Lao Tù Ác Ma

Quyển 1-Chương 34 : Giấy nợ

    trước sau   
nbcii thơnbcỉ của Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm lầnlnen thứphkw hai phả vào bêjrirn tai Diệdepup Mạexobc, Diệdepup Mạexobc cózjpw thểiecf cảdxfom nhậulqmn đlkkrưufwrxalkc côhcmx̃ khí tưufwŕc nguy hiêjrir̉m trêjrirn ngưufwrơnbcìi Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm đlkkrang từkhhm từkhhm áwksbp sáwksbt câclaẓu, giốlkcfng nhưufwrejmh muốlkcfn lădoyhng xẻo câclaẓu đlkkrêjriŕn khôhcmxng cògqlvn gì nưufwr̃a.

“Có vẻ nhưufwrclaẓu râclaźt mong tôhcmxi sẽ bỏ qua cho cha câclaẓu.” Thanh âclazm của Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm rấufsvt thấufsvp, cái tay đlkkrang khoáwksbt trêjrirn vai Diệdepup Mạexobc đlkkrufsvt nhiêjrirn siêjriŕt chặhcmxt lại, Diệdepup Mạexobc chỉufwr cảdxfom thấufsvy toàejmhn bộufsvufwrơnbcing bảdxfo vai đlkkrxzodu sắabgnp bịiecf quái lưufwṛc của Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm siêjriŕt đlkkrêjriŕn vơnbcĩ vụn rôhcmx̀i.

“Nózjpwi cho tôhcmxi biêjriŕt, Hạexob Hảdxfoi Long ra lệdepunh cho câclaẓu ơnbcỉ bêjrirn cạnh tôhcmxi vìzttdwksbi gìzttd? Làejmh vì muốlkcfn vădoyhn kiêjriṛn cơnbciclaẓt của Hoàng Sát, hay là vì muôhcmx́n mạng của tôhcmxi?”

Thâclazn thêjrir̉ gâclaz̀y yêjriŕu của Diệdepup Mạexobc hoàejmhn toàejmhn lọt thỏm vàejmho bêjrirn trong bóng tôhcmx́i của Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm, khuôhcmxn mặhcmxt thanh túbdpb lộufsv ra vẻ cădoyhng thẳrtoqng, hàng lôhcmxng mi dài mảnh khẽulqm run râclaz̉y, đlkkráwksby mắabgnt hoảdxfong loạexobn càejmhng hiệdepun ra bấufsvt lựgbdjc “Khôhcmxng phảdxfoi, tôhcmxi khôhcmxng phảdxfoi ngưufwrơnbcìi do cha pháwksbi đlkkrêjriŕn bêjrirn cạnh ngàejmhi đlkkrêjrir̉ hạexobi ngàejmhi, nếrsuju nhưufwrhcmxi có ý đlkkrịnh hãm hại ngài, vâclaẓy tại sao tôhcmxi lại đlkkri trợxalk giúbdpbp ngàejmhi đlkkroạexobt đlkkrưufwrxalkc tài sản của ôhcmxng ngoạexobi tôhcmxi chưufwŕ, nêjriŕu thêjriŕ đlkkráng ra tôhcmxi đlkkrã sơnbcím côhcmxng nădoyh́m lâclaźy thêjriŕ lưufwṛc của ôhcmxng ngoạexobi đlkkrêjrir̉ đlkkri trợxalk giúbdpbp cha rôhcmx̀i.”

Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm hưufwr̀ lạexobnh mộufsvt tiếrsujng, lơnbcìi Diệdepup Mạexobc nózjpwi hắabgnn cũufwrng khôhcmxng phảdxfoi khôhcmxng cózjpw suy nghĩgvyt qua, chỉufwrejmh, Hạexob Hảdxfoi Long khôhcmxng chếrsujt, đlkkriềxzodu nàejmhy làejmhm cho hắabgnn cảdxfom thấufsvy phi thưufwrzwhsng thấufsvt bạexobi cùexobng phẫxggqn nộufsv, ngọn lưufwr̉a giâclaẓn này, cầnlnen phảdxfoi cózjpw ngưufwrzwhsi chịiecfu đlkkrgbdjng đlkkrưufwra đlkkrâclaz̀u ra cho hădoyh́n trút giâclaẓn, càejmhng tôhcmx́t là, ngàejmhy hôhcmxm nay làejmh ngày cuôhcmx́i cùng của hơnbcịp đlkkrôhcmx̀ng, Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm khôhcmxng muôhcmx́n cưufwŕ nhưufwr thếrsuj liêjrir̀n dễnewgejmhng buôhcmxng tha cho têjrirn nam nhâclazn đlkkrã khiêjriŕn tâclazm trí hădoyh́n xáo đlkkrôhcmx̣ng hỗdoyhn loạexobn.

Nếrsuju nhưufwr dụgbdjc cầnlnem cốlkcfbdpbng, nhưufwr vậulqmy xem nhưufwr hắabgnn thừkhhma nhậulqmn, chíterznh mìzttdnh đlkkrã thựgbdjc sưufwṛ trúbdpbng kếrsuj, thếrsuj nhưufwrng, đlkkrêjrir̉ lại chơnbcii đlkkrùa môhcmx̣t chút cũng tôhcmx́t.


Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm cózjpw thểiecf nghe đlkkrưufwrxalkc râclaźt rõ tiêjriŕng tim Diệdepup Mạexobc đlkkrang đlkkrâclaẓp dưufwr̃ dôhcmx̣i, khózjpwe miệdepung khinh bỉufwr nhêjriŕch lêjrirn, sau đlkkró xoay ngưufwrzwhsi ngồphkwi xuôhcmx́ng sôhcmxpha, mặhcmxt khôhcmxng chúbdpbt thay đlkkrnqbfi nózjpwi “Tôhcmxi đlkkrôhcmx̉i ý rôhcmx̀i, 20 triêjriṛu câclaẓu nơnbcị tôhcmxi, nhấufsvt đlkkriecfnh phảdxfoi trả hêjriŕt trong vògqlvng mộufsvt tháwksbng trảdxfo, cách 7 ngày phải đlkkrưufwra tôhcmxi 5 triêjriṛu.” (Jian: *liêjrirn hoàn tát* bép bép)

Diệdepup Mạexobc giậulqmt mìzttdnh ngẩxalkng đlkkrnlneu, hai con mădoyh́t màu đlkkren hoảdxfong loạexobn luốlkcfng cuốlkcfng sơnbcị hãi phózjpwng to ra “Mộufsvt… môhcmx̣t tháwksbng? Sao cózjpw thểiecf nhưufwrclaẓy đlkkrưufwrơnbcịc?”

“Tôhcmxi biêjriŕt câclaẓu trảdxfo khôhcmxng nổnqbfi, thêjriŕ nêjrirn câclaẓu còn mộufsvt sưufwṛ lựgbdja chọzjpwn.” Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm lầnlnen thứphkw hai châclazm lửnzuka mộufsvt đlkkriếrsuju thuốlkcfc, chậulqmm rãjojwi nózjpwi: “Biếrsujt <Thiêjrirn Đexobưufwrzwhsng> khôhcmxng?”

Thiêjrirn Đexobưufwrzwhsng? Làejmh trung tâclazm giải trí cao cấufsvp cưufwṛc kỳ nôhcmx̉i tiêjriŕng dưufwrơnbcíi trưufwrơnbcíng Hoàng Sát, khác vơnbcíi Kim Nghêjrir, Thiêjrirn Đexobưufwrơnbcìng chỉ câclaz̀n cózjpw tiềxzodn làejmhzjpw thểiecf mua đlkkrưufwrơnbcịc bấufsvt kỳrtoqufwṛ phụgbdjc vụgbdj nào, là nơnbcii bào mòn tiêjrir̀n bạc và thâclazn thêjrir̉ cả khách và ngưufwrơnbcìi phục vụ khi vào đlkkrâclazy. (Jian: riêjriŕt thâclaźy chém quá =.= cái gì cũng thuôhcmx̣c tài sản thădoyh̀ng Nghiêjrirm hêjriŕt, móe =.=)

Diệdepup Mạexobc gậulqmt đlkkrâclaz̀u, trong lògqlvng đlkkrufsvt nhiêjrirn cózjpw loạexobi dựgbdj cảdxfom xấufsvu.

Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm tàn nhâclaz̃n nózjpwi mộufsvt câclazu “Chỉ câclaz̀n câclaẓu đlkkrêjriŕn đlkkrâclaźy làm đlkkrjriŕm môhcmx̣t nădoyhm, 20 triêjriṛu kia xem nhưufwrclaẓu đlkkrã trả xong.”

“Xin lỗdoyhi Tiếrsuju tổnqbfng, tôhcmxi sẽulqm cốlkcf gắabgnng trong vògqlvng mộufsvt tháwksbng đlkkrem tiềxzodn trảdxfo hếrsujt cho ngài” Diệdepup Mạexobc lậulqmp tứphkwc mởekqh miệdepung nózjpwi “Nếrsuju nhưufwr sau mộufsvt tháwksbng tôhcmxi khôhcmxng trả hêjriŕt nôhcmx̉i sốlkcf tiềxzodn kia, tôhcmxi sẽulqm đlkkrem mạng mình đlkkrếrsujn trả.” Dũng khíterz đlkkrôhcmx̣t nhiêjrirn dâclazng đlkkrêjriŕn, Diệdepup Mạexobc hai tay nắabgnm chặhcmxt, vẻ mădoyḥt quâclaẓt cưufwrơnbcìng kiêjrirn đlkkriecfnh.

Diêjriṛp Mạc đlkkrã tưufwr̀ng nhìn thâclaźy bêjrirn trong Thiêjrirn Đexobưufwrzwhsng, nơnbcii đlkkrózjpw khôhcmxng chỉufwrnbci bẩxalkn mà hơnbcin nữlkkra còn râclaźt kinh khủyjovng, cădoyhn bảdxfon khôhcmxng phảdxfoi là nơnbcii tiêjrir̉u nhâclazn vậulqmt nhưufwrclaẓu cózjpw thểiecf chịiecfu đlkkrgbdjng đlkkrưufwrxalkc nôhcmx̉i, nếrsuju bị trởekqh thàejmhnh mộufsvt món đlkkrôhcmx̀ chơnbcii trong tay đlkkrám ngưufwrơnbcìi biếrsujn tháwksbi, vậulqmy đlkkrúng là thậulqmt sôhcmx́ng khôhcmxng bằdauung chếrsujt.

Vẻ xem thưufwrơnbcìng trêjrirn gưufwrơnbcing mădoyḥt Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm từkhhm từkhhm biếrsujn mấufsvt, thay vàejmho đlkkrózjpw chíterznh làejmh khôhcmxng thíterzch, so vớlkcfi bôhcmx̣ dạng kiêjrirn đlkkrịnh quyêjriŕt đlkkroán của nam nhâclazn này, Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm pháwksbt hiệdepun mìzttdnh càejmhng thíterzch đlkkrưufwrơnbcịc nhìzttdn thấufsvy vẻ mădoyḥt kinh sơnbcị hoảdxfong loạn của câclaẓu ta hơnbcin, mộufsvt ngưufwrzwhsi mộufsvt khi khôhcmxng còn màng đlkkrêjriŕn cái chêjriŕt nưufwr̃a thì có đlkkrùexoba chơnbcii chếrsujt ngưufwrơnbcìi đlkkrâclaźy hắabgnn cũng sẽulqm chădoyh̉ng cảm thâclaźy có lạc thú gì.

“Cózjpw thểiecf.” Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm dứphkwt khoáwksbt nózjpwi, tùexoby tiêjriṛn giưufwrơnbcing tay mộufsvt cáwksbi, Mạexobnh Truyềxzodn Tâclazn đlkkrưufwŕng phía sau tiếrsujn lêjrirn lâclaźy ra môhcmx̣t câclazy bút màu đlkkren và môhcmx̣t tơnbcì giâclaźy trădoyh́ng đlkkrădoyḥt trêjrirn bàn trưufwrơnbcíc mădoyḥt Diệdepup Mạexobc, sau đlkkrózjpw lạexobnh lùexobng nhìzttdn Diệdepup Mạexobc “Xin mờzwhsi Diệdepup tiêjrirn sinh viếrsujt giấufsvy ghi nợxalk, câclaz̀n câclaz̉n thâclaẓn môhcmx̣t chút.”

Diệdepup Mạexobc cắabgnn môhcmxi, ngâclaz̀n ngưufwr̀ nửnzuka buôhcmx̉i mớlkcfi tiêjriŕn đlkkrếrsujn trưufwrlkcfc bàejmhn, thâclazn thêjrir̉ nửnzuka ngồphkwi nửnzuka quỳrtoq viêjriŕt lêjrirn trêjrirn tờzwhs giấufsvy trắabgnng, ngưufwrơnbcìi cúi thâclaźp khiêjriŕn côhcmx̉ áo Diệdepup Mạexobc mơnbcỉ rôhcmx̣ng ra vêjrir̀ phía Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm, bêjrirn trong đlkkrâclaz̀y nhưufwr̃ng dâclaźu hôhcmxn chi chít đlkkrêjrir̀u bạexobi lộufsvjriŕt trưufwrơnbcíc mădoyh́t Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm.

Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm hai mắabgnt híterzp lạexobi, trong đlkkrnlneu lưufwrơnbcít qua hình ảnh tốlkcfi hôhcmxm qua nădoyh̀m trêjrirn thâclazn Diệdepup Mạexobc khôhcmxng ngừkhhmng xâclazm chiêjriŕm, ký ưufwŕc vêjrir̀ vẻ mădoyḥt và thanh âclazm nam nhâclazn này lúc đlkkrâclaźy đlkkrêjriŕn giơnbcì vâclaz̃n còn chưufwra phai.

Dầnlnen dầnlnen, Tiếrsuju Tẫxggqn Nghiêjrirm cảdxfom giáwksbc đlkkrưufwrxalkc cózjpw mộufsvt đlkkráwksbm lửnzuka ởekqh bụgbdjng dưufwrlkcfi đlkkrang chậulqmm rãjojwi nôhcmx̉i lêjrirn…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.