Trong đccxd ầopxo u Giang Nhung nghĩbqpe , nếefwa u Trầopxo n Việxypm t muốeclc n yêmbbg u đccxd ưujkk ơucnl ng vớxfsd i côifdw thìkmhb cứchgf nóddbz i thẳcnok ng ra đccxd i. Tuy rằehfq ng hàpexj nh đccxd ộehfq ng nhưujkk thếefwa rấmksz t ấmksz u trĩbqpe , nhưujkk ng côifdw vẫcgbe n đccxd ồzjji ng ýmksz yêmbbg u đccxd ưujkk ơucnl ng vớxfsd i anh.
Nhưujkk ng trong đccxd ầopxo u nghĩbqpe làpexj mộehfq t chuyệxypm n, hàpexj nh đccxd ộehfq ng thựpexo c tếefwa lạtgjw i làpexj mộehfq t chuyệxypm n kháptep c, Giang Nhung vẫcgbe n rụadii t rèlfyb lắosiu c đccxd ầopxo u.
“Anh vẫcgbe n đccxd ang lo lắosiu ng em muốeclc n yêmbbg u đccxd ưujkk ơucnl ng màpexj anh lạtgjw i khôifdw ng códdbz thờsrfw i gian bêmbbg n cạtgjw nh em, sẽnaza khiếefwa n em thấmksz t vọtshl ng. Bâzjji y giờsrfw nghe em nóddbz i khôifdw ng muốeclc n thìkmhb anh cũgmva ng yêmbbg n tâzjji m rồzjji i.” Trầopxo n Việxypm t bỏpbde lạtgjw i mộehfq t câzjji u mớxfsd i thảucnl côifdw ra, quay ngưujkk ờsrfw i ung dung thay giàpexj y rồzjji i đccxd i vàpexj o trong thưujkk phòlnyw ng.
Sau đccxd óddbz , làpexj m gìkmhb códdbz sau đccxd óddbz nữddbz a…
Đadii êmbbg ma ma!
Sao códdbz thểchgf bắosiu t nạtgjw t ngưujkk ờsrfw i ta nhưujkk thếefwa chứchgf !
Giang Nhung muốeclc n nhàpexj o đccxd ếefwa n cắosiu n cho anh hai pháptep t, nóddbz i cho anh biếefwa t đccxd ừqttp ng códdbz bắosiu t nạtgjw t ngưujkk ờsrfw i ta nhưujkk thếefwa .
Côifdw khôifdw ng hiểchgf u rốeclc t cuộehfq c têmbbg nTrầopxo n Việxypm t nàpexj y EQ thấmksz p thậffwh t hay chỉhksz làpexj giảucnl vờsrfw thôifdw i đccxd âzjji y? Códdbz nhữddbz ng lújvka c anh nóddbz i mộehfq t câzjji u màpexj khiếefwa n côifdw cảucnl m thấmksz y ấmksz m áptep p vôifdw cùbqpe ng, nhưujkk ng cũgmva ng códdbz lújvka c khiếefwa n côifdw dởpmal khóddbz c dởpmal cưujkk ờsrfw i.
“Gâzjji u gâzjji u gâzjji u…” Mộehfq c Mộehfq c đccxd ãmksz chạtgjw y đccxd ếefwa n đccxd âzjji y mộehfq t lújvka c lâzjji u, nhưujkk ng mẹcnok nóddbz chẳcnok ng chịjvka u đccxd ểchgf ýmksz đccxd ếefwa n nóddbz gìkmhb cảucnl , nóddbz đccxd àpexj nh phảucnl i sủhvxq a đccxd ểchgf thu hújvka t sựpexo chújvka ýmksz .
Giang Nhung lắosiu c hộehfq p quàpexj trêmbbg n tay cốeclc ýmksz trêmbbg u nóddbz : “Đadii âzjji y làpexj quàpexj dìkmhb Thu Ngâzjji n cho mẹcnok đccxd ấmksz y, khôifdw ng phảucnl i đccxd ồzjji ăkmhb n cho Mộehfq c Mộehfq c đccxd âzjji u.”
“Oẳcnok ng oẳcnok ng…” Mộehfq c Mộehfq c đccxd au buồzjji n gàpexj o lêmbbg n.
“Mộehfq c Mộehfq c đccxd ừqttp ng giậffwh n nha.” Giang Nhung xoa đccxd ầopxo u Mộehfq c Mộehfq c, dỗpbde nóddbz nhưujkk đccxd ang dỗpbde mộehfq t đccxd ứchgf a trẻbmsl con: “Con mau đccxd ếefwa n đccxd âzjji y bóddbz c quàpexj vớxfsd i mẹcnok , xem dìkmhb Thu Ngâzjji n củhvxq a con tặosiu ng mẹcnok thứchgf gìkmhb nàpexj o, đccxd ưujkk ợursn c khôifdw ng?”
Hộehfq p quàpexj đccxd ưujkk ợursn c bọtshl c vôifdw cùbqpe ng tinh xảucnl o, Giang Nhung vừqttp a bóddbz c quàpexj vừqttp a nóddbz i: “Mộehfq c Mộehfq c, con đccxd oáptep n xem dìkmhb Thu Ngâzjji n sẽnaza tặosiu ng mẹcnok cáptep i gìkmhb ?”
Từqttp ng lớxfsd p từqttp ng lớxfsd p giấmksz y góddbz i đccxd ưujkk ợursn c bóddbz c ra, sau khi nhìkmhb n thấmksz y thứchgf trong hộehfq p, Giang Nhung giậffwh t mìkmhb nh kinh ngạtgjw c.
Trong hộehfq p quàpexj đccxd ưujkk ợursn c bọtshl c tinh xảucnl o thếefwa nhưujkk ng lạtgjw i làpexj ba-con-sâzjji u, đccxd ủhvxq kiểchgf u dáptep ng, kíursn ch cỡlfyb vàpexj cáptep c mùbqpe i kháptep c nhau…
Giang Nhung tưujkk ởpmal ng rằehfq ng con nhóddbz c Lưujkk ơucnl ng Thu Ngâzjji n đccxd ãmksz quêmbbg n mấmksz t vụadii đccxd óddbz rồzjji i, khôifdw ng ngờsrfw côifdw ấmksz y lạtgjw i mua thậffwh t, lạtgjw i còlnyw n đccxd óddbz ng góddbz i nhưujkk thếefwa nàpexj y nữddbz a chứchgf , hạtgjw i côifdw chẳcnok ng chuẩqjjv n bịjvka tâzjji m lýmksz gìkmhb cảucnl .
Trong họtshl ̂p còn có mọtshl ̂t tơucnl ̀ giâzjji ́y: “Hey cưng, cưujkk ́ thoải mái tạtgjw ̂n hươucnl ̉ng niêmbbg ̀m vui nguyên thủy nhâzjji ́t đccxd i nhé!”
“Giang Nhung...”
Giọng nói trâzjji ̀m thâzjji ́p đccxd âzjji ̀y gơucnl ̣i cảm của Trầopxo n Việxypm t đccxd ọtshl ̂t nhiên vang lên đccxd ăkmhb ̀ng sau lưng cô, khiêmbbg ́n Giang Nhung sơucnl ̣ đccxd êmbbg ́n mưujkk ́c giạtgjw ̂t băkmhb ́n, run tay suýt chút nưujkk ̃a đccxd ánh đccxd ôifdw ̉ họtshl ̂p quà xuôifdw ́ng đccxd âzjji ́t.
Cô vọtshl ̂i vàng ôm họtshl ̂p quà vào lòng giâzjji ́u đccxd i, hoảng hôifdw ́t nói: “Anh có chuyẹcnok ̂n gì nói nhanh lên!” Nêmbbg ́u như bị Trầopxo n Việxypm t nhìn thâzjji ́y cái họtshl ̂p toàn ba con sâu trong tay cô, chăkmhb ́c chăkmhb ́n sẽ đccxd êmbbg ̉ lại âzjji ́n tươucnl ̣ng cô là mọtshl ̂t đccxd ưujkk ́a con gái hư hỏng trong lòng anh.
Cô thạtgjw ̂t sưujkk ̣ muôifdw ́n chung sôifdw ́ng hạtgjw nh phújvka c vơucnl ́i anh nêmbbg n không muôifdw ́n anh có âzjji ́n tươucnl ̣ng xâzjji ́u vêmbbg ̀ mình như thêmbbg ́ này.
“Nêmbbg ́u như em muôifdw ́n yêu đccxd ương, nói vơucnl ́i anh mọtshl ̂t câu, anh sẽ giành thơucnl ̀i gian đccxd êmbbg ̉ ơucnl ̉ bên em.” Trầopxo n Việxypm t bỏ lại câu đccxd ó rồzjji i quay vêmbbg ̀ phòng sáptep ch.
Tưujkk ̀ tưujkk ̀ đccxd ãmksz , tại sao bây giơucnl ̀ lại biếefwa n thành cô muôifdw ́n yêu đccxd ương, mà anh lại ơucnl ̉ thêmbbg ́ bị đccxd ọtshl ̂ng thếefwa nàpexj y?
Giang Nhung lại muôifdw ́n căkmhb ́n ngươucnl ̀i, cô muôifdw ́n xông vào phòng sáptep ch nhâzjji ́c Trầopxo n Việxypm t lên dạy cho anh mọtshl ̂t bài học, nhưng cô không dám.
Giang Nhung cũng không có lòng dạ đccxd âu đccxd êmbbg ̉ quan tâm đccxd êmbbg ́n Trầopxo n Việxypm t nưujkk ̃a, chuyẹcnok ̂n quan trọng nhâzjji ́t hiẹcnok ̂n giơucnl ̀ là làm thêmbbg ́ nào đccxd êmbbg ̉ xưujkk ̉ lý cái thưujkk ́ này.
Cô rón rén trơucnl ̉ vêmbbg ̀ phòng, tìm mọtshl ̂t nơi mình tưujkk ̣ cho là bí mạtgjw ̂t, nhét nhưujkk ̃ng thưujkk ́ đccxd ó vào trong. Vưujkk ̀a giâzjji ́u xong, đccxd iẹcnok ̂n thoại của cô vừqttp a rung vừqttp a đccxd ôifdw ̉ chuông. Giang Nhung liêmbbg ́c nhìn màn hình, thâzjji ́y sôifdw ́ đccxd iẹcnok ̂n thoại này trông quen quen, hình như là của Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n.
Cô đccxd ã nhâzjji ́n mạnh vơucnl ́i Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n không chỉ mọtshl ̂t lâzjji ̀n là đccxd ưujkk ̀ng có quâzjji ́y râzjji ̀y cuọtshl ̂c sôifdw ́ng của cô nưujkk ̃a, nhưng dươucnl ̀ng như Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n không nghe, hôm nay hắosiu n còn sai Lýmksz Cưujkk ờsrfw ng đccxd êmbbg ́n băkmhb ́t cóc cô.
Nêmbbg ́u như không phải Trầopxo n Việxypm t xuâzjji ́t hiẹcnok ̂n kịp thơucnl ̀i thì cô không dám tươucnl ̉ng tươucnl ̣ng sẽ xảy ra hạtgjw ̂u quả thêmbbg ́ nào nưujkk ̃a. May là có Trầopxo n Việxypm t!
Nghĩ mọtshl ̂t lúc, Giang Nhung vâzjji ̃n nghe đccxd iẹcnok ̂n thoại. Vưujkk ̀a mơucnl ́i kêmbbg ́t nôifdw ́i, đccxd âzjji ̀u dây bên kia đccxd ã vang lên giọng nói tràn ngạtgjw ̂p vẻ hôifdw ́i lôifdw ̃i của Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n: “Nhung à, anh phải nói xin lôifdw ̃i vơucnl ́i em! Anh vôifdw ́n không biêmbbg ́t chuyẹcnok ̂n Lýmksz Cưujkk ờsrfw ng làm hôm nay, là do nó tưujkk ̣ ý nghĩ ra cách này đccxd êmbbg ̉ mang em vêmbbg ̀ gạtgjw ̆p anh.”
“Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n, anh không câzjji ̀n xin lôifdw ̃i tôi. Miễtshl n sao sau này anh đccxd ưujkk ̀ng quâzjji ́y râzjji ̀y cuọtshl ̂c sôifdw ́ng của tôi nưujkk ̃a là đccxd ươucnl ̣c.” Thưujkk ̣c ra Giang Nhung chăkmhb ̉ng quan tâm nhiềtyui u đccxd ếefwa n việxypm c có phải là Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n chỉ đccxd ạo Lýmksz Cưujkk ờsrfw ng làm viẹcnok ̂c này không. Cô không muôifdw ́n liên quan gì đccxd êmbbg ́n hắosiu n nưujkk ̃a.
Côifdw không muôifdw ́n nhìn thâzjji ́y cái bản mạtgjw ̆t đccxd ó, không muôifdw ́n vì bản mạtgjw ̆t đccxd ó mà nhơucnl ́ đccxd êmbbg ́n nhưujkk ̃ng chuyẹcnok ̂n không hay trong quá khưujkk ́, càng không muôifdw ́n đccxd êmbbg ̉ Trầopxo n Việxypm t hiêmbbg ̉u nhâzjji ̀m cô.
“Nhung, tuy anh không chỉ đccxd ạo Lýmksz Cưujkk ờsrfw ng làm vạtgjw ̂y nhưng trong tim anh vâzjji ̃n luôn nhơucnl ́ đccxd êmbbg ́n em.” Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n lại băkmhb ́t đccxd âzjji ̀u giơucnl ̉ trò si tình, Giang Nhung nghe thâzjji ́y mà nôifdw ̉i hêmbbg ́t cả da gà.
Cô nói: “Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n, đccxd ủ rôifdw ̀i! Anh đccxd ưujkk ̀ng có làm tôi buôifdw ̀n nôn nưujkk ̃a.”
“Nhung...” Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n ngạtgjw ̂p ngưujkk ̀ng, hỏi vơucnl ́i vẻ thăm dò: “Có phải em quen ngươucnl ̀i đccxd ưujkk ́ng đccxd âzjji ̀u của Thịnh Thiên - Leo Tran không?”
Giang Nhung hưujkk ̀ lạnh: “Leo Tran? Chăkmhb ̉ng qua tôi chỉ là mọtshl ̂t nhân viên nho nhỏ của công ty Sang Tân, sao có thêmbbg ̉ quen biêmbbg ́t vơucnl ́i ngươucnl ̀i đccxd ưujkk ́ng đccxd âzjji ̀u Thịnh Thiên - Leo Tran đccxd ươucnl ̣c chưujkk ́, anh đccxd êmbbg ̀ cao tôi quá rôifdw ̀i đccxd âzjji ́y.”
Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n hỏi ngươucnl ̣c lại: “Em quen Leo Tran thạtgjw ̂t ư?”
Lâzjji ̀n trươucnl ́c Cục trươucnl ̉ng Cục cảucnl nh sáptep t thành phôifdw ́ Giang Băkmhb ́c – Trịjvka nh Thắosiu ng đccxd ích thân đccxd êmbbg ́n đccxd ôifdw ̀n công an đccxd ón Giang Nhung ra. Lâzjji ̀n này lại đccxd íursn ch thân ông ta ra lẹcnok ̂nh truy cưujkk ́u trách nhiẹcnok ̂m hình sưujkk ̣ đccxd ốeclc i vớxfsd i đccxd ám Lýmksz Cưujkk ờsrfw ng.
Vôifdw ́n dĩ chỉ là mọtshl ̂t chuyẹcnok ̂n nhỏ, nhiêmbbg ̀u lăkmhb ́m chỉ xưujkk ̉ lý như tọtshl ̂i hàpexj nh hung nơi công cọtshl ̂ng, hăkmhb ́n chỉ câzjji ̀n gọi mọtshl ̂t cuọtshl ̂c đccxd iẹcnok ̂n thoại làpexj đccxd ám Lýmksz Cưujkk ờsrfw ng sẽ đccxd ươucnl ̣c thả ra ngay, ai ngơucnl ̀ đccxd ọtshl ̂t nhiên lại biêmbbg ́n thành vụ án hình sưujkk ̣ lơucnl ́n như thêmbbg ́.
Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n nghĩ đccxd i nghĩ lại, không sao liêmbbg n tưujkk ởpmal ng đccxd ếefwa n mọtshl ̂t Trầopxo n Việxypm t chăkmhb ̉ng hêmbbg ̀ có thêmbbg ́ lưujkk ̣c hùng hạtgjw ̂u nào sau lưng lại có thêmbbg ̉ chỉ đccxd ạo Trịjvka nh Thắosiu ng.
Hăkmhb ́n sai ngươucnl ̀i âm thâzjji ̀m đccxd iêmbbg ̀u tra, phía cảnh sát đccxd êmbbg ̉ lọtshl ̂ chút tin tưujkk ́c, mà mũi tên lại chỉ thăkmhb ̉ng vêmbbg ̀ phía Leo Tran của Thịnh Thiên.
Tại sao Leo Tran lại nhúng tay vào chuyẹcnok ̂n của Giang Nhung?
Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n suy đccxd i nghĩ lại, sau đccxd ó liên tươucnl ̉ng đccxd êmbbg ́n tin tưujkk ́c Leo Tran là mọtshl ̂t ngươucnl ̀i thích gái đccxd ẹp, vạtgjw ̂y thì râzjji ́t có khả năng têmbbg n Leo Tran bíursn ẩqjjv n kia coi trọng Giang Nhung.
Có khi nào tên Trầopxo n Việxypm t kia đccxd ích thân đccxd ưa vơucnl ̣ mình lên giươucnl ̀ng ngươucnl ̀i khác vì muôifdw ́n nịnh hót Leo Tran khôifdw ng?
Càng nghĩ thêmbbg ́, Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n càng cảm thâzjji ́y râzjji ́t có khả năng. Vôifdw ́n dĩ Giang Nhung nên thuọtshl ̂c vêmbbg ̀ hăkmhb ́n mơucnl ́i đccxd úng, sao hăkmhb ́n có thêmbbg ̉ đccxd êmbbg ̉ thăkmhb ̀ng nhãi con Trầopxo n Việxypm t này hơucnl ́t tay trên đccxd ươucnl ̣c.
Giang Nhung không biêmbbg ́t Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n muôifdw ́n nói gì, cảm thâzjji ́y rấmksz t kỳ lạ: “Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n, anh đccxd ưujkk ̀ng có bịa đccxd ạtgjw ̆t nưujkk ̃a đccxd ươucnl ̣c không, tôi đccxd ã nói râzjji ́t rõ ràng là tôi không biêmbbg ́t quen biêmbbg ́t Leo Tran gì cả.”
Lúc cô nói chuyẹcnok ̂n, Trầopxo n Việxypm t đccxd ang đccxd ịnh đccxd âzjji ̉y cưujkk ̉a vào, đccxd úng lúc nghe thâzjji ́y cô nói hai tưujkk ̀ Leo Tran, tại sao cô lại nhăkmhb ́c đccxd êmbbg ́n Leo Tran? Chăkmhb ̉ng lẽ...
Anh nhìn vêmbbg ̀ phía Giang Nhung, trong măkmhb ́t ánh lên vẻ nghiêmbbg ̀n ngâzjji ̃m.
Bị Trầopxo n Việxypm t băkmhb ́t gạtgjw ̆p đccxd ang nói chuyẹcnok ̂n vơucnl ́i Cùbqpe Mạtgjw nh Chiếefwa n, dù Giang Nhung không làm gì thẹn vơucnl ́i lương tâm nhưng vâzjji ̃n lo Trầopxo n Việxypm t sẽ hiêmbbg ̉u nhâzjji ̀m, nên vọtshl ̂i vã cúp đccxd iẹcnok ̂n thoại, mỉhksz m cưujkk ờsrfw i nhìn vêmbbg ̀ phía anh: “Là Thu Ngâzjji n gọi đccxd iẹcnok ̂n đccxd êmbbg ́n hỏi chúng ta đccxd ã vêmbbg ̀ nhà chưa?”
Giang Nhung giải thích như vạtgjw ̂y, rõ rành rành là giâzjji ́u đccxd âzjji ̀u hởpmal đccxd uôi. Trầopxo n Việxypm t nhìn cô chăm chú liêmbbg ̀n hiêmbbg ̉u ra cô đccxd ang nói chuyẹcnok ̂n vơucnl ́i ai.
Như
“Anh vẫ
Sau đ
Đ
Sao có
Giang Nhung muố
Cô
“Gâ
Giang Nhung lắ
“Oẳ
“Mộ
Hộ
Từ
Trong hộ
Giang Nhung tư
Trong họ
“Giang Nhung...”
Giọng nói trâ
Cô vọ
Cô thạ
“Nê
Tư
Giang Nhung lại muô
Giang Nhung cũng không có lòng dạ đ
Cô rón rén trơ
Cô đ
Nê
Nghĩ mọ
“Cù
Cô
“Nhung, tuy anh không chỉ đ
Cô nói: “Cù
“Nhung...” Cù
Giang Nhung hư
Cù
Lâ
Vô
Cù
Hă
Tại sao Leo Tran lại nhúng tay vào chuyẹ
Cù
Có khi nào tên Trầ
Càng nghĩ thê
Giang Nhung không biê
Lúc cô nói chuyẹ
Anh nhìn vê
Bị Trầ
Giang Nhung giải thích như vạ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.