigmekudu. Ngưbigmơheoui nóuydvi ta làybeluydv ýxqaxolcl?"

Thầvfhvn sắesltc Chung Thanh Lộhllv nghiêhllvm nghịjglq, thoạjglqt nhìolcln làybel thậbfspt sưbigṃ tưbigḿc giậbfspn, cưbigmzjkxi lạjglqnh nóuydvi: "Cóuydv ýxqaxolcl, khôzsgzng phải ngưbigmơheoui quá rõ ràng sao? Ngàybely bìolclnh thưbigmzjkxng ngưbigmơheoui uôzsgźng gì, uôzsgźng bao nhiêhllvu thì sẽ khôzsgzng ai quản ngưbigmơheoui nhưbigmng vưbigm̀a rôzsgz̀i ngưbigmơheoui làm vâlvrṿy khôzsgzng phải là côzsgź ý đdqkyêhllv̉ ta xem hay sao?"

Chung Thanh Trúufpsc trầvfhvm mặqoagc mộhllvt láueaet, sau đdqkyóuydv chậbfspm rãi quay đdqkyvfhvu lạjglqi, đdqkyón nhâlvrṿn ánh măzsgźt giâlvrṿn dưbigm̃ của Chung Thanh Lộhllv. Nàng lại khôzsgzng có ý nhưbigmơheoùng nhịn chút nào. Hai ngưbigmzjkxi nhìolcln nhau môzsgẓt hôzsgz̀i, rôzsgz̀i chơheoụt nghe Chung Thanh Trúufpsc chậbfspm rãtjvsi nóuydvi: "Nhưbigm thếntxsybelo? Đufpsâlvrvy là tỷ tỷ muôzsgźn quản cả chuyêhllṿn ta muôzsgźn uốlkqsng rưbigmekudu hay sao?"

Chung Thanh Lộhllv cảiwww giậbfspn nóuydvi: "Nóuydvi hay lắesltm. Vừqraka rồiwwwi, ngưbigmơheoui làm nhưbigm thêhllv́ là muôzsgźn ta khó chịu mà lại xem ta là tỷtjvs tỷtjvs sao?"

"Khôzsgzng cóuydv." Chung Thanh Trúufpsc nóuydvi.

"Ngưbigmơheoui. . ." Thâlvrvn thểpcfi Chung Thanh Lộhllv run râlvrv̉y. Trong nhâlvrv́t thơheoùi nàng khôzsgzng thêhllv̉ tin vào nhưbigm̃ng gì mình nghe thâlvrv́y. Nàng duỗmwkmi ngóuydvn tay chỉ vào Chung Thanh Trúufpsc, măzsgẓt mũi tràn đdqkyâlvrv̀y vẻ kinh ngạc. Màybelntxshllvn kia đdqkylkqsng lửekuda, sắesltc mặqoagt ba nam tửekudzsgzng Tiêhllvu Tôzsgzng cũgating lậbfspp tứtdvyc biếntxsn đdqkyuzcpi, dưbigmơheoùng nhưbigm đdqkyôzsgz̀ng thơheoùi có cùng suy nghĩ nhưbigm nhau.

Trong bâlvrv̀u trơheoùi tuyêhllv́t đdqkyêhllvm giá lạnh, trêhllvn cáueaenh đdqkyiwwwng tuyếntxst cách xa Hảiwwwi Châlvrvu-nơheoui đdqkyăzsgẓt sơheoun môzsgzn Lăzsgzng Tiêhllvu Tôzsgzng vêhllv̀ phía băzsgźc lại xuâlvrv́t hiêhllṿn tình trạng dị thưbigmơheoùng giưbigm̃a hai ngưbigmơheoùi thiêhllv́u nưbigm̃a trẻ tuôzsgźi nhâlvrv́t của Chung gia, dĩckks nhiêhllvn làybel tình huôzsgźng này khôzsgzng hêhllv̀ có dâlvrv́u hiêhllṿu nào báo trưbigmơheoúc, chỉ mơheoúi xuâlvrv́t hiêhllṿn đdqkyã băzsgźt đdqkyâlvrv̀u trơheoủ mặqoagt nhau giôzsgźng nhưbigm trưbigmơheoúc kia đdqkyã tưbigm̀ng quyêhllv́t liêhllṿt lăzsgźm.

Cam Trạjglqch nhưbigmuydv đdqkyiềuydvu suy nghĩckks. Hăzsgźn nhìolcln hai ngưbigmzjkxi tỷtjvs muộhllvi kia rôzsgz̀i trong măzsgźt hăzsgźn loé lêhllvn tia sáng nhưbigmng từqrak đdqkyvfhvu đdqkyếntxsn cuốlkqsi vâlvrṽn khôzsgzng nóuydvi mộhllvt lờzjkxi nào. Còn Tôzsgzn Hữlkqsu thìolcl nhíxcsgu màybely, đdqkyôzsgźi vơheoúi tình cảm hai tỷ muôzsgẓi Chung gia thuôzsgẓc Lưbigmu Vâlvrvn thếntxs gia đdqkyôzsgẓt nhiêhllvn tan vơheoũ thì hăzsgźn lại có cảiwwwm xúufpsc sâlvrvu nhấiwwwt. Chăzsgz̉ng qua hăzsgźn cũng râlvrv́t nhanh phát hiêhllṿn chuyêhllṿn này đdqkyôzsgźi vơheoúi chíxcsgnh mìolclnh là cóuydv lợekudi màybel khôzsgzng hạjglqi, cho nêhllvn hăzsgźn cũng khôzsgzng có ý tưbigḿ mơheoủ miêhllṿng khuyêhllvn giải. Trong lúc đdqkyó, hăzsgźn còn quay đdqkyâlvrv̀u nhìn Thẩlvdvm Thạjglqch.

Thầvfhvn sắesltc trêhllvn mặqoagt Thẩlvdvm Thạjglqch biếntxsn hóuydva nhiêhllv̀u nhấiwwwt. Lúc đdqkyâlvrv̀u thì hăzsgźn kinh ngạjglqc, sau đdqkyó, trong nhâlvrv́t thơheoùi hăzsgźn nhìn hai nưbigm̃ nưbigm̃ mà mình quen biêhllv́t kia cũng khôzsgzng biêhllv́t nói cái gì cho phải. Nêhllv́u nhưbigm nói, hăzsgźn nhâlvrv́t đdqkyịnh sẽ khuyêhllvn hai tỷ muôzsgẓi làm hoà vơheoúi nhau, trơheoủ lại nhưbigm lúc còn nhỏ nhưbigmng hăzsgźn đdqkyưbigḿng đdqkyâlvrv́y kinh ngạc nhìn hai ngưbigmơheoùi họ mà quêhllvn mâlvrv́t chuyêhllṿn câlvrv̀n làm.

Thâlvrvn thểpcfi hắesltn khẽ giậbfspt mơheoúi nhơheoú tơheoúi viêhllṿc đdqkyi khuyêhllvn giải hai tỷ muôzsgẓi họ. Nhưbigmng chưbigma kịp đdqkyi, bỗmwkmng nhiêhllvn từqrakhllvn cạjglqnh xuâlvrv́t hiêhllṿn môzsgẓt cánh tay gác lêhllvn vai hăzsgźn, giưbigm̃ hăzsgźn lại. Thẩlvdvm Thạjglqch nhìolcln lạjglqi thì thâlvrv́y Tôzsgzn Hữlkqsu, đdqkyang muôzsgźn hỏi thì thâlvrv́y Tôzsgzn Hữlkqsu tiếntxsn đdqkyếntxsn bêhllvn cạnh, thấiwwwp giọheoung nóuydvi: "Ngưbigmơheoui chớuydvuydvi gì! Nêhllv́u khôzsgzng, ngưbigmơheoui nóuydvi càybelng nhiềuydvu thì càng làm hai ngưbigmzjkxi bọheoun họheouybelng phát sinh chuyêhllṿn gay găzsgźt hơheoun."

Thâlvrvn thểpcfi Thẩlvdvm Thạjglqch thoáueaeng dừqrakng mộhllvt chút rôzsgz̀i hăzsgźn chậbfspm rãtjvsi ngồiwwwi xuốlkqsng. Môzsgẓt lát sau, khóuydve miệszwing hăzsgźn hiệszwin ra mộhllvt nụohrkbigmzjkxi khổuzcp, lắesltc đdqkyvfhvu khôzsgzng nóuydvi. Ánh mắesltt hăzsgźn cóuydv chúufpst mờzjkx mịjglqt nhìn sang nơheoui kháueaec. Hỏxcsga diễheoum bôzsgźc cháy phát ra âlvrvm thanh lôzsgźp bôzsgźp, phản chiêhllv́u trong tâlvrv̀m măzsgźt của hăzsgźn. Vào thơheoùi đdqkyhllv̉m này, cũng khôzsgzng biêhllv́t tại sao, trong lòng hăzsgźn đdqkyôzsgẓt nhiêhllvn nghĩ đdqkyêhllv́n viêhllṿc mâlvrv́t tích đdqkyã lâlvrvu của Lăzsgzng Xuâlvrvn Nêhllv, đdqkyêhllv́n nay vâlvrṽn khôzsgzng có tin tưbigḿc gì. Hăzsgźn cảm thâlvrv́y trong lòng xuâlvrv́t hiêhllṿn môzsgẓt trâlvrṿn bưbigṃc bôzsgẓi, tâlvrvm nhưbigm loạn thành môzsgẓt cục, làm ngưbigmơheoùi khác tâlvrvm phiềuydvn ýxqax loạjglqn.

ybelntxshllvn kia, Chung Thanh Lộhllv đdqkyang ngâlvrv̉n ngơheou vì câlvrvu trả lơheoùi lạnh lùng của Chung Thanh Trúufpsc đdqkyã giậbfspt mìolclnh tỉzthunh lạjglqi, thoáueaeng nhảiwwwy mộhllvt pháueaet rôzsgz̀i đdqkytdvyng lêhllvn, nhìolcln chằstrzm chằstrzm vàybelo Chung Thanh Trúufpsc, lạjglqnh giọheoung nóuydvi: "Lờzjkxi nàybely củivyga ngưbigmơheoui đdqkyếntxsn cùgltmng làybeluydv ýxqaxolcl? Có phải khôzsgzng xem ta là tỷtjvs tỷtjvsbigm̃a, rõ ràng ngưbigmơheoui khôzsgzng muôzsgźn là ngưbigmơheoùi của Chung gia chúufpsng ta nưbigm̃a phải khôzsgzng?"


Chung Thanh Trúufpsc cưbigmzjkxi nhạjglqt mộhllvt tiếntxsng, cũgating chậbfspm rãtjvsi đdqkytdvyng lêhllvn.

"Thậbfspt ra, tưbigm̀ lâlvrvu ta đdqkyã cóuydv mộhllvt vấiwwwn đdqkyuydv muốlkqsn hỏxcsgi tỷtjvs tỷtjvs rồiwwwi."

Chung Thanh Lộhllv cau màybely nóuydvi: "Chuyêhllṿn gì?"

Chung Thanh Trúufpsc nhìn áueaenh mắesltt củivyga nàybelng, nói từqrakng chữlkqs từqrakng chữlkqs : "Từqrak nhỏxcsg đdqkyếntxsn lớuydvn, ta vâlvrṽn luôzsgzn đdqkyi theo hâlvrv̀u hạ ngưbigmơheoui cho đdqkyêhllv́n giơheoù. Tưbigm̀ nhỏ, ta luôzsgzn coi ngưbigmơheoui coi làybel tỷtjvs tỷtjvs nhưbigmng có lúc nào ngưbigmơheoui đdqkyêhllv̉ ý đdqkyêhllv́n ta, xem ta là môzsgẓt vị muộhllvi muộhllvi trong Chung gia cáueaec ngưbigmơheoui?"

Chung Thanh Lộhllv nghiêhllvm sắesltc mặqoagt, cảiwww giậbfspn nóuydvi: "Ngưbigmơheoui đdqkyang nói bâlvrṿy bạ gì đdqkyâlvrv́y! Năzsgzm đdqkyó cha ta đdqkyem ta và ngưbigmơheoui cùng đdqkyưbigma vào Lăzsgzng Tiêhllvu Tôzsgzng, nhưbigm thêhllv́ ta và ngưbigmơheoui còn khôzsgzng phải là tỷ muôzsgẓi sao?"

Chung Thanh Trúufpsc tiêhllv́n lêhllvn phía trưbigmơheoúc môzsgẓt bưbigmơheoúc, nói: "Ah, vậbfspy còybeln ngưbigmơheoui? Lúc ta và ngưbigmơheoui bò lêhllvn Báueaei Tiêhllvn Nham, trong lòng ngưbigmơheoui có xem ta là tỷ muôzsgẓi, hay là..." Nàybelng bỗmwkmng nhiêhllvn cưbigmzjkxi lạjglqnh, áueaenh mắesltt chớuydvp đdqkyhllvng giốlkqsng nhưbigm thanh kiêhllv́m băzsgzng: "Hay là trong nôzsgẓi tâlvrvm ngưbigmơheoui vâlvrṽn chỉ xem ta là môzsgẓt nha hoàn thâlvrv́p kém mà thôzsgzi?"

Chung Thanh Lộhllv khôzsgzng suy nghĩ gì mà nói: "Nóuydvi nhảiwwwm, năzsgzm đdqkyóuydv ta đdqkyưbigmơheoung nhiêhllvn xem ngưbigmơheoui là..."

"Nha hoàybeln." Bỗmwkmng nhiêhllvn, trong miệszwing Chung Thanh Trúufpsc mãtjvsnh liệszwit phát ra hai chữlkqsybely, căzsgźt đdqkyưbigḿt lơheoùi nói của Chung Thanh Lộhllv. Sau đdqkyó nàng khôzsgzng nhìn Chung Thanh Lộhllv, xoay ngưbigmzjkxi lạjglqi, áueaenh mắesltt tứtdvyc giậbfspn xẹt qua mâlvrv́y ngưbigmơheoùi đdqkyang ơheoủ bêhllvn kia đdqkyôzsgźng lưbigm̉a rôzsgz̀i thảnh nhiêhllvn nói: "Chuyệszwin năzsgzm đdqkyóuydv, Cam Trạjglqch cùng chúng ta ít có lui tơheoúi nêhllvn sẽ khôzsgzng rõ. Còn Thạjglqch Đufpsvfhvu vàybelzsgzn Hữlkqsu thì có thêhllv̉ xem nhưbigm cùng chúng ta lơheoún lêhllvn, chuyêhllṿn của chúng ta có lẽ trong lòng họ đdqkyuydvu biếntxst. Tại sao ngưbigmơheoui khôzsgzng hỏi bọn họ môzsgẓt chút, năzsgzm đdqkyó ngưbigmơheoui rôzsgźt cuôzsgẓc đdqkyôzsgźi đdqkyãi vơheoúi ta nhưbigm thêhllv́ nào?"

Chung Thanh Lộhllv hừqrak lạjglqnh mộhllvt tiếntxsng, đdqkyi nhanh tớuydvi, chỉ vàybeli bưbigmuydvc liềuydvn đdqkyêhllv́n trưbigmơheoúc măzsgẓt mâlvrv́y nam tưbigm̉ vâlvrṽn đdqkyang ngạc nhiêhllvn nhìn nàng. Cam Trạjglqch nhìolcln nàybelng mộhllvt cáueaei, cũng khôzsgzng muôzsgźn lăzsgźm lơheoùi, cùng Vĩnh Nghiêhllṿp lui sang môzsgẓt bêhllvn. Còn Thẩlvdvm Thạjglqch vàybelzsgzn Hữlkqsu thìolcllvrṽn đdqkyưbigḿng yêhllv́n tại chôzsgz̃, có chút kinh ngạc nhìn nàng.

Chung Thanh Lộhllv nhìolcln hai ngưbigmzjkxi bọheoun họheou, gưbigmơheoung măzsgẓt có hơheoui chút trăzsgźng bêhllṿch vì tưbigḿc giâlvrṿn, lớuydvn tiếntxsng hỏxcsgi:

"Hai ngưbigmzjkxi cáueaec ngưbigmơheoui hãy nói thâlvrṿt! Năzsgzm đdqkyó ta đdqkyôzsgźi xưbigm̉ vơheoúi nàng có tôzsgźt khôzsgzng? Chung gia của chúufpsng ta có cho nàng âlvrv́y thiêhllv́u ăzsgzn, có cho nàng âlvrv́y thiêhllv́u măzsgẓc khôzsgzng hay là căzsgźt bơheoút môzsgẓt nưbigm̉a đdqkyôzsgz̀ dùng của nàng? Còn ta có thâlvrṿt lòng xem nàng là tỷ muôzsgẓi khôzsgzng?"

Xem ra nàng âlvrv́y thưbigṃc sưbigṃ râlvrv́t tưbigḿc giâlvrṿn, thâlvrvn thêhllv̉ khẽ run, đdqkyôzsgzi măzsgźt sáng ngơheoùi chỉ chăzsgzm chăzsgzm nhìn vào Thẩlvdvm Thạjglqch vàybelzsgzn Hữlkqsu. Nàng căzsgźn chăzsgẓt môzsgzi, đdqkyơheoụi chơheoù câlvrvu trả lơheoùi của bọn họ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.