Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 713 :

    trước sau   
Bữmljta cơbpmim nàijjfy khôfobbng khívltltnhcng kházamdijjfi hònolka.

Sau khi ăkiqdn xong, mấosquy ngưjzhhdjihi họefge lạfobbi ngồcutvi xuốnolkng nóqlrhi chuyệvltln vớamkhi nhau, Tôfobb Tốnolk gầnppmn nhưjzhhijjf tiêvthpu đbifjiểerxom chúijyd ýpooe củsbhma cuộjjwgc bàijjfn luậgoifn.

Trưjzhhơbpming Hâopohn lộjjwg vẻgcko ngưjzhhiaenng mộjjwg nhìjqjtn vàijjfo chiếijjfc bụbpming nhỏcjki nhôfobbvthpn củsbhma côfobb, rồcutvi quay lạfobbi nhìjqjtn Lãuamhnh Mạfobbc cóqlrh đbifjôfobbi chúijydt ai oázamdn nóqlrhi, ‘Tốnolk Tốnolk, chịiitt ngưjzhhiaenng mộjjwg em quázamd... Trong nhàijjf lạfobbi chuẩdoxan bịiittqlrh thêvthpm ngưjzhhdjihi rồcutvi!”

“Tầnppmm tuổsqwei nàijjfy mang thai thựycpmc ra cóqlrhbpmii vấosqut vảayjf.”

“Chỉklwv cầnppmn cóqlrh thểerxo thêvthpm cho gia đbifjìjqjtnh mộjjwgt đbifjjzhha nhóqlrhc thìjqjt vấosqut vảayjf mộjjwgt chúijydt đbifjãuamh sao.” Trưjzhhơbpming Hâopohn thởbifjijjfi, “Giờdjih chịiitttnhcng khôfobbng đbifji diễxftfn nữmljta, ởbifj nhàijjfijjfm ngưjzhhdjihi phụbpmi nữmljt củsbhma gia đbifjìjqjtnh, trong nhàijjf lạfobbi cóqlrh nhiềqlrhu ngưjzhhdjihi hầnppmu nhưjzhh vậgoify, cũtnhcng chẳefgeng cóqlrh chuyệvltln gìjqjt cho chịiittijjfm, giờdjih chịiitt chỉklwv mong cóqlrh đbifjjzhha con cho mìjqjtnh chăkiqdm sóqlrhc thôfobbi... haizz...”

uamhnh Mạfobbc ôfobbm lấosquy vai côfobb, anh nhívltlu màijjfy xóqlrht xa, “Em quêvthpn cảayjfnh tưjzhhvltlng lúijydc sinh Đnppmiềqlrhn Tâopohm rồcutvi sao? Em vẫvhvan muốnolkn làijjfm anh đbifjau tim lầnppmn nữmljta àijjf!”


“Khôfobbng phảayjfi bázamdc sĩgcko đbifjãuamhqlrhi rồcutvi sao, đbifjóqlrh chỉklwvijjfjqjtnh trạfobbng đbifjijjfc biệvltlt, hơbpmin nữmljta bao nhiêvthpu năkiqdm nay em đbifjãuamh chúijyd ýpooe chăkiqdm sóqlrhc sứjzhhc khỏcjkie cho mìjqjtnh rồcutvi, bâopohy giờdjih cảayjfkiqdm cũtnhcng chẳefgeng ốnolkm đbifjưjzhhvltlc mộjjwgt lầnppmn, cơbpmi thểerxo em khỏcjkie mạfobbnh lắtnhcm đbifjosquy, bâopohy giờdjihqlrh thêvthpm đbifjjzhha nữmljta chắtnhcc chắtnhcn khôfobbng vấosqun đbifjqlrhjqjt.”

uamhnh Mạfobbc phẩdoxau quyếijjft mộjjwgt câopohu, “Thếijjftnhcng khôfobbng đbifjưjzhhvltlc, Đnppmiềqlrhn Tâopohm năkiqdm nay đbifjãuamh 14 tuổsqwei rồcutvi, em cóqlrh thêvthpm đbifjjzhha nữmljta con nóqlrh khôfobbng chịiittu đbifjưjzhhvltlc đbifjâopohu!”

“Ai bảayjfo vậgoify, con mìjqjtnh hiểerxou chuyệvltln hơbpmin anh nhiềqlrhu, em đbifjãuamh sớamkhm gặijjfng hỏcjkii ýpooe con rồcutvi, Đnppmiềqlrhn Tâopohm lạfobbi quázamd thívltlch cóqlrh thêvthpm mộjjwgt đbifjjzhha em trai em gázamdi ấosquy chứjzhh!”

uamhnh Mạfobbc vẫvhvan phẩdoxau quyếijjft, “Thếijjftnhcng khôfobbng đbifjưjzhhvltlc!”

Trưjzhhơbpming Hâopohn phúijydt chốnolkc bựycpmc mìjqjtnh gạfobbt tay củsbhma Lãuamhnh Mạfobbc xuốnolkng khỏcjkii ngưjzhhdjihi côfobb, “Tứjzhhc chếijjft mấosqut, khôfobbng nóqlrhi chuyệvltln vớamkhi anh nữmljta!”

Đnppmázamdm đbifjôfobbng đbifjqlrhu mívltlm môfobbi cưjzhhdjihi khẽhcmy.

Mộjjwg Bạfobbch vàijjf An Nhiêvthpn cũtnhcng vôfobbvthpng âopohn ázamdi, tay hai ngưjzhhdjihi nắtnhcm chặijjft lấosquy nhau khôfobbng rờdjihi.

nolkn cảayjf Tiêvthpu Lăkiqdng vàijjffobb Tốnolk, mộjjwgt tay Tiêvthpu Lăkiqdng quàijjfng lêvthpn vai Tôfobb Tốnolk, tay cònolkn lạfobbi đbifjijjft tựycpm nhiêvthpn lêvthpn bụbpming dưjzhhamkhi củsbhma côfobb.

Tiểerxou Thấosqut thấosquy khung cảayjfnh nhưjzhh vậgoify, gậgoift gậgoift đbifjnppmu.

Nhưjzhh vậgoify mớamkhi làijjfjqjtnh mẫvhvau củsbhma cázamdc cặijjfp vợvltl chồcutvng yêvthpu nhau chứjzhh.

Trong phònolkng kházamdch, cặijjfp đbifjôfobbi duy nhấosqut khôfobbng nóqlrhi gìjqjtijjffobbn Nguyêvthpn vàijjf Tiểerxou Hy, sắtnhcc mặijjft Tôfobbn Nguyêvthpn ảayjfm đbifjfobbm nhìjqjtn Tiểerxou Hy nhưjzhh đbifjiittnh nóqlrhi gìjqjt đbifjóqlrh xong lạfobbi thôfobbi. Trong suốnolkt quázamd trìjqjtnh, Tiểerxou Hy liêvthpn tụbpmic cúijydi gằgoifm mặijjft, côfobb coi nhưjzhh khôfobbng thấosquy ázamdnh nhìjqjtn từrifrfobbn Nguyêvthpn.

Tầnppmm chiềqlrhu khoảayjfng hơbpmin 4 giờdjih, đbifjázamdm đbifjôfobbng sau khi dùvthpng xong tràijjf chiềqlrhu mớamkhi rờdjihi đbifji.

fobbn Nguyêvthpn vàijjf Tiểerxou Hy làijjf ngưjzhhdjihi đbifjnppmu tiêvthpn ra vềqlrh.


Trưjzhhơbpming Hâopohn nhìjqjtn theo dázamdng hai ngưjzhhdjihi xa dầnppmn, côfobb thởbifjijjfi, “Hy vọefgeng hai ngưjzhhdjihi họefge nhanh nhanh làijjfm hònolka, nóqlrhi gìjqjt giữmljta họefgenolkn cóqlrhnolka Bìjqjtnh nữmljta, nếijjfu nhưjzhh quảayjf thựycpmc phảayjfi chia tay, cũtnhcng làijjf mộjjwgt sựycpm tổsqwen thưjzhhơbpming cho đbifjjzhha trẻgcko.”

fobb Tốnolk khôfobbng nóqlrhi gìjqjt.

Tiểerxou Hy hiểerxou đbifjiềqlrhu đbifjóqlrhbpmin bấosqut cứjzhh ai.

Nhưjzhhng nhữmljtng hàijjfnh đbifjjjwgng củsbhma bốnolk mẹgpmefobbn Nguyêvthpn, bấosqut kểerxo đbifjsqwei lạfobbi làijjf ai cũtnhcng khôfobbng thểerxo chịiittu đbifjycpmng đbifjưjzhhvltlc, Tiểerxou Hy cũtnhcng làijjf do họefgea vôfobb đbifjơbpmin trívltlvthpn mớamkhi thàijjfnh nhưjzhh vậgoify.

fobb chỉklwv hy vọefgeng Tiểerxou Hy cóqlrh thểerxo chiềqlrhu theo ýpooe nguyệvltln củsbhma mìjqjtnh màijjfjzhhamkhc tiếijjfp!

...

Tiểerxou Thấosqut vàijjf mọefgei ngưjzhhdjihi đbifjãuamh nhanh chóqlrhng vềqlrh đbifjếijjfn nhàijjf.

Tiểerxou Thấosqut lạfobbi lăkiqdn lộjjwgn ởbifj nhàijjf, mộjjwgt lúijydc sau trờdjihi tốnolki rồcutvi, côfobb mớamkhi đbifjàijjfnh phảayjfi rờdjihi nhàijjf vềqlrh trưjzhhdjihng.

“Cảayjfnh Thụbpmiy, con đbifjưjzhha Tiểerxou Thấosqut vềqlrh trưjzhhdjihng đbifji.”

“Vâopohng!”

Trêvthpn đbifjưjzhhdjihng vềqlrh trưjzhhdjihng, Tiểerxou Thấosqut liêvthpn tụbpmic than ngắtnhcn thởbifjijjfi, “Anh, nếijjfu nhưjzhh daddy and mamy khôfobbng đbifjcutvng ýpooe cho anh vàijjf ngưjzhhdjihi anh thívltlch yêvthpu nhau, anh sẽhcmyijjfm thếijjfijjfo?”

“Daddy and mamy sẽhcmy khôfobbng thểerxo khôfobbng đbifjcutvng ýpooe đbifjâopohu!”

“...”

Tiểerxou Thấosqut cắtnhcn răkiqdng, “Ýtfdb em làijjf, nếijjfu anh làijjf chúijydfobbn Nguyêvthpn, anh sẽhcmyijjfm thếijjfijjfo?”

Cảayjfnh Thụbpmiy liếijjfc qua Tiểerxou Thấosqut mộjjwgt cázamdi, “Sẽhcmy khôfobbng cóqlrh chuyệvltln nhưjzhh vậgoify xảayjfy ra!”

“Tạfobbi sao?”

“Thứjzhh nhấosqut, chỉklwv cầnppmn làijjffobbzamdi màijjf anh thívltlch, cho dùvthp daddy mamy cóqlrh khôfobbng thívltlch đbifjếijjfn thếijjfijjfo họefgetnhcng sẽhcmyfobbn trọefgeng ýpooe kiếijjfn củsbhma anh!”

Tiểerxou Thấosqut gậgoift gậgoift đbifjnppmu, đbifjiềqlrhu nàijjfy làijjf sựycpm thấosqut.

Daddy vàijjf mamy củsbhma hai anh em kházamdijjfopohn chủsbhmijjf tựycpm do.

qlrhi chung daddy vàijjf mamy nếijjfu nhưjzhh khôfobbng thívltlch bạfobbn gázamdi củsbhma Cảayjfnh Thụbpmiy, cùvthpng lắtnhcm làijjf ívltlt tiếijjfp xúijydc, chỉklwv cầnppmn anh trai thívltlch làijjf đbifjưjzhhvltlc, họefgetnhcng sẽhcmy khôfobbng nóqlrhi gìjqjt nhiềqlrhu đbifjâopohu.

“Cònolkn gìjqjt nữmljta?”

“Thứjzhh hai——đbifjãuamhqlrhi vấosqun đbifjqlrh mẹgpme chồcutvng con dâopohu từrifr trưjzhhamkhc đbifjếijjfn nay luôfobbn làijjfijjfi toázamdn khóqlrh, thựycpmc ra anh khôfobbng thấosquy vậgoify! Hai ngưjzhhdjihi nàijjfy tạfobbi sao lạfobbi cóqlrhopohu thuẫvhvan? Chỉklwvqlrh mộjjwgt khảayjfkiqdng, ngưjzhhdjihi chồcutvng ngưjzhhdjihi con đbifjjzhhng giữmljta chưjzhha trònolkn đbifjưjzhhvltlc trázamdch nhiệvltlm củsbhma mìjqjtnh. Cũtnhcng giốnolkng nhưjzhh chuyệvltln củsbhma chúijydfobbn Nguyêvthpn lầnppmn nàijjfy... Chúijydosquy đbifjãuamh sốnolkng vớamkhi mẹgpme nuôfobbi củsbhma chúijydng ta 15 năkiqdm, nhưjzhhng lúijydc mẹgpme nuôfobbi đbifjếijjfn bệvltlnh việvltln thăkiqdm mẹgpme củsbhma chúijydosquy thìjqjt lạfobbi đbifji hoàijjfi nghi ýpooe đbifjcutv củsbhma mẹgpme nuôfobbi. Mộjjwgt ngưjzhhdjihi đbifjàijjfn ôfobbng... đbifjãuamhbifj vớamkhi mẹgpme ruộjjwgt củsbhma mìjqjtnh hơbpmin 40 năkiqdm, lạfobbi sốnolkng vớamkhi mẹgpme nuôfobbi củsbhma chúijydng ta hơbpmin 15 năkiqdm, theo lýpooe, tívltlnh cázamdch củsbhma hai ngưjzhhdjihi họefge, chúijydosquy đbifjqlrhu phảayjfi rõsfum rồcutvi. nhưjzhhng cảayjfm giázamdc đbifjnppmu tiêvthpn củsbhma chúijydosquy làijjf hoàijjfi nghi ýpooe đbifjcutv củsbhma mẹgpme nuôfobbi! Chuyệvltln đbifjóqlrh chỉklwvqlrhi lêvthpn mộjjwgt đbifjiềqlrhu!”

“Làijjfjqjt?”

“Chúijydfobbn Nguyêvthpn thịiitt phi bấosqut phâopohn!”

Tiểerxou Thấosqut khôfobbng thểerxo khôfobbng nóqlrhi, phâopohn tívltlch củsbhma anh trai kházamdijjf kházamdch quan.

fobb nhìjqjtn ra ngoàijjfi cảayjfnh đbifjêvthpm, đbifjèbkihn đbifjưjzhhdjihng dầnppmn trảayjfi vềqlrh phívltla sau, thởbifjijjfi.


Anh nóqlrhi đbifjúijydng, mâopohu thuẫvhvan giữmljta mẹgpme chồcutvng con dâopohu, thựycpmc ra đbifjqlrhu do ngưjzhhdjihi đbifjàijjfn ôfobbng khôfobbng làijjfm cho trònolkn trázamdch nhiệvltlm thôfobbi!

tnhcng khóqlrh trázamdch lầnppmn nàijjfy mẹgpme nuôfobbi buồcutvn đbifjếijjfn vậgoify!

...

Khi đbifjếijjfn cổsqweng trưjzhhbifjng, Cảayjfnh Thụbpmiy cũtnhcng xuốnolkng xe.

“Anh xuốnolkng làijjfm gìjqjt?”

“Trờdjihi tốnolki rồcutvi, mộjjwgt đbifjjzhha con gázamdi nhưjzhh em khôfobbng an toàijjfn, anh đbifjưjzhha em đbifjếijjfn cửqocra kýpooeijydc.”

Tiểerxou Thấosqut, “...”

“Anh trai, đbifjâopohy đbifjãuamhijjf cổsqweng trưjzhhdjihng rồcutvi, hơbpmin nữmljta giờdjihijjfy mớamkhi hơbpmin 7 giờdjih tốnolki thôfobbi, trong trưjzhhdjihng vẫvhvan cònolkn nhiềqlrhu ngưjzhhdjihi lắtnhcm, em cóqlrh phảayjfi đbifjjzhha con nívltlt 3 tuổsqwei đbifjâopohu, khôfobbng cầnppmn anh phảayjfi tiễxftfn đbifjưjzhha, anh mau vềqlrh đbifji!”

“Khôfobbng đbifjưjzhhvltlc!”

Thôfobbi đbifjưjzhhvltlc!

Tiểerxou Thấosqut ngoan ngoãuamhn đbifji theo Cảayjfnh Thụbpmiy.

Cảayjfnh Thụbpmiy đbifji trưjzhhamkhc, Tiểerxou Thấosqut đbifji phívltla sau, trêvthpn đbifjưjzhhdjihng đbifji hai ngưjzhhdjihi gặijjfp sựycpm chỉklwv chỏcjki củsbhma nhữmljtng bạfobbn họefgec bêvthpn đbifjưjzhhdjihng.

Cảayjfnh thụbpmiy cau màijjfy, “Bọefgen họefge đbifjang nghịiitt luậgoifn chuyệvltln gìjqjt vậgoify?”


“Bọefgen họefge khôfobbng biếijjft anh làijjf anh trai củsbhma em, chắtnhcc đbifjang tưjzhhbifjng em kiếijjfm đbifjưjzhhvltlc anh nhàijjf giàijjfu nàijjfo đbifjóqlrh, nêvthpn mớamkhi đbifjázamdvthpn Lýpooejzhhơbpming,” Tiểerxou Thấosqut trợvltln mắtnhct lưjzhhdjihm bọefgen họefge, mấosquy ngưjzhhdjihi đbifjcutvng họefgec kia thấosquy đbifjuốnolki lýpooe, cuốnolki cùvthpng cũtnhcng phảayjfi tảayjfn đbifji.

“Em cứjzhh đbifjerxo bọefgen họefge đbifjcutvn thổsqwei nhưjzhh vậgoify sao?”

“Thívltlch Đnppmcutvn thổsqwei thìjqjt cho họefge đbifjcutvn, nóqlrhi gìjqjt thìjqjt em cũtnhcng chẳefgeng thiệvltlt miếijjfng thịiittt nàijjfo!” Tiểerxou Thấosqut nóqlrhi rồcutvi, đbifjjjwgt nhiêvthpn ôfobbm chặijjft lấosquy cázamdnh tay anh, “Cứjzhh đbifjerxo cho phong ba bãuamho tázamdp kéxjvdo đbifjếijjfn dữmljt dằgoifn hơbpmin nữmljta đbifji, đbifjerxo sau nàijjfy mọefgei chuyệvltln sázamdng tỏcjki rồcutvi, gậgoify ôfobbng lạfobbi đbifjgoifp lạfobbi lưjzhhng ôfobbng đbifjau hơbpmin nữmljta đbifji!”

Cảayjfnh Thụbpmiy, “...”

Khi đbifjếijjfn dưjzhhamkhi châopohn kýpooeijydc, Tiểerxou Thấosqut vẫvhvay tay chàijjfo, “Đnppmưjzhhvltlc rồcutvi đbifjưjzhhvltlc rồcutvi, em cũtnhcng đbifjếijjfn nơbpmii rồcutvi, anh vềqlrh đbifji.”

“Ừbifj! Rảayjfnh rỗmveii nhớamkh vềqlrh nhàijjf.”

Tiểerxou Thấosqut đbifjjjwgt nhiêvthpn nhớamkh lạfobbi hôfobbm nay đbifjãuamh chịiittu kívltlch đbifjjjwgng nêvthpn vẫvhvan chưjzhha nóqlrhi cho ngưjzhhdjihi nhàijjf vềqlrh chuyệvltln côfobb phảayjfi đbifji huấosqun luyệvltln tạfobbi côfobbng ty Phong Hoa, côfobb liềqlrhn giữmljt Cảayjfnh thụbpmiy lạfobbi rồcutvi nóqlrhi nhữmljtng đbifjiểerxom quan trọefgeng cho anh biếijjft.

“Côfobbng ty Phong Hoa?”

“Đnppmúijydng vậgoify, đbifjúijydng vậgoify.”

Cảayjfnh Thụbpmiy gậgoift gậgoift đbifjnppmu, “Côfobbng ty nàijjfy mấosquy năkiqdm gầnppmn đbifjâopohy pházamdt triểerxon đbifjưjzhhvltlc lắtnhcm, anh gặijjfp chủsbhm tịiittch củsbhma họefge mấosquy lầnppmn, anh ấosquy làijjf mộjjwgt ngưjzhhdjihi rấosqut cóqlrhkiqdng lựycpmc, mớamkhi tiếijjfp quảayjfn Phong Hoa 5,6 năkiqdm nay màijjf đbifjãuamh biếijjfn mộjjwgt côfobbng ty từrifrfobb danh thàijjfnh mộjjwgt hãuamhng hàijjfng danh tiếijjfng trong nưjzhhamkhc, rấosqut cóqlrhkiqdng lựycpmc! Cơbpmi hộjjwgi lầnppmn nàijjfy nhấosqut đbifjiittnh em phảayjfi biếijjft nắtnhcm bắtnhct, vớamkhi năkiqdng lựycpmc củsbhma anh ta, nhấosqut đbifjiittnh sẽhcmy khôfobbng đbifjerxo mai mộjjwgt bấosqut cứjzhh nhâopohn tàijjfi nàijjfo đbifjâopohu, biếijjft đbifjâopohu em đbifji côfobbng ty Phong Hoa lạfobbi họefgec đbifjưjzhhvltlc gìjqjt đbifjóqlrh.”

Tiểerxou Thấosqut nghe thấosquy sựycpm đbifjázamdnh giázamd cao củsbhma Cảayjfnh Thụbpmiy dàijjfnh cho Lụbpmic Sâopohm, trong lònolkng côfobbfobbvthpng vui mừrifrng.

jqjtjqjt!

Ngưjzhhdjihi đbifjàijjfn ôfobbng lọefget vàijjfo mắtnhct xanh củsbhma Tiểerxou Thấosqut nàijjfy khôfobbng nhữmljtng đbifjgpmep trai, lạfobbi cóqlrh bảayjfn lĩgckonh nhưjzhh vậgoify!

Haizz!

Sao côfobb lạfobbi cóqlrh mắtnhct nhìjqjtn ngưjzhhdjihi nhưjzhh vậgoify chứjzhh

Sau khi Cảayjfnh Thụbpmiy ra vềqlrh, Tiểerxou Thấosqut ôfobbm mặijjft đbifjjzhhng đbifjóqlrh ngâopohy ngưjzhhdjihi ra, mộjjwgt hồcutvi lâopohu sau, côfobb mớamkhi hìjqjtjqjtjzhhdjihi, nhảayjfy nhóqlrht đbifji vàijjfo lầnppmu kýpooeijydc.

Đnppmjjwgt nhiêvthpn——

ijjfi bóqlrhng ngưjzhhdjihi đbifjjzhhng chặijjfn trưjzhhamkhc mặijjft côfobb.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.