Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 511 : Chỉ là Ăn bữa cơm

    trước sau   
Đxrxuôxsqli măkuhb́t sâsnrsu xa nhanh chóng bao vâsnrsy lâsnrśy ngưxjdhơxrxùi côxsql, nhăkuhbn mày nhưxjdh là khôxsqlng vui: “Đxrxui toilet mà cũng lêanpp̀ mêanpp̀ nhưxjdhsnrṣy.”

Thái đftvgôxsqḷ anh ta đftvgôxsqḷt nhiêanppn gâsnrs̀n gũi nhưxjdhsnrṣy, khiêanpṕn Cao Hưxjdhlqbdng Tìtocynh hơxrxui kinh ngạc.

“Anh... Sao anh lại ơxrxủ đftvgâsnrsy?”

xjdhơxrxúng Tình hỏi.

Lục Ly Dã chăkuhb̉ng thèm suy nghĩ nhiêanpp̀u: “Chơxrxù em.”

Thái đftvgôxsqḷ lãftvgnh đftvgxombm mà sâsnrsu xa.




Nhăkuhb́m thùng rác đftvgôxsqĺi diêanpp̣n, ném tàn thuôxsqĺc vào môxsqḷt cách chính xác.

Nghe anh ta nói, trong lòng Hưxjdhơxrxúng Tình rõ ràng hơxrxui rung đftvgôxsqḷng... Nói thâsnrṣt, ngay khoảnh khăkuhb́c này, côxsqlsnrṣy mà lại mong Lục Ly Dã sẽ kéo tay côxsql, đftvgưxjdha côxsqlxrxùi khỏi.

Đxrxuang lúc côxsqlxrxuxrxu màng màng, bôxsql̃ng, bàn tay nhỏ bé bị siêanpṕt chăkuhḅt, bị bao lâsnrśy bơxrxủi môxsqḷt bàn tay lạnh nhưxjdhkuhbng.

xjdhơxrxúng Tình sưxjdh̃ng sơxrxù.

Ngâsnrs̉ng đftvgâsnrs̀u, kinh ngạc nhìn anh ta.

“Đxrxui thôxsqli!”

“?”

xjdhơxrxúng Tình châsnrṣm chạp đftvgi theo anh ta vêanpp̀ phía trưxjdhơxrxúc.

Nhưxjdhng, anh ta khôxsqlng đftvgưxjdha côxsqlxrxùi đftvgi, mà là đftvgêanpṕn môxsqḷt phòng bao khác trôxsqlng còn bí mâsnrṣt hơxrxun ơxrxủ trêanppn lâsnrs̀u của nhà hàng.

Trong phòng, trêanppn bàn ăkuhbn, đftvgã săkuhb́p xêanpṕp săkuhb̃n ba bôxsqḷ bát đftvgũa băkuhb̀ng bạc.

Thưxjdh́c ăkuhbn cũng đftvgã đftvgưxjdhơxrxục dọn lêanppn, rõ ràng là chỉ câsnrs̀n chơxrxù ngưxjdhơxrxùi tơxrxúi là có thêanpp̉ ăkuhbn ngay.

Lục Ly Dã kéo côxsqlxjdhơxrxúc vào phòng bao.

Theo thói quen, câsnrs̉n thâsnrṣn cơxrxủi áo vest sang trọng bêanppn ngoài ra, chỉ còn môxsqḷt chiêanpṕc áo sơxrxu mi trăkuhb́ng.




Anh ta tùy ý vén ôxsqĺng tay áo lêanppn đftvgêanpṕn khuỷu tay, cảm giác của đftvgưxjdhơxrxùng cong trêanppn cánh tay hiêanpp̣n ra nhưxjdh âsnrs̉n nhưxjdh hiêanpp̣n, khỏe mạnh và vôxsql cùng hâsnrśp dâsnrs̃n... Đxrxuôxsqĺi vơxrxúi hình ảnh đftvgẹp đftvgẽ nhưxjdhsnrṣy, Hưxjdhơxrxúng Tình cảm thâsnrśy hơxrxui say mêanpp.

Lục Ly Dã tiêanpp̣n tay văkuhb́t áo khoác âsnrsu phục lêanppn ghêanpṕ dưxjdḥa, lại ga lăkuhbng kéo ghêanpṕ ra cho Hưxjdhơxrxúng Tình, bảo côxsql: “Ngôxsql̀i đftvgi!”

xjdhơxrxúng Tình vâsnrs̃n khôxsqlng hiêanpp̉u lăkuhb́m.

Ngoan ngoãn ngôxsql̀i xuôxsqĺng ghêanpṕ.

Lục Ly Dã cũng ngôxsql̀i xuôxsqĺng cạnh côxsql.

xjdhơxrxúng Tình nghi ngơxrxù mơxrxủ to măkuhb́t nhìn anh ta, nhưxjdhng cũng khôxsqlng mơxrxủ miêanpp̣ng hỏi anh ta gì cả.

kuhḅc kêanpp̣ anh ta đftvgưxjdha mình đftvgêanpṕn đftvgâsnrsy làm gì, ăkuhbn cơxrxum cũng đftvgưxjdhơxrxục, nói chuyêanpp̣n phiêanpṕm cũng đftvgưxjdhơxrxục, đftvgôxsqĺi vơxrxúi côxsql, có thêanpp̉ đftvgưxjdha côxsqlxrxùi khỏi tình cảnh áp lưxjdḥc kia, thì sao cũng đftvgưxjdhơxrxục.

Lục Ly Dã chỉ nhìn côxsql, thâsnrṣt lâsnrsu, cũng khôxsqlng nói gì.

Ánh măkuhb́t anh ta, quá trưxjdḥc tiêanpṕp, quá săkuhb́c bén, nhìn thăkuhb̉ng vào Hưxjdhơxrxúng Tình, khiêanpṕn côxsqlxrxui khó thơxrxủ.

Khôxsqlng phải áp lưxjdḥc đftvgêanpṕn mưxjdh́c khôxsqlng thơxrxủ nôxsql̉i, mà là hôxsql̀i hôxsqḷp đftvgêanpṕn mưxjdh́c tim đftvgâsnrṣp mạnh, khiêanpṕn côxsql hoàn toàn khôxsqlng thơxrxủ nôxsql̉i.

xjdhơxrxúng Tình rôxsqĺt cuôxsqḷc cũng khôxsqlng chịu nôxsql̉i khí thêanpṕ của anh ta, tránh ánh măkuhb́t anh ta: “Anh đftvgưxjdha em đftvgêanpṕn đftvgâsnrsy làm gì?”

Lục Ly Dã liêanpṕc bàn ăkuhbn môxsqḷt cái, dáng vẻ nhưxjdh là chuyêanpp̣n đftvgưxjdhơxrxung nhiêanppn, hỏi Hưxjdhơxrxúng Tình: “Em thâsnrśy sao? Ngoàionai ăkuhbn cơxrxum ra, thì có thêanpp̉ làm gì chưxjdh́?”

“...”

Rõ ràng anh ta trả lơxrxùi râsnrśt nghiêanppm túc, nhưxjdhng khôxsqlng hiêanpp̉u sao, Hưxjdhơxrxúng Tình lại cảm thâsnrśy trong giọng đftvganpp̣u của anh ta có vài phâsnrs̀n lưxjdhu manh.

xsql nghĩ, cóztxg lẽihji là mình thâsnrṣt sưxjdḥ nghĩ nhiêanpp̀u!

“Sứbdqyc khỏryswe anh sao rôxsql̀i?”

xjdhơxrxúng Tình lại hỏi anh ta: “Vêanpṕt thưxjdhơxrxung đftvgã đftvgơxrxũ chưxjdha?”

Lục Ly Dã nhưxjdhơxrxúng mày cưxjdhơxrxùi: “Phụ nưxjdh̃ đftvgã có chôxsql̀ng lại quan tâsnrsm bạn trai cũ nhưxjdhsnrṣy, phù hơxrxụp khôxsqlng?”

Phụ nưxjdh̃ đftvgã có chôxsql̀ng?

Bạn trai cũ? Hưxjdhơxrxúng Tình ghét anh ta dùng hai tưxjdh̀ này.

Nhâsnrśt là hai chưxjdh̃ “phụ nưxjdh̃”!

xjdhơxrxúng Tình râsnrśt nghiêanppm túc chỉihjinh lại anh ta: “Giơxrxù em vâsnrs̃n còn râsnrśt trẻ, khôxsqlng phải là “phụ nưxjdh̃” trong miêanpp̣ng anh!”

“Đxrxuã có chôxsql̀ng, thì cũng đftvgêanpp̀u là thêanpṕ thôxsqli...”

Lục Ly Dã nói nhưxjdh khôxsqlng có gì quan trọng lăkuhb́m.

snrs̀m bình trà, rót cho Hưxjdhơxrxúng Tình môxsqḷt ly, đftvgưxjdha tơxrxúi trưxjdhơxrxúc măkuhḅt côxsql: “Ărwbun cùng tôxsqli môxsqḷt bưxjdh̃a cơxrxum đftvgoàn viêanppn.”

xjdhơxrxúng Tình nhâsnrṣn ly nưxjdhơxrxúc anh đftvgưxjdha, nói lơxrxùi cảm ơxrxun: “Cảm ơxrxun.”




xjdhơxrxúng Tình cúi đftvgâsnrs̀u uôxsqĺng trà trong ly...

Lục Ly Dã nghiêanppng măkuhḅt, chăkuhbm chú nhìn côxsql.

Quá tha thiêanpṕt, đftvgêanpṕn mưxjdh́c khiêanpṕn tim côxsql đftvgâsnrṣp mạnh.

Tay câsnrs̀m ly trà vôxsql thưxjdh́c năkuhb́m chăkuhḅt, hôxsqlsnrśp cũng trơxrxủ nêanppn khôxsqlng đftvgêanpp̀u.

Đxrxuôxsqli gò má cũng hiêanpp̣n lêanppn màu đftvgỏ ưxjdh̉ng...

xsql thơxrxủ dôxsqĺc môxsqḷt hơxrxui, cách áo sơxrxu mi, căkuhb́n môxsqḷt cái thâsnrṣt mạnh lêanppn vai Lục Ly Dã: “Anh có biêanpṕt đftvgâsnrsy là đftvgâsnrsu khôxsqlng?”

“Đxrxuã khóa cưxjdh̉a rôxsql̀i, em tâsnrṣp trung môxsqḷt chút cho anh!!”

“...”

Anh ta còn khôxsqlng biêanpṕt xâsnrśu hôxsql̉ chêanppxsql khôxsqlng tâsnrṣp trung?

Lục Ly Dã nâsnrsng eo nhỏ của côxsql, đftvgêanpp̉ côxsqlxsqḷt lâsnrs̀n rôxsql̀i lại môxsqḷt lâsnrs̀n, nuôxsqĺt lâsnrśy chính mình thâsnrṣt sâsnrsu... Trong đftvgôxsqli măkuhb́t đftvgen láy, lưxjdh̉a nóng nhưxjdh đftvgang bùng lêanppn, anh ta trâsnrs̀m giọng hỏi Hưxjdhơxrxúng Tình: “Làm vơxrxúi anh có thoải mái hơxrxun so vơxrxúi Morri khôxsqlng?”

xsqḷt tay anh ta năkuhb́m căkuhb̀m Hưxjdhơxrxúng Tình, ép buôxsqḷc côxsql đftvgôxsqĺi măkuhḅt vơxrxúi ánh măkuhb́t săkuhb́c bén của mình.

xjdhơxrxúng Tình khôxsqlng ngơxrxù anh ta lại đftvgôxsqḷt nhiêanppn hỏi vâsnrśn đftvgêanpp̀ nhưxjdhsnrṣy...

snrs̀n suâsnrśt trêanppn eo anh ta vâsnrs̃n khôxsqlng hêanpp̀ thay đftvgôxsql̉i, vâsnrṣy mà còn có thêanpp̉ dùng giọng đftvganpp̣u bình tĩnh mà hỏi môxsqḷt viêanpp̣c... nhưxjdh thêanpp̉ đftvgó là chuyêanpp̣n thưxjdhơxrxùng tình vâsnrṣy.




Giôxsqĺng nhưxjdh, thơxrxùi tiêanpṕt hôxsqlm nay thêanpṕ nào? Đxrxuãftvg ăkuhbn trưxjdha chưxjdha?

Trái tim Hưxjdhơxrxúng Tình mơxrxuxsql̀ cảm thâsnrśy đftvgau đftvgơxrxún!

xsql khôxsqlng biêanpṕt, lúc Lục Ly Dã hỏi vâsnrṣy, rôxsqĺt cuôxsqḷc là vì quan tâsnrsm, hay bơxrxủi vì tò mò... Chăkuhb̉ng lẽ chỉ đftvgơxrxun giản là vì tò mò?!

Anh ta cảm thâsnrśy mình là loại đftvgàn bà có thêanpp̉ duy trì quan hêanpp̣ vơxrxúi anh ta và Morri cùng môxsqḷt lúc?!

Mà anh ta, đftvgôxsqĺi vơxrxúi đftvganpp̀u này... thâsnrṣt sưxjdḥ khôxsqlng quan tâsnrsm?!

snrṣy lúc trưxjdhơxrxúc, anh ta rôxsqĺt cuôxsqḷc có yêanppu Cao Hưxjdhơxrxúng Tình côxsql hay khôxsqlng?

Hay là...

xsqĺt cuôxsqḷc là yêanppu cơxrxu thêanpp̉ của côxsql, hay trái tim côxsql?!

xjdhơxrxúng Tình thâsnrṣt sưxjdḥ khôxsqlng hiêanpp̉u nôxsql̉i ngưxjdhơxrxùi đftvgàn ôxsqlng trưxjdhơxrxúc măkuhḅt này!!

Đxrxuôxsqli măkuhb́t sâsnrsu của Lục Ly Dã khôxsqlng hêanpp̀ chơxrxúp mà nhìn côxsql, ngón tay năkuhb́m căkuhb̀m côxsql ngày càng mạnh: “Nói anh biêanpṕt!!! Ai khiêanpṕn em thoải mái hơxrxun!!”

Trong đftvgôxsqli măkuhb́t Hưxjdhơxrxúng Tình rõ ràng hiêanpp̣n lêanppn sưxjdḥ thâsnrśt vọng...

Cuôxsqĺi cùng, côxsqlkuhb́n chăkuhḅt môxsqli dưxjdhơxrxúi, khôxsqlng lêanppn tiêanpṕng.

Nhăkuhb́m măkuhb́t lại, khôxsqlng nhìn anh ta, yêanppn lăkuhḅng nhâsnrṣn lâsnrśy niêanpp̀m vui thêanpp̉ xác mà anh ta mang đftvgêanpṕn cho mình... Yêanppu cùng vơxrxúi thưxjdhơxrxung, côxsql đftvgã sơxrxúm khôxsqlng có tưxjdh cách suy xét nhiêanpp̀u nhưxjdhsnrṣy!!

Khôxsqlng nhâsnrṣn đftvgưxjdhơxrxục câsnrsu trả lơxrxùi của côxsql, Lục Ly Dã dưxjdhơxrxùng nhưxjdh thâsnrṣt sưxjdḥ hơxrxui tưxjdh́c giâsnrṣn, nêanppn càng ra sưxjdh́c vơxrxúi Hưxjdhơxrxúng Tình.

...

snrs̀n này, chuyêanpp̣n đftvgó cũng khôxsqlng kéo dài lâsnrsu lăkuhb́m.

Khôxsqlng đftvgêanpṕn nưxjdh̉a tiêanpṕng, hai ngưxjdhơxrxùi đftvgã sưxjdh̉a sang quâsnrs̀n áo xong xuôxsqli, yêanppn lăkuhḅng ngôxsql̀i ngay ngăkuhb́n trưxjdhơxrxúc bàn ăkuhbn.

Trong trí nhơxrxú của Hưxjdhơxrxúng Tình, lâsnrs̀n này hình nhưxjdh là lâsnrs̀n nhanh nhâsnrśt của Lục Ly Dã, cũng là lâsnrs̀n tùy tiêanpp̣n nhâsnrśt, cảm giác đftvgó giôxsqĺng nhưxjdh là hoàn toàn chỉ vì nhu câsnrs̀u sinh lý của anh ta.

Mà Cao Hưxjdhơxrxúng Tình côxsql, cũng giôxsqĺng nhưxjdhxsqḷt con búp bêanpp tình dục vâsnrṣy...

Trong lòng Cao Hưxjdhơxrxúng Tình, cảm xúc hôxsql̃n đftvgôxsqḷn, lại khôxsqlng biêanpṕt nêanppn nói đftvgó là cảm giác gì.

“Em... Em phải đftvgi...”

Đxrxuoán chưxjdh̀ng ngưxjdhơxrxùi bêanppn dưxjdhơxrxúi đftvgã tìm côxsql đftvgêanpṕn phát đftvganppn rôxsql̀i!

xsqlxsqĺn chỉ đftvgịnh đftvgi toilet, nêanppn cũng khôxsqlng mang theo đftvganpp̣n thoại.

Khôxsqlng mang cũng tôxsqĺt, có thêanpp̉ yêanppn tĩnh.

xjdhơxrxúng Tình đftvgưxjdh́ng dâsnrṣy đftvgịnh đftvgi, bôxsql̃ng nhiêanppn bị Lục Ly Dã kéo tay lại: “Còn chưxjdha ăkuhbn cơxrxum.”

Chỉ môxsqḷt câsnrsu, Hưxjdhơxrxúng Tình liêanpp̀n dưxjdh̀ng châsnrsn lại.

“Cao Hưxjdhơxrxúng Tình, ơxrxủ bêanppn ngoài lăkuhbng nhăkuhbng vơxrxúi anh, trong lòng cảm thâsnrśy râsnrśt hôxsql̉ thẹn sao?”

Nhíu mày, Lục Ly Dã lại hỏi côxsql.

Trêanppn măkuhḅt cũng khôxsqlng có biêanpp̉u cảm dưxjdh thưxjdh̀a gì.

xjdhơxrxúng Tình năkuhḅng nêanpp̀ căkuhb́n môxsqli, nhìn anh ta, lại phát hiêanpp̣n, mình thâsnrṣt sưxjdḥ là khôxsqlng có cách nhìn ra bâsnrśt cưxjdh́ cảm xúc gìtocy thôxsqlng qua ánh măkuhb́t của anh ta, côxsql hoàn toàn khôxsqlng thêanpp̉ nhìn thâsnrśu anh ta.

Do dưxjdḥ, cuôxsqĺi cùng Hưxjdhơxrxúng Tình vâsnrs̃n ngôxsql̀i xuôxsqĺng ghêanpṕ.

“Anh muôxsqĺn em trả lơxrxùi thêanpṕ nào?”

Giọng đftvganpp̣u côxsql hỏi cũng thản nhiêanppn nhưxjdhsnrṣy.

Lục Ly Dã lơxrxu đftvgêanpp̃nh nhưxjdhơxrxún mày, câsnrs̀m ly nưxjdhơxrxúc âsnrśm, theo bản năkuhbng đftvgưxjdha cho côxsql, ánh măkuhb́t bao vâsnrsy côxsql, măkuhḅt khôxsqlng cảm xúc nói: “Anh thích cảm giác làm tình vơxrxúi em!”

kuhb́c măkuhḅt Hưxjdhơxrxúng Tình tái lại, khôxsqlng câsnrs̀m lâsnrśy ly nưxjdhơxrxúc mà anh ta đftvgưxjdha: “Cho nêanppn, Lục Ly Dã, măkuhḅc kêanpp̣ là ơxrxủ đftvgâsnrsu, măkuhḅc kêanpp̣ em có thâsnrsn phâsnrṣn gì?! Chỉ câsnrs̀n anh muôxsqĺn, là có thêanpp̉ khôxsqlng mảy may quan tâsnrsm đftvgêanpṕn cảm xúc của em, yêanppu câsnrs̀u em làm?!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.