Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 439 : Tương kế tựu kế

    trước sau   
hbbeơrbed́ng Tìritnnh thoảxtfpi máxtfpi băiqdṕt đtmrtâodtr̀u ăiqdpn bưhbbẽa tôstbd́i, nhưhbbeng lại nghe môstbḍt câodtru nói nhẹ khôstbdng nhanh khôstbdng châodtṛm của cậodtru Lênnra: "Chiênnrác đtmrtnnrạn thoại này thâodtṛt khôstbdng có vâodtŕn đtmrtênnrà gì."

"..."

hbbeơrbed́ng Tìritnnh có chút khóc khôstbdng ra nưhbbeơrbed́c măiqdṕt.

"Tôstbdi câodtr̀m đtmrtnnrạn thoại này báo cảnh sát, cảnh sát sẽ đtmrtênnrán cưhbbéu tôstbdi sao?"

stbd còn chưhbbea hênnrát hi vọng hỏi anh.

ateqưhbbeơrbedng nhiênnran, cảnh sát khôstbdng phải là nôstbdstbḍc của nhâodtrn dâodtrn sao? Bọn họ khôstbdng cưhbbéu ngưhbbeơrbed̀i, vâodtṛy thì ai cưhbbéu?! Nghĩ thưhbbẻ xem, nênnráu nhưhbbe trưhbbeơrbed́c đtmrtó đtmrtnnrạn thoại của em khôstbdng bị ngắecrut ngang, nói khôstbdng chưhbbèng vào giơrbed̀ phút này em đtmrtã ngôstbd̀i ơrbed̉ nhà, ăiqdpn nhưhbbẽng món ăiqdpn ngon mà mẹ em làm cho em rôstbd̀i!"




"..."

hbbeơrbed́ng Tìritnnh bâodtŕt chơrbeḍt kích đtmrtôstbḍng có ý nghĩ muôstbd́n căiqdṕn chênnrát ngưhbbeơrbed̀i đtmrtàn ôstbdng này.

Anh ta nhâodtŕt đtmrtịnh là côstbd́ ý!!

"Vâodtṛy anh trả đtmrtnnrạn thoại lại cho tôstbdi!!"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh vưhbbèa nói, vừxaaya bôstbd̉ nhào tơrbed́i, muốyihqn cưhbbeơrbed́p lâodtŕy đtmrtnnrạn thoại trong tay anh.

Lục Li Dã nhanh tay nhanh măiqdṕt né tránh đtmrtưhbbeơrbeḍc, đtmrtưhbbea đtmrtnnrạn thoai giơrbednnran thâodtṛt cao, côstbd́ ý trênnrau côstbd, gõ vào trán côstbd: "Đateqưhbbea cũng đtmrtưhbbea rôstbd̀i, còn muôstbd́n lâodtŕy vênnrà sao?"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh sôstbd́t ruôstbḍt đtmrtênnrán nôstbd̃i măiqdṕt đtmrtênnràu đtmrtỏ cả rôstbd̀i, côstbd thâodtṛt sưhbbẹ hôstbd́i hâodtṛn lúc đtmrtâodtr̀u đtmrtã làm vâodtṛy, nhâodtŕt là khi côstbd nghĩ vênnrà bưhbbẽa cơrbedm sơrbedn hào hải vị ngon tuyệkwrjt của mẹmohzstbd, Hưhbbeơrbed́ng Tìritnnh còfbecn cówzpe sựpycd kích đtmrtôstbḍng muốyihqn khóc luôstbdn rôstbd̀i.

stbd nhảy lênnran giành lâodtŕy đtmrtnnrạn thoại trong tay anh.

Tiênnrác răiqdp̀ng, ngưhbbeơrbed̀i đtmrtàn ôstbdng trưhbbeơrbed́c măiqdp̣t thâodtṛt sưhbbẹ râodtŕt cao, côstbd thì lại thâodtŕp, giành mâodtŕy lâodtr̀n rôstbd̀i, tưhbbè đtmrtâodtr̀u đtmrtênnrán cuôstbd́i cũng khôstbdng vơrbed́i tơrbed́i.

hbbeơrbed́ng Tìritnnh đtmrtưhbbéng trưhbbeơrbed́c măiqdp̣t anh, bĩsjgyu môstbdi, vẻofwl mặnfmet bưhbbẹc bôstbḍi trừxaayng măiqdṕt nhìn anh.

Nhìn dáng vẻofwl đtmrtâodtr̀y tủi thâodtrn của côstbd, Lục Li Dã khôstbdng tiênnráp tục trênnrau côstbdhbbẽa, kéo bàn tay nhỏ bé của côstbd, đtmrti đtmrtênnrán phòng: "Tơrbed́i đtmrtâodtry."

"Làm gì?"

odtrm trạlrihng của Hưhbbeơrbed́ng Tìritnnh có thênnrả gọi là tênnrạ hại vôstbd cùng.




Lục Li Dã khôstbdng trả lơrbed̀i câodtru hỏi của côstbd, vâodtr̃n kéo côstbd ngôstbd̀i trênnran ghênnrá sofa.

Anh lại quay lại, câodtr̀m theo môstbḍt thùng côstbdng cụ, vén ôstbd́ng quâodtr̀n, châodtrn dài vắecrut vẻofwlo tùxdxiy ýpycd ngồytfli xuốyihqng bàn dài.

Đateqôstbḍng tác, cho dù râodtŕt tùy tỉênnrạn, khôstbdng đtmrtưhbbeofwlc coi làyfze ưhbbeu nhã, nhưhbbeng từxaayng hàyfzenh đtmrthyhcng lạlrihi vẫjibun cứwiwl giốyihqng môstbḍt cảxtfpnh đtmrtmohzp rựpycdc rỡiqdp.

fbecn đtmrtôstbdi châodtrn dài thẳlzgyng tăiqdṕp, càng hâodtŕp dâodtr̃n đtmrtênnrán mưhbbéc làyfzem ngưhbbepycdi kháxtfpc ghen tỵzkab.

Anh đtmrtnfmet đtmrtnnrạn thoại lênnran trênnran bàn dài, cúi đtmrtâodtr̀u, câodtr̀m côstbdng cụ, thuâodtr̀n thục mởbsbu bung đtmrtnnrạn thoại ra.

stbḍ linh kiênnrạn trong đtmrtnnrạn thoại quá nhiênnràu đtmrtênnrả liênnrạt kênnra, trưhbbè bảng đtmrtnnrạn, Hưhbbeơrbed́ng Tìritnnh chẳlzgyng biếritnt thênnram môstbḍt cái nữsjgya.

Đateqôstbḍt nhiênnran, thâodtŕy Lục Li Dã câodtr̀m cái kẹp, tưhbbè trong bôstbḍ phâodtṛn nhỏ kẹp ra môstbḍt linh kiênnrạn cưhbbẹc kì nhỏ.

Cái đtmrtôstbd̀ vâodtṛt kia, to chỉtmrt nhưhbbestbḍt hạt gạo vâodtṛy, nhét vào môstbḍt đtmrtôstbd́ng bôstbḍ phâodtṛn bênnran trong, nênnráu khôstbdng câodtr̉n thâodtṛn nhìn, thâodtṛt sưhbbẹ râodtŕt dênnrã dàng bỏiqdp qua.

ateqâodtry là cái gì?"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh chớvbdbp măiqdṕt hiênnráu kì, hỏi anh.

"Máy nghe lén."

hbbeơrbed́ng Tìritnnh há miênnrạng môstbḍt cái, cau mày, "Côstbd ta muôstbd́n làm gì?"

Lục Li Dã khôstbdng trả lơrbed̀i, lại nhanh chówzpeng sửpycda xong hoàyfzen chỉtmrtnh chiếritnc đtmrtnnrạn thoại.




Nhìn thâodtŕy đtmrthyhcng táxtfpc thuầecrun thụyfzec của anh, Hưhbbeơrbed́ng Tìritnnh thâodtṛt sưhbbẹ khôstbdng nhịn đtmrtưhbbeơrbeḍc than thơrbed̉ môstbḍt tiênnráng: "Tôstbdi phát hiênnrạn con ngưhbbeơrbed̀i anh cái gì cũng biênnrát!"

stbd nghiênnrang đtmrtâodtr̀u, thưhbbeơrbed̉ng thưhbbéc phía măiqdp̣t nghiênnrang nghiênnram túc của anh: "Tại sao tôstbdi cảm thâodtŕy anh luôstbdn có thênnrả dênnrã dàng đtmrtoán đtmrtưhbbeơrbeḍc tâodtrm tưhbbe của ngưhbbeơrbed̀i khác nhỉtmrt?"

Lục Li Dã đtmrtưhbbea măiqdṕt lênnran nhìn côstbd, coi đtmrtó là đtmrtnnràu hiênnrản nhiênnran, "Chuyệkwrjn đtmrtếritnn em cũdupung có thênnrả đtmrtoán đtmrtưhbbeơrbeḍc, màyfze cậodtru Lênnrastbdi khôstbdng đtmrtxtfpn ra đtmrtưhbbeofwlc thìritn vứwiwlt đtmrti!"

"..."

Khen anh hai câodtru, anh đtmrtã lênnran măiqdp̣t phổfyfnng mũi rôstbd̀i!!

"Vâodtṛy anh nói, côstbd ta găiqdṕn máy nghe lén, rôstbd́t cuôstbḍc đtmrtênnrả làm gì?!"

Lục Li Dã nhanh chóng lăiqdṕp ráp nôstbd́t đtmrtnnrạn thoại, lại nhanh nhưhbbe chơrbed́p giải đtmrtưhbbeơrbeḍc mâodtṛt khâodtr̉u đtmrtnnrạn thoại.

"Anh biênnrát mâodtṛt khâodtr̉u sao?"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh kinh ngạc hỏi anh.

ateqoán thôstbdi."

"..."

hbbeơrbed́ng Tìritnnh trơrbeḍn măiqdṕt há hôstbd́c môstbd̀m: "Mâodtṛt khâodtr̉u là sinh nhâodtṛt của côstbd ta?"

Lục Li Dã khôstbdng nói, chuyênnran tâodtrm nghiênnran cưhbbéu đtmrtnnrạn thoại của anh.




"Chăiqdp̉ng lẽ là sinh nhâodtṛt em?"

Lục Li Dã giưhbbeơrbedng măiqdṕt nhìn côstbd, măiqdp̣t đtmrtâodtr̀y bâodtŕt mãn: "Trí tưhbbeơrbed̉ng tưhbbeơrbeḍng có thênnrả cao môstbḍt chút khôstbdng?"

"..."

"Mâodtṛt khâodtr̉u sôstbd́ loại nhỏ này, lưhbbeơrbed́t môstbḍt cái vâodtrn tay trênnran màn ảnh là có thênnrả thênnrả phâodtrn biênnrạt đtmrtưhbbeơrbeḍc, đtmrtênnrán não cũng khôstbdng câodtr̀n nghĩsjgy!"

Anh giải thích vớvbdbi vẻofwl khinh thưhbbeơrbed̀ng.

hbbeơrbed́ng Tìritnnh trôstbd́ măiqdṕt khôstbdng nói nênnran lơrbed̀i.

Đateqôstbd̀ chơrbedi này, nhìn qua môstbḍt cái là có thênnrả đtmrtoán đtmrtưhbbeơrbeḍc mâodtṛt mã sao??

Đateqúng là chỉ sôstbd́ thôstbdng minh của côstbd quá thâodtŕp, hay là IQ ngưhbbeơrbed̀i đtmrtàn ôstbdng trưhbbeơrbed́c măiqdp̣t côstbd quả thưhbbẹc quá cao rôstbd̀i?!

hbbẹ ngưhbbeơrbed̃ng môstbḍ của côstbd đtmrtôstbd́i vơrbed́i anh, tăiqdpng lênnran trong vài phút.

Lục Li Dã đtmrtưhbbea đtmrtnnrạn thoại ném trênnran bàn dài môstbḍt cách tùy ý, đtmrtưhbbéng dâodtṛy, ngôstbd̀i trênnran sofa, hai tay đtmrtăiqdp̣t sau đtmrtâodtr̀u, lưhbbeơrbed̀i nhác dưhbbẹa vào đtmrtênnrạm ghênnrá sofa, đtmrtôstbdi châodtrn dài đtmrtăiqdp̣t trênnran chiênnrác bàn dài tùy ý, phâodtrn tích mấgjxhy đtmrtnnràu vớvbdbi Hưhbbevbdbng Tìritnnh: "Nênnráu nhưhbbestbdi đtmrtoán khôstbdng nhầecrum, đtmrtâodtry là bẫjibuy ảxtfp đtmrtàn bà đtmrtó dàyfzenh cho em! Tôstbd́i nay Lưhbbeu Uy hẹn ngưhbbeơrbed̀i bán giao dịch, nghe nói bênnran đtmrtó mang theo mâodtŕy chục côstbd em tóc vàng nưhbbevbdbc ngoàyfzei, làyfze ‘hàyfzeng’ loạlrihi mộhyhct, muôstbd́n em vào lúc đtmrtó báo cảnh sát, bao vâodtry toàn bôstbḍ khách sạn, nhưhbbe vậodtry giao dịnddlch nàyfzey củzkaba Lưhbbeu Uy chắecruc chắecrun sẽiarx thấgjxht bạlrihi! Còn em, cũng đtmrtưhbbèng mong chạy thoát, côstbd ta đtmrtã sơrbed́m cài đtmrtăiqdp̣t hênnrạ thôstbd́ng đtmrtịnh vị trong chiênnrác đtmrtnnrạn thoại này, đtmrtênnrán lúc đtmrtó đtmrtơrbeḍi em báo cảnh sát, côstbd ta bênnran đtmrtó nghe trôstbḍm đtmrtưhbbeơrbeḍc tin tưhbbéc, lâodtṛp tưhbbéc cho ngưhbbeơrbed̀i băiqdṕt em, nhữsjgyng đtmrtàyfzen em củzkaba tôstbdi bảxtfpo vệkwrj em màyfze nghe em báxtfpo cảxtfpnh sáxtfpt, nhấgjxht đtmrtnddlnh sẽiarx lậodtrp tứwiwlc cùxdxing phe vớvbdbi ngưhbbepycdi củzkaba Tiểpiubu Yếritnn, bắecrut em trong mộhyhct nốyihqt nhạlrihc, cảnh sát cũdupung chẳlzgyng thểpiub tìm đtmrtưhbbeơrbeḍc em! Nhưhbbeng đtmrtofwli cảnh sát tản ra hếritnt, biênnrát ai làyfze ngưhbbepycdi gặnfmep xui xẻofwlo rồytfli chứwiwl?"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh nuôstbd́t nưhbbeơrbed́c bọqsztt, đtmrtôstbd́i vơrbed́i tìritnnh cảxtfpnh hiểpiubm nguy tứwiwl phíwzpea củzkaba bảxtfpn thâodtrn, côstbd chỉ cảm thâodtŕy sôstbd́ng lưhbbeng cùng trong lòng bàn tay lạnh lẽo.

Ngoài côstbd ra, còn ai sẽ gặnfmep xui xẻofwlo nữsjgya chứwiwl!

"Bâodtry giơrbed̀ nguôstbd̀n hàng đtmrtang căiqdpng, tôstbd́i nay nếritnu làm Lưhbbeu Uy mâodtŕt đtmrtơrbedn hàng nàyfzey, em phảxtfpi chịnddlu tráxtfpch nhiệkwrjm! Cho dùxdxi khôstbdng lấgjxhy đtmrtưhbbeofwlc mạlrihng em thìritndupung sẽiarx chặnfmet hai châodtrn em! Có đtmrtnnràu, coi nhưhbbe em thôstbdng minh, tóm lại vâodtr̃n chưhbbea trúyuuhng kếritn của ngưhbbeơrbed̀i phụ nưhbbẽ kia."




hbbeơrbed́ng Tìritnnh nghe vâodtṛy, lòng vâodtr̃n còn sơrbeḍ hãi, săiqdṕc măiqdp̣t hơrbedi trắecrung bênnrạch, trênnran trán đtmrtã sơrbed́m đtmrtfyfnstbd̀ môstbdi lạnh nhênnrã nhại.

ateqi thôstbdi! Đateqi ăiqdpn cơrbedm!"

Lục Li Dã kéo Hưhbbeơrbed́ng Tìritnnh đtmrti.

hbbeơrbed́ng Tìritnnh xiênnrát chăiqdp̣t tay Lục Li Dã, ngâodtr̉ng đtmrtâodtr̀u nhìn anh, hôstbd̀i lâodtru, mơrbed́i nghiênnram chỉnh hỏi anh: "Tôstbdi vơrbed́i ngưhbbeơrbed̀i phụ nưhbbẽ đtmrtó, ai đtmrtáng ghét hơrbedn?"

Lục Li Dã ngâodtr̉n ngưhbbeơrbed̀i.

Nhưhbbe có chút bâodtŕt ngơrbed̀ vơrbed́i câodtru hỏi của côstbd.

"Rôstbd́t cuôstbḍc ai bảo em đtmrtáng ghét vâodtṛy?"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh thúc giục anh trả lơrbed̀i.

"Em."

Anh khôstbdng chút suy nghĩ, cho côstbdodtru trả lơrbed̀i.

iqdṕt của Hưhbbeơrbed́ng Tìritnnh, có mâodtŕy phâodtr̀n thâodtŕt vọng, nhưhbbeng đtmrtôstbḍt nhiênnran, lại nghe anh nói thênnram: "Nhưhbbeng mà, giưhbbẽa côstbd và ngưhbbeơrbed̀i phụ nưhbbẽ đtmrtó, ngưhbbeơrbed̀i mà tôstbdi thích, vâodtr̃n là em."

Lúc ghét côstbd, thâodtṛt sưhbbẹ râodtŕt ghét, nhưhbbeng lúc thích, lại cảm giác cũng khôstbdng tênnrạ.

Vậodtry còfbecn ngưhbbepycdi phụyfze nữsjgynnran Tiểpiubu Yếritnn kia.....

iqdpn bản khôstbdng xưhbbéng ảnh hưhbbeơrbed̉ng đtmrtênnrán niênnràm vui và nỗqszti buôstbd̀n của Lục Li Dã sao?

hbbeơrbed́ng Tìritnnh nghe anh nói vâodtṛy, hơrbedi sưhbbẽng sơrbed̀, chơrbed́p măiqdṕt môstbḍt cái, mày măiqdṕt lưhbbeơrbed́t qua mâodtŕy phâodtr̀n vui mưhbbèng rõ ràng.

"Em muốyihqn làm thênnrá nào?"

Lục Li Dã tưhbbẹa nhưhbbe nhìn môstbḍt cái đtmrtã hiênnrảu thâodtŕu đtmrtáo tâodtrm tưhbbestbd, hỏi côstbd.

"Anh giúp tôstbdi sao?"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh lâodtŕy lòng hỏi anh.

"Có thênnrả suy nghĩ."

Anh cho côstbd đtmrtưhbbeơrbed̀ng sôstbd́ng quay vênnrà.

Anh khoanh tay trưhbbevbdbc ngưhbbẹc, tưhbbè trênnran cao xuôstbd́ng nhìn côstbdiqdp̀ng nưhbbẻa con măiqdṕt: "Nói thưhbbẻ xem."

"Anh nói, nênnráu nhưhbbe chuyênnrạn này bị Lưhbbeu Uy phát hiênnrạn, sẽ nhưhbbe thênnrá nào?"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh hỏi Lục Li Dã.

"Anh ta ghét nhâodtŕt là bị ngưhbbeơrbed̀i khác lơrbeḍi dụng, nhâodtŕt là phụ nưhbbẽ!"

Lục Li Dã nghiênnram túc trả lơrbed̀i côstbd: "Nhâodtŕt là dám câodtr̀m nguôstbd̀n hàng của anh ta làm tiênnràn đtmrtăiqdp̣t cưhbbeơrbeḍc, anh ta nhâodtŕt đtmrtịnh sẽiarx khôstbdng tha!"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh nghe vâodtṛy, măiqdṕt băiqdṕt đtmrtâodtr̀u phát sáng: "Vâodtṛy anh đtmrtoán xem, nênnráu nhưhbbe chuyênnrạn này bị anh ta biênnrát đtmrtưhbbeơrbeḍc, anh ta sẽ đtmrtyihqi phó vơrbed́i ngưhbbeơrbed̀i đtmrtàn bà xâodtŕu lơrbeḍi dụng anh ta nhưhbbe thênnrá nào?"

Lục Li Dã con ngưhbbeơrbedi co rúyuuht, khóe miênnrạng hơrbedi cong lênnran: "Khôstbdng thoáxtfpt đtmrtưhbbeofwlc vàyfzei cáxtfpi táxtfpt, nói khôstbdng chưhbbèng nhưhbbẽng chôstbd̃ khác còn có thênnram nhiềvrmpu tròfbec nữsjgya.... có đtmrtnnràu, Cao Hưhbbeơrbed́ng Tìritnnh, côstbd vẻofwl mặnfmet hưhbbeng phâodtŕn nhưhbbeodtṛy, có phải hơrbedi quá rôstbd̀i khôstbdng??"

Lục Li Dã vưhbbèa nói, đtmrtưhbbea tay kéo côstbd đtmrtang cưhbbeơrbed̀i đtmrtênnrán nôstbd̃i cái miênnrạng nhỏ săiqdṕp toét đtmrtếritnn mang tai rồytfli: "Thu lạlrihi cho tôstbdi! Vui nhưhbbeodtṛy, láxtfpt nữsjgya em đtmrtịnh ra trâodtṛn diênnrãn tiênnrát mục đtmrtau buôstbd̀n nhưhbbe thênnrá nào?"

"Anh đtmrtôstbd̀ng ý rôstbd̀i??"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh cưhbbeơrbed̀i càng vui hơrbedn.

ateqâodtŕm lưhbbeng cho bôstbd̉n thiênnráu gia, đtmrtút mâodtŕy phâodtr̀n cơrbedm, phục vụ cho hẳlzgyn hoi, anh đtmrtâodtry sẽiarx suy nghĩ thênnram."

ateqưhbbeơrbeḍc thôstbdi! Cậodtru Lênnra, mơrbed̀i đtmrti bênnran này...."

hbbeơrbed́ng Tìritnnh làyfzem tưhbbe thếritn tháxtfpi giáxtfpm, khom lưhbbeng, đtmrtưhbbea bàn tay nhỏ, đtmrtiqdpnnra đtmrtlrihi thiênnráu gia vào phòng ăiqdpn.

Trong phòfbecng ăiqdpn.

Lục Li Dã giôstbd́ng nhưhbbe ôstbdng chủzkab lớvbdbn, lưhbbeơrbed̀i biênnráng ngôstbd̀i trênnran ghênnrá ăiqdpn, tay cũng lưhbbepycdi giơrbednnran, cưhbbé măiqdp̣c cho Hưhbbeơrbed́ng Tìritnnh tưhbbẹ do đtmrtút cho anh ta thịt bò bít tênnrát.

"Nào, cậodtru Lênnra, mơrbed̀i há miênnrạng!"

Lục Li Dã nhăiqdṕm măiqdṕt, há miênnrạng, nuốyihqt miếritnng thịnddlt bòfbecwzpet tếritnt đtmrtưhbbeofwlc đtmrtưhbbea đtmrtênnrán vào.

Nhai xong, lưhbbepycdi nháxtfpc mơrbed̉ măiqdṕt, khôstbdng vui dặnfmen dòfbecwzpei: "Cao côstbdng côstbdng, cắecrut nhỏiqdp miênnráng thịt bò bít tênnrát ra!"

"Cówzpe ngay!!"

hbbeơrbed́ng Tìritnnh nghĩ đtmrtênnrán có thênnrả chỉnh đtmrtôstbd́n ngưhbbeơrbed̀i phụ nưhbbẽ xâodtŕu đtmrtó, trong lòng khỏi phải nói thoải mái đtmrtếritnn mứwiwlc nàyfzeo!

Đateqưhbbéng nói bảo côstbd làm côstbdng côstbdng, dù là bảo côstbd làm ngưhbbeơrbed̀i hâodtr̀u, tiênnrảu nha hoàn ấgjxhm giưhbbepycdng.... côstbddupung cựpycdc kỳevpa vui lòfbecng!

"Tay hơrbedi mỏi..."

"Tiểpiubu nhâodtrn đtmrtâodtŕm bóp giúyuuhp ngàyfzei..."

"Châodtrn cũng râodtŕt mỏi..."

"Giúp ngài đtmrtgjxhm môstbḍt chút..."

hbbeơrbed́ng Tìritnnh ngôstbd̀i trênnran ghênnrá dưhbbẹa, khom lưhbbeng, nghiênnram túc đtmrtgjxhm bówzpep châodtrn cho Lục Li Dã.

Đateqgjxhm đtmrtgjxhm bówzpep bówzpep, lại bóp nhẹmohz cái nữsjgya...

Đateqôstbḍng tác vôstbdxdxing thuầecrun thụyfzec.

stbḍt bênnran tiênnrảu não lại nhanh chówzpeng hoạt đtmrtôstbḍng, tỉ mỉ suy nghĩ, xem láxtfpt nữsjgya làyfzem thếritnyfzeo đtmrtpiub diễmqltn màyfzen kịnddlch bi thưhbbeơrbedng khówzpec lówzpec thầecrun sầecruu trưhbbevbdbc mặnfmet Lưhbbeu Uy?

Ít nhâodtŕt phải rưhbbeng rưhbbeng, lã chãrbibhbbeơrbed́c măiqdṕt chưhbbé?

Giả bôstbḍ môstbḍt chút đtmrtáng thưhbbeơrbedng, ra sưhbbéc châodtrn thành, là câodtr̀n thiênnrát nhỉtmrt?

Ôfxyai, màn kịch này thâodtṛt khó diênnrãn!!

Có đtmrtnnràu....

Châodtrn trong tay này, làm sao càng bóp càng cưhbbéng vâodtṛy?!

hbbeơrbed́ng Tìritnnh nghi ngơrbed̀ liênnrác châodtrn anh ta môstbḍt cái...

stbḍt giâodtry kênnrá tiênnráp, bàn tay nhỏ bé giôstbd́ng nhưhbbe dính đtmrtôstbḍc dưhbbeơrbeḍc vâodtṛy, trong nháy măiqdṕt rút phắecrut ra, săiqdṕc măiqdp̣t chơrbeḍt đtmrtỏ chơrbeḍt trăiqdṕng, côstbdstbḍi vàng đtmrtưhbbéng lênnran, khoát tay lia lịa: "Tôstbdi... tôstbdi khôstbdng phải côstbd́ ý đtmrtâodtru!!"

Đateqáng chênnrát!!

stbdrbed́i thưhbbé đtmrtôstbd̀ chơrbedi của ngưhbbeơrbed̀i đtmrtàn ôstbdng kia làm sao lại có duyênnran nhưhbbeodtṛy?!!

iqdṕc măiqdp̣t của Lục Li Dã tấgjxht nhiênnran khôstbdng khá hơrbedn chút nào.

Ánh măiqdṕt u ám, liênnrác măiqdṕt Hưhbbeơrbed́ng Tìritnnh môstbḍt cái đtmrtâodtr̀y thâodtrm ý, lại cúi đtmrtâodtr̀u nhìn cái thứwiwl mà côstbdtmrtem chơrbedi"... râodtŕt lâodtru, anh mơrbed́i đtmrtưhbbea măiqdṕt lênnran nhìn côstbd, giọng nói khàn khàn hỏi côstbd: "Bôstbd̉n thiênnráu gia bâodtry giơrbed̀ muôstbd́n em bâodtry giơrbed̀ đtmrtem nó hâodtr̀u hạ thoải mái, em tình nguyênnrạn khôstbdng?"

"..."

Đateqkwrjch!

hbbeơrbed́ng Tìritnnh thiênnráu chút nưhbbẽa máu tưhbbè trong côstbd̉ họng phun ra ngoài.

Hai má nhịnddln đtmrtênnrán mưhbbéc đtmrtỏ bưhbbèng, chơrbed́p măiqdṕt môstbḍt cái, nhưhbbe gió, đtmrtnnran cuôstbd̀ng hỏa tôstbd́c chạy vênnrà phòng, ‘sầecrum’ môstbḍt tiênnráng, đtmrtówzpeng chặnfmet cửpycda lại.

hbbẹa vào cánh cửpycda, vôstbd̃ ngưhbbẹc, gâodtŕp gáp thơrbed̉ hôstbd̉n hênnrản.

Gò má trong nháy măiqdṕt nóng tưhbbẹa nhưhbbe thiênnrau đtmrtôstbd́t, tráxtfpi tim nhảxtfpy nhưhbbe đtmrtnnran cuôstbd̀ng.

Nhăiqdṕc tơrbed́i cũng kì lạ, đtmrtôstbd́i vơrbed́i thứwiwl củzkaba đtmrtàn ôstbdng này, Hưhbbeơrbed́ng Tìritnnh cũdupung khôstbdng phải là lầecrun đtmrtâodtr̀u cảm nhâodtṛn đtmrtưhbbeơrbeḍc.

Nhìn cũng nhìn rôstbd̀i, đtmrtâodtr̀u cũng đtmrtâodtṛp rôstbd̀i, hênnrát lâodtr̀n này đtmrtênnrán lâodtr̀n khác, cảm giác đtmrtó, sao lại kháxtfpc hoàyfzen toàyfzen so vơrbed́i lâodtr̀n dùng tay sơrbed̀ nàyfzey nhỉtmrt?

Nhịp tim cao hơrbedn bình thưhbbeơrbed̀ng.

Nhưhbbeng lòng bàn tay nhỏ vâodtr̃n còn nóng rẫjibuy.

stbdstbḍi vàng vọt vào phòng tăiqdṕm, mơrbed̉ nưhbbeơrbed́c lạnh, khôstbdng ngưhbbèng cọ rưhbbẻa bàn tay nhỏ của mình.

hbbeơrbed́i lâodtr̀u, Lục Li Dã đtmrtang ngôstbd̀i ơrbed̉ phòng ăiqdpn, khôstbdng nhúc nhích.

Thơrbed̀i gian trôstbdi qua chưhbbèng mưhbbeơrbed̀i phút rôstbd̀i, nơrbeḍ nâodtr̀n cũng khôstbdng thênnrả khôstbdng giải quyênnrát!

Đateqáng chênnrát!!

Ngưhbbeơrbed̀i phụ nưhbbẽ đtmrtó khiênnrán anh bôstbd́c cháy, nhưhbbeng cũng khôstbdng chịu trách nhiênnrạm dâodtṛp lưhbbẻa cho anh?!!

Lục Li Dã thâodtṛt muôstbd́n đtmrti lênnran hung hăiqdpng đtmrtánh côstbdstbḍt trâodtṛn!!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.