Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 611 :

    trước sau   
An Nhiêdgnnn nhìhoajn thấmocby Mộaqvo Bạkkkpch, nụhocuhocuqufui trêdgnnn mặognzt từdoqq từdoqq tan biếolufn, cômoqehocuqufui lạkkkpnh nhạkkkpt nhìhoajn vàpyado Tômoqe Tốcmeg, “Mộaqvo Bạkkkpch anh ấmocby khẳxweeng đvkutjoponh làpyad lo lắhoajng tômoqei sẽognzvvhai nhữsocmng lờqufui tổxween thưhocuơolufng cômoqe, cômoqe xem anh ấmocby đvkutếolufn vộaqvoi vàpyadng lắhoajm kìhoaja!”

moqe Tốcmeg thởykpopyadi, “Cômoqe tạkkkpi sao khômoqeng đvkuthsdgn làpyad anh ấmocby đvkutang lo cho cômoqe?”

Lo cho cômoqe?

pyadm sao cóvvha thểknke đvkutưhocumocbc!

Mộaqvo Bạkkkpch đvkuti đvkutếolufn bêdgnnn cạkkkpnh hai ngưhocuqufui, nhìhoajn lêdgnnn sắhoajc mặognzt củqgmma Tômoqe Tốcmeg trưhocugzsgc, lạkkkpi nhìhoajn sang sắhoajc mặognzt củqgmma An Nhiêdgnnn, chỉknkepyad mộaqvot cửdoqq đvkutaqvong nho nhỏlitj nhưhocu thếoluf, lọvjnwt vàpyado trong mắhoajt An Nhiêdgnnn đvkutãnzulhocuơolufng đvkutưhocuơolufng khômoqeng mấmocby dễkybg chịjopou rồpyadi!

moqe sớgzsgm nêdgnnn biếoluft đvkutưhocumocbc!


Chỉknke cầknxfn cômoqeykpodgnnn Tômoqe Tốcmeg, áhsdgnh mắhoajt đvkutknxfu tiêdgnnn củqgmma Mộaqvo Bạkkkpch nhấmocbt đvkutjoponh sẽognzhocugzsgng lêdgnnn ngưhocuqufui Tômoqe Tốcmeg.

An Nhiêdgnnn thu lạkkkpi cảkxwsm xúqgmmc trêdgnnn mặognzt, nâpbpzng châpbpzn đvkutknxfm củqgmma bộaqvo đvkutknxfm lêdgnnn, lạkkkpnh nhạkkkpt nhìhoajn vàpyado Mộaqvo Bạkkkpch, giốcmegng nhưhocu đvkutang nhìhoajn mộaqvot ngưhocuqufui lạkkkp vậmsmhy, “Hai ngưhocuqufui nóvvhai chuyệhvvcn đvkuti, em đvkuti dạkkkpo mộaqvot láhsdgt.”

moqe Tốcmeg nháhsdgy mắhoajt liêdgnnn tụhocuc vớgzsgi Mộaqvo Bạkkkpch!

Mộaqvo Bạkkkpch thấmocby Tômoqe Tốcmeg khômoqeng sao, lúqgmmc1nàpyady mớgzsgi bưhocugzsgc nhanh đvkutuổxweei theo An Nhiêdgnnn.

Mộaqvo Bạkkkpch nắhoajm lấmocby cáhsdgnh tay củqgmma An Nhiêdgnnn, vẻaqvo mặognzt bấmocbt lựlitjc, “An Nhiêdgnnn, hai chúqgmmng ta đvkutdoqqng cãnzuli nhau nữsocma đvkutưhocumocbc khômoqeng, hai chúqgmmng ta cũqgmmng nhau sốcmegng mộaqvot cuộaqvoc sốcmegng tốcmegt, sau nàpyady chỉknkevvha hai chúqgmmng ta thômoqei, nhưhocu vậmsmhy vẫtucsn khômoqeng đvkutưhocumocbc sao?”

An Nhiêdgnnn khômoqeng muốcmegn cãnzuli nhau vớgzsgi anh, cưhocuqufui nhẹnnbhvvhai, “Chỉknkevvha hai chúqgmmng ta thômoqei? Vậmsmhy trong lòsihfng anh cũqgmmng chỉknkevvhahoajnh em phảkxwsi khômoqeng?”

Mộaqvo Bạkkkpch im lặognzng khômoqeng nóvvhai.

An Nhiêdgnnn cưhocuqufui đvkuthoajng, “Xem! Anh ngay cảkxws gạkkkpt em cũqgmmng khômoqeng làpyadm đvkutưhocumocbc! Kếoluft hômoqen thờqufui gian lâpbpzu đvkutếolufn vậmsmhy, chẳxweeng sợmocb... chẳxweeng sợmocb anh gạkkkpt em cũqgmmng đvkutưhocumocbc, nhưhocung anh chưhocua từdoqqng làpyadm nhưhocu thếoluf, anh khiếolufn em biếoluft đvkutưhocumocbc rõsiilpyadng trong lòsihfng anh còsihfn cóvvha ngưhocuqufui phụhocu nữsocm kháhsdgc, hơolufn nữsocma anh mãnzuli mãnzuli sẽognz khômoqeng quêdgnnn đvkutưhocumocbc cômoqemocby! Mộaqvo Bạkkkpch, nếolufu nhưhocu trong lòsihfng anh khômoqeng từdoqq bỏlitjmoqemocby đvkutưhocumocbc, vậmsmhy anh tạkkkpi sao lạkkkpi còsihfn theo đvkutuổxweei em, khômoqeng lẽognz đvkutàpyadn ômoqeng nàpyado cũqgmmng nhưhocu thếoluf? Tìhoajnh yêdgnnu vàpyadmoqen nhâpbpzn cóvvha thểknke chia cắhoajt đvkutưhocumocbc sao!”

“An Nhiêdgnnn...”

“Em khômoqeng làpyadm1đvkutưhocumocbc! Em đvkutúqgmmng thậmsmht khômoqeng làpyadm đvkutưhocumocbc! Tìhoajnh yêdgnnu vàpyadmoqen nhâpbpzn củqgmma em khômoqeng thểknkepyado chia cắhoajt đvkutưhocumocbc! Nếolufu nhưhocu anh khômoqeng cho em tìhoajnh yêdgnnu đvkutưhocumocbc, vậmsmhy chúqgmmng ta ngay cảkxwsmoqen nhâpbpzn cũqgmmng khômoqeng cầknxfn phảkxwsi cóvvha nữsocma! Mộaqvo Bạkkkpch, anh nêdgnnn biếoluft chắhoajc, nhữsocmng lờqufui em vừdoqqa nóvvhai đvkuthptdu thậmsmht cảkxws, em nóvvhai qua làpyad sẽognz ly hômoqen vậmsmhy sẽognz hạkkkp quyếoluft tâpbpzm phảkxwsi rờqufui xa anh! Lầknxfn trưhocugzsgc anh đvkuti nưhocugzsgc Anh tìhoajm em, lýikab do màpyad em theo anh vềhptd, khômoqeng phảkxwsi làpyad muốcmegn cho anh cơoluf hộaqvoi đvkutknkepyadm lạkkkpi từdoqq đvkutknxfu, màpyadpyad muốcmegn sau khi vềhptdhocugzsgc, em cùruoung ngưhocuqufui màpyad anh yêdgnnu ởykporuoung mộaqvot nơolufi, đvkutknke anh hiểknkeu rõsiil đvkutưhocumocbc, trọvjnwng lưhocumocbng giữsocma em vàpyadmoqemocby trong lòsihfng anh! Bâpbpzy giờqufu, em cũqgmmng thấmocby rõsiil hếoluft rồpyadi, anh đvkutdoqqng nóvvhai nữsocma, anh vẫtucsn chưhocua thấmocby rõsiilpyadng!”

“An Nhiêdgnnn, anh xin lỗehjui...”

Ba chữsocmpyad anh cho cômoqe từdoqq đvkutóvvha đvkutếolufn giờqufu đvkuthptdu làpyad anh xin lỗehjui, mãnzuli mãnzuli khômoqeng thểknke thay đvkutxweei thàpyadnh “anh yêdgnnu em”!

An Nhiêdgnnn đvkutãnzul nhìhoajn thômoqeng suốcmegt, cômoqe nhẹnnbh nhàpyadng đvkuthkqky tay củqgmma Mộaqvo Bạkkkpch đvkutang nắhoajm5cáhsdgnh tay củqgmma cômoqe ra, “Mộaqvo Bạkkkpch, buômoqeng tay đvkuti!’


“Em bâpbpzy giờqufu... đvkutúqgmmng thậmsmht hạkkkp quyếoluft tâpbpzm muốcmegn rờqufui xa anh rồpyadi?”

An Nhiêdgnnn nhắhoajm mắhoajt lạkkkpi, che đvkuti tròsihfng mắhoajt đvkutlitj hoe củqgmma mìhoajnh, “Đtnlqúqgmmng vậmsmhy! Ởvmysdgnnn anh... đvkutúqgmmng thậmsmht làpyad rấmocbt đvkutau khổxwee, cho nêdgnnn Mộaqvo Bạkkkpch, coi nhưhocupyad em cầknxfu xin anh, tha cho em mộaqvot con đvkutưhocuqufung sốcmegng đvkuti! Đtnlqcmeg kịjopo sẽognz khiếolufn cho ngưhocuqufui phụhocu nữsocm mấmocbt đvkuti lýikab tríehju, em khômoqeng muốcmegn trởykpo thàpyadnh nhưhocu thếoluf đvkutóvvha, cho nêdgnnn, buômoqeng tay đvkuti, bâpbpzy giờqufu buômoqeng tay, đvkutcmegi vớgzsgi hai chúqgmmng ta đvkuthptdu tốcmegt cảkxws! Sau nàpyady anh cóvvha thểknke thoảkxwsi máhsdgi đvkuti yêdgnnu thầknxfm ngưhocuqufui anh yêdgnnu, còsihfn em... em sẽognz vềhptdhocugzsgc Anh, vềhptd đvkutếolufn bêdgnnn cạkkkpnh ba mẹnnbh, em sẽognzykpodgnnn đvkutóvvha từdoqq từdoqqhocuvkutng thưhocuơolufng, em tin rằhkqkng... cũqgmmng cóvvha mộaqvot ngàpyady em sẽognz quêdgnnn đvkutưhocumocbc anh.”

Tha cho cômoqe mộaqvot con đvkutưhocuqufung sốcmegng...

vmysdgnnn anh thìhoaj ra đvkutcmegi vớgzsgi cômoqe lạkkkpi đvkutau khổxwee đvkutếolufn nhưhocu vậmsmhy!

Mộaqvo Bạkkkpch nhìhoajn thấmocby khuômoqen mặognzt nhỏlitj nhắhoajn củqgmma cômoqe, hìhoajnh nhưhocu... từdoqq sau khi vềhptdhocugzsgc, anh khômoqeng còsihfn nhìhoajn thấmocby trêdgnnn mặognzt cômoqe xuấmocbt hiệhvvcn qua nụhocuhocuqufui nàpyado, cho2dùruoupyadhocuqufui cũqgmmng làpyad kiểknkeu nụhocuhocuqufui nhạkkkpt nhòsihfa, giốcmegng nhưhocupyad mộaqvot cơolufn gióvvhavvha thểknke thổxweei tan đvkutưhocumocbc vậmsmhy, Mộaqvo Bạkkkpch đvkutaqvot nhiêdgnnn cóvvha chúqgmmt hoàpyadi niệhvvcm đvkutếolufn An Nhiêdgnnn phóvvhang khoáhsdgng bưhocugzsgng bỉknkenh trưhocugzsgc kia, lúqgmmc cưhocuqufui hai tay chốcmegng hômoqeng, ha ha cưhocuqufui lớgzsgn tiếolufng, lúqgmmc cưhocuqufui rấmocbt dễkybgpyadng ảkxwsnh hưhocuykpong nhữsocmng ngưhocuqufui xung quanh.

pyadpbpzy giờqufu, cômoqe vềhptdhocugzsgc chỉknke trong khoảkxwsng thờqufui gian ngắhoajn nàpyady, khômoqeng nhữsocmng trêdgnnn mặognzt khômoqeng cóvvha nụhocuhocuqufui, ngay cảkxws thâpbpzn hìhoajnh cũqgmmng ốcmegm đvkuti khômoqeng íehjut, trêdgnnn ngưhocuqufui đvkutang mặognzc bộaqvo lễkybg phụhocuc màpyadu hồpyadng, hiệhvvcn lêdgnnn cảkxwsm giáhsdgc trốcmegng rỗehjung, đvkutômoqei máhsdgqgmmng ốcmegm nhiềhptdu đvkuti, hiệhvvcn lêdgnnn mộaqvot đvkutômoqei mắhoajt to bấmocbt thưhocuqufung, nếolufu nhưhocu khômoqeng phảkxwsi đvkutãnzul trang đvkutiểknkem rồpyadi, sắhoajc mặognzt củqgmma cômoqeqgmmc nàpyady chắhoajc chắhoajn sẽognzpyadng trắhoajng bệhvvcch vômoqe huyếoluft.

Mộaqvo Bạkkkpch tựlitj hỏlitji lòsihfng mìhoajnh!

Anh rốcmegt cuộaqvoc vẫtucsn muốcmegn hãnzulm hạkkkpi mộaqvot ngưhocuqufui con gáhsdgi tốcmegt đvkutnnbhp nàpyady đvkutếolufn nhưhocu thếolufpyado mớgzsgi thômoqei?

Nhưhocung, tạkkkpi sao chỉknke cầknxfn nghĩnnbh đvkutếolufn An Nhiêdgnnn từdoqqqgmmc nàpyady sẽognz từdoqq cuộaqvoc đvkutqufui anh biếolufn mấmocbt, trong lòsihfng anh lạkkkpi cảkxwsm giáhsdgc nhứsocmc nhốcmegi đvkutau đvkutgzsgn9đvkutếolufn thếoluf!

Mộaqvo Bạkkkpch từdoqqng chúqgmmt mộaqvot buômoqeng tay An Nhiêdgnnn ra.

Trong lòsihfng An Nhiêdgnnn cũqgmmng thuậmsmhn theo đvkutaqvong táhsdgc buômoqeng tay củqgmma anh, từdoqq từdoqq lắhoajng chìhoajm xuốcmegng.

Sớgzsgm đvkutãnzul biếoluft đvkutưhocumocbc kếoluft cụhocuc nhưhocu thếolufpyady...

Tuy rằhkqkng rõsiilpyadng biếoluft đvkutưhocumocbc, trong lòsihfng tạkkkpi sao vẫtucsn cảkxwsm thấmocby đvkutau thếoluf!


“An Nhiêdgnnn... anh xin lỗehjui, ba năabslm mấmocby nàpyady... làpyad anh đvkutãnzulpyadm lãnzulng phíehju thờqufui gian em.”

An Nhiêdgnnn nhếolufch nhếolufch mégzsgp miệhvvcng.

“Anh khômoqeng biếoluft làpyad em ởykpodgnnn anh lạkkkpi đvkutau khổxwee đvkutếolufn nhưhocu vậmsmhy... làpyad tháhsdgi đvkutaqvo củqgmma anh mậmsmhp mờqufu khômoqeng rõsiil, cho nêdgnnn khiếolufn em hiểknkeu lầknxfm sâpbpzu sắhoajc nhưhocu vậmsmhy, nóvvhai thẳxweeng ra, làpyad anh xin lỗehjui em.”

“Cóvvha thểknkepyado đvkutdoqqng nóvvhai lờqufui xin lỗehjui nữsocma đvkutưhocumocbc khômoqeng, ba năabslm nay hơolufn em nghe đvkutqgmm rồpyadi.”

Mộaqvo Bạkkkpch ngâpbpzy ngưhocuqufui!

Thìhoaj ra anh đvkutãnzulvvhai qua nhiềhptdu lờqufui xin lỗehjui đvkutếolufn thếoluf!

Mộaqvo Bạkkkpch cưhocuqufui đvkuthoajng!

Tạkkkpi vìhoaj anh pháhsdgt hiệhvvcn, anh đvkutúqgmmng thậmsmht rấmocbt cóvvha lỗehjui vớgzsgi An Nhiêdgnnn, ngoàpyadi câpbpzu xin lỗehjui ra khômoqeng ngờqufu anh cũqgmmng khômoqeng biếoluft nêdgnnn nóvvhai nhữsocmng gìhoaj.

“An Nhiêdgnnn, bấmocbt kếoluf nhưhocu thếolufpyado, cùruoung anh tham gia hếoluft hômoqen lễkybgmoqem nay đvkutưhocumocbc khômoqeng?”

An Nhiêdgnnn pháhsdgt hiệhvvcn, cômoqe1khômoqeng tàpyadi nàpyado từdoqq chốcmegi đvkutưhocumocbc yêdgnnu cầknxfu cầknxfu củqgmma Mộaqvo Bạkkkpch, cômoqe gậmsmht đvkutknxfu, “Đtnlqưhocumocbc!”

Mộaqvo Bạkkkpch đvkutưhocua tay, tay củqgmma An Nhiêdgnnn vẫtucsn đvkutknke trong lòsihfng bàpyadn tay củqgmma cômoqe, Mộaqvo Bạkkkpch đvkutưhocua tay cầknxfm lấmocby tay An Nhiêdgnnn khoáhsdgc lêdgnnn cáhsdgnh tay anh, lúqgmmc nàpyady nhạkkkpc tiếolufn hàpyadnh hômoqen lễkybg đvkutãnzul bắhoajt đvkutknxfu vang lêdgnnn, An Nhiêdgnnn cóvvha chúqgmmt hoang mang, giốcmegng nhưhocumoqem nay làpyadmoqen lễkybg củqgmma cômoqe vớgzsgi Mộaqvo Bạkkkpch vậmsmhy.

“Vẫtucsn nêdgnnn nóvvhai vớgzsgi em mộaqvot câpbpzu anh xin lỗehjui em, mộaqvot bữsocma tiệhvvcc hômoqen lễkybgqgmmng khômoqeng thểknke cho em.”

“Nhưhocu vậmsmhy cũqgmmng tốcmegt... lúqgmmc ởykpodgnnn nhau khômoqeng ai biếoluft, lúqgmmc chia tay cũqgmmng khômoqeng ai biếoluft.”


Mộaqvo Bạkkkpch trong lòsihfng càpyadng nhứsocmc đvkutếolufn lợmocbi hạkkkpi!

An Nhiêdgnnn đvkutaqvot nhiêdgnnn hỏlitji, “Mộaqvo Bạkkkpch, em vớgzsgi Tômoqe Tốcmeg, đvkutúqgmmng làpyad rấmocbt giốcmegng sao?”

Giốcmegng đvkutếolufn khiếolufn anh ba năabslm nay chưhocua từdoqqng nhẫtucsn tâpbpzm từdoqq chốcmegi qua cômoqe.

“Khômoqeng! Thậmsmht ra hai ngưhocuqufui khômoqeng giốcmegng chúqgmmt nàpyado!”

qgmmc thuởykpo ban đvkutknxfu, anh đvkutíehjuch thựlitjc cảkxwsm thấmocby An Nhiêdgnnn vàpyadmoqe Tốcmegvvha chúqgmmt giốcmegng nhau, nhưhocung lúqgmmc ởykpodgnnn nhau anh mớgzsgi hiểknkeu rõsiil, hai ngưhocuqufui họvjnwpyad hai cáhsdg thểknke đvkutaqvoc lậmsmhp nhau, Tômoqe Tốcmegdgnnn tĩnnbhnh dịjopou dàpyadng, tíehjunh củqgmma An Nhiêdgnnn đvkutanh đvkutáhsdg nồpyadng nhiệhvvct, căabsln bảkxwsn làpyad khômoqeng cùruoung mộaqvot loạkkkpi ngưhocuqufui.

Anh cũqgmmng khômoqeng biếoluft bảkxwsn thâpbpzn anh suy nghĩnnbh nhưhocu thếolufpyado, cùruoung An Nhiêdgnnn cóvvha thểknke trảkxwsi qua ba năabslm mấmocby!

vvha thểknke...

Bảkxwsn thâpbpzn anh cũqgmmng bịjopoehjunh nồpyadng nhiệhvvct củqgmma An Nhiêdgnnn ảkxwsnh hưhocuykpong rồpyadi, cho nêdgnnn mớgzsgi khômoqeng cảkxwsm thấmocby cômoqe đvkutaqvoc!

pyad anh còsihfn tưhocuykpong rằhkqkng An Nhiêdgnnn cóvvha thếoluf cứsocm nhưhocu thếolufkxwsnh hưhocuykpong anh.

Nhưhocung bâpbpzy giờqufu anh mớgzsgi pháhsdgt hiệhvvcn, anh khômoqeng ngờqufu đvkutem mộaqvot cômoqehsdgi nồpyadng nhiệhvvct nhưhocu vậmsmhy, đvkuthkqky vàpyado đvkutjopoa ngụhocuc, trởykpo thàpyadnh ngưhocuqufui nhưhocu anh vậmsmhy màpyad tồpyadn tạkkkpi.

Mộaqvo Bạkkkpch thởykpopyadi, “An Nhiêdgnnn...”

“Đtnlqdoqqng nóvvhai lờqufui xin lỗehjui em nữsocma.”

“Lờqufui xin lỗehjui cóvvha nhiềhptdu đvkutếolufn mấmocby cũqgmmng khômoqeng thểknkeruou đvkuthoajp đvkutưhocumocbc nhữsocmng lỗehjui lầknxfm củqgmma anh... An Nhiêdgnnn, anh hứsocma vớgzsgi em, hômoqem nay sau khi hômoqen lễkybg kếoluft thúqgmmc, anh...” Mộaqvo Bạkkkpch khổxwee cựlitjc, nóvvhai ra từdoqqng chữsocm từdoqqng câpbpzu mộaqvot, “Lúqgmmc hômoqen lễkybg kếoluft thúqgmmc, anh... trảkxws em... tựlitj do!”

hocugzsgc mắhoajt củqgmma An Nhiêdgnnn “xoạkkkpt” mộaqvot cáhsdgi rơolufi xuốcmegng, nghẹnnbhn ngàpyado nóvvhai, “Đtnlqưhocumocbc!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.