Loạn Thế Anh Hùng

Chương 5 : Nguyện làm uyên ương

    trước sau   
Mộwmzit nha hoàzehin mặwlfjc álhsao thiêyjdbn thanh lễsgvu đtusjwmzi đtusjyqelng trưylvjcuhbc cửhedfa phòjfking minh chủvsgg gọqzldi:

“Minh chủvsggemcim nay ngàzehii đtusjãfuwy thấyjnry khálhsaiiemn chưylvja?”

“Hôemcim nay ta vẫxubdn mệukuvt, muốsqnpn nghỉewbv ngơiiemi, khôemcing cho ai quấyjnry rầluapy..”

“Vâknxmng” tiểqzldu nha hoàzehin thởvsggzehii bưylvjcuhbc đtusji, đtusjãfuwy ba ngàzehiy rồonexi minh chủvsgg khôemcing ra ngoàzehii. Lạemcii khôemcing cho mờudtgi đtusjemcii phu khôemcing biếudtgt cólqmb chuyệukuvn gìftwi.Hay làzehi do giao đtusjyjnru bịknxm thưylvjơiiemng muốsqnpn giấyjnru kíocrpn trálhsanh ảnroknh hưylvjvsggng đtusjếudtgn đtusjemcii hộwmzii võzokfknxmm sắdbijp đtusjếudtgn, mớcuhbi khôemcing ra ngoàzehii. Minh chủvsgg thựkagoc đtusjálhsang thưylvjơiiemng lúxqxoc nàzehio cũqynbng lo nghĩeqzvftwi đtusjemcii cuộwmzic.(Tálhsac giảnrok: nólqmbi cũqynbng đtusjúxqxong làzehiftwi “giao đtusjyjnru “ bịknxm thưylvjơiiemng nêyjdbn khôemcing cólqmb sứyqelc ra ngoàzehii =))).

Nghe tiếudtgng tiểqzldu nha hoàzehin đtusji xa dầluapn rồonexi biếudtgn mấyjnrt, gưylvjơiiemng mặwlfjt tuấyjnrn lãfuwyng Đxulpôemcing Phưylvjơiiemng Vôemci Song héjhbr ra mộwmzit nụjihaylvjudtgi gian xảnroko tiếudtgp tụjihac đtusjưylvja ma trảnroko quấyjnrn lấyjnry vùzehing mềgzpmm mạemcii trưylvjcuhbc ngựkagoc mỹgzpm nhâknxmn.

“Têyjdbn sắdbijc lang kia huynh chálhsan chưylvja hảnrok?” Tri Hoạemci bựkagoc bộwmzii hấyjnrt tay Vôemci Song.Nàzehing nhữzokfng tưylvjvsggng sau khi no sôemcii chálhsan chèprhc hắdbijn sẽocrp dứyqelt álhsao ra đtusji nhưylvjng đtusjsqnpi vớcuhbi nhữzokfng hồonexng nhan trưylvjcuhbc đtusjâknxmy. Nhưylvjng uổtusjng cho nàzehing thôemcing minh a, ai biếudtgt hắdbijn làzehilhsai thùzehing khôemcing đtusjálhsay cứyqel éjhbrp nôemcing éjhbrp sâknxmu khôemcing tha nàzehing suốsqnpt ba ngàzehiy. Đxulpếudtgn cảnrokiiemm cũqynbng khôemcing cho nàzehing bưylvjcuhbc xuốsqnpng giưylvjudtgng ădbxon, hạemcii nàzehing thắdbijt lưylvjng thựkagoc sựkago nhưylvj đtusjyqelt lìftwia mấyjnrt cảnrokm giálhsac.


“Hoạemci Nhi a, ta ădbxon nàzehing thựkagoc làzehi bao nhiêyjdbu cũqynbng khôemcing đtusjvsgg” Vôemci Song cưylvjudtgi cợjhbrt tiếudtgp tụjihac quấyjnry rốsqnpi.

“lờudtgi nólqmbi củvsgga ngưylvjơiiemi tin đtusjưylvjjhbrc sao?” Nàzehing buồonexn bựkagoc nhìftwin hắdbijn.

“Tấyjnrt nhiêyjdbn a, đtusjudtgi nàzehiy ta cólqmb nhiềgzpmu hồonexng nhan nhưylvjng tri kỉewbv chỉewbvlqmb mộwmzit làzehizehing” Đxulpôemcing Phưylvjơiiemng Vôemci Song mồonexm miệukuvng dẻqzldo quẹeykro cúxqxoi xuốsqnpng nhấyjnrm nhálhsap xưylvjơiiemng quai hàzehim xanh đtusjálhsang yêyjdbu.

“Ýuscxlqmbi ta khôemcing phảnroki hồonexng nhan?”

“Khôemcing, nàzehing khôemcing phảnroki làzehi hồonexng nhan”

“Gìftwi? ngưylvjơiiemi buôemcing ra” Tri Hoạemci hậdynxm hựkagoc quay lưylvjng vềgzpm phíocrpa hắdbijn.

“Nàzehing làzehi củvsgga ta tri kỉewbveqzvnh viễsgvun trong lòjfking ta nàzehing làzehi ngưylvjudtgi đtusjeykrp nhấyjnrt” Vôemci Song cưylvjudtgi nhẹeykr ôemcim nàzehing tiếudtgn vàzehio lòjfking nhẹeykr nhàzehing hôemcin lêyjdbn málhsai tólqmbc nhưylvj huyềgzpmn nhung.

“Thựkagoc sựkago?”

“Âtwywn”

“Nhưylvjng ngưylvjơiiemi đtusjãfuwylqmb thêyjdb tửhedf

“ta khôemcing nghĩeqzv trởvsgg vềgzpmftwinh Long Đxulpnroko” thanh âknxmm Vôemci Song trầluapm xuốsqnpng nhưylvjiiemi thởvsgg mang málhsac.

“Vìftwi ta?”

“Thanh danh củvsgga ta trêyjdbn giang hồonex vốsqnpn cũqynbng chẳnlnlng tốsqnpt đtusjeykrp gìftwi. Thếudtgyjdbn nguyệukuvn làzehim uyêyjdbn ưylvjơiiemng khôemcing làzehim anh hùzehing” Vòjfking tay càzehing thêyjdbm xiếudtgt chặwlfjt mang nàzehing tiếudtgn thậdynxt sâknxmu vàzehio lòjfking nhưylvj muốsqnpn hoàzehizehing hắdbijn vàzehio mộwmzit thểqzldfuwyi khôemcing tálhsach rờudtgi. Cuộwmzic đtusjudtgi mấyjnry ai gặwlfjp đtusjưylvjjhbrc tri kỉewbvzehilqmb phảnroki từzkns bỏwqrd tấyjnrt cảnrok hắdbijn cũqynbng nguyệukuvn cùzehing nàzehing.


“Vôemci Song ca, cólqmb mộwmzit chuyệukuvn muộwmzii chưylvja nólqmbi cho huynh” Tri Hoạemci cắdbijn cắdbijn môemcii anh đtusjàzehio đtusjálhsang yêyjdbu nhìftwin hắdbijn.

“Chuyệukuvn gìftwi?” thựkagoc chẳnlnlng muốsqnpn nghe nàzehing nólqmbi nhiềgzpmu hắdbijn lạemcii tham lam cắdbijn nuốsqnpt môemcii nàzehing.

“A..ưylvj.. têyjdbn thậdynxt củvsgga muộwmzii”

“Âtwywn” Vôemci Song vẫxubdn tiếudtgp tụjihac cuồonexng dãfuwy chiếudtgm khứyqel.

“Muộwmzii họqzld Mộwmzi Dung têyjdbn làzehi Tri Hoạemci, đtusjluapy đtusjvsggzehi Mộwmzi Dung Tri Hoạemci

emci Song thâknxmn hìftwinh cứyqelng còjfking, mịknxm nhãfuwyn mơiiemzehing mởvsgg lớcuhbn chằhedfm chằhedfm nhìftwin nhâknxmn nhi trong lòjfking. Nàzehing vừzknsa nólqmbi gìftwi? Họqzld Mộwmzi Dung? Khôemcing phảnroki chứyqel?

“Nàzehing …làzehi?”

“Đxulpúxqxong muộwmzii chíocrpnh làzehiknxmn nưylvjơiiemng đtusjólqmb” Tri Hoạemciprhc dặwlfjt khai bálhsao. Nhìftwin mặwlfjt hắdbijn thay đtusjtusji màzehiu sắdbijc liêyjdbn tụjihac nàzehing cólqmb chúxqxot chộwmzit dạemci.Khôemcing phảnroki làzehi đtusjang giậdynxn đtusji, Vôemci Song ca ngàzehiy thưylvjudtgng hi hi ha ha nhưylvjng giậdynxn lêyjdbn thựkagoc sựkago đtusjálhsang sợjhbr nga.

“Vôemci Song ca, huynh….?”

“Muộwmzii….” Vôemci Song bấyjnrt giálhsac thởvsggzehii buôemcing tay buồonexn bựkagoc quay lưylvjng vềgzpm phíocrpa nàzehing. Nhìftwin bờudtg vai to lớcuhbn mấyjnrt málhsac quay vềgzpm phíocrpa mìftwinh, tâknxmm nàzehing chợjhbrt nhólqmbi đtusjau cólqmb phảnroki nàzehing đtusjãfuwy đtusjùzehia hơiiemi quálhsa khôemcing?

“Vôemci Song ca…” Tri Hoạemci giọqzldng nũqynbng nịknxmu gọqzldi. Vẫxubdn khôemcing nhúxqxoc nhíocrpch.

“Song ca..” Tri Hoạemcidbxong thêyjdbm cưylvjudtgng đtusjwmzilhsat thưylvjơiiemng. Vẫxubdn khôemcing cólqmb tiếudtgng trảnrok lờudtgi.

“Tưylvjcuhbng côemcing a, thiếudtgp biếudtgt sai rồonexi” Tri Hoạemci tuyệukuvt vọqzldng cúxqxoi đtusjluapu. Lầluapn nàzehiy cólqmb đtusjwmzing tĩeqzvnh.


“Nàzehing gọqzldi ta làzehiftwi?” mịknxm nhãfuwyn nheo lạemcii quay nhìftwin nàzehing.

“Tưylvjcuhbng côemcing a…” Tri Hoạemci biếudtgt cálhsa đtusjãfuwy mắdbijc câknxmu mắdbijt chớcuhbp long lanh liêyjdbn tụjihac phólqmbng đtusjiệukuvn.

“Gọqzldi lạemcii lầluapn nữzokfa đtusji, nghe thậdynxt êyjdbm tai” bạemcic môemcii mang néjhbrt cưylvjudtgi.

“Tưylvjcuhbng côemcing a….”

“Âtwywn, nưylvjơiiemng tửhedf…” Vôemci Song mịknxm nhãfuwyn dàzehio dạemcit xuâknxmn ýksyxylvjudtgi lớcuhbn chuyểqzldn mìftwinh đtusjem nửhedfa thâknxmn đtusjèprhcyjdbn ngưylvjudtgi Tri Hoạemci.

“Tưylvjcuhbng côemcing đtusjknxmnh làzehim gìftwi?” Mộwmzi Dung Tri Hoạemci thẹeykrn thùzehing nhìftwin đtusjôemcii mắdbijt dụjihac hoảnrok lạemcii bắdbijt đtusjluapu phálhsat tálhsac củvsgga sắdbijc lang.

“Tấyjnrt nhiêyjdbn làzehi đtusjwmzing phòjfking a, nưylvjơiiemng tửhedf” khôemcing đtusjjhbri nàzehing phảnrokn ứyqelng hắdbijn lạemcii bálhsa đtusjemcio tiếudtgn lêyjdbn. Hôemcin ngâknxmn rảnroki rálhsac khắdbijp trắdbijng hồonexng thâknxmn thểqzld vừzknsa bálhsa đtusjemcio lạemcii mang chúxqxot trừzknsng phạemcit, khôemcing kiêyjdbng nểqzld.Lúxqxoc trưylvjcuhbc làzehi ngôemcin bấyjnrt chíocrpnh, danh bấyjnrt thuậdynxn nay nàzehing làzehiylvjơiiemng tửhedf củvsgga hắdbijn rồonexi sợjhbrftwi nữzokfa. Nưylvjơiiemng tửhedf a lầluapn nàzehiy nàzehing chếudtgt chắdbijc.

“Ngôemci, tưylvjcuhbng côemcing đtusjzknsng thiếudtgp mệukuvt mỏwqrdi..” nàzehing rêyjdbn rỉewbv uỷjiha khuấyjnrt. Hắdbijn khôemcing nghe thấyjnry.

“Tưylvjcuhbng côemcing đtusjzknsng” Nàzehing đtusjgzpm cao âknxmm đtusjwmzi. Hắdbijn phớcuhbt lờudtg.

“Têyjdbn biếudtgn thálhsai, đtusjemcii hôemcii lang chếudtgt tiệukuvt kia cólqmb buôemcing ra khôemcing thìftwi bảnroko” Nàzehing giậdynxt dữzokf quálhsat lớcuhbn. Hắdbijn gia tădbxong lựkagoc đtusjemcio thẳnlnlng tiếudtgn tấyjnrn côemcing tậdynxn lựkagoc hưylvjvsggng thụjiha.

(Tálhsac giảnrok: pólqmb tay)

———————————

“Hôemcim nay trờudtgi thựkagoc đtusjeykrp a” Đxulpemcii côemcing tửhedf cao hứyqelng ngắdbijt mộwmzit đtusjlhsa hoa đtusjưylvja lêyjdbn mũqynbi ngửhedfi xuâknxmn quang chiếudtgu rọqzldi chólqmbi mắdbijt. Nhưylvjng thờudtgi tiếudtgt đtusjeykrp chỗlpdkzehio vậdynxy? khôemcing khíocrp thìftwiyrzqm ưylvjcuhbt, mâknxmy trờudtgi vầluapn vũqynb xa xa còjfkin cólqmbzehii tiếudtgng sấyjnrm. Thựkagoc sựkago khôemcing hiểqzldu.


“Minh chủvsgg đtusjâknxmu?” Vôemci Song quay lưylvjng hỏwqrdi tiểqzldu đtusjonexng. Sao theo hầluapu “hoa hoa đtusjemcii côemcing tửhedf” lạemcii làzehi mộwmzit tiểqzldu đtusjonexng? xin thưylvja. Mấyjnry ngàzehiy trưylvjcuhbc sau khi minh chủvsgg vừzknsa bìftwinh phụjihac liềgzpmn phâknxmn phólqmb nhưylvj thếudtg.Khólqmb hiểqzldu.

“Minh chủvsgg đtusjang nghịknxm sựkago, cùzehing mấyjnry vịknxm trưylvjvsggng lãfuwyo vềgzpmzokfknxmm đtusjemcii hộwmzii”

“Nhàzehim chálhsan, nghịknxm sựkago chặwlfjc mệukuvt ta đtusji mua cho minh chủvsgg íocrpt đtusjiểqzldm tâknxmm” khôemcing nólqmbi hai lờudtgi Vôemci Song mộwmzit mạemcich đtusji ra đtusjemcii môemcin hoàzehiftwinh vàzehio dòjfking ngưylvjudtgi tấyjnrp nậdynxp.

“Côemcing tửhedf chúxqxong ta đtusji đtusjâknxmu? đtusjâknxmy khôemcing phảnroki đtusjưylvjudtgng đtusjếudtgn Đxulpiệukuvp Mộwmzing Lâknxmu sao?” tiểqzldu đtusjonexng run run hỏwqrdi. chảnrokzehi minh chủvsgglqmb dặwlfjn dòjfki khôemcing đtusjưylvjjhbrc đtusjqzldemcing tửhedf ham chơiiemi ảnroknh hưylvjvsggng đtusjếudtgn sứyqelc khoẻqzld.(Tálhsac giảnrok: lờudtgi nàzehiy cólqmbyrzqn ýksyx nhálhsa. Hoạemci: ta rấyjnrt quan tâknxmm tưylvjcuhbng côemcing màzehi. Song: rùzehing mìftwinh)

“Đxulpúxqxong, Đxulpiệukuvp Mộwmzing Lâknxmu cálhsai gìftwiqynbng đtusjukuv nhấyjnrt a: đtusjukuv nhấyjnrt tửhedfu, đtusjukuv nhấyjnrt đtusjiểqzldm tâknxmm…” hắdbijc hắdbijc còjfkin làzehi đtusjukuv nhấyjnrt kĩeqzv việukuvn.

“Nhưylvjng…”

“Đxulpếudtgn đtusjólqmb mua chúxqxot đtusjiểqzldm tâknxmm cho minh chủvsgg, tiệukuvn đtusjưylvjudtgng thădbxom vàzehii ngưylvjudtgi bạemcin cũqynb” Vôemci Song tàzehi tứyqel mỉewbvm cưylvjudtgi đtusjgzpmu bưylvjcuhbc.

Oanh Oanh yếudtgn yếudtgn, hồonexng phấyjnrn yêyjdbn chi, câknxmu lan sâknxmn việukuvn, dạemcit dàzehio xuâknxmn ýksyx muôemcin phầluapn rạemcing rỡvsgg chờudtg đtusjólqmbn khi Đxulpemcii Côemcing Tửhedf vừzknsa bưylvjcuhbc vàzehio.

“Ôvzhs ai kia khôemcing phảnroki Đxulpôemcing Phưylvjơiiemng Đxulpemcii côemcing tửhedf sao? đtusjãfuwyknxmu ….” Málhsalhsa thấyjnry đtusjưylvjjhbrc quýksyx nhâknxmn vộwmzii vàzehing đtusjon đtusjnrok chàzehio đtusjólqmbn.

“Málhsalhsa, kìftwizehiy trôemcing cólqmb vẻqzld giàzehi đtusji đtusjyjnry” Đxulpôemcing Phưylvjơiiemng Vôemci Song cưylvjudtgi cợjhbrt trêyjdbu chọqzldc vàzehio câknxmu rồonexi nhàzehin nhãfuwyylvjcuhbc lêyjdbn lầluapu.

“Đxulpemcii côemcing tửhedf khéjhbro đtusjùzehia nga. Mờudtgi vàzehio Hồonexng Cưylvj Nhan mọqzldi thứyqel vẫxubdn chưylvjqynb” Málhsalhsa khôemcing giậdynxn dỗlpdki lắdbijc lưylvjlhsai môemcing dẫxubdn đtusjưylvjudtgng.

“Âtwywn, tốsqnpt. Nhớcuhb chuẩyrzqn bịknxm cho ta mộwmzit phầluapn đtusjiểqzldm tâknxmm mang vềgzpmlqmb cao quếudtg hoa, bálhsanh hạemcit sen….nhưylvjng nhớcuhb đtusjzknsng cho quálhsa nhiềgzpmu đtusjưylvjudtgng biếudtgt chưylvja?”

“Vâknxmng côemcing tửhedfyjdbn tâknxmm málhsalhsa đtusjãfuwyzehim sai ýksyxemcing tửhedf bao giờudtg chưylvja?” málhsalhsa phẩyrzqy chiếudtgc khădbxon lụjihaa cưylvjudtgi nólqmbi.


“Âtwywn” Vôemci Song gậdynxt đtusjluapu rồonexi thong thảnrokylvjcuhbc vàzehio mộwmzit khu biệukuvt phòjfking trêyjdbn treo biểqzldn ba chữzokf mảnroknh mai ẻqzldo lảnrok Hồonexng Cưylvj Nhan. Cálhsanh cửhedfa kéjhbrp lạemcii mộwmzit tiếudtgng mớcuhbi khiếudtgn tiểqzldu đtusjonexng đtusji theo hoàzehin hồonexn, hắdbijn đtusjãfuwy đtusjyqelng ngẩyrzqn ra mộwmzit lúxqxoc lâknxmu, vìftwi phảnroki đtusjyjnru tranh tưylvjylvjvsggng xem cólqmbyjdbn bálhsan đtusjyqelng đtusjemcii côemcing tửhedf khôemcing.Dùzehiftwi đtusjemcii côemcing tửhedfqynbng rấyjnrt tốsqnpt hầluapu hạemci, nhưylvjng trảnrokylvjơiiemng cho hắdbijn lạemcii làzehi minh chủvsgg a. ÔvzhsI sứyqelc nặwlfjng củvsgga đtusjonexng tiềgzpmn…. Đxulpemcii côemcing tửhedf a ta đtusjàzehinh đtusjdbijc tộwmzii vớcuhbi ngàzehii vậdynxy, kiếudtgp sau sẽocrp hồonexi bálhsao. Tiểqzldu đtusjonexng đtusjálhsang yêyjdbu vộwmzii vàzehing quay vềgzpmzokfknxmm Minh bálhsao cálhsao….

———— Bólqmbng xếudtg chiềgzpmu, Đxulpemcii côemcing tửhedf khoan khoálhsai bưylvjcuhbc ra khỏwqrdi Đxulpiệukuvp Mộwmzing Lâknxmu trêyjdbn tay vung vẩyrzqy mộwmzit cặwlfjp lồonexng gỗlpdkzehiu xàzehi cừzkns thêyjdbm nhuộwmzim vàzehing álhsanh rálhsang chiềgzpmu. Lúxqxoc đtusjếudtgn đtusjemcii môemcin Võzokfknxmm Minh thìftwi mặwlfjt trờudtgi cũqynbng đtusjãfuwy khuấyjnrt hẳnlnln, Vôemci Song đtusji thẳnlnlng vềgzpm phòjfking. Thấyjnry cửhedfa phòjfking đtusjólqmbt chặwlfjt khôemcing khíocrp quỷjiha dịknxm, hắdbijn cưylvjudtgi khẩyrzqy khi ngửhedfi đtusjưylvjjhbrc mùzehii dấyjnrm nồonexng nặwlfjc cálhsach mấyjnry tầluapng cửhedfa còjfkin ngửhedfi thấyjnry.

“Chi nha” mộwmzit tiếudtgng cửhedfa mởvsgg ra , Vôemci Song chuẩyrzqn bịknxmylvj thếudtg đtusjvsgg álhsam khíocrp to nhỏwqrd lớcuhbn béjhbrlqmb khảnrokdbxong phólqmbng đtusjếudtgn nhưylvjng thựkagoc lạemci vẫxubdn khôemcing cólqmb đtusjwmzing tĩeqzvnh. Cădbxon phòjfking tịknxmch mịknxmch tốsqnpi om khôemcing cólqmb álhsanh đtusjèprhcn.

“Tưylvjcuhbng côemcing đtusjãfuwy vềgzpm a?”

“Âtwywn, nưylvjơiiemng tửhedf mệukuvt mỏwqrdi rồonexi vi phu cólqmb mang đtusjiểqzldm tâknxmm vềgzpm cho nàzehing đtusjâknxmy”

“Ta thựkagoc làzehilqmb phúxqxoc a, trưylvjjhbrng phu đtusji kĩeqzv việukuvn vềgzpmjfkin khôemcing quêyjdbn mang đtusjiểqzldm tâknxmm cho thêyjdb tửhedf” Tri Hoạemci tràzehio phúxqxong trảnrok lờudtgi.

“Hoạemci Nhi, nghe ta…”

“Khôemcing cầluapn, ta khôemcing cầluapn loạemcii trưylvjjhbrng phu nhưylvj thếudtg” “rầluapm” Tri Hoạemci cuồonexng nộwmzizehio to đtusjdynxp mộwmzit tờudtg giấyjnry xuốsqnpng bàzehin. Vôemci Song liếudtgc qua tờudtg giấyjnry liềgzpmn thấyjnrt thầluapn thấyjnry hai chữzokf “ hưylvju phu”.

“Nưylvjơiiemng tửhedf bớcuhbt giậdynxn, nghe ta giảnroki thíocrpch..” Vôemci Song biếudtgt tìftwinh thếudtg đtusjãfuwy thàzehinh núxqxoi lửhedfa phun tràzehio đtusjàzehinh xuốsqnpng nưylvjcuhbc nădbxon nỉewbv.

“Ta khôemcing muốsqnpn nghe, ngưylvjơiiemi mau đtusjiểqzldm chỉewbv từzkns nay đtusjưylvjudtgng ai nấyjnry đtusji.”

“Đxulpưylvjjhbrc ta đtusjiểqzldm chỉewbv” Vôemci Song ngữzokf khíocrp khôemcing lạemcinh khôemcing nólqmbng trảnrok lờudtgi.

Tri Hoạemci thoálhsang giậdynxt mìftwinh, đtusjálhsay mắdbijt gợjhbri lêyjdbn mộwmzit tia chua sólqmbt, cuốsqnpi cùzehing buôemcing mộwmzit tia thởvsggzehii khôemcing đtusjàzehinh lòjfking đtusjyrzqy tờudtg giấyjnry vềgzpm phíocrpa hắdbijn.

“Nhưylvjng trưylvjcuhbc khi đtusjiểqzldm chỉewbv, nghe ta nólqmbi đtusjưylvjjhbrc khôemcing?”

Tri Hoạemci vẫxubdn trầluapm lặwlfjng cúxqxoi đtusjluapu, mĩeqzv nhãfuwyn nhưylvjiiem củvsgga Đxulpôemcing Phưylvjơiiemng Vôemci Song álhsanh lêyjdbn álhsanh cưylvjudtgi tiếudtgp tụjihac ôemcin nhu nólqmbi.

“Hẳnlnln nàzehing chưylvja biếudtgt lãfuwyo bảnrokn thựkagoc sựkago củvsgga Đxulpiệukuvp Mộwmzing Lâknxmu làzehiknxmm Phi Yếudtgn, vậdynxy nàzehing cólqmb biếudtgt phu quâknxmn củvsgga Lâknxmm Phi Yếudtgn làzehi ai chădbxong?” Vôemci Song mởvsgg ra chiếudtgt phiếudtgn phe phẩyrzqy.

“Ai khôemcing biếudtgt Lâknxmm Phi Yếudtgn làzehi phu nhâknxmn củvsgga Tiếudtgu Nhan Thầluapn Y…..” nólqmbi đtusjếudtgn đtusjólqmb Tri Hoạemci bỗlpdkng giậdynxt mìftwinh.” Khôemcing lẽocrp…”

“Đxulpúxqxong Đxulpiệukuvp Mộwmzing Lâknxmu chỉewbvzehi bảnrokn doanh trálhsaftwinh củvsgga Đxulpoạemcin Hồonexn Đxulpưylvjudtgng, ta chỉewbv đtusjếudtgn đtusjólqmb gởvsggi vàzehii phong “thưylvj nhàzehi” thôemcing bálhsao chúxqxot sựkagoftwinh củvsgga triềgzpmu đtusjìftwinh vàzehi…. chuyệukuvn củvsgga phu thêyjdb chúxqxong ta màzehi thôemcii hắdbijc hắdbijc…” Đxulpôemcing Phưylvjơiiemng Vôemci Song lấyjnry quạemcit che miệukuvng cưylvjudtgi tàzehi tứyqel.

“Chuyệukuvn phu thêyjdb chúxqxong ta? làzehi chuyệukuvn…?” Nàzehing bấyjnrt giálhsac đtusjwqrd bừzknsng mặwlfjt oálhsan trálhsach nhìftwin hắdbijn khôemcing biếudtgt cálhsai tàzehii vădbxon chưylvjơiiemng nửhedfa kíocrpn nửhedfa hởvsgg củvsgga hắdbijn sẽocrpzehim ngưylvjudtgi ta nghĩeqzv ra nhữzokfng gìftwi nữzokfa? Nhấyjnrt làzehi đtusjluapu ólqmbc củvsgga cưylvjknxmn Kìftwinh Long Đxulpnroko khôemcing phảnroki chỉewbv đtusjơiiemn thuầluapn làzehi biếudtgn thálhsai, màzehizehi rấyjnrt biếudtgn thálhsai. Bảnroko nàzehing sau nàzehiy sao nhìftwin mặwlfjt nhàzehi chồonexng?

“Đxulpôemcing Phưylvjơiiemng Vôemci Song ta giếudtgt ngưylvjơiiemi”

“Ấewbvy ấyjnry… nưylvjơiiemng tửhedf chúxqxong ta còjfkin tâknxmn hôemcin màzehizehing muốsqnpn álhsam sálhsat phu quâknxmn rồonexi sao?” Đxulpôemcing Phưylvjơiiemng Vôemci Song thuậdynxn thếudtg bắdbijt lấyjnry cổtusj tay đtusjang vung lêyjdbn tấyjnrn côemcing củvsgga sưylvj tửhedfzehi Đxulpôemcing kéjhbro nàzehing ngồonexi lêyjdbn đtusjùzehii. Hung hădbxong cắdbijn lấyjnry môemcii anh đtusjàzehio bálhsa đtusjemcio màzehiemcin

“Hoạemci Nhi…” Vôemci Song tàzehi mịknxm thầluapm thìftwiyjdbn tai nàzehing.

“Âtwywn”

“Sau nàzehiy tin tưylvjvsggng ta đtusjưylvjjhbrc khôemcing?”

“Ta…”

“Ta biếudtgt lòjfking tin giữzokfa chúxqxong ta mỏwqrdng manh nhưylvjiiem, nhưylvjng hãfuwyy đtusjqzld ta dùzehing nhữzokfng sợjhbri tơiiem tin tưylvjvsggng ấyjnry dệukuvt thàzehinh niềgzpmm tin bấyjnrt diệukuvt giữzokfa chúxqxong ta đtusjưylvjjhbrc khôemcing? hãfuwyy cho ta thờudtgi gian.” Đxulpôemcing Phưylvjơiiemng Vôemci Song đtusjem nàzehing vôemci lựkagoc suyễsgvun khíocrp ôemcim tiếudtgn vàzehio ngựkagoc nhu tìftwinh nhìftwin sâknxmu vàzehio álhsanh mắdbijt mơiiemzehing đtusjưylvjjhbrc mộwmzit tầluapng sưylvjơiiemng mờudtgnroko.

“Đxulpưylvjjhbrc tưylvjcuhbng côemcing, ta sẽocrp tin chàzehing lầluapn nàzehiy” Tri Hoạemci hạemcinh phúxqxoc mỉewbvm cưylvjudtgi.

“Nưylvjơiiemng tửhedf ta yêyjdbu nàzehing” tâknxmm Vôemci Song nhảnroky lêyjdbn mộwmzit nỗlpdki hoan hỉewbv khólqmb tảnrok, dạemcit dàzehio tràzehin ra mộwmzit dòjfking nưylvjcuhbc ấyjnrm ngọqzldt ngàzehio.

—————

zehing lúxqxoc mọqzldi ngưylvjudtgi ởvsggftwinh Long Đxulpnroko đtusjãfuwy nhậdynxn đtusjưylvjjhbrc gia thưylvj, nhưylvjng rấyjnrt tiếudtgc do chim bồonexknxmu trêyjdbn đtusjưylvjudtgng gặwlfjp mưylvja nêyjdbn bứyqelc thưylvj khôemcing rõzokf nghĩeqzva lạemcii càzehing thêyjdbm tốsqnpi nghĩeqzv đtusjemcii khálhsai còjfkin đtusjqzldc đtusjưylvjjhbrc nhữzokfng chữzokf nhưylvj sau:

“ Cha………………đtusjluapu……………………..heo………….nưylvjơiiemng…………..vịknxmt……………cạemcin

Đxulpemcii gia……………………..khôemcing……………………………hồonexi bálhsao”

Toàzehin gia đtusjqzldc xong tứyqelc nổtusj đtusjon đtusjólqmbm, quyếudtgt tâknxmm xuấyjnrt quâknxmn hỏwqrdi tộwmzii têyjdbn bấyjnrt hiếudtgu.

Tuy nhiêyjdbn trưylvjcuhbc trậdynxn bãfuwyo luôemcin thanh bìftwinh ai kia vẫxubdn đtusjang âknxmn âknxmn álhsai álhsai yêyjdbn tâknxmm vớcuhbi bứyqelc thưylvj đtusjãfuwy gởvsggi cólqmb nộwmzii dung nhưylvj sau:

“ Cha, nưylvjơiiemng đtusjluapu thưylvj Song Nhi bálhsao cho hai ngưylvjudtgi biếudtgt tin mừzknsng làzehi con vàzehiylvjơiiemng tửhedf đtusjãfuwy hoàzehi hợjhbrp hai ngưylvjudtgi chuẩyrzqn bịknxm heo quay ădbxon mừzknsng làzehi vừzknsa. Nưylvjơiiemng tạemci ơiiemn nưylvjơiiemng cao minh se duyêyjdbn cho nhi tửhedf, ta sẽocrp sốsqnpng làzehim mộwmzit đtusjôemcii uyêyjdbn ưylvjơiiemng đtusjếudtgn sôemcing cạemcin đtusjálhsajfkin vĩeqzvnh viễsgvun khôemcing tálhsach rờudtgi. Đxulpemcii gia khôemcing cầluapn lo lắdbijng cho ta, sau nàzehiy cólqmb dịknxmp xin hồonexi bálhsao….”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.