Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 913 :

    trước sau   
Mớyitki chớyitkp mắqyslt, đeuyfãrjtu tớyitki thứlbsa bảbpagy.

Ngàaizay hôhchom nay, Tiểduhlu Thấuwjct đeuyfãrjtu dậfbooy từduhl rấuwjct sớyitkm, vừduhla sớyitkm ra đeuyfãrjtu trèlbsao khỏnptdi giưevenqenzng lựoeyda quầnzean ápnslo cho Tưeveneven.

“Mẹbhni...”

eveneven tròpnsln mắqyslt, cảbpag mặbikdt mơfvzx hồrmcu đeuyfqysln đeuyfóofqi, ôhchom chặbikdt Tiểduhlu Thấuwjct khôhchong chịvdjru buôhchong tay, “Mẹbhni...”

“Ngoan, Tưeveneven mau dậfbooy đeuyfi, mẹbhni dẫofqin con đeuyfi mua đeuyfrmcu mớyitki.”

Mớyitki chớyitkp mắqyslt đeuyfãrjtu đeuyfếcwdmn mùdgsla thu, đeuyflbsaa nhóofqic nàaizay đeuyfãrjtu cao hơfvzxn chúpnfzt, đeuyfrmcubossm ngoápnsli chắqyslc khôhchong thểduhl mặbikdc đeuyfưevennzfyc nữlibra, Tiểduhlu Thấuwjct dẫofqin nhóofqic con nay đeuyfi mua thênzfym vàaizai bộxeni đeuyfrmcu mớyitki, nhâhyvrn tiệtxfcn cũvdjrng mua hai bộxeni đeuyfrmcu mớyitki cho Niênzfyn Niênzfyn, Niênzfyn Niênzfyn giờqenz đeuyfãrjtunzfyn ba, thứlbsa bảbpagy hôhchom nay cũvdjrng khôhchong nghỉnzea ngơfvzxi, đeuyfi họwptfc thênzfym tiếcwdmng Anh, nênzfyn Tiểduhlu Thấuwjct khôhchong thểduhl dẫofqin hai đeuyflbsaa cùdgslng ra ngoàaizai.




eveneven nghe đeuyfếcwdmn đeuyfưevennzfyc đeuyfi chơfvzxi, lậfboop tứlbsac tỉnzeanh tápnslo lênzfyn, nhanh chóofqing phốhteii hợnzfyp vớyitki Tiểduhlu Thấuwjct mặbikdc đeuyfrmcuaizao.

Hai mẹbhni con xuốhteing lầnzeau, nhìduhln thấuwjcy dưevenyitki lầnzeau cóofqi mộxenit khápnslch khôhchong đeuyfưevennzfyc hoan1nghênzfynh.

Đhyvrưevenqenzng Dạefmg vốhtein dĩocbh đeuyfang ngồrmcui nóofqii chuyệtxfcn vớyitki Tiênzfyu Lăbossng, thấuwjcy hai mẹbhni con họwptf xuốhteing lầnzeau, cưevenqenzi hihi nóofqii, “Tiểduhlu Thấuwjct, anh lạefmgi đeuyfếcwdmn!”

Tiểduhlu Thấuwjct nhếcwdmch môhchoi khóofqi chịvdjru!

Ngưevenqenzi nàaizay đeuyfúpnfzng làaiza âhyvrm hồrmcun khôhchong tan!

Tiểduhlu Thấuwjct chàaizao Tiênzfyu Lăbossng xong, thìduhl đeuyfem Tưeveneven đeuyfi ăbossn sápnslng.

Đhyvrưevenqenzng Dạefmg chảbpag đeuyfduhl ývdjr sỉnzea diệtxfcn nóofqii tiếcwdmp.

“Em làaizam gìduhl thếcwdm?”

“Đhyvrâhyvry làaiza chuẩtbfzn bịvdjr ra ngoàaizai sao?”

“Ừayazm!” Tiểduhlu Thấuwjct cắqyslt xong trứlbsang chiênzfyn cho con tiểduhlu a đeuyfnzeau, trảbpag lờqenzi mộxenit tiếcwdmng bằcsltng giọwptfng khóofqi ưevena.

“Anh làaizam tàaizai xếcwdm miễvnwun phínhtj cho em nhédguq.”

Tiểduhlu Thấuwjct bấuwjct ngờqenz trợnzfyn mắqyslt nhìduhln, “Đhyvrưevenqenzng Dạefmg, côhchong ty anh chắqyslc làaiza phảbpagi sắqyslp phápnsl sảbpagn đeuyfóofqing cửdgsla hảbpag, sao ngàaizay nàaizao cũvdjrng rãrjtunh vậfbooy?”

“Yênzfyn tâhyvrm đeuyfi, cho dùdgslofqi đeuyfóofqing cửdgsla thậfboot, nuôhchoi em vàaizaeveneven khôhchong cóofqi vấuwjcn đeuyfpjaq.”


Tiểduhlu Thấuwjct nhấuwjct thờqenzi cứlbsang họwptfng, côhcho khôhchong đeuyfduhl ývdjr Đhyvrưevenqenzng Dạefmg nữlibra, ăbossn hếcwdmt phầnzean ăbossn sápnslng củeuyfa mìduhlnh.

“Đhyvrnzfyi xínhtju nữlibra anh tiễvnwun hai ngưevenqenzi ra ngoàaizai, em dẫofqin theo con lápnsli xe khôhchong1tiệtxfcn, anh bao đeuyfóofqin bao đeuyfưevena em, cápnsli đeuyfãrjtui ngộxeniaizay khôhchong phảbpagi ai cũvdjrng cóofqi thểduhlevenefmgng đeuyfâhyvru.”

Tiểduhlu Thấuwjct vừduhla muốhtein cựoeyd tuyệtxfct, lạefmgi nhìduhln thấuwjcy ápnslnh mắqyslt ba côhcho nhìduhln côhcho.

Lờqenzi cựoeyd tuyệtxfct chưevena kịvdjrp thốhteit ra bịvdjr chặbikdn lạefmgi nuốhteit vàaizao trong.

hcho nhìduhln sâhyvru vàaizao Đhyvrưevenqenzng Dạefmg, nhìduhln thấuwjcy ápnslnh mắqyslt nghiênzfym túpnfzc ẩtbfzn sau dápnslng vẻaasf hay chọwptfc ghẹbhnio kia, trong lòpnslng nhấuwjct thờqenzi khôhchong nóofqii ra đeuyfưevennzfyc cảbpagm giápnslc củeuyfa mìduhlnh. Lờqenzi củeuyfa mẹbhni vẫofqin còpnsln vang bênzfyn tai, nếcwdmu nhưeven con thậfboot sựoeyd chấuwjcp nhậfboon mộxenit ngưevenqenzi, Đhyvrưevenqenzng Dạefmg... chắqyslc làaiza ngưevenqenzi thínhtjch hợnzfyp nhấuwjct đeuyfduhl lựoeyda chọwptfn.

Rốhteit cuộxenic, anh tốhteit vớyitki Tưeveneven ra sao, côhchovdjrng thấuwjcy hếcwdmt cảbpag.

“Tiểduhlu Thấuwjct?”

“Ừayazm!”

Đhyvrưevenqenzng Dạefmg chớyitkp chớyitkp mắqyslt, qua nữlibra ngàaizay Tiểduhlu Thấuwjct mớyitki phảbpagn ứlbsang đeuyfưevennzfyc mộxenit chứlbsa “Ừayazm” làaiza ývdjrduhl, anh bỗaasfng từduhl ghếcwdm nhảbpagy lênzfyn, mởefmg mắqyslt to nhìduhln Tiểduhlu Thấuwjct, miệtxfcng tínhtja lia, “Em, em em em vừduhla nóofqii gìduhl? Em em em đeuyfrmcung ývdjr anh đeuyfóofqin đeuyfưevena em?”

ofqi cầnzean phảbpagi kínhtjch5đeuyfxening vậfbooy khôhchong!

Tiểduhlu Thấuwjct gậfboot đeuyfnzeau, lạefmgi “ừduhlm “mộxenit tiếcwdmng.

Đhyvrưevenqenzng Dạefmgdguqm tínhtj nữlibra khóofqie mắqyslt đeuyfnzeay lệtxfc vui mừduhlng!

OMG!


Anh kiênzfyn trìduhl theo đeuyfuổurcki Tiểduhlu Thấuwjct hai năbossm trờqenzi, hơfvzxn hai năbossm qua Tiểduhlu Thấuwjct đeuyfpjaqu mặbikdt lạefmgnh vớyitki anh, hôhchom nay mặbikdt dàaizay hơfvzxi xínhtju rồrmcui, nhưevenng anh cũvdjrng chuẩtbfzn bịvdjr sẵduhln tâhyvrm línhtj bịvdjr Tiểduhlu Thấuwjct cựoeyd tuyệtxfct, nhưevenng, khôhchong ngờqenz... thápnsli đeuyfxeni củeuyfa Tiểduhlu Thấuwjct lạefmgi đeuyfxenit nhiênzfyn mềpjaqm dẻaasfo hẳbikdn.

Đhyvrưevenqenzng Dạefmg vui đeuyfếcwdmn hóofqia ngốhteic nghếcwdmch, nhédguqo mìduhlnh mộxenit cápnsli thậfboot đeuyfau.

Ai dôhcho!

Đhyvrau chếcwdmt đeuyfi đeuyfưevennzfyc!

Khôhchong phảbpagi đeuyfang mơfvzx.

“Mẹbhni, chúpnfz Đhyvrưevenqenzng sao thếcwdm?”

“Khôhchong sao...” Tiểduhlu Thấuwjct xoa đeuyfnzeau củeuyfa Tưeveneven, “Chắqyslc làaiza bịvdjr trúpnfzng gióofqi.”

Ăblmkn xong cơfvzxm tốhteii, ba ngưevenqenzi cùdgslng ra noàaizai.

duhl đeuyfem theo con nínhtjt bấuwjct tiệtxfcn, ba ngưevenqenzi cũvdjrng đeuyfi trung tâhyvrm thưevenơfvzxng mạefmgi.

Tiểduhlu Thấuwjct cứlbsa ôhchom lấuwjcy Tưeveneven, Tưeveneven đeuyfãrjtu tròpnsln hai tuổurcki, thênzfym vàaizao đeuyfóofqiaiza mộxenit cơfvzx thểduhl mậfboop mạefmgp tròpnsln trịvdjra, quảbpag sựoeydaizaofqifvzxi nặbikdng, châhyvrn tay Tiểduhlu Thấuwjct lạefmgi ốhteim yếcwdmu, ôhchom mộxenit lúpnfzc2làaiza cảbpagm thấuwjcy ênzfy mỏnptdi.

“Đhyvrduhl anh bếcwdm cho.”

“Khôhchong sao, em tựoeyd lo đeuyfưevennzfyc.”

“Miễvnwun cưevenrhohng!”


Đhyvrưevenqenzng Dạefmg trựoeydc tiếcwdmp bếcwdm con bédguqaizao lòpnslng mìduhlnh.

Thểduhl lựoeydc nam vàaiza nữlibr khôhchong giốhteing nhau, Tiểduhlu Thấuwjct bếcwdm con a đeuyfnzeau nàaizay sứlbsac chịvdjru khôhchong nổurcki, Đhyvrưevenqenzng Dạefmg bếcwdmofqi nhưeven bếcwdm bao khôhchong vậfbooy, nhẹbhni nhưeven khôhchong, Tiểduhlu Thấuwjct nhìduhln vàaizao cảbpag mặbikdt khôhchong nóofqii đeuyfưevennzfyc gìduhl.

Chảbpagofqipnslch nàaizao, côhcho chỉnzeapnsln nưevenyitkc bưevenyitkc theo Đhyvrưevenqenzng Dạefmg.

Sởefmg thínhtjch lớyitkn nhấuwjct củeuyfa Tiểduhlu Thấuwjct làaiza mua đeuyfrmcu cho Tưeveneven, vàaizao tiệtxfcm đeuyfrmcu con nínhtjt, gầnzean nhưeven khôhchong chịvdjru đeuyfưevennzfyc, trong tay côhcho nhanh chóofqing đeuyfrmcu đeuyfnzeay túpnfzi.

“Mấuwjcy ngưevenqenzi phụlsef nữlibr tụlsefi em đeuyfi dạefmgo cũvdjrng quápnsl lợnzfyi hạefmgi rồrmcui.” Đhyvrưevenqenzng Dạefmgpnsli phụlsefc nhìduhln Tiểduhlu Thấuwjct mang giàaizay cao góofqit ba phâhyvrn, “Mang giàaizay cao nhưeven thếcwdm đeuyfi dạefmgo khôhchong mệtxfct sao?”

“Khôhchong cảbpagm giápnslc!”

“Anh thìduhl mệtxfct chếcwdmt rồrmcui.” Đhyvrưevenqenzng Dạefmg nhìduhln thờqenzi gian, “Thờqenzi gian khôhchongcòpnsln sớyitkm nữlibra, cóofqi thểduhl ăbossn trưevena rồrmcui, ăbossn xong rồrmcui đeuyfi mua tiếcwdmp nhédguq.”

“Mẹbhni, con cũvdjrng đeuyfóofqii.”

“Đhyvrưevennzfyc,9đeuyfi thôhchoi!”

Ba ngưevenqenzi đeuyfi đeuyfếcwdmn nhàaiza ăbossn trưevenyitkc cửdgsla hàaizang, Tiểduhlu Thấuwjct ngồrmcui gầnzean cửdgsla sổurck, côhchoofqi chúpnfzt thấuwjct thầnzean.

Ba năbossm trưevenyitkc!

hcho chínhtjnh làaizaefmg cửdgsla hàaizang nàaizay nhìduhln thấuwjcy Lụlsefc Sâhyvrm vàaiza Triệtxfcu Đhyvrìduhlnh Đhyvrìduhlnh khoápnslc tay nhau đeuyfi dạefmgo phốhtei.

Khôhchong kiềpjaqm đeuyfưevennzfyc...




Ádgslnh mắqyslt côhcho lạefmgi chuyểduhln hưevenyitkng nhìduhln nơfvzxi quen thuộxenic.

Cửdgsla lớyitkn củeuyfa cửdgsla hàaizang quen thộxenic kia, cũvdjrng cứlbsa kẻaasf qua ngưevenqenzi lạefmgi nápnslo nhiệtxfct nhưevenevena, nhưevenng đeuyfiềpjaqu nàaizay đeuyfpjaqu khôhchong quan trọwptfng, quan trọwptfng chínhtjnh làaiza... cóofqi mộxenit hìduhlnh bóofqing quen thuộxenic!

pnsli!

Tiểduhlu Thấuwjct bỗaasfng đeuyflbsang dậfbooy khỏnptdi ghếcwdm sofa bằcsltng da, ngưevenqenzi nhưeven đeuyfnzfyn lênzfyn xôhchong ta khỏnptdi nhàaiza ăbossn.

Lụlsefc Sâhyvrm!

hcho khôhchong thểduhl nhìduhln nhầnzeam!

hcho đeuyfãrjtu thấuwjcy Lụlsefc Sâhyvrm!

Nhưevenng, ra khỏnptdi nhàaiza ăbossn, lạefmgi khôhchong phápnslt hiệtxfcn bóofqing dápnslng ngưevenqenzi đeuyfóofqi đeuyfâhyvru.

“Khôhchong! Lụlsefc Sâhyvrm... Lụlsefc Sâhyvrm anh ởefmg đeuyfâhyvru?”

Tiểduhlu Thấuwjct nhưeven đeuyfnzfyn đeuyftbfzy nhữlibrng ngưevenqenzi đeuyfi đeuyfưevenqenzng ra, tìduhlm kiếcwdmm bóofqing dápnslng quen thuộxenic kia, nhưevenng vẫofqin khôhchong cóofqi!

“Lụlsefc Sâhyvrm... Lụlsefc Sâhyvrm?”

Đhyvrxenit nhiênzfyn_

evenng côhcho bịvdjr ai đeuyfóofqi vỗaasf nhẹbhni.

Tiểduhlu Thấuwjct nhanh chóofqing quay ngưevenqenzi lạefmgi,1khóofqie mắqyslt bỗaasfng ưevenơfvzxn ưevenyitkt.

pnslch chỗaasfhcho khôhchong tớyitki mộxenit médguqt, làaizaofqing dápnslng mộxenit ngưevenqenzi đeuyfang cầnzeam gậfbooy, yênzfyn tĩocbhnh đeuyflbsang đeuyfóofqi, anh vẫofqin còpnsln mặbikdc bộxeni ápnslo sơfvzx mi trắqyslng đeuyfóofqi, ápnslo khoápnslc tâhyvry, châhyvrn trápnsli teo lạefmgi, miệtxfcng anh cứlbsaevenqenzi thếcwdm, ápnslnh mắqyslt dịvdjru dàaizang đeuyflbsang đeuyfóofqi.

evenyitkc mắqyslt Tiểduhlu Thấuwjct bỗaasfng chốhteic chảbpagy ra.

hcho...

Quảbpag nhiênzfyn khôhchong nhìduhln nhầnzeam!

hcho nhưeven đeuyfnzfyn vậfbooy xôhchong qua đeuyfóofqi, nụlsefevenqenzi củeuyfa ngưevenqenzi đeuyfàaizan ôhchong đeuyfnzeay sựoeydevenng chiềpjaqu, cưevenqenzi rồrmcui mởefmg rộxening hai tay!

“Ôyitkng trờqenzi ơfvzxi...”

Tiểduhlu Thấuwjct lạefmgi lầnzean nữlibra ngãrjtuaizao vòpnslng tay Lụlsefc Sâhyvrm, thấuwjcy đeuyfưevennzfyc hơfvzxi thởefmg thâhyvrn quen củeuyfa anh, cảbpagm nhậfboon đeuyfưevennzfyc nhịvdjrp tim thâhyvrn thuộxenic củeuyfa anh, cuốhteii cùdgslng côhcho vui đeuyfếcwdmn rơfvzxi lệtxfc, “Làaiza anh! Đhyvrúpnfzng làaiza anh thậfboot...”

“Làaiza anh!” ápnslnh mắqyslt Lụlsefc Sâhyvrm cũvdjrng ưevenơfvzxn ưevenyitkt, nhưevenng nụlsefevenqenzi trênzfyn môhchoi càaizang ngàaizay càaizang sâhyvru, nhìduhln vàaizao Đhyvrưevenqenzng Dạefmg đeuyfang ôhchom Tưeveneven, anh cũvdjrng gậfboot đeuyfnzeau chàaizao Đhyvrưevenqenzng Dạefmg. Miệtxfcng Đhyvrưevenqenzng Dạefmgnzfy cứlbsang cưevenqenzi gưevennzfyng vớyitki anh.

Khôhchong còpnsln nghi ngờqenzduhl nữlibra, ngưevenqenzi đeuyfàaizan ôhchong nàaizay chínhtjnh làaiza Lụlsefc Sâhyvrm.

Trong khoảbpagng khắqyslc ấuwjcy, Đhyvrưevenqenzng Dạefmg biếcwdmt mìduhlnh đeuyfãrjtu thua rồrmcui.

duhl, anh chứlbsa từduhlng thấuwjcy Tiểduhlu Thấuwjct yếcwdmu đeuyfuốhteii nhưeven thếcwdm, chỉnzea khi đeuyfhteii diệtxfcn vớyitki ngưevenqenzi mìduhlnh yênzfyu, mớyitki cóofqi thểduhl khôhchong màaizan mọwptfi thứlbsa nhưeven thếcwdm.

Trápnsli tim Đhyvrưevenqenzng Dạefmg đeuyfau ghênzfy gớyitkm.

aiza ápnslnh mắqyslt Lụlsefc Sâhyvrm từduhl ngưevenqenzi củeuyfa Đhyvrưevenqenzng Dạefmg, rấuwjct nhanh hưevenyitkng mắqyslt nhìduhln vàaizao đeuyflbsaa bédguq đeuyfang nằcsltm trong lòpnslng anh, ápnslnh mắqyslt anh bỗaasfng sâhyvru lắqyslng, ôhchom Tiểduhlu Thấuwjct nhẹbhni nhàaizang nóofqii, “Làaiza anh vềpjaq rồrmcui!, Tiểduhlu Thấuwjct, anh vềpjaq lấuwjcy tiềpjaqn thuênzfy cửdgsla hàaizang rồrmcui!”

Tiểduhlu Thấuwjct khôhchong nhịvdjrn đeuyfưevennzfyc òpnsla khóofqic lớyitkn lênzfyn.

Ngưevenqenzi qua đeuyfưevenqenzng ai nấuwjcy cũvdjrng đeuyfpjaqu nhìduhln.

Lụlsefc Sâhyvrm khôhchong đeuyfduhl ývdjr ápnslnh mắqyslt củeuyfa mọwptfi ngưevenqenzi, dùdgslng toàaizan sứlbsac lựoeydc củeuyfa cơfvzx thểduhl, ôhchom chặbikdt ngưevenqenzi màaiza trong lòpnslng anh luôhchon thưevenơfvzxng nhớyitk, khóofqie mắqyslt cay cay.

“Xin lỗaasfi, anh thấuwjct hứlbsaa mộxenit năbossm rồrmcui!”

“... Cápnslm ơfvzxn em, vẫofqin cứlbsa đeuyfnzfyi anh!”

Tiểduhlu Thấuwjct khóofqic khôhchong cầnzeam đeuyfưevennzfyc, khôhchong ngừduhlng khóofqic nấuwjcc trong vòpnslng tay củeuyfa Lụlsefc Sâhyvrm.

Lụlsefc Sâhyvrm đeuyfúpnfzng thậfboot rấuwjct cápnslm ơfvzxn Tiểduhlu Thấuwjct.

Ba năbossm trưevenyitkc, ngàaizay làaizam phẫofqiu thuậfboot, anh tưevenefmgng chốhteing đeuyfrhoh khôhchong nỗaasfi, nhưevenng Tiểduhlu Thấuwjct đeuyfãrjtu gửdgsli cho anh mộxenit tin nhắqysln, đeuyfóofqiaiza tin nhắqysln duy nhấuwjct trong ba năbossm Tiểduhlu Thấuwjct gửdgsli cho anh, tin nhắqysln rấuwjct đeuyfơfvzxn giảbpagn, chỉnzeaaizaaizai từduhl đeuyfơfvzxn giảbpagn_Anh làaizam bốhtei rồrmcui, em sẽbmhd sinh đeuyflbsaa trẻaasf ra.

Chínhtjnh vìduhl tin tứlbsac nàaizay, khiếcwdmn anh cóofqi thểduhl chốhteing đeuyfrhoh trênzfyn bàaizan mổurck.

Vảbpag lạefmgi chốhteing đeuyfrhoh đeuyfưevennzfyc ba năbossm.

“Khỏnptde chưevena, hoàaizan toàaizan làaizanh hẳbikdn chưevena? “Tiểduhlu Thấuwjct ngưevenyitkc mặbikdt, khôhchong dápnslm nhìduhln vàaizao anh.

“Hoàaizan toàaizan bìduhlnh phụlsefc rồrmcui!”

evenyitkc mắqyslt Tiểduhlu Thấuwjct lạefmgi rơfvzxi khôhchong kiềpjaqm nổurcki.

Quápnsl tốhteit rồrmcui!

Thậfboot làaiza quápnsl tốhteit rồrmcui.

Lụlsefc Sâhyvrm từduhl trong lòpnslng ngựoeydc móofqic ra ba bao lìduhlduhl, cưevenqenzi đeuyfưevena cho Tiểduhlu Thấuwjct, “Đhyvrâhyvry làaiza tiềpjaqn mừduhlng tuổurcki màaiza ba năbossm nay anh đeuyfãrjtu chuẩtbfzn bịvdjr, Tiểduhlu Thấuwjct, sau nàaizay cứlbsa mỗaasfi năbossm... anh sẽbmhd đeuyfóofqin tếcwdmt cùdgslng em, sẽbmhd khôhchong bỏnptd lỡrhoh bấuwjct kìduhl ngàaizay nàaizao.”

Tiểduhlu Thấuwjct gậfboot đeuyfnzeau đeuyfnzfyn cuồrmcung, cứlbsang giọwptfng nóofqii, “... đeuyfưevennzfyc.!” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.