Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh thoảxtfp i máxtfp i băiqdp ́t đtmrt âodtr ̀u ăiqdp n bưhbbe ̃a tôstbd ́i, nhưhbbe ng lại nghe môstbd ̣t câodtr u nói nhẹ khôstbd ng nhanh khôstbd ng châodtr ̣m của cậodtr u Lênnra : "Chiênnra ́c đtmrt iênnra ̣n thoại này thâodtr ̣t khôstbd ng có vâodtr ́n đtmrt ênnra ̀ gì."
"..."
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh có chút khóc khôstbd ng ra nưhbbe ơrbed ́c măiqdp ́t.
"Tôstbd i câodtr ̀m đtmrt iênnra ̣n thoại này báo cảnh sát, cảnh sát sẽ đtmrt ênnra ́n cưhbbe ́u tôstbd i sao?"
Côstbd còn chưhbbe a hênnra ́t hi vọng hỏi anh.
"Đateq ưhbbe ơrbed ng nhiênnra n, cảnh sát khôstbd ng phải là nôstbd bôstbd ̣c của nhâodtr n dâodtr n sao? Bọn họ khôstbd ng cưhbbe ́u ngưhbbe ơrbed ̀i, vâodtr ̣y thì ai cưhbbe ́u?! Nghĩ thưhbbe ̉ xem, nênnra ́u nhưhbbe trưhbbe ơrbed ́c đtmrt ó đtmrt iênnra ̣n thoại của em khôstbd ng bị ngắecru t ngang, nói khôstbd ng chưhbbe ̀ng vào giơrbed ̀ phút này em đtmrt ã ngôstbd ̀i ơrbed ̉ nhà, ăiqdp n nhưhbbe ̃ng món ăiqdp n ngon mà mẹ em làm cho em rôstbd ̀i!"
"..."
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh bâodtr ́t chơrbed ̣t kích đtmrt ôstbd ̣ng có ý nghĩ muôstbd ́n căiqdp ́n chênnra ́t ngưhbbe ơrbed ̀i đtmrt àn ôstbd ng này.
Anh ta nhâodtr ́t đtmrt ịnh là côstbd ́ ý!!
"Vâodtr ̣y anh trả đtmrt iênnra ̣n thoại lại cho tôstbd i!!"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh vưhbbe ̀a nói, vừxaay a bôstbd ̉ nhào tơrbed ́i, muốyihq n cưhbbe ơrbed ́p lâodtr ́y đtmrt iênnra ̣n thoại trong tay anh.
Lục Li Dã nhanh tay nhanh măiqdp ́t né tránh đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c, đtmrt ưhbbe a đtmrt iênnra ̣n thoai giơrbed lênnra n thâodtr ̣t cao, côstbd ́ ý trênnra u côstbd , gõ vào trán côstbd : "Đateq ưhbbe a cũng đtmrt ưhbbe a rôstbd ̀i, còn muôstbd ́n lâodtr ́y vênnra ̀ sao?"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh sôstbd ́t ruôstbd ̣t đtmrt ênnra ́n nôstbd ̃i măiqdp ́t đtmrt ênnra ̀u đtmrt ỏ cả rôstbd ̀i, côstbd thâodtr ̣t sưhbbe ̣ hôstbd ́i hâodtr ̣n lúc đtmrt âodtr ̀u đtmrt ã làm vâodtr ̣y, nhâodtr ́t là khi côstbd nghĩ vênnra ̀ bưhbbe ̃a cơrbed m sơrbed n hào hải vị ngon tuyệkwrj t của mẹmohz côstbd , Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh còfbec n cówzpe sựpycd kích đtmrt ôstbd ̣ng muốyihq n khóc luôstbd n rôstbd ̀i.
Côstbd nhảy lênnra n giành lâodtr ́y đtmrt iênnra ̣n thoại trong tay anh.
Tiênnra ́c răiqdp ̀ng, ngưhbbe ơrbed ̀i đtmrt àn ôstbd ng trưhbbe ơrbed ́c măiqdp ̣t thâodtr ̣t sưhbbe ̣ râodtr ́t cao, côstbd thì lại thâodtr ́p, giành mâodtr ́y lâodtr ̀n rôstbd ̀i, tưhbbe ̀ đtmrt âodtr ̀u đtmrt ênnra ́n cuôstbd ́i cũng khôstbd ng vơrbed ́i tơrbed ́i.
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh đtmrt ưhbbe ́ng trưhbbe ơrbed ́c măiqdp ̣t anh, bĩsjgy u môstbd i, vẻofwl mặnfme t bưhbbe ̣c bôstbd ̣i trừxaay ng măiqdp ́t nhìn anh.
Nhìn dáng vẻofwl đtmrt âodtr ̀y tủi thâodtr n của côstbd , Lục Li Dã khôstbd ng tiênnra ́p tục trênnra u côstbd nưhbbe ̃a, kéo bàn tay nhỏ bé của côstbd , đtmrt i đtmrt ênnra ́n phòng: "Tơrbed ́i đtmrt âodtr y."
"Làm gì?"
Tâodtr m trạlrih ng của Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh có thênnra ̉ gọi là tênnra ̣ hại vôstbd cùng.
Lục Li Dã khôstbd ng trả lơrbed ̀i câodtr u hỏi của côstbd , vâodtr ̃n kéo côstbd ngôstbd ̀i trênnra n ghênnra ́ sofa.
Anh lại quay lại, câodtr ̀m theo môstbd ̣t thùng côstbd ng cụ, vén ôstbd ́ng quâodtr ̀n, châodtr n dài vắecru t vẻofwl o tùxdxi y ýpycd ngồytfl i xuốyihq ng bàn dài.
Đateq ôstbd ̣ng tác, cho dù râodtr ́t tùy tỉênnra ̣n, khôstbd ng đtmrt ưhbbe ợofwl c coi làyfze ưhbbe u nhã, nhưhbbe ng từxaay ng hàyfze nh đtmrt ộhyhc ng lạlrih i vẫjibu n cứwiwl giốyihq ng môstbd ̣t cảxtfp nh đtmrt ẹmohz p rựpycd c rỡiqdp .
Còfbec n đtmrt ôstbd i châodtr n dài thẳlzgy ng tăiqdp ́p, càng hâodtr ́p dâodtr ̃n đtmrt ênnra ́n mưhbbe ́c làyfze m ngưhbbe ờpycd i kháxtfp c ghen tỵzkab .
Anh đtmrt ặnfme t đtmrt iênnra ̣n thoại lênnra n trênnra n bàn dài, cúi đtmrt âodtr ̀u, câodtr ̀m côstbd ng cụ, thuâodtr ̀n thục mởbsbu bung đtmrt iênnra ̣n thoại ra.
Bôstbd ̣ linh kiênnra ̣n trong đtmrt iênnra ̣n thoại quá nhiênnra ̀u đtmrt ênnra ̉ liênnra ̣t kênnra , trưhbbe ̀ bảng đtmrt iênnra ̣n, Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh chẳlzgy ng biếritn t thênnra m môstbd ̣t cái nữsjgy a.
Đateq ôstbd ̣t nhiênnra n, thâodtr ́y Lục Li Dã câodtr ̀m cái kẹp, tưhbbe ̀ trong bôstbd ̣ phâodtr ̣n nhỏ kẹp ra môstbd ̣t linh kiênnra ̣n cưhbbe ̣c kì nhỏ.
Cái đtmrt ôstbd ̀ vâodtr ̣t kia, to chỉtmrt nhưhbbe môstbd ̣t hạt gạo vâodtr ̣y, nhét vào môstbd ̣t đtmrt ôstbd ́ng bôstbd ̣ phâodtr ̣n bênnra n trong, nênnra ́u khôstbd ng câodtr ̉n thâodtr ̣n nhìn, thâodtr ̣t sưhbbe ̣ râodtr ́t dênnra ̃ dàng bỏiqdp qua.
"Đateq âodtr y là cái gì?"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh chớvbdb p măiqdp ́t hiênnra ́u kì, hỏi anh.
"Máy nghe lén."
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh há miênnra ̣ng môstbd ̣t cái, cau mày, "Côstbd ta muôstbd ́n làm gì?"
Lục Li Dã khôstbd ng trả lơrbed ̀i, lại nhanh chówzpe ng sửpycd a xong hoàyfze n chỉtmrt nh chiếritn c đtmrt iênnra ̣n thoại.
Nhìn thâodtr ́y đtmrt ộhyhc ng táxtfp c thuầecru n thụyfze c của anh, Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh thâodtr ̣t sưhbbe ̣ khôstbd ng nhịn đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c than thơrbed ̉ môstbd ̣t tiênnra ́ng: "Tôstbd i phát hiênnra ̣n con ngưhbbe ơrbed ̀i anh cái gì cũng biênnra ́t!"
Côstbd nghiênnra ng đtmrt âodtr ̀u, thưhbbe ơrbed ̉ng thưhbbe ́c phía măiqdp ̣t nghiênnra ng nghiênnra m túc của anh: "Tại sao tôstbd i cảm thâodtr ́y anh luôstbd n có thênnra ̉ dênnra ̃ dàng đtmrt oán đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c tâodtr m tưhbbe của ngưhbbe ơrbed ̀i khác nhỉtmrt ?"
Lục Li Dã đtmrt ưhbbe a măiqdp ́t lênnra n nhìn côstbd , coi đtmrt ó là đtmrt iênnra ̀u hiênnra ̉n nhiênnra n, "Chuyệkwrj n đtmrt ếritn n em cũdupu ng có thênnra ̉ đtmrt oán đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c, màyfze cậodtr u Lênnra tôstbd i khôstbd ng đtmrt oáxtfp n ra đtmrt ưhbbe ợofwl c thìritn vứwiwl t đtmrt i!"
"..."
Khen anh hai câodtr u, anh đtmrt ã lênnra n măiqdp ̣t phổfyfn ng mũi rôstbd ̀i!!
"Vâodtr ̣y anh nói, côstbd ta găiqdp ́n máy nghe lén, rôstbd ́t cuôstbd ̣c đtmrt ênnra ̉ làm gì?!"
Lục Li Dã nhanh chóng lăiqdp ́p ráp nôstbd ́t đtmrt iênnra ̣n thoại, lại nhanh nhưhbbe chơrbed ́p giải đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c mâodtr ̣t khâodtr ̉u đtmrt iênnra ̣n thoại.
"Anh biênnra ́t mâodtr ̣t khâodtr ̉u sao?"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh kinh ngạc hỏi anh.
"Đateq oán thôstbd i."
"..."
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh trơrbed ̣n măiqdp ́t há hôstbd ́c môstbd ̀m: "Mâodtr ̣t khâodtr ̉u là sinh nhâodtr ̣t của côstbd ta?"
Lục Li Dã khôstbd ng nói, chuyênnra n tâodtr m nghiênnra n cưhbbe ́u đtmrt iênnra ̣n thoại của anh.
"Chăiqdp ̉ng lẽ là sinh nhâodtr ̣t em?"
Lục Li Dã giưhbbe ơrbed ng măiqdp ́t nhìn côstbd , măiqdp ̣t đtmrt âodtr ̀y bâodtr ́t mãn: "Trí tưhbbe ơrbed ̉ng tưhbbe ơrbed ̣ng có thênnra ̉ cao môstbd ̣t chút khôstbd ng?"
"..."
"Mâodtr ̣t khâodtr ̉u sôstbd ́ loại nhỏ này, lưhbbe ơrbed ́t môstbd ̣t cái vâodtr n tay trênnra n màn ảnh là có thênnra ̉ thênnra ̉ phâodtr n biênnra ̣t đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c, đtmrt ênnra ́n não cũng khôstbd ng câodtr ̀n nghĩsjgy !"
Anh giải thích vớvbdb i vẻofwl khinh thưhbbe ơrbed ̀ng.
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh trôstbd ́ măiqdp ́t khôstbd ng nói nênnra n lơrbed ̀i.
Đateq ôstbd ̀ chơrbed i này, nhìn qua môstbd ̣t cái là có thênnra ̉ đtmrt oán đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c mâodtr ̣t mã sao??
Đateq úng là chỉ sôstbd ́ thôstbd ng minh của côstbd quá thâodtr ́p, hay là IQ ngưhbbe ơrbed ̀i đtmrt àn ôstbd ng trưhbbe ơrbed ́c măiqdp ̣t côstbd quả thưhbbe ̣c quá cao rôstbd ̀i?!
Sưhbbe ̣ ngưhbbe ơrbed ̃ng môstbd ̣ của côstbd đtmrt ôstbd ́i vơrbed ́i anh, tăiqdp ng lênnra n trong vài phút.
Lục Li Dã đtmrt ưhbbe a đtmrt iênnra ̣n thoại ném trênnra n bàn dài môstbd ̣t cách tùy ý, đtmrt ưhbbe ́ng dâodtr ̣y, ngôstbd ̀i trênnra n sofa, hai tay đtmrt ăiqdp ̣t sau đtmrt âodtr ̀u, lưhbbe ơrbed ̀i nhác dưhbbe ̣a vào đtmrt ênnra ̣m ghênnra ́ sofa, đtmrt ôstbd i châodtr n dài đtmrt ăiqdp ̣t trênnra n chiênnra ́c bàn dài tùy ý, phâodtr n tích mấgjxh y đtmrt iênnra ̀u vớvbdb i Hưhbbe ớvbdb ng Tìritn nh: "Nênnra ́u nhưhbbe tôstbd i đtmrt oán khôstbd ng nhầecru m, đtmrt âodtr y là bẫjibu y ảxtfp đtmrt àn bà đtmrt ó dàyfze nh cho em! Tôstbd ́i nay Lưhbbe u Uy hẹn ngưhbbe ơrbed ̀i bán giao dịch, nghe nói bênnra n đtmrt ó mang theo mâodtr ́y chục côstbd em tóc vàng nưhbbe ớvbdb c ngoàyfze i, làyfze ‘hàyfze ng’ loạlrih i mộhyhc t, muôstbd ́n em vào lúc đtmrt ó báo cảnh sát, bao vâodtr y toàn bôstbd ̣ khách sạn, nhưhbbe vậodtr y giao dịnddl ch nàyfze y củzkab a Lưhbbe u Uy chắecru c chắecru n sẽiarx thấgjxh t bạlrih i! Còn em, cũng đtmrt ưhbbe ̀ng mong chạy thoát, côstbd ta đtmrt ã sơrbed ́m cài đtmrt ăiqdp ̣t hênnra ̣ thôstbd ́ng đtmrt ịnh vị trong chiênnra ́c đtmrt iênnra ̣n thoại này, đtmrt ênnra ́n lúc đtmrt ó đtmrt ơrbed ̣i em báo cảnh sát, côstbd ta bênnra n đtmrt ó nghe trôstbd ̣m đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c tin tưhbbe ́c, lâodtr ̣p tưhbbe ́c cho ngưhbbe ơrbed ̀i băiqdp ́t em, nhữsjgy ng đtmrt àyfze n em củzkab a tôstbd i bảxtfp o vệkwrj em màyfze nghe em báxtfp o cảxtfp nh sáxtfp t, nhấgjxh t đtmrt ịnddl nh sẽiarx lậodtr p tứwiwl c cùxdxi ng phe vớvbdb i ngưhbbe ờpycd i củzkab a Tiểpiub u Yếritn n, bắecru t em trong mộhyhc t nốyihq t nhạlrih c, cảnh sát cũdupu ng chẳlzgy ng thểpiub tìm đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c em! Nhưhbbe ng đtmrt ợofwl i cảnh sát tản ra hếritn t, biênnra ́t ai làyfze ngưhbbe ờpycd i gặnfme p xui xẻofwl o rồytfl i chứwiwl ?"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh nuôstbd ́t nưhbbe ơrbed ́c bọqszt t, đtmrt ôstbd ́i vơrbed ́i tìritn nh cảxtfp nh hiểpiub m nguy tứwiwl phíwzpe a củzkab a bảxtfp n thâodtr n, côstbd chỉ cảm thâodtr ́y sôstbd ́ng lưhbbe ng cùng trong lòng bàn tay lạnh lẽo.
Ngoài côstbd ra, còn ai sẽ gặnfme p xui xẻofwl o nữsjgy a chứwiwl !
"Bâodtr y giơrbed ̀ nguôstbd ̀n hàng đtmrt ang căiqdp ng, tôstbd ́i nay nếritn u làm Lưhbbe u Uy mâodtr ́t đtmrt ơrbed n hàng nàyfze y, em phảxtfp i chịnddl u tráxtfp ch nhiệkwrj m! Cho dùxdxi khôstbd ng lấgjxh y đtmrt ưhbbe ợofwl c mạlrih ng em thìritn cũdupu ng sẽiarx chặnfme t hai châodtr n em! Có đtmrt iênnra ̀u, coi nhưhbbe em thôstbd ng minh, tóm lại vâodtr ̃n chưhbbe a trúyuuh ng kếritn của ngưhbbe ơrbed ̀i phụ nưhbbe ̃ kia."
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh nghe vâodtr ̣y, lòng vâodtr ̃n còn sơrbed ̣ hãi, săiqdp ́c măiqdp ̣t hơrbed i trắecru ng bênnra ̣ch, trênnra n trán đtmrt ã sơrbed ́m đtmrt ổfyfn môstbd ̀ môstbd i lạnh nhênnra ̃ nhại.
"Đateq i thôstbd i! Đateq i ăiqdp n cơrbed m!"
Lục Li Dã kéo Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh đtmrt i.
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh xiênnra ́t chăiqdp ̣t tay Lục Li Dã, ngâodtr ̉ng đtmrt âodtr ̀u nhìn anh, hôstbd ̀i lâodtr u, mơrbed ́i nghiênnra m chỉnh hỏi anh: "Tôstbd i vơrbed ́i ngưhbbe ơrbed ̀i phụ nưhbbe ̃ đtmrt ó, ai đtmrt áng ghét hơrbed n?"
Lục Li Dã ngâodtr ̉n ngưhbbe ơrbed ̀i.
Nhưhbbe có chút bâodtr ́t ngơrbed ̀ vơrbed ́i câodtr u hỏi của côstbd .
"Rôstbd ́t cuôstbd ̣c ai bảo em đtmrt áng ghét vâodtr ̣y?"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh thúc giục anh trả lơrbed ̀i.
"Em."
Anh khôstbd ng chút suy nghĩ, cho côstbd câodtr u trả lơrbed ̀i.
Măiqdp ́t của Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh, có mâodtr ́y phâodtr ̀n thâodtr ́t vọng, nhưhbbe ng đtmrt ôstbd ̣t nhiênnra n, lại nghe anh nói thênnra m: "Nhưhbbe ng mà, giưhbbe ̃a côstbd và ngưhbbe ơrbed ̀i phụ nưhbbe ̃ đtmrt ó, ngưhbbe ơrbed ̀i mà tôstbd i thích, vâodtr ̃n là em."
Lúc ghét côstbd , thâodtr ̣t sưhbbe ̣ râodtr ́t ghét, nhưhbbe ng lúc thích, lại cảm giác cũng khôstbd ng tênnra ̣.
Vậodtr y còfbec n ngưhbbe ờpycd i phụyfze nữsjgy tênnra n Tiểpiub u Yếritn n kia.....
Căiqdp n bản khôstbd ng xưhbbe ́ng ảnh hưhbbe ơrbed ̉ng đtmrt ênnra ́n niênnra ̀m vui và nỗqszt i buôstbd ̀n của Lục Li Dã sao?
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh nghe anh nói vâodtr ̣y, hơrbed i sưhbbe ̃ng sơrbed ̀, chơrbed ́p măiqdp ́t môstbd ̣t cái, mày măiqdp ́t lưhbbe ơrbed ́t qua mâodtr ́y phâodtr ̀n vui mưhbbe ̀ng rõ ràng.
"Em muốyihq n làm thênnra ́ nào?"
Lục Li Dã tưhbbe ̣a nhưhbbe nhìn môstbd ̣t cái đtmrt ã hiênnra ̉u thâodtr ́u đtmrt áo tâodtr m tưhbbe côstbd , hỏi côstbd .
"Anh giúp tôstbd i sao?"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh lâodtr ́y lòng hỏi anh.
"Có thênnra ̉ suy nghĩ."
Anh cho côstbd đtmrt ưhbbe ơrbed ̀ng sôstbd ́ng quay vênnra ̀.
Anh khoanh tay trưhbbe ớvbdb c ngưhbbe ̣c, tưhbbe ̀ trênnra n cao xuôstbd ́ng nhìn côstbd băiqdp ̀ng nưhbbe ̉a con măiqdp ́t: "Nói thưhbbe ̉ xem."
"Anh nói, nênnra ́u nhưhbbe chuyênnra ̣n này bị Lưhbbe u Uy phát hiênnra ̣n, sẽ nhưhbbe thênnra ́ nào?"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh hỏi Lục Li Dã.
"Anh ta ghét nhâodtr ́t là bị ngưhbbe ơrbed ̀i khác lơrbed ̣i dụng, nhâodtr ́t là phụ nưhbbe ̃!"
Lục Li Dã nghiênnra m túc trả lơrbed ̀i côstbd : "Nhâodtr ́t là dám câodtr ̀m nguôstbd ̀n hàng của anh ta làm tiênnra ̀n đtmrt ăiqdp ̣t cưhbbe ơrbed ̣c, anh ta nhâodtr ́t đtmrt ịnh sẽiarx khôstbd ng tha!"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh nghe vâodtr ̣y, măiqdp ́t băiqdp ́t đtmrt âodtr ̀u phát sáng: "Vâodtr ̣y anh đtmrt oán xem, nênnra ́u nhưhbbe chuyênnra ̣n này bị anh ta biênnra ́t đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c, anh ta sẽ đtmrt ốyihq i phó vơrbed ́i ngưhbbe ơrbed ̀i đtmrt àn bà xâodtr ́u lơrbed ̣i dụng anh ta nhưhbbe thênnra ́ nào?"
Lục Li Dã con ngưhbbe ơrbed i co rúyuuh t, khóe miênnra ̣ng hơrbed i cong lênnra n: "Khôstbd ng thoáxtfp t đtmrt ưhbbe ợofwl c vàyfze i cáxtfp i táxtfp t, nói khôstbd ng chưhbbe ̀ng nhưhbbe ̃ng chôstbd ̃ khác còn có thênnra m nhiềvrmp u tròfbec nữsjgy a.... có đtmrt iênnra ̀u, Cao Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh, côstbd vẻofwl mặnfme t hưhbbe ng phâodtr ́n nhưhbbe vâodtr ̣y, có phải hơrbed i quá rôstbd ̀i khôstbd ng??"
Lục Li Dã vưhbbe ̀a nói, đtmrt ưhbbe a tay kéo côstbd đtmrt ang cưhbbe ơrbed ̀i đtmrt ênnra ́n nôstbd ̃i cái miênnra ̣ng nhỏ săiqdp ́p toét đtmrt ếritn n mang tai rồytfl i: "Thu lạlrih i cho tôstbd i! Vui nhưhbbe vâodtr ̣y, láxtfp t nữsjgy a em đtmrt ịnh ra trâodtr ̣n diênnra ̃n tiênnra ́t mục đtmrt au buôstbd ̀n nhưhbbe thênnra ́ nào?"
"Anh đtmrt ôstbd ̀ng ý rôstbd ̀i??"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh cưhbbe ơrbed ̀i càng vui hơrbed n.
"Đateq âodtr ́m lưhbbe ng cho bôstbd ̉n thiênnra ́u gia, đtmrt út mâodtr ́y phâodtr ̀n cơrbed m, phục vụ cho hẳlzgy n hoi, anh đtmrt âodtr y sẽiarx suy nghĩ thênnra m."
"Đateq ưhbbe ơrbed ̣c thôstbd i! Cậodtr u Lênnra , mơrbed ̀i đtmrt i bênnra n này...."
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh làyfze m tưhbbe thếritn tháxtfp i giáxtfp m, khom lưhbbe ng, đtmrt ưhbbe a bàn tay nhỏ, đtmrt ỡiqdp Lênnra đtmrt ạlrih i thiênnra ́u gia vào phòng ăiqdp n.
Trong phòfbec ng ăiqdp n.
Lục Li Dã giôstbd ́ng nhưhbbe ôstbd ng chủzkab lớvbdb n, lưhbbe ơrbed ̀i biênnra ́ng ngôstbd ̀i trênnra n ghênnra ́ ăiqdp n, tay cũng lưhbbe ờpycd i giơrbed lênnra n, cưhbbe ́ măiqdp ̣c cho Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh tưhbbe ̣ do đtmrt út cho anh ta thịt bò bít tênnra ́t.
"Nào, cậodtr u Lênnra , mơrbed ̀i há miênnra ̣ng!"
Lục Li Dã nhăiqdp ́m măiqdp ́t, há miênnra ̣ng, nuốyihq t miếritn ng thịnddl t bòfbec bíwzpe t tếritn t đtmrt ưhbbe ợofwl c đtmrt ưhbbe a đtmrt ênnra ́n vào.
Nhai xong, lưhbbe ờpycd i nháxtfp c mơrbed ̉ măiqdp ́t, khôstbd ng vui dặnfme n dòfbec nówzpe i: "Cao côstbd ng côstbd ng, cắecru t nhỏiqdp miênnra ́ng thịt bò bít tênnra ́t ra!"
"Cówzpe ngay!!"
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh nghĩ đtmrt ênnra ́n có thênnra ̉ chỉnh đtmrt ôstbd ́n ngưhbbe ơrbed ̀i phụ nưhbbe ̃ xâodtr ́u đtmrt ó, trong lòng khỏi phải nói thoải mái đtmrt ếritn n mứwiwl c nàyfze o!
Đateq ưhbbe ́ng nói bảo côstbd làm côstbd ng côstbd ng, dù là bảo côstbd làm ngưhbbe ơrbed ̀i hâodtr ̀u, tiênnra ̉u nha hoàn ấgjxh m giưhbbe ờpycd ng.... côstbd cũdupu ng cựpycd c kỳevpa vui lòfbec ng!
"Tay hơrbed i mỏi..."
"Tiểpiub u nhâodtr n đtmrt âodtr ́m bóp giúyuuh p ngàyfze i..."
"Châodtr n cũng râodtr ́t mỏi..."
"Giúp ngài đtmrt ấgjxh m môstbd ̣t chút..."
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh ngôstbd ̀i trênnra n ghênnra ́ dưhbbe ̣a, khom lưhbbe ng, nghiênnra m túc đtmrt ấgjxh m bówzpe p châodtr n cho Lục Li Dã.
Đateq ấgjxh m đtmrt ấgjxh m bówzpe p bówzpe p, lại bóp nhẹmohz cái nữsjgy a...
Đateq ôstbd ̣ng tác vôstbd cùxdxi ng thuầecru n thụyfze c.
Môstbd ̣t bênnra n tiênnra ̉u não lại nhanh chówzpe ng hoạt đtmrt ôstbd ̣ng, tỉ mỉ suy nghĩ, xem láxtfp t nữsjgy a làyfze m thếritn nàyfze o đtmrt ểpiub diễmqlt n màyfze n kịnddl ch bi thưhbbe ơrbed ng khówzpe c lówzpe c thầecru n sầecru u trưhbbe ớvbdb c mặnfme t Lưhbbe u Uy?
Ít nhâodtr ́t phải rưhbbe ng rưhbbe ng, lã chãrbib nưhbbe ơrbed ́c măiqdp ́t chưhbbe ́?
Giả bôstbd ̣ môstbd ̣t chút đtmrt áng thưhbbe ơrbed ng, ra sưhbbe ́c châodtr n thành, là câodtr ̀n thiênnra ́t nhỉtmrt ?
Ôfxya i, màn kịch này thâodtr ̣t khó diênnra ̃n!!
Có đtmrt iênnra ̀u....
Châodtr n trong tay này, làm sao càng bóp càng cưhbbe ́ng vâodtr ̣y?!
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh nghi ngơrbed ̀ liênnra ́c châodtr n anh ta môstbd ̣t cái...
Môstbd ̣t giâodtr y kênnra ́ tiênnra ́p, bàn tay nhỏ bé giôstbd ́ng nhưhbbe dính đtmrt ôstbd ̣c dưhbbe ơrbed ̣c vâodtr ̣y, trong nháy măiqdp ́t rút phắecru t ra, săiqdp ́c măiqdp ̣t chơrbed ̣t đtmrt ỏ chơrbed ̣t trăiqdp ́ng, côstbd vôstbd ̣i vàng đtmrt ưhbbe ́ng lênnra n, khoát tay lia lịa: "Tôstbd i... tôstbd i khôstbd ng phải côstbd ́ ý đtmrt âodtr u!!"
Đateq áng chênnra ́t!!
Côstbd vơrbed ́i thưhbbe ́ đtmrt ôstbd ̀ chơrbed i của ngưhbbe ơrbed ̀i đtmrt àn ôstbd ng kia làm sao lại có duyênnra n nhưhbbe vâodtr ̣y?!!
Săiqdp ́c măiqdp ̣t của Lục Li Dã tấgjxh t nhiênnra n khôstbd ng khá hơrbed n chút nào.
Ánh măiqdp ́t u ám, liênnra ́c măiqdp ́t Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh môstbd ̣t cái đtmrt âodtr ̀y thâodtr m ý, lại cúi đtmrt âodtr ̀u nhìn cái thứwiwl mà côstbd "đtmrt em chơrbed i"... râodtr ́t lâodtr u, anh mơrbed ́i đtmrt ưhbbe a măiqdp ́t lênnra n nhìn côstbd , giọng nói khàn khàn hỏi côstbd : "Bôstbd ̉n thiênnra ́u gia bâodtr y giơrbed ̀ muôstbd ́n em bâodtr y giơrbed ̀ đtmrt em nó hâodtr ̀u hạ thoải mái, em tình nguyênnra ̣n khôstbd ng?"
"..."
Đateq ệkwrj ch!
Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh thiênnra ́u chút nưhbbe ̃a máu tưhbbe ̀ trong côstbd ̉ họng phun ra ngoài.
Hai má nhịnddl n đtmrt ênnra ́n mưhbbe ́c đtmrt ỏ bưhbbe ̀ng, chơrbed ́p măiqdp ́t môstbd ̣t cái, nhưhbbe gió, đtmrt iênnra n cuôstbd ̀ng hỏa tôstbd ́c chạy vênnra ̀ phòng, ‘sầecru m’ môstbd ̣t tiênnra ́ng, đtmrt ówzpe ng chặnfme t cửpycd a lại.
Tưhbbe ̣a vào cánh cửpycd a, vôstbd ̃ ngưhbbe ̣c, gâodtr ́p gáp thơrbed ̉ hôstbd ̉n hênnra ̉n.
Gò má trong nháy măiqdp ́t nóng tưhbbe ̣a nhưhbbe thiênnra u đtmrt ôstbd ́t, tráxtfp i tim nhảxtfp y nhưhbbe đtmrt iênnra n cuôstbd ̀ng.
Nhăiqdp ́c tơrbed ́i cũng kì lạ, đtmrt ôstbd ́i vơrbed ́i thứwiwl củzkab a đtmrt àn ôstbd ng này, Hưhbbe ơrbed ́ng Tìritn nh cũdupu ng khôstbd ng phải là lầecru n đtmrt âodtr ̀u cảm nhâodtr ̣n đtmrt ưhbbe ơrbed ̣c.
Nhìn cũng nhìn rôstbd ̀i, đtmrt âodtr ̀u cũng đtmrt âodtr ̣p rôstbd ̀i, hênnra ́t lâodtr ̀n này đtmrt ênnra ́n lâodtr ̀n khác, cảm giác đtmrt ó, sao lại kháxtfp c hoàyfze n toàyfze n so vơrbed ́i lâodtr ̀n dùng tay sơrbed ̀ nàyfze y nhỉtmrt ?
Nhịp tim cao hơrbed n bình thưhbbe ơrbed ̀ng.
Nhưhbbe ng lòng bàn tay nhỏ vâodtr ̃n còn nóng rẫjibu y.
Côstbd vôstbd ̣i vàng vọt vào phòng tăiqdp ́m, mơrbed ̉ nưhbbe ơrbed ́c lạnh, khôstbd ng ngưhbbe ̀ng cọ rưhbbe ̉a bàn tay nhỏ của mình.
Dưhbbe ơrbed ́i lâodtr ̀u, Lục Li Dã đtmrt ang ngôstbd ̀i ơrbed ̉ phòng ăiqdp n, khôstbd ng nhúc nhích.
Thơrbed ̀i gian trôstbd i qua chưhbbe ̀ng mưhbbe ơrbed ̀i phút rôstbd ̀i, nơrbed ̣ nâodtr ̀n cũng khôstbd ng thênnra ̉ khôstbd ng giải quyênnra ́t!
Đateq áng chênnra ́t!!
Ngưhbbe ơrbed ̀i phụ nưhbbe ̃ đtmrt ó khiênnra ́n anh bôstbd ́c cháy, nhưhbbe ng cũng khôstbd ng chịu trách nhiênnra ̣m dâodtr ̣p lưhbbe ̉a cho anh?!!
Lục Li Dã thâodtr ̣t muôstbd ́n đtmrt i lênnra n hung hăiqdp ng đtmrt ánh côstbd môstbd ̣t trâodtr ̣n!!
"..."
Hư
"Tô
Cô
"Đ
"..."
Hư
Anh ta nhâ
"Vâ
Hư
Lục Li Dã nhanh tay nhanh mă
Hư
Cô
Tiê
Hư
Nhìn dáng vẻ
"Làm gì?"
Tâ
Lục Li Dã khô
Anh lại quay lại, câ
Đ
Cò
Anh đ
Bô
Đ
Cái đ
"Đ
Hư
"Máy nghe lén."
Hư
Lục Li Dã khô
Nhìn thâ
Cô
Lục Li Dã đ
"..."
Khen anh hai câ
"Vâ
Lục Li Dã nhanh chóng lă
"Anh biê
Hư
"Đ
"..."
Hư
Lục Li Dã khô
"Chă
Lục Li Dã giư
"..."
"Mâ
Anh giải thích vớ
Hư
Đ
Đ
Sư
Lục Li Dã đ
Hư
Ngoài cô
"Bâ
Hư
"Đ
Lục Li Dã kéo Hư
Hư
Lục Li Dã ngâ
Như
"Rô
Hư
"Em."
Anh khô
Mă
Lúc ghét cô
Vậ
Că
Hư
"Em muố
Lục Li Dã tư
"Anh giúp tô
Hư
"Có thê
Anh cho cô
Anh khoanh tay trư
"Anh nói, nê
Hư
"Anh ta ghét nhâ
Lục Li Dã nghiê
Hư
Lục Li Dã con ngư
Lục Li Dã vư
"Anh đ
Hư
"Đ
"Đ
Hư
Trong phò
Lục Li Dã giô
"Nào, cậ
Lục Li Dã nhă
Nhai xong, lư
"Có
Hư
Đ
"Tay hơ
"Tiể
"Châ
"Giúp ngài đ
Hư
Đ
Đ
Mô
Ít nhâ
Giả bô
Ô
Có đ
Châ
Hư
Mô
Đ
Cô
Să
Ánh mă
"..."
Đ
Hư
Hai má nhị
Tư
Gò má trong nháy mă
Nhă
Nhìn cũng nhìn rô
Nhịp tim cao hơ
Như
Cô
Dư
Thơ
Đ
Ngư
Lục Li Dã thâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.