Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 387 : Không muốn để cho đối phương lo lắng

    trước sau   
Trầpvurn Việrtwmt dùggcrng ngôjhjhn ngữooeu Giang Nhung nghe khôjhjhng hiểmxfju nóqqzci chuyệrtwmn, chắrdhjc chắrdhjn làvpmxqqzc vấuznpn đdhwkspwq, chỉggcrvpmxjhjh khôjhjhng hỏjhjhi ngay trưwxrudqqsc mặowkqt anh màvpmx thôjhjhi.

Nếkbmhu hỏjhjhi ngay trưwxrudqqsc mặowkqt anh, chắrdhjc chắrdhjn sẽiepg khôjhjhng hỏjhjhi đdhwkưwxrudhcpc kếkbmht quảdhcp, nêlqjen côjhjh mớdqqsi nghĩxysb tớdqqsi cálvmqch đdhwki âmxfjm thầpvurm đdhwki hỏjhjhi bálvmqc sĩxysb.

lvmqc sĩxysb mỉggcrm cưwxruuznpi nóqqzci: “Bàvpmx Trầpvurn, bàvpmx đdhwknhffng lo lắrdhjng. Tổdsiqng giálvmqm đdhwkcwkjc Trầpvurn chỉggcrvpmx lo lắrdhjng tìarymnh trạocikng sứpchdc khỏjhjhe củsdpoa ôjhjhng ấuznpy, lo lắrdhjng ôjhjhng ấuznpy sẽiepg ngủsdpolqje nữooeua.”

“Thậtujxt sựwfqd chỉggcrvpmx nhưwxru vậtujxy sao?” Giang Nhung hỏjhjhi ngưwxrudhcpc lạociki.

Nếkbmhu nhưwxru đdhwkúspwqng nhưwxrulvmqc sĩxysb đdhwkãmtetqqzci, Trầpvurn Việrtwmt căjtxrn bảdhcpn khôjhjhng cầpvurn dùggcrng tiếkbmhng Phálvmqp côjhjh nghe khôjhjhng hiểmxfju đdhwkmxfj hỏjhjhi bálvmqc sĩxysb.

“Đemjyúspwqng thếkbmh.” Bálvmqc sĩxysb gậtujxt đdhwkpvuru, thếkbmh nhưwxrung álvmqnh mắrdhjt hơzpvhi lóqqzce lêlqjen.




“Bálvmqc sĩxysb, xin ôjhjhng nóqqzci thậtujxt cho tôjhjhi biếkbmht.” Giang Nhung kiêlqjen đdhwkdhcpnh nóqqzci.

jhjh biếkbmht, muốcwkjn từnhff trong miệrtwmng thủsdpo hạocik củsdpoa Trầpvurn Việrtwmt hỏjhjhi chuyệrtwmn màvpmx anh khôjhjhng muốcwkjn cho côjhjh biếkbmht, quảdhcp thậtujxt còmxfjn khóqqzczpvhn lêlqjen trờuznpi.

jhjh biếkbmht rõgfyrvpmxng hỏjhjhi khôjhjhng đdhwkưwxrudhcpc, nhưwxrung côjhjh vẫjhyen khôjhjhng từnhff bỏjhjh ýfdyi đdhwkdhcpnh, côjhjh bắrdhjt lấuznpy bálvmqc sĩxysb trịdhcp bệrtwmnh chíernynh, miễeehdn cưwxruxuizng muốcwkjn hỏjhjhi cho rõgfyrvpmxng mớdqqsi cóqqzc thểmxfjlqjen tâmxfjm đdhwkưwxrudhcpc.

lvmqc sĩxysb bấuznpt đdhwkrdhjc dĩxysbqqzci: “Bàvpmx Trầpvurn, tổdsiqng giálvmqm đdhwkcwkjc Trầpvurn dùggcrng tiếkbmhng Phálvmqp hỏjhjhi tôjhjhi chíernynh làvpmx khôjhjhng muốcwkjn đdhwkmxfjvpmx lo lắrdhjng cho ôjhjhng ấuznpy. Bàvpmx phảdhcpi thôjhjhng cảdhcpm sựwfqd đdhwkmxfjmxfjm củsdpoa ôjhjhng mớdqqsi phảdhcpi.”

“Cóqqzc phảdhcpi tìarymnh trạocikng bâmxfjy giờuznp củsdpoa anh ấuznpy rấuznpt xấuznpu khôjhjhng?” Bởdsiqi vìarym khôjhjhng biếkbmht Trầpvurn Việrtwmt vàvpmxlvmqc sĩxysb đdhwkang giấuznpu diếkbmhm côjhjhlvmqi gìarym, Giang Nhung lo lắrdhjng ngậtujxp đdhwkpvuru, côjhjh nghĩxysb đdhwkếkbmhn cálvmqc loạociki khảdhcpjtxrng, càvpmxng nghĩxysbvpmxng sợdhcpmteti.

Sợdhcp đdhwkếkbmhn nỗmaezi giọpizqng nóqqzci, cơzpvh thểmxfjarymng bắrdhjt đdhwkpvuru run lẩsjuty bẩsjuty…Nếkbmhu nhưwxru khôjhjhng biếkbmht tìarymnh trạocikng cụnhff thểmxfjjhjh sẽiepg bịdhcp suy nghĩxysb củsdpoa mìarymnh éxqvbp đdhwklqjen.

lvmqc sĩxysb thởdsiqvpmxi mộwbomt tiếkbmhng, nóqqzci: “Virus HDR đdhwkãmtetdsiq trong cơzpvh thểmxfj tổdsiqng giálvmqm đdhwkcwkjc Trầpvurn mộwbomt khoảdhcpng thờuznpi gian, virus đdhwkãmtet lan khắrdhjp cơzpvh thểmxfj, chèscwbn éxqvbp lêlqjen dâmxfjy thầpvurn kinh võgfyrng mạocikc củsdpoa tổdsiqng giálvmqm đdhwkcwkjc Trầpvurn, trưwxrudqqsc mắrdhjt thịdhcp lựwfqdc củsdpoa anh ấuznpy đdhwkãmtet bịdhcpdhcpnh hưwxrudsiqng.”

Nhìarymn thấuznpy Giang Nhung sốcwkjt ruộwbomt, bálvmqc sĩxysb biếkbmht nếkbmhu gạocikt côjhjh chỉggcr sẽiepgvpmxng khiếkbmhn cho côjhjh gấuznpp hơzpvhn, nóqqzci ra rồpizqi thìarymjhjh sẽiepg khôjhjhng suy nghĩxysb lung tung nữooeua, nhưwxru vậtujxy cũarymng khôjhjhng tíernynh làvpmx vi phạocikm ýfdyi củsdpoa Trầpvurn Việrtwmt.

Nghe xong lờuznpi củsdpoa bálvmqc sĩxysb cuốcwkji cùggcrng Giang Nhung cũarymng đdhwkãmtet hiểmxfju rõgfyr.

Chẳyfpgng trálvmqch côjhjh lạociki cảdhcpm thấuznpy álvmqnh mắrdhjt củsdpoa Trầpvurn Việrtwmt khôjhjhng cóqqzc thầpvurn thálvmqi nhưwxru trưwxrudqqsc đdhwkâmxfjy. Thìarym ra thịdhcp lựwfqdc củsdpoa anh đdhwkãmtet bịdhcpdhcpnh hưwxrudsiqng, màvpmx ngưwxruuznpi đdhwkàvpmxn ôjhjhng ngốcwkjc kia lạociki muốcwkjn mộwbomt lầpvurn nữooeua giấuznpu côjhjh.

“Cảdhcpm ơzpvhn ôjhjhng, bálvmqc sĩxysb.” Giang Nhung híernyt sâmxfju mộwbomt hơzpvhi, nóqqzci tiếkbmhp: “Nếkbmhu anh đdhwkãmtet khôjhjhng muốcwkjn đdhwkmxfj cho tôjhjhi biếkbmht, thìarymjhjhi sẽiepg giảdhcp vờuznp khôjhjhng biếkbmht, ôjhjhng cũarymng đdhwknhffng nóqqzci vớdqqsi anh ấuznpy tôjhjhi đdhwkãmtet biếkbmht.”

Trầpvurn Việrtwmt khôjhjhng muốcwkjn đdhwkmxfj cho côjhjh lo lắrdhjng, vậtujxy côjhjh cứpchd giảdhcp vờuznp khôjhjhng biếkbmht, giảdhcp vờuznp khôjhjhng lo lắrdhjng, làvpmxm nhưwxru vậtujxy anh cũarymng sẽiepg khôjhjhng lo lắrdhjng cho côjhjh nữooeua.

Chờuznp sau khi bálvmqc sĩxysb đdhwki rồpizqi, Giang Nhung dựwfqda vàvpmxo bứpchdc tưwxruuznpng bêlqjen ngoàvpmxi phòmxfjng bệrtwmnh, khóqqzcc đdhwkếkbmhn mơzpvh hồpizq, khóqqzcc vìarym cảdhcpm đdhwkwbomng cũarymng làvpmxarym trong lòmxfjng níernyn nhịdhcpn đdhwkếkbmhn hoảdhcpng hốcwkjt.




Trầpvurn Việrtwmt àvpmx Trầpvurn Việrtwmt, Trầpvurn Việrtwmt ngốcwkjc! Trầpvurn Việrtwmt vôjhjhggcrng ngốcwkjc!

Đemjyếkbmhn lúspwqc nàvpmxo thìarym anh mớdqqsi cóqqzc thểmxfj thôjhjhng minh hơzpvhn mộwbomt chúspwqt, đdhwknhffng ngốcwkjc nghếkbmhch vàvpmxarymng đdhwknhffng lo lắrdhjng mọpizqi chuyệrtwmn vìarymjhjh nữooeua đdhwkâmxfjy?

Anh đdhwknhffng quêlqjen anh làvpmx mộwbomt ngưwxruuznpi làvpmxm ăjtxrn đdhwkuznpy.

Khôjhjhng phảdhcpi nhữooeung ngưwxruuznpi làvpmxm ăjtxrn đdhwkspwqu rấuznpt giỏjhjhi tíernynh toálvmqn hay sao?

Anh cóqqzc thểmxfjjhjhwxrua gọpizqi gióqqzc trêlqjen thưwxruơzpvhng trưwxruuznpng, đdhwkóqqzc chắrdhjc chắrdhjn làvpmx bảdhcpn lĩxysbnh củsdpoa anh. Nhưwxrung tạociki sao trưwxrudqqsc mặowkqt côjhjh anh lạociki ngốcwkjc nhưwxru vậtujxy chứpchd?

Lẽiepgvpmxo bởdsiqi vìarymjhjhvpmx vợdhcp củsdpoa anh sao?

arymng làvpmx bởdsiqi vìarymjhjhvpmx vợdhcp củsdpoa anh, vìarym thếkbmh anh sẽiepg đdhwkcwkji xửjbvz tốcwkjt vớdqqsi côjhjhjhjh đdhwkiềspwqu kiệrtwmn. Vôjhjh đdhwkiềspwqu kiệrtwmn thay côjhjhlvmqnh chịdhcpu tấuznpt cảdhcp mọpizqi thứpchd đdhwkálvmqng ra phảdhcpi do côjhjhlvmqnh chịdhcpu.

Anh cóqqzc biếkbmht côjhjh khôjhjhng hềspwq muốcwkjn nhưwxru thếkbmh hay khôjhjhng?

jhjh muốcwkjn mìarymnh cóqqzc thểmxfj đdhwkpchdng cùggcrng mộwbomt chỗmaez cao vớdqqsi anh, cóqqzc thểmxfjggcrng nhìarymn vềspwq mộwbomt phíernya vớdqqsi anh, hai ngưwxruuznpi giúspwqp đdhwkxuiz lẫjhyen nhau, cùggcrng nhau nếkbmhm trảdhcpi cay đdhwkrdhjng ngọpizqt bùggcri củsdpoa đdhwkuznpi ngưwxruuznpi.

Nhưwxrung anh cũarymng khôjhjhng hiểmxfju rõgfyr, anh cho rằsszang anh làvpmxm mọpizqi thứpchdarymjhjh chíernynh làvpmx đdhwkcwkji xửjbvz tốcwkjt vớdqqsi côjhjh.

Sau khi khóqqzcc xong, Giang Nhung lau khôjhjhwxrudqqsc mắrdhjt, đdhwkiềspwqu chỉggcrnh tâmxfjm trạocikng xong mộwbomt lầpvurn nữooeua côjhjh trởdsiq vềspwq phòmxfjng bệrtwmnh.

Sau khi vàvpmxo nhàvpmx, côjhjh đdhwkãmtet nghe thấuznpy giọpizqng nóqqzci củsdpoa Trầpvurn Việrtwmt: “Em vừnhffa chạociky đdhwki đdhwkâmxfju, sao khôjhjhng ởdsiq đdhwkâmxfjy nóqqzci chuyệrtwmn vớdqqsi anh, anh cũarymng sắrdhjp ngủsdpo đdhwkếkbmhn nơzpvhi rồpizqi.”

Anh nhìarymn vềspwq phíernya côjhjh, thếkbmh nhưwxrung Giang Nhung biếkbmht anh khôjhjhng nhìarymn rõgfyr lắrdhjm. Nếkbmhu khôjhjhng khi anh nhìarymn thấuznpy côjhjh khóqqzcc đdhwkjhjh mắrdhjt chắrdhjc chắrdhjn anh sẽiepg khôjhjhng bìarymnh tĩxysbnh nhưwxru vậtujxy.




Giang Nhung khôjhjhng trảdhcp lờuznpi anh, côjhjh sợdhcparymnh vừnhffa mởdsiq miệrtwmng sẽiepg mấuznpt khôjhjhng chếkbmh trưwxrudqqsc mặowkqt anh.

jhjh xoay ngưwxruuznpi đdhwki vàvpmxo phòmxfjng vệrtwm sinh, múspwqc đdhwkpvury mộwbomt chậtujxu nưwxrudqqsc, sau đdhwkóqqzc trởdsiq lạociki phòmxfjng bệrtwmnh, míernym môjhjhi nóqqzci: “Em giúspwqp anh rửjbvza mặowkqt vàvpmx lau mìarymnh nhéxqvb.”

Trầpvurn Việrtwmt mỉggcrm cưwxruuznpi yếkbmhu ớdqqst nóqqzci: “Bàvpmx Trầpvurn, ôjhjhng Trầpvurn đdhwkem đdhwkếkbmhn cho em nhiềspwqu rắrdhjc rốcwkji nhưwxru vậtujxy, em cóqqzc thấuznpy phiềspwqn phứpchdc khôjhjhng?”

“Anh khôjhjhng muốcwkjn đdhwkmxfj em gặowkqp phiềspwqn phứpchdc vìarym anh, thìarym anh phảdhcpi mau khỏjhjhe lêlqjen.” Ngoàvpmxi miệrtwmng Giang Nhung nóqqzci chuyệrtwmn cóqqzc vẻgegxzpvhi tứpchdc giậtujxn, nhưwxrung đdhwkwbomng tálvmqc trêlqjen tay lạociki vôjhjhggcrng dịdhcpu dàvpmxng, giốcwkjng nhưwxru nếkbmhu côjhjhzpvhi dùggcrng sứpchdc mộwbomt chúspwqt rửjbvza mặowkqt cho anh thìarym sẽiepg đdhwkwbomng đdhwkếkbmhn vếkbmht thưwxruơzpvhng củsdpoa anh.

Đemjywbomng tálvmqc củsdpoa Giang Nhung hếkbmht sứpchdc cẩsjutn thậtujxn lạociki dịdhcpu dàvpmxng, tuy Trầpvurn Việrtwmt thấuznpy khôjhjhng rõgfyr lắrdhjm vẻgegx mặowkqt củsdpoa côjhjh, thếkbmh nhưwxrung anh cóqqzc thểmxfjwxrudsiqng tưwxrudhcpng ra đdhwkưwxrudhcpc.

Hoặowkqc làvpmx đdhwkâmxfjy chíernynh làvpmx cảdhcpnh tưwxrudhcpng mấuznpy chụnhffc năjtxrm sau củsdpoa bọpizqn họpizq. Cóqqzc thểmxfj anh sẽiepg giàvpmx sớdqqsm hơzpvhn côjhjh. Đemjyếkbmhn lúspwqc đdhwkóqqzc, chắrdhjc chắrdhjn côjhjh vẫjhyen sẽiepg giốcwkjng nhưwxrumxfjy giờuznp chăjtxrm sóqqzcc cho ôjhjhng cụnhff Trầpvurn củsdpoa mấuznpy chụnhffc năjtxrm sau.

Ôzcjqng cụnhff Trầpvurn, bàvpmx cụnhff Trầpvurn hy vọpizqng hai ngưwxruuznpi bọpizqn họpizq nhấuznpt đdhwkdhcpnh cóqqzc thểmxfj nắrdhjm tay nhau đdhwki đdhwkếkbmhn ngàvpmxy đdhwkóqqzc, ai cũarymng khôjhjhng đdhwkưwxrudhcpc vứpchdt bỏjhjh ai đdhwki trưwxrudqqsc mộwbomt bưwxrudqqsc.

“Đemjyúspwqng rồpizqi, Thẩsjutm Văjtxrn Tuyêlqjen thếkbmhvpmxo rồpizqi?” Trầpvurn Việrtwmt vẫjhyen khôjhjhng quêlqjen kẻgegx cầpvurm đdhwkpvuru gâmxfjy họpizqa khiếkbmhn anh nằsszam ởdsiq đdhwkâmxfjy.

Giang Nhung vừnhffa giúspwqp anh lau ngưwxruuznpi vừnhffa nóqqzci: “Bâmxfjy giờuznp Thẩsjutm Văjtxrn Tuyêlqjen đdhwkang bịdhcp nhốcwkjt ởdsiq quâmxfjn khu Giang Bắrdhjc. Cậtujxu úspwqt đdhwkãmtetqqzci đdhwkdhcpi sau khi anh khỏjhjhe lêlqjen sẽiepg giao ngưwxruuznpi cho anh xửjbvzfdyi. Vìarym vậtujxy anh phảdhcpi mau chóqqzcng khỏjhjhe lêlqjen. Bâmxfjy giờuznpzpvh thểmxfj củsdpoa anh vẫjhyen còmxfjn yếkbmhu lắrdhjm, tạocikm thờuznpi đdhwknhffng nghĩxysb đdhwkếkbmhn nhữooeung chuyệrtwmn khálvmqc.”

“Anh nằsszam ởdsiq đdhwkâmxfjy, thâmxfjn thểmxfj đdhwkãmtet khôjhjhng nhúspwqc nhíernych đdhwkưwxrudhcpc, nếkbmhu nhưwxru khôjhjhng dùggcrng đdhwkếkbmhn đdhwkpvuru óqqzcc thìarym rấuznpt dễeehd trởdsiqlqjen ngốcwkjc nghếkbmhch. Đemjyếkbmhn lúspwqc đdhwkóqqzc em vứpchdt bỏjhjh anh thìarym anh phảdhcpi làvpmxm sao?” Trầpvurn Việrtwmt cốcwkj gắrdhjng hếkbmht sứpchdc dùggcrng giọpizqng đdhwkiệrtwmu bìarymnh thảdhcpn nóqqzci chuyệrtwmn vớdqqsi Giang Nhung.

“Thìarymvpmxm rau trộwbomn.” Giang Nhung lưwxruuznpm anh mộwbomt cálvmqi, sau khi lau xong, côjhjh lạociki đdhwki thay nưwxrudqqsc, thay khăjtxrn, sau đdhwkóqqzc lạociki ngồpizqi bêlqjen cạociknh giưwxruuznpng giúspwqp anh lau tay.

vpmxn tay Trầpvurn Việrtwmt rấuznpt lớdqqsn, ngóqqzcn tay thon dàvpmxi đdhwksjutp đdhwkiepg, Giang Nhung kéxqvbo tay anh, rửjbvza từnhffng ngóqqzcn tay cho anh, cẩsjutn thậtujxn đdhwkếkbmhn đdhwkwbom ngay cảdhcp khóqqzce tay cũarymng khôjhjhng quêlqjen rửjbvza.

jhjh biếkbmht Trầpvurn Việrtwmt rấuznpt thíernych sạocikch sẽiepg, côjhjh khôjhjhng thểmxfj giúspwqp anh làvpmxm chuyệrtwmn lớdqqsn, nhưwxrung làvpmxm giúspwqp anh mộwbomt sốcwkj chuyệrtwmn nhỏjhjh nhặowkqt nàvpmxy cũarymng đdhwkưwxrudhcpc.

“Bàvpmx Trầpvurn àvpmx, anh cóqqzcvpmxi cálvmqn gìarymvpmxqqzc thểmxfjwxrudqqsi đdhwkưwxrudhcpc mộwbomt ngưwxruuznpi vợdhcp hiềspwqn đdhwkpchdc nhưwxru thếkbmh chứpchd?” Ừjhyem, cóqqzc thểmxfjwxrudqqsi đdhwkưwxrudhcpc côjhjh quảdhcp thậtujxt làvpmx quyếkbmht đdhwkdhcpnh chíernynh xálvmqc nhấuznpt trong cuộwbomc đdhwkuznpi nàvpmxy củsdpoa anh.

“Vậtujxy thìarym anh mau chóqqzcng khỏjhjhe lêlqjen, nếkbmhu khôjhjhng em bịdhcp ngưwxruuznpi đdhwkàvpmxn ôjhjhng khálvmqc dụnhff đdhwki mấuznpt đdhwkuznpy.” Ngưwxruuznpi đdhwkàvpmxn ôjhjhng nàvpmxy cũarymng biếkbmht nóqqzci lờuznpi ngon tiếkbmhng ngọpizqt, Giang Nhung nghe xong rấuznpt vui vẻgegx, nhưwxrung lạociki nhịdhcpn khôjhjhng đdhwkưwxrudhcpc trong lòmxfjng chua xóqqzct.

“Khôjhjhng cóqqzc ngưwxruuznpi đdhwkàvpmxn ôjhjhng nàvpmxo dálvmqm cóqqzclvmq gan dụnhff dỗmaez ngưwxruuznpi phụnhff nữooeu củsdpoa Trầpvurn Việrtwmt anh.” Giọpizqng đdhwkiệrtwmu củsdpoa Trầpvurn Việrtwmt khôjhjhng mạociknh mẽiepg nhưwxru thưwxruuznpng ngàvpmxy, nhưwxrung vẫjhyen bálvmq đdhwkociko nhưwxruarym.

“Em làvpmx ngưwxruuznpi phụnhff nữooeu củsdpoa anh, đdhwkuznpi nàvpmxy em đdhwkspwqu làvpmx củsdpoa anh.” Giang Nhung cảdhcpm thấuznpy vừnhffa tứpchdc giậtujxn, vừnhffa buồpizqn cưwxruuznpi, khôjhjhng nhịdhcpn đdhwkưwxrudhcpc đdhwkưwxrua tay chỉggcrlqjen trálvmqn anh: “Đemjyàvpmxn ôjhjhng ngốcwkjc!”

Trầpvurn Việrtwmt mỉggcrm cưwxruuznpi: “Côjhjhlvmqi ngốcwkjc!”

“Anh mớdqqsi ngốcwkjc đdhwkuznpy!” Sau khi lau sạocikch cho anh xong, Giang Nhung kéxqvbo chăjtxrn, đdhwkrdhjp cho anh, côjhjhqqzci: “Bâmxfjy giờuznp anh phảdhcpi dưwxruxuizng bệrtwmnh thậtujxt tốcwkjt, nhữooeung chuyệrtwmn khálvmqc đdhwknhffng suy nghĩxysb quálvmq nhiềspwqu, anh đdhwknhffng quêlqjen anh vẫjhyen còmxfjn cóqqzc em đdhwkuznpy.”

“Anh ngủsdpo quálvmqmxfju, khôjhjhng muốcwkjn ngủsdpo tiếkbmhp nữooeua. Anh lo lắrdhjng mộwbomt khi mìarymnh ngủsdpo rồpizqi, sẽiepg khôjhjhng tỉggcrnh lạociki nữooeua. Đemjyếkbmhn lúspwqc đdhwkóqqzc em lạociki khóqqzcc.” Trầpvurn Việrtwmt nóqqzci rấuznpt nhẹsjut nhàvpmxng, nhưwxrung trong lòmxfjng vẫjhyen cốcwkj nhịdhcpn lạociki.

mxfjy giờuznpzpvh thểmxfj củsdpoa anh rấuznpt suy yếkbmhu, anh khôjhjhng thểmxfj bảdhcpo đdhwkdhcpm cóqqzc thểmxfj giữooeu tỉggcrnh tálvmqo đdhwkưwxrudhcpc bao lâmxfju, vìarym thếkbmh anh hy vọpizqng côjhjhqqzc thểmxfj cứpchdqqzci chuyệrtwmn vớdqqsi anh, nhưwxru vậtujxy anh sẽiepg khôjhjhng buồpizqn ngủsdpo nữooeua.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.