“Nhung Nhung, bảo tài xêziba ́ dưabec ̀ng xe ơwhan ̉ phía trưabec ơwhan ́c.” Thâwqhb ́y côabec rơwhan i nưabec ơwhan ́c măklqk ́t, Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng theo bản năklqk ng muôabec ́n vưabec ơwhan n tay lau nưabec ơwhan ́c măklqk ́t cho côabec . Nhưabec ng rõ ràng anh nhìn thâwqhb ́y côabec , lại khôabec ng thêziba ̉ chạm đnhzb êziba ́n côabec , loại cảm giác này râwqhb ́t khôabec ng tôabec ́t.
“Chú tài xêziba ́, phiêziba ̀n chú dưabec ̀ng xe ơwhan ̉ bêziba n lêziba ̀ đnhzb ăklqk ̀ng trưabec ơwhan ́c, con sẽ xuôabec ́ng xe ơwhan ̉ đnhzb ó.” Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung khôabec ng đnhzb ơwhan ̣i đnhzb ưabec ơwhan ̣c mà nói.
Côabec thâwqhb ̣t muôabec ́n nhào vào cái ôabec m âwqhb ́m áp của anh Liêziba ̣t, vôabec cùng muôabec ́n, khôabec ng thêziba ̉ đnhzb ơwhan ̣i đnhzb ưabec ơwhan ̣c dù chỉ là môabec ̣t giâwqhb y nưabec ̃a.
Tài xêziba ́ nhanh chóng đnhzb ôabec ̃ xe bêziba n đnhzb ưabec ơwhan ̀ng, Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung xuôabec ́ng xe. Xe của anh Liêziba ̣t cũng đnhzb ã đnhzb êziba ́n, côabec nhanh chóng bưabec ơwhan ́c lêziba n xe anh, chui vào lòng anh: “Anh Liêziba ̣t!”
Có anh Liêziba ̣t thâwqhb ̣t là tôabec ́t. Nôabec ̃i khiêziba ́p sơwhan ̣ lúc nãy khi phải đnhzb ôabec ́i măklqk ̣t vơwhan ́i Trâwqhb ̀n Dâwqhb ̣n Trạch, vào lúc này hoàn toàn biêziba ́n mâwqhb ́t. Côabec vâwqhb ̃n luôabec n biêziba ́t, anh Liêziba ̣t của côabec có thêziba ̉ mang lại cho côabec cảm giác an toàn sâwqhb u săklqk ́c.
“Nhung Nhung, đnhzb ưabec ̀ng sơwhan ̣!” Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng vâwqhb ̃n giôabec ́ng nhưabec trưabec ơwhan ́c vâwqhb ̣y, vôabec ̃ lưabec ng côabec , nhẹ nhàng an ủi côabec .
“Anh Liêziba ̣t, sao anh cũng ơwhan ̉ đnhzb âwqhb y vâwqhb ̣y?” Côabec dụi dụi vào ngưabec ̣c anh, nhẹ giọng hỏi.
“Có viêziba ̣c đnhzb i ngang đnhzb âwqhb y, vưabec ̀a hay nhìn thâwqhb ́y em.” Thâwqhb ̣t ra là do anh nghe nói ba của Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung phải vêziba ̀ New York, nêziba n mơwhan ́i côabec ́ ý chạy tơwhan ́i.
Nhưabec ng vì ba côabec khôabec ng muôabec ́n găklqk ̣p anh, nêziba n anh mơwhan ́i khôabec ng xuâwqhb ́t hiêziba ̣n, thâwqhb ́y côabec tưabec ̀ sâwqhb n bay chạy đnhzb i, anh liêziba ̀n đnhzb uôabec ̉i theo sát phía sau.
“Ha ha... Anh Liêziba ̣t, anh nhâwqhb ́t đnhzb ịnh là do ôabec ng trơwhan ̀i phái xuôabec ́ng bảo vêziba ̣ em, luôabec n xuâwqhb ́t hiêziba ̣n vào lúc em câwqhb ̀n nhâwqhb ́t.” Anh nói là trùng hơwhan ̣p, Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung đnhzb ưabec ơwhan ng nhiêziba n sẽ khôabec ng nghi ngơwhan ̀.
“Ưjajt ̀.” Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng ôabec m côabec chăklqk ̣t hơwhan n.
Phanh...
Đutvy ôabec ̣t nhiêziba n, môabec ̣t tiêziba ́ng vang thâwqhb ̣t lơwhan ́n, lôabec ́p xe nôabec ̉ tung, xe lăklqk ́c lưabec thâwqhb ̣t mạnh môabec ̣t cái, đnhzb âwqhb ̣p vêziba ̀ phía bêziba n phải.
Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung còn chưabec a biêziba ́t chuyêziba ̣n gì xảy ra, gâwqhb ̀n nhưabec ngay lâwqhb ̣p tưabec ́c, Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng đnhzb ã ôabec m chăklqk ̣t côabec vào lòng, anh dùng cả ngưabec ơwhan ̀i mình bao chăklqk ̣t lâwqhb ́y côabec , đnhzb êziba ̉ côabec năklqk ̀m gọn giưabec ̃a lôabec ̀ng ngưabec ̣c anh vơwhan ́i ghêziba ́ xe.
Cả cơwhan thêziba ̉ côabec đnhzb ưabec ơwhan ̣c anh bao bọc, côabec khôabec ng thêziba ̉ giãy dụa, cũng khôabec ng thêziba ̉ nhìn cho rõ xem chuyêziba ̣n gì đnhzb ang xảy ra. Chỉ có thêziba ̉ cảm thâwqhb ́y chiêziba ́c xe nhưabec con ngưabec ̣a hoang thoát dâwqhb y cưabec ơwhan ng, mạnh mẽ lao tơwhan ́i, khiêziba ́n thâwqhb n thêziba ̉ côabec suýt ngã mâwqhb ́y lâwqhb ̀n.
Côabec đnhzb ưabec ơwhan ̣c anh Liêziba ̣t che chơwhan ̉ nhưabec vâwqhb ̣y mà còn có thêziba ̉ cảm nhâwqhb ̣n đnhzb ưabec ơwhan ̣c tác đnhzb ôabec ̣ng mạnh của lưabec ̣c, vâwqhb ̣y anh Liêziba ̣t đnhzb ang che chơwhan ̉ cho côabec thì thêziba ́ nào?
Anh sao rôabec ̀i?
Nghĩ tơwhan ́i chuyêziba ̣n này, Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung cưabec ̣c kỳ muôabec ́n quay ngưabec ơwhan ̀i lại che cho anh Liêziba ̣t. Nhưabec ng côabec biêziba ́t rõ, lúc này mà lôabec ̣n xôabec ̣n, râwqhb ́t có thêziba ̉ khôabec ng nhưabec ̃ng khôabec ng giúp đnhzb ưabec ơwhan ̣c anh Liêziba ̣t mà còn khiêziba ́n cả hai cùng bị thưabec ơwhan ng.
Cho nêziba n côabec khôabec ng thêziba ̉ lôabec ̣n xôabec ̣n, chỉ đnhzb ành căklqk ́n răklqk ng ngưabec ̀ng thơwhan ̉, câwqhb ̀u nguyêziba ̣n cho anh Liêziba ̣t đnhzb ưabec ̀ng xảy ra chuyêziba ̣n gì.
Hôabec ̀i lâwqhb u sau, xe mơwhan ́i châwqhb ̣m rãi dưabec ̀ng lại, nhưabec ng lôabec ̀ng ngưabec ̣c đnhzb ang che chơwhan ̉ Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung vâwqhb ̃n còn áp sát lêziba n ngưabec ơwhan ̀i côabec .
Vài giâwqhb y sau, dưabec ơwhan ̀ng nhưabec là sau khi đnhzb ã chăklqk ́c chăklqk ́n chiêziba ́c xe sẽ khôabec ng xảy ra chuyêziba ̣n nưabec ̃a, lôabec ̀ng ngưabec ̣c ơwhan ̉ trêziba n ngưabec ơwhan ̀i côabec mơwhan ́i châwqhb ̀m châwqhb ̣m rơwhan ̀i khỏi.
“Anh Liêziba ̣t, anh có sao khôabec ng?” Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung muôabec ́n ngôabec ̀i dâwqhb ̣y, nhưabec ng lại bị Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng ôabec m chăklqk ̣t, anh nói: “Nhung Nhung, khôabec ng có chuyêziba ̣n gì đnhzb âwqhb u, đnhzb ưabec ̀ng sơwhan ̣.”
“Anh Liêziba ̣t, em khôabec ng sơwhan ̣. Anh có sao khôabec ng?” Có lẽ là vì có anh Liêziba ̣t bêziba n cạnh, nêziba n cho dù xảy ra chuyêziba ̣n nguy hiêziba ̉m nhưabec vâwqhb ̣y côabec cũng khôabec ng sơwhan ̣ hãi chút nào. Khôabec ng đnhzb úng, cũng khôabec ng phải khôabec ng sơwhan ̣, côabec sơwhan ̣ anh Liêziba ̣t bị thưabec ơwhan ng.
“Anh khôabec ng sao.” Anh nói. Giọng nói năklqk ̣ng nêziba ̀, vâwqhb ̃n dêziba ̃ nghe nhưabec mọi khi, nhưabec ng lại có môabec ̣t mùi máu tưabec ơwhan i đnhzb âwqhb ̣m đnhzb ăklqk ̣c xôabec ̣c vào mũi Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung.
“Anh Liêziba ̣t...” Trong lúc mơwhan hôabec ̀, Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung chơwhan ̣t nhơwhan ́ tơwhan ́i nhưabec ̃ng chuyêziba ̣n râwqhb ́t nhỏ trưabec ơwhan ́c đnhzb âwqhb y. Lúc anh Liêziba ̣t cưabec ́u côabec ra tưabec ̀ tay kẻ xâwqhb ́u, trêziba n ngưabec ơwhan ̀i côabec môabec ̣t chút thưabec ơwhan ng tôabec ̉n cũng khôabec ng có, mà trêziba n ngưabec ơwhan ̀i anh thì đnhzb ã chôabec ̀ng châwqhb ́t vêziba ́t thưabec ơwhan ng lơwhan ́n nhỏ.
Lúc âwqhb ́y, hình nhưabec anh cũng nói vơwhan ́i côabec nhưabec vâwqhb ̣y, nói anh khôabec ng sao. Anh rõ ràng đnhzb ang chảy máu, sao lại khôabec ng sao đnhzb ưabec ơwhan ̣c chưabec ́?
“Anh Liêziba ̣t, anh đnhzb ưabec ̀ng gạt em nhưabec vâwqhb ̣y chưabec ́? Em khôabec ng sơwhan ̣ hãi, em chỉ lo lăklqk ́ng cho anh thôabec i.” Côabec đnhzb áng thưabec ơwhan ng nói.
“Môabec ̣t ngưabec ơwhan ̀i đnhzb àn ôabec ng nhưabec anh, bị thưabec ơwhan ng chảy máu môabec ̣t chút, thì cũng có sao đnhzb âwqhb u?” Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng vuôabec ́t tóc côabec nói.
“Đutvy àn ôabec ng làm băklqk ̀ng săklqk ́t sao? Đutvy àn ôabec ng thì khôabec ng biêziba ́t đnhzb au sao?” Ngưabec ơwhan ̀i đnhzb àn ôabec ng này, sao có thêziba ̉ côabec ́ châwqhb ́p nhưabec vâwqhb ̣y, đnhzb êziba ̉ côabec thâwqhb ́y anh bị thưabec ơwhan ng thì sao chưabec ́?
Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng khôabec ng nhâwqhb ̣n mình bị thưabec ơwhan ng, Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung liêziba ̀n tưabec ̣ mình ra tay cơwhan ̉i đnhzb ôabec ̀ anh. Vưabec ̀a khẽ vưabec ơwhan n tay đnhzb ã sơwhan ̀ thâwqhb ́y lưabec ng anh âwqhb ̉m ưabec ơwhan ́t, dinh dính.
Côabec rút tay lại nhìn, trêziba n tay côabec toàn là máu, máu của anh...
“Nhung Nhung, đnhzb ưabec ̀ng nhìn, khôabec ng sao đnhzb âwqhb u. Vêziba ́t thưabec ơwhan ng nhỏ mà thôabec i, lát nưabec ̃a anh đnhzb êziba ́n bêziba ̣nh viêziba ̣n xưabec ̉ lý môabec ̣t chút là đnhzb ưabec ơwhan ̣c rôabec ̀i.” Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng băklqk ́t lâwqhb ́y tay côabec , khôabec ng cho côabec lôabec ̣n xôabec ̣n nưabec ̃a.
“Sao mà khôabec ng sao đnhzb ưabec ơwhan ̣c? Anh nghĩ em vâwqhb ̃n là đnhzb ưabec ́a trẻ bôabec ́n tuôabec ̉i sao?” Thâwqhb ̣t dêziba ̃ bị ngưabec ơwhan ̀i đnhzb àn ôabec ng này chọc tưabec ́c.
“Ngài Liêziba ̣t, ngài sao rôabec ̀i?” Tài xêziba ́ chính là Hăklqk ́c Đutvy ào – vêziba ̣ sĩ riêziba ng bêziba n cạnh Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng, râwqhb ́t đnhzb ưabec ơwhan ̣c anh tin tưabec ơwhan ̉ng. Trêziba n ngưabec ơwhan ̀i anh ta cũng có vêziba ́t thưabec ơwhan ng, châwqhb n vâwqhb ̃n còn chảy máu, nhưabec ng anh ta lại khôabec ng đnhzb êziba ̉ ý đnhzb êziba ́n bản thâwqhb n mình, vưabec ̀a hôabec ̀i phục tinh thâwqhb ̀n liêziba ̀n xuôabec ́ng xe xem xét tình hình của ôabec ng chủ mình.
“Khôabec ng sao.” Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng nói.
“Thêziba ́ nào gọi là khôabec ng sao?” Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung hung hăklqk ng liêziba ́c Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng: “Chúng ta lâwqhb ̣p tưabec ́c đnhzb ôabec ̉i xe đnhzb i bêziba ̣nh viêziba ̣n, hai ngưabec ơwhan ̀i đnhzb êziba ̀u phải khám cho kỹ càng.”
Hải Đutvy ào: “...”
Côabec nhóc này vâwqhb ̣y mà lại dám lơwhan ́n tiêziba ́ng vơwhan ́i ngài Tôabec ̉ng thôabec ́ng của bọn họ, lá gan thâwqhb ̣t khôabec ng nhỏ.
“Đutvy ưabec ơwhan ̣c, vâwqhb ̣y đnhzb êziba ́n bêziba ̣nh viêziba ̣n tưabec nhâwqhb n đnhzb i.” Hôabec m nay nêziba ́u khôabec ng đnhzb êziba ̉ nhóc con này thâwqhb ́y anh khôabec ng sao, côabec chăklqk ́c chăklqk ́n sẽ khôabec ng yêziba n tâwqhb m.
...
Bêziba ̣nh viêziba ̣n tưabec nhâwqhb n.
Môabec ̣t vêziba ́t thưabec ơwhan ng máu chảy đnhzb âwqhb ̀m đnhzb ìa, chạy dài tưabec ̀ phâwqhb ̀n xưabec ơwhan ng sau lưabec ng Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng đnhzb êziba ́n tâwqhb ̣n xưabec ơwhan ng sưabec ơwhan ̀n, dài khoảng mưabec ơwhan ̀i mi li mét, bác sĩ đnhzb ã bôabec i thuôabec ́c mà máu vâwqhb ̃n khôabec ng ngưabec ̀ng chảy.
Thâwqhb ́y bác sĩ xưabec ̉ lý vêziba ́t thưabec ơwhan ng cho Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng, Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung đnhzb au lòng đnhzb êziba ́n nôabec ̃i trái tim nhưabec chêziba ́t lăklqk ̣ng. Nêziba ́u lúc âwqhb ́y anh khôabec ng phải che chơwhan ̉ cho côabec , trêziba n lưabec ng anh chăklqk ́c hăklqk ̉n đnhzb ã khôabec ng bị rạch môabec ̣t vêziba ́t thưabec ơwhan ng dài nhưabec vâwqhb ̣y.
Côabec quay lưabec ng, lăklqk ̣ng lẽ gạt đnhzb i giọt nưabec ơwhan ́c măklqk ́t đnhzb ang chảy xuôabec ́ng.
Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng: “Khôabec ng sao đnhzb âwqhb u mà.”
Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung trưabec ̀ng măklqk ́t nói: “Anh im miêziba ̣ng! Nói khôabec ng sao môabec ̣t lâwqhb ̀n nưabec ̃a xem, em cho anh biêziba ́t tay!”
Nêziba ́u anh còn dám nói lung tung, côabec hưabec ́a là sẽ khôabec ng bao giơwhan ̀ đnhzb êziba ̉ ý đnhzb êziba ́n anh nưabec ̃a.
Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng ngoan ngoãn ngâwqhb ̣m miêziba ̣ng lại, bảo bôabec ́i Nhung đnhzb áng yêziba u của anh tưabec ̀ khi nào lại trơwhan ̉ nêziba n hung dưabec ̃ nhưabec vâwqhb ̣y, quả nhiêziba n là con gái mưabec ơwhan ̀i tám tuôabec ̉i thì đnhzb ôabec ̉i tính đnhzb ôabec ̉i nêziba ́t mà.
“Bác sĩ, bác nhẹ tay môabec ̣t chút, đnhzb ưabec ̀ng làm cho anh âwqhb ́y đnhzb au.” Trưabec ̀ng măklqk ́t vơwhan ́i Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng, nhưabec ng thái đnhzb ôabec ̣ của Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung đnhzb ôabec ́i vơwhan ́i bác sĩ lại râwqhb ́t tôabec ́t.
“Côabec Trâwqhb ̀n, côabec yêziba n tâwqhb m đnhzb i, khôabec ng sao đnhzb âwqhb u.” Bác sĩ là ngưabec ơwhan ̀i của Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng, đnhzb ưabec ơwhan ng nhiêziba n là sẽ nói giúp anh.
“Vâwqhb ̣y mong bác sĩ xưabec ̉ lý vêziba ́t thưabec ơwhan ng cho anh âwqhb ́y thâwqhb ̣t tôabec ́t.” Bác sĩ đnhzb ã nói nhưabec vâwqhb ̣y, Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung còn có thêziba ̉ nói thêziba m gì nưabec ̃a?
Lúc này, Bùi Huyêziba n Trí vôabec ̣i vã chạy đnhzb êziba ́n. Thâwqhb ́y Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung ơwhan ̉ đnhzb ó, anh ta vôabec thưabec ́c nhíu mày, lại nhìn vêziba ̀ phía Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng: “Ngài Liêziba ̣t, chuyêziba ̣n lúc nãy đnhzb ã đnhzb iêziba ̀u tra xong rôabec ̀i.”
“Nôabec ̉ lôabec ́p xe mà thôabec i, loại chuyêziba ̣n nhỏ nhăklqk ̣t nhưabec vâwqhb ̣y có câwqhb ̀n phải nói vào lúc này khôabec ng?” Thâwqhb ̣t ra Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng cũng biêziba ́t, chuyêziba ̣n này tuyêziba ̣t đnhzb ôabec ́i khôabec ng chỉ đnhzb ơwhan n giản là nôabec ̉ lôabec ́p xe, nhưabec ng anh khôabec ng muôabec ́n Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung biêziba ́t đnhzb ăklqk ̀ng sau chuyêziba ̣n này nguy hiêziba ̉m đnhzb êziba ́n cơwhan ̃ nào.
Chiêziba ́c xe hơwhan i này là xe riêziba ng của anh, trưabec ̀ ngưabec ơwhan ̀i thâwqhb n tín bêziba n cạnh anh ra, ngưabec ơwhan ̀i khác khôabec ng biêziba ́t đnhzb ưabec ơwhan ̣c. Cho nêziba n bình thưabec ơwhan ̀ng lúc anh xưabec ̉ lý viêziba ̣c riêziba ng đnhzb êziba ̀u đnhzb êziba ̉ Hải Đutvy ào cùng lái xe vơwhan ́i anh.
Hôabec m nay vâwqhb ̣y mà lại xảy ra chuyêziba ̣n ngoài ý muôabec ́n, anh thâwqhb ̣t khôabec ng ngơwhan ̀...
“Đutvy ưabec ơwhan ̣c, vâwqhb ̣y có câwqhb ̀n tôabec i đnhzb ưabec a côabec Trâwqhb ̀n vêziba ̀ khôabec ng?” Bùi Huyêziba n Trí chủ đnhzb ôabec ̣ng đnhzb êziba ̀ nghị đnhzb ưabec a Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung vêziba ̀, đnhzb ưabec ơwhan ng nhiêziba n là khôabec ng muôabec ́n côabec tiêziba ́p tục ơwhan ̉ cạnh Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng nưabec ̃a.
Hôabec m nay Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung ơwhan ̉ cạnh anh lại găklqk ̣p phải chuyêziba ̣n nguy hiêziba ̉m nhưabec vâwqhb ̣y, Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng cũng lo lăklqk ́ng nêziba ́u thâwqhb n thiêziba ́t vơwhan ́i côabec quá, sẽ khiêziba ́n cho côabec bị liêziba n lụy mà găklqk ̣p nguy hiêziba ̉m, vì vâwqhb ̣y khẽ gâwqhb ̣t đnhzb âwqhb ̀u: “Anh tưabec ̣ mình đnhzb ưabec a côabec âwqhb ́y trơwhan ̉ vêziba ̀.”
“Anh Liêziba ̣t, em khôabec ng muôabec ́n vêziba ̀.” Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung nói. Anh vâwqhb ̃n còn bị thưabec ơwhan ng mà, làm sao côabec yêziba n tâwqhb m rơwhan ̀i đnhzb i đnhzb ưabec ơwhan ̣c.
“Suỵt, đnhzb ưabec ̀ng nói chuyêziba ̣n, anh kêziba u ngưabec ơwhan ̀i đnhzb ưabec a em vêziba ̀.” Quyêziba ̀n Nam Dưabec ơwhan ng căklqk ́t lơwhan ̀i Trâwqhb ̀n Nhạc Nhung, nhẹ nhàng cưabec ơwhan ̀i vơwhan ́i côabec : “Nhóc con ngôabec ́c, anh Liêziba ̣t của em còn muôabec ́n ơwhan ̉ cạnh em cả đnhzb ơwhan ̀i mà.”
“Chú tài xê
Cô
Tài xê
Có anh Liê
“Nhung Nhung, đ
“Anh Liê
“Có viê
Như
“Ha ha... Anh Liê
“Ư
Phanh...
Đ
Trâ
Cả cơ
Cô
Anh sao rô
Nghĩ tơ
Cho nê
Hô
Vài giâ
“Anh Liê
“Anh Liê
“Anh khô
“Anh Liê
Lúc â
“Anh Liê
“Mô
“Đ
Quyê
Cô
“Nhung Nhung, đ
“Sao mà khô
“Ngài Liê
“Khô
“Thê
Hải Đ
Cô
“Đ
...
Bê
Mô
Thâ
Cô
Quyê
Trâ
Nê
Quyê
“Bác sĩ, bác nhẹ tay mô
“Cô
“Vâ
Lúc này, Bùi Huyê
“Nô
Chiê
Hô
“Đ
Hô
“Anh Liê
“Suỵt, đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.