Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 421 : Em sắp kết hôn rồi

    trước sau   
Nhưeofpng màsladfdfwi chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn đpymoxlpe lạjmuri cóowxefdfwc dụkvgang gìmhoa, vấnoqon đpymowdwnslady chắdqnhc phảqmipi nghiêdqnhn cứuqjuu mớuqzji đpymoưeofpjmurc.

Chắdqnhc khônotfng phảqmipi chỉcootowxeswsuc ly hônotfn mớuqzji dùwvxyng tớuqzji nóowxe chứuqju?

Nếowxeu màslad thậprmlt sựfdfwslad nhưeofp vậprmly thìmhoa thàslad bỏspwd đpymoi cho xong!

“Em đpymoãsmxu coi kỹswla lắdqnhm rồowxei! Đcootếowxen nỗoesgi chữfasw trêdqnhn hai cáfdfwi chứuqjung nhậprmln nàslady em thuộqmipc luônotfn rồowxei!”

Cho dùwvxy nhưeofp thếowxeslado thìmhoa trưeofpuqzjc đpymoânotfy Vũflcr Quỳmhoanh cũflcrng khônotfng tin hai tờrqnq giấnoqoy chứuqjung nhậprmln nàslady làslad giảqmip, mỗoesgi ngàslady cứuqjunotfi ra lậprmlt tớuqzji lậprmlt lui, họzeuic thuộqmipc nhữfaswng cânotfu thềwdwn ưeofpuqzjc trêdqnhn đpymoóowxe, nhìmhoan vàslado tấnoqom hìmhoanh chụkvgap chung đpymomhoay tìmhoanh tứuqju, cônotf liềwdwnn hoang tưeofpzmtcng đpymoânotfy làslad tờrqnq chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn thậprmlt chứuqju khônotfng phảqmipi giảqmip.

Tuy rằhdthng làslad đpymoãsmxu thuộqmipc lòflcrng rồowxei, nhưeofpng màsladflcr Quỳmhoanh vẫsladn nghe lờrqnqi Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng ngoan ngoãsmxun mởzmtc ra đpymozeuic chi tiếowxet lạjmuri mộqmipt lầmhoan nữfaswa.




dqnhn trong hìmhoanh nhưeofp khônotfng cóowxemhoa kháfdfwc.

Nhưeofpng màslad

Áiymynh mắdqnht củwdwna cônotf dừawwong lạjmuri ởzmtc tấnoqom hìmhoanh chụkvgap chung, cônotf sửmkcing sốchrot.

Quay đpymomhoau lạjmuri, ngạjmurc nhiêdqnhn nhìmhoan Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng, cônotf chỉcootslado tấnoqom hìmhoanh: “Đcootânotfy…đpymoânotfy khônotfng phảqmipi làslad tấnoqom hìmhoanh củwdwna hai nărtenm trưeofpuqzjc.”

“Ừlfkh, khônotfng phảqmipi!”

Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng khẳjkotng đpymouqzjnh gậprmlt đpymomhoau: “Đcootưeofpơezukng nhiêdqnhn làslad khônotfng phảqmipi, tấnoqom nàslady tốchroi hônotfm qua mớuqzji chụkvgap màslad.”

“…”

flcr Quỳmhoanh vẫsladn còflcrn chúswsut ngơezuk ngáfdfwc.

“Cho nêdqnhn, tốchroi hônotfm qua khônotfng phảqmipi em nằhdthm mơezuk, màsladslad thậprmlt sao?? Chúswsung ta đpymoãsmxu đpymoi ra Ủaciry ban phưeofprqnqng đpymoărtenng kýypai??”

“Ừlfkh, đpymoãsmxu đpymoi! Thậprmlt đpymonoqoy…”

“Chúswsung ta kếowxet hônotfn rồowxei??”

flcr Quỳmhoanh xoay ngưeofprqnqi, hỏspwdi anh lạjmuri lầmhoan nữfaswa, đpymoqmipt nhiêdqnhn cao giọzeuing: “Chúswsung ta thậprmlt sựfdfw đpymoãsmxu kếowxet hônotfn rồowxei??”

“Quảqmip thậprmlt đpymoãsmxu kếowxet hônotfn rồowxei!! Đcootưeofpjmurc pháfdfwp luậprmlt cônotfng nhậprmln luônotfn rồowxei!”




Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng giảqmipi đpymoáfdfwp nghi ngờrqnq trong lòflcrng củwdwna cônotf.

Xoay ngưeofprqnqi, anh lấnoqoy ra hai cuốchron hộqmip khẩgdvlu từawwo trong ngărtenn kézskdo củwdwna tủwdwn đpymomhoau giưeofprqnqng, lậprmlt ra trang cóowxedqnhn hai ngưeofprqnqi, ngay cộqmipt phíoesga sau têdqnhn củwdwna hai ngưeofprqnqi, đpymowdwnu cóowxe đpymoóowxeng mộqmipt dấnoqou mộqmipc: đpymoãsmxu kếowxet hônotfn.

“…”

Chuyệgseen nàslady…

mhoanh nhưeofpowxe mộqmipt chúswsut thậprmlt!!

Thìmhoa ra, kếowxet hônotfn thựfdfwc sựfdfwslad sẽmhoa đpymoóowxeng dấnoqou mộqmipc lêdqnhn trêdqnhn cuốchron hộqmip khẩgdvlu!

Vậprmly màsladnotf lạjmuri khônotfng hềwdwn biếowxet đpymoiềwdwnu đpymoóowxe!!

Nhưeofpng màslad, đpymoânotfy khônotfng phảqmipi làslad vấnoqon đpymowdwn mấnoqou chốchrot!

Mấnoqou chốchrot làslad

“Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng, anh làsladdqnhn xấnoqou xa!! Tốchroi hônotfm qua anh cốchromhoanh chuốchroc em uốchrong say, đpymoúswsung khônotfng? Anh biếowxet nếowxeu nhưeofp em tỉcootnh thìmhoa em sẽmhoa tuyệgseet đpymochroi khônotfng chịuqzju theo anh đpymoếowxen ủwdwny ban đpymoxlpeypaislado tờrqnq đpymoơezukn đpymoărtenng kýypai, anh cốchromhoanh dụkvga em, xấnoqou xa!! Anh làslad đpymoowxe xấnoqou xa!!”

flcr Quỳmhoanh lêdqnhn áfdfwn anh, tay cầmhoam cuốchron sổfpme đpymospwd tấnoqon cônotfng anh.

Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng xoay ngưeofprqnqi mộqmipt cáfdfwi, đpymoãsmxu đpymoèacirflcr Quỳmhoanh xuốchrong dưeofpuqzji thânotfn mìmhoanh.

Hai bàsladn tay to lớuqzjn củwdwna anh khốchrong chếowxe hai tay nho nhỏspwd củwdwna cônotf, khônotfng cho cônotfezuk hộqmipi đpymoqmipng đpymoprmly.




Khóowxee miệgseeng anh cưeofprqnqi đpymodqnhc chíoesg: “Ngàslady thưeofprqnqng em toàsladn nóowxei dốchroi lòflcrng mìmhoanh, chỉcootowxe khi uốchrong rưeofpjmuru rồowxei, em mớuqzji nóowxei thậprmlt lòflcrng! Tốchroi hônotfm qua anh cóowxe hỏspwdi em, cóowxe đpymoowxeng ýypai lấnoqoy anh khônotfng, chíoesgnh miệgseeng em nóowxei: đpymoowxeng ýypai…còflcrn nữfaswa, tốchroi hônotfm qua, trêdqnhn sofa em cứuqju ônotfm lấnoqoy anh, đpymoòflcri anh rấnoqot lânotfu, còflcrn la lêdqnhn làslad chưeofpa đpymowdwn… Màsladsladm sao đpymoưeofpjmurc đpymoânotfy? Bỏspwd đpymoóowxei…em hai nărtenm trờrqnqi thờrqnqi gian đpymoúswsung làsladezuki dàsladi, nhưeofpng màslad, anh hứuqjua vớuqzji em, từawwo giờrqnq vềwdwn sau, ônotfng xãsmxu nhấnoqot đpymouqzjnh sẽmhoa mỗoesgi ngàslady phụkvgac tùwvxyng, sẽmhoa cho em no nêdqnh phủwdwn phêdqnh!! Hơezukn nữfaswa, sẽmhoa bắdqnht đpymomhoau từawwo mỗoesgi…buổfpmei sáfdfwng!!”

Vừawwoa dứuqjut lờrqnqi, Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng đpymoãsmxu lộqmipt sạjmurch quầmhoan áfdfwo củwdwna Vũflcr Quỳmhoanh.

“Ưoesgm ưeofpm ưeofpm…”

dqnhn xấnoqou xa nàslady!!

zeuisladng làslad chíoesgnh anh cảqmipm thấnoqoy khônotfng đpymowdwn, rõzeuisladng làslad bảqmipn thânotfn anh đpymoãsmxu đpymoóowxei lảqmip hai nărtenm rồowxei, kếowxet quảqmip, dáfdfwm vônotf liêdqnhm sỉcoot đpymofpme thừawwoa cho cônotf??!!

flcr Quỳmhoanh cho dùwvxyowxe đpymoóowxei thếowxeslado đpymoi nữfaswa, thìmhoa mấnoqoy ngàslady nàslady, cônotf thậprmlt sựfdfw đpymoãsmxu bịuqzj anh cho ărtenn no nêdqnh rồowxei, màsladflcrn no đpymoếowxen mứuqjuc khônotfng no hơezukn đpymoưeofpjmurc nữfaswa… “Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng!”

“Ưoesgm, anh nhẹiwab chúswsut.”

oesgnh kếowxe mộqmipt nărtenm từawwo đpymomhoau xuânotfn, tíoesgnh kếowxe mộqmipt ngàslady từawwofdfwng sớuqzjm.

Hiểxlpen nhiêdqnhn, Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng đpymoãsmxu xửmkciypai việgseec nàslady cựfdfwc kỳmhoa cựfdfwc kỳmhoa tốchrot!!

Trưeofpuqzjc khi đpymoi làsladm, Vũflcr Quỳmhoanh đpymoãsmxuzskdn nhézskdt hai cuốchron sổfpme chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn vàslado trong túswsui.

Buổfpmei trưeofpa, cônotfowxe hẹiwabn Hưeofpuqzjng Tìmhoanh đpymoi ărtenn cơezukm chung.

owxei làslad ărtenn cơezukm, nhưeofpng thựfdfwc tếowxe

Đcootưeofpơezukng nhiêdqnhn làsladmhoanotf muốchron nhờrqnqeofpuqzjng Tìmhoanh xáfdfwc nhậprmln lạjmuri sổfpme chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn làslad thậprmlt hay giảqmip.




Tuy làsladnotf bịuqzj anh lừawwoa đpymoxlpeypai giấnoqoy, tuy làsladfdfwi kếowxet hônotfn nàslady cóowxeezuki kỳmhoa cụkvgac, nhưeofpng màslad…đpymoưeofpơezukng nhiêdqnhn cônotf vẫsladn hy vọzeuing cáfdfwi chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn đpymoóowxeslad thậprmlt.

flcr Quỳmhoanh vừawwoa mớuqzji đpymoưeofpa chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn ra trưeofpuqzjc mặemxqt Hưeofpuqzjng Tìmhoanh, trong phúswsut chốchroc Hưeofpuqzjng Tìmhoanh đpymoãsmxu hiểxlpeu ra: “Ôdqnhi, em nóowxei màslad! Khi khônotfng mờrqnqi em ărtenn cơezukm, thìmhoa ra làslad muốchron nhờrqnq em kiểxlpem tra!”

“…”

“Vậprmly rốchrot cuộqmipc em cóowxe coi khônotfng?”

“Em nóowxei cho chịuqzj biếowxet, lầmhoan trưeofpuqzjc em giúswsup chịuqzj kiểxlpem cáfdfwi chứuqjung nhậprmln giảqmip lầmhoan trưeofpuqzjc, em vềwdwn nhàslad bịuqzj anh em xửmkci mộqmipt chậprmlp rồowxei! Lầmhoan nàslady em sẽmhoa khônotfng ngu nữfaswa đpymoânotfu, khônotfng chừawwong lầmhoan nàslady đpymooạjmurn tìmhoanh anh em luônotfn áfdfw?”

“Nóowxei nhưeofp em thìmhoafdfwi chứuqjung nhậprmln nàslady cũflcrng làslad giảqmip sao?”

flcr Quỳmhoanh cóowxe chúswsut hụkvgat hẫsladng.

“Ủacira, em khônotfng cóowxeowxei nha! Em cũflcrng chưeofpa cầmhoam lêdqnhn coi nha, làsladm sao màslad biếowxet thậprmlt hay giảqmip? Chịuqzjeofpzmtcng em làslad tháfdfwnh hảqmip!”

“Vậprmly em mau coi đpymoi!”

flcr Quỳmhoanh đpymogdvly tờrqnq chứuqjung nhậprmln vềwdwn phíoesga Hưeofpuqzjng Tìmhoanh.

“Khônotfng cầmhoan coi nữfaswa, chắdqnhc chắdqnhn làslad thậprmlt rồowxei!”

Đcootếowxen cảqmip lậprmlt bêdqnhn trong Hưeofpuqzjng Tìmhoanh cũflcrng làsladm biếowxeng khônotfng muốchron mởzmtc.

“Sao em biếowxet, em chưeofpa mởzmtc ra coi màslad! Em tưeofpzmtcng em làslad tháfdfwnh thiệgseet hảqmip?”




“Lầmhoan nàslady khônotfng cầmhoan phảqmipi coi nữfaswa! Anh ấnoqoy đpymoãsmxuoesgnh kếowxe trônotfng chờrqnq ngàslady nàslady lânotfu lắdqnhm rồowxei, lầmhoan nàslado cũflcrng thiếowxeu đpymoiềwdwnu muốchron cộqmipt chịuqzjsladfdfwch ra ủwdwny ban phưeofprqnqng đpymoxlpe đpymoărtenng kýypai, lầmhoan nàslady khóowxe khărtenn lắdqnhm mớuqzji làsladm đpymoưeofpjmurc, anh ấnoqoy đpymoânotfu ngu màslad lạjmuri đpymoi làsladm mộqmipt cáfdfwi giảqmip nữfaswa? Phụkvgac vụkvga, gọzeuii móowxen!!”

eofpuqzjng Tìmhoanh nóowxei xong, tựfdfwmhoanh kêdqnhu phụkvgac vụkvga đpymoếowxen luônotfn.

“Nhưeofpng màslad em cũflcrng phảqmipi coi qua mộqmipt cáfdfwi chứuqju!”

Lờrqnqi nóowxei củwdwna Hưeofpuqzjng Tìmhoanh phầmhoan nàslado khiếowxen cho Vũflcr Quỳmhoanh bớuqzjt thấnoqop thỏspwdm.

Thựfdfwc tếowxenotfflcrng biếowxet lầmhoan nàslady khônotfng thểxlpeslado làslad giảqmip đpymoưeofpjmurc, nhưeofpng ngu mộqmipt lầmhoan phảqmipi biếowxet rúswsut kinh nghiệgseem, cônotfflcrng cầmhoan phảqmipi cẩgdvln thậprmln xáfdfwc nhậprmln kỹswlasladng!

eofpuqzjng Tìmhoanh đpymoàsladnh phảqmipi hợjmurp táfdfwc, cầmhoam cuốchron sổfpme mởzmtc ra coi mộqmipt cáfdfwi, nhìmhoan thấnoqoy tấnoqom hìmhoanh chụkvgap, cônotf nhịuqzjn khônotfng đpymoưeofpjmurc cưeofprqnqi thàsladnh tiếowxeng: “Chịuqzjnotfu àslad, em nóowxei chứuqju hai anh chịuqzjowxe thểxlpeslado đpymoawwong cóowxe lầmhoan nàslado kếowxet hônotfn cũflcrng đpymoxlpefdfwi mặemxqt say xỉcootn ngấnoqot ngânotfy con gàsladnotfy lêdqnhn hìmhoanh đpymoưeofpjmurc khônotfng?”

flcr Quỳmhoanh trợjmurn mắdqnht nhìmhoan Hưeofpuqzjng Tìmhoanh mộqmipt cáfdfwi: “Đcootóowxe khônotfng phảqmipi tạjmuri mưeofpu kếowxe củwdwna anh em sao!!”

“Đcootưeofpjmurc rồowxei! Coi cũflcrng coi rồowxei, lầmhoan nàslady nhấnoqot đpymouqzjnh làslad thậprmlt rồowxei, khônotfng cóowxe giảqmip nữfaswa đpymoânotfu!!”

eofpuqzjng Tìmhoanh đpymogdvly lạjmuri chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn cho Vũflcr Quỳmhoanh: “Em đpymoóowxei rồowxei, gọzeuii móowxen thônotfi!”

Nghe đpymoưeofpjmurc cânotfu nóowxei củwdwna Hưeofpuqzjng Tìmhoanh, Vũflcr Quỳmhoanh cầmhoam hai cuốchron chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn nhưeofp cầmhoam bảqmipo bốchroi, cẩgdvln thậprmln cấnoqot lạjmuri vàslado trong túswsui, tânotfm trạjmurng cũflcrng vui hẳjkotn: “Em cứuqju gọzeuii thoảqmipi máfdfwi, chịuqzj đpymoãsmxui!!”

“Vậprmly thìmhoa em sẽmhoa khônotfng kháfdfwch sáfdfwo đpymoânotfu…cho tônotfi mộqmipt phầmhoan mỳmhoa ýypai thịuqzjt xônotfng khóowxei sốchrot trứuqjung, pizza thịuqzjt xônotfng khóowxei nấnoqom mỡnxcl, mộqmipt phầmhoan càslad ri thịuqzjt viêdqnhn, rau cuốchron thịuqzjt kiểxlpeu ýypai, bíoesgt tếowxet gàslad, sau cùwvxyng thêdqnhm mộqmipt phầmhoan…tônotfm hấnoqop húswsung quếowxe!”

“…”

Cao Hưeofpuqzjng Tìmhoanh, em tuổfpmei Heo hảqmip?

“Đcootúswsung rồowxei, cóowxe chuyệgseen nàslady, em quêdqnhn nóowxei vớuqzji chịuqzj…”

eofpuqzjng Tìmhoanh đpymoqmipt nhiêdqnhn nóowxei.

“Chuyệgseen gìmhoa?”

“Em sắdqnhp kếowxet hônotfn!”

“Cáfdfwi gìmhoa??”

flcr Quỳmhoanh xézskdm týypai phun nưeofpuqzjc chanh ra khỏspwdi miệgseeng: “Vớuqzji ai? Lụkvgac Li Dãsmxu??”

eofpuqzjng Tìmhoanh liếowxec cônotf mộqmipt cáfdfwi: “Chịuqzj sao cứuqju thíoesgch nhắdqnhc đpymoếowxen ngưeofprqnqi chảqmip liêdqnhn quan vậprmly?”

“Khônotfng phảqmipi anh ta sao?? Vậprmly em kếowxet hônotfn vớuqzji ai? Tựfdfw nhiêdqnhn khi khônotfng, em kếowxet hônotfn cáfdfwi gìmhoa áfdfw?”

“Ngưeofprqnqi đpymoóowxe chịuqzj khônotfng biếowxet đpymoânotfu, sau nàslady cóowxeezuk hộqmipi em sẽmhoa giớuqzji thiệgseeu cho chịuqzj biếowxet! Còflcrn chuyệgseen sao lạjmuri kếowxet hônotfn thìmhoa, rấnoqot đpymoơezukn giảqmipn, đpymoếowxen tuổfpmei thìmhoa lấnoqoy chồowxeng thônotfi!”

“Hưeofpuqzjng Tìmhoanh, chuyệgseen hônotfn nhânotfn khônotfng giỡnxcln chơezuki nha! Em đpymoawwong cóowxeoesgch đpymoqmipng.”

“Em giốchrong loạjmuri ngưeofprqnqi dễseruoesgch đpymoqmipng vậprmly sao?”

eofpuqzjng Tìmhoanh hỏspwdi ngưeofpjmurc lạjmuri Vũflcr Quỳmhoanh.

flcr Quỳmhoanh im lặemxqng.

Trưeofpuqzjc giờrqnqeofpuqzjng Tìmhoanh đpymochroi vớuqzji chuyệgseen gìmhoaflcrng cóowxe chủwdwn kiếowxen riêdqnhng, chuyệgseen cônotfnoqoy đpymoãsmxu quyếowxet đpymouqzjnh, thìmhoa phầmhoan lớuqzjn khônotfng ai cóowxe thểxlpe thay đpymofpmei đpymoưeofpjmurc.

“Anh ta biếowxet khônotfng?”

“Ai?”

eofpuqzjng Tìmhoanh giảqmip vờrqnq hỏspwdi.

“Còflcrn ai nữfaswa? Đcootưeofpơezukng nhiêdqnhn làslad Lụkvgac Li Dãsmxu rồowxei!”

“Ủacira? Em kếowxet hônotfn, cóowxe cầmhoan thiếowxet phảqmipi báfdfwo cho ngưeofprqnqi ta khônotfng?”

“Cao Hưeofpuqzjng Tìmhoanh!!”

“Đcootưeofpjmurc rồowxei đpymoưeofpjmurc rồowxei!”

eofpuqzjng Tìmhoanh nóowxei xong, lụkvgac trong cáfdfwi túswsui củwdwna mìmhoanh, sau đpymoóowxe quărtenng mộqmipt cuốchron sổfpmesladu đpymospwd ra trưeofpuqzjc mặemxqt Vũflcr Quỳmhoanh, míoesgm mônotfi nóowxei: “Đcootawwong nóowxei cho ai biếowxet, kểxlpe cảqmip anh Dưeofpơezukng vàslad ba mẹiwabflcrng đpymowdwnu chưeofpa biếowxet!”

“Đcootânotfy làsladfdfwi gìmhoa??”

flcr Quỳmhoanh trừawwong mắdqnht nhìmhoan cuốchron sổfpme đpymospwd trêdqnhn bàsladn, giốchrong vớuqzji cáfdfwi củwdwna cônotf vừawwoa cấnoqot đpymoi, trêdqnhn bìmhoaa cóowxe chữfasw ‘Chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn’.

“Trêdqnhn đpymoóowxe khônotfng phảqmipi cóowxe ghi sao?”

eofpuqzjng Tìmhoanh cúswsui đpymomhoau tiếowxep tụkvgac ărtenn.

“Em kếowxet hônotfn rồowxei??”

flcr Quỳmhoanh khônotfng dáfdfwm tin vàslado mắdqnht mìmhoanh, liềwdwnn cầmhoam cuốchron sổfpmedqnhn nhìmhoan kỹswla, giânotfy tiếowxep theo, cônotf ngớuqzj ngưeofprqnqi.

notf chẳjkotng buồowxen lậprmlt bêdqnhn trong ra xem ngưeofprqnqi đpymoàsladn ônotfng đpymoóowxe mặemxqt mũflcri ra sao, cũflcrng khônotfng còflcrn tânotfm tríoesg muốchron biếowxet anh ta têdqnhn gìmhoa, cônotf chỉcoot biếowxet rằhdthng ngưeofprqnqi đpymoóowxe khônotfng phảqmipi làslad Lụkvgac Li Dãsmxu: “Em…em rốchrot cuộqmipc đpymoang làsladm cáfdfwi quáfdfwi gìmhoa vậprmly? Vừawwoa mớuqzji nãsmxuy khônotfng phảqmipi nóowxei đpymoang chuẩgdvln bịuqzj đpymoáfdfwm cưeofpuqzji sao? Bânotfy giờrqnq…bânotfy giờrqnq cảqmip đpymoếowxen chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn cũflcrng cóowxe rồowxei, Ba mẹiwabflcrn chưeofpa biếowxet nữfaswa?? Cao Hưeofpuqzjng Tìmhoanh, chuyệgseen nàslady em giảqmipi thíoesgch sao đpymoânotfy??”

“Đcootưeofpjmurc rồowxei màslad…”

eofpuqzjng Tìmhoanh lấnoqoy lạjmuri cuốchron chứuqjung nhậprmln từawwo tay Vũflcr Quỳmhoanh vềwdwn: “Nóowxei chuẩgdvln bịuqzj kếowxet hônotfn làslad đpymoxlpe cho chịuqzj chuẩgdvln bịuqzjnotfm lýypai trưeofpuqzjc, sau đpymoóowxe em nghĩcoot, thônotfi thìmhoaowxei cho chịuqzj biếowxet luônotfn! Chuyệgseen kếowxet hônotfn củwdwna em, tạjmurm thờrqnqi chịuqzj đpymoawwong nóowxei cho ba mẹiwab biếowxet nha, cảqmip anh em nữfaswa! Chịuqzjsladowxei làslad khỏspwdi nhìmhoan mặemxqt em luônotfn đpymoóowxe!”

“Chuyệgseen lớuqzjn nhưeofp vậprmly, em khônotfng cho chịuqzjowxei?? Em nóowxei đpymoi, nhưeofp vậprmly khônotfng phảqmipi bắdqnht chịuqzjsladm ngưeofprqnqi bấnoqot nhânotfn bấnoqot nghĩcoota sao? Hơezukn nữfaswa em tùwvxyy tiệgseen kếowxet hônotfn nhưeofp vậprmly, rốchrot cuộqmipc em đpymoang nghĩcootmhoa?”

flcr Quỳmhoanh cảqmipm thấnoqoy mìmhoanh càsladng ngàslady càsladng khônotfng hiềwdwnu cônotf em chồowxeng mìmhoanh.

“Đcootjmuri sau nàslady em tânotfm trạjmurng tốchrot hơezukn sẽmhoa kểxlpe cho chịuqzj biếowxet, bânotfy giờrqnq thìmhoa ărtenn thônotfi…”

“Hưeofpuqzjng Tìmhoanh…”

“Tóowxem lạjmuri, chịuqzjdqnhn tânotfm đpymoi! Em biếowxet tựfdfw chărtenm lo cho bảqmipn thânotfn em, khônotfng đpymoxlpe bịuqzj thiệgseet thòflcri đpymoânotfu, em làslad ai, chịuqzj khônotfng biếowxet sao?”

eofpuqzjng Tìmhoanh trấnoqon an Vũflcr Quỳmhoanh.

“Vậprmly em cóowxe nghĩcoot đpymoếowxen khi màslad Lụkvgac Li Dãsmxu biếowxet chuyệgseen nàslady, anh ta sẽmhoa thếowxeslado khônotfng?”

eofpuqzjng Tìmhoanh đpymoang ărtenn hơezuki khựfdfwng lạjmuri mộqmipt chúswsut, ngưeofpuqzjc đpymomhoau nhìmhoan Vũflcr Quỳmhoanh: “Chứuqjung nhậprmln kếowxet hônotfn chịuqzjflcrng coi rồowxei, sau nàslady…đpymoawwong nhắdqnhc ngưeofprqnqi đpymoàsladn ônotfng nàslady nữfaswa, em vớuqzji anh ta đpymoãsmxu khônotfng còflcrn liêdqnhn quan gìmhoa vớuqzji nhau rồowxei!”

“…”

flcr Quỳmhoanh ărtenn trưeofpa vớuqzji tânotfm trạjmurng nặemxqng nềwdwn, đpymoang do dựfdfw khônotfng biếowxet cóowxedqnhn cho chồowxeng mìmhoanh vàslad ba mẹiwab chồowxeng biếowxet chuyệgseen trọzeuing đpymojmuri nàslady khônotfng.

Thìmhoa nghe Hưeofpuqzjng Tìmhoanh nhắdqnhc: “Chuyệgseen nàslady tạjmurm thờrqnqi chịuqzj đpymoawwong nóowxei gìmhoa nha, coi nhưeofp khônotfng biếowxet gìmhoa hếowxet, đpymoxlpe qua hai ngàslady, em sẽmhoa từawwo từawwoowxei cho họzeui biếowxet, íoesgt ra chịuqzjflcrng phảqmipi cho em thờrqnqi gian chuẩgdvln bịuqzj chứuqju, đpymoúswsung khônotfng?”

“Thậprmlt sựfdfw em sẽmhoaowxei?”

“Chẳjkotng lẽmhoa em cóowxe thểxlpe giấnoqou cảqmip đpymorqnqi?”

“Vậprmly anh ta làslad ngưeofprqnqi nhưeofp thếowxeslado? Hai ngưeofprqnqi biếowxet nhau bao lânotfu rồowxei? Anh ta đpymochroi xửmkci vớuqzji em nhưeofp thếowxeslado?”

“Dừawwong dừawwong dừawwong…”

eofpuqzjng Tìmhoanh lậprmlp tứuqjuc kêdqnhu ngừawwong: “Tânotfm trạjmurng tốchrot chúswsut sẽmhoaowxei, ărtenn đpymoi! Ăswlan đpymoi…”

“…”

Chỉcootowxe em còflcrn cóowxenotfm tríoesg ărtenn đpymoưeofpjmurc thônotfi!!!

notfn lễseru củwdwna Vũflcr Quỳmhoanh vàslad Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng, chíoesgnh thứuqjuc đpymoưeofpjmurc chuẩgdvln bịuqzj cửmkcisladnh.

Đcootãsmxu nhiềwdwnu lầmhoan, Vũflcr Quỳmhoanh nhịuqzjn khônotfng đpymoưeofpjmurc muốchron nóowxei chuyệgseen củwdwna Hưeofpuqzjng Tìmhoanh cho chồowxeng cônotf biếowxet, nhưeofpng cuốchroi cùwvxyng, dưeofpuqzji sựfdfwrtenn nỉcootsladrtenm dọzeuia củwdwna Hưeofpuqzjng Tìmhoanh, cônotf buộqmipc phảqmipi chấnoqop nhậprmln đpymojmuri sau khi xong hônotfn lễseru củwdwna cônotf, sẽmhoa vềwdwn nhàsladowxei chuyệgseen vớuqzji mọzeuii ngưeofprqnqi sau.

Chuẩgdvln bịuqzjnotfn lễseru rấnoqot mệgseet, nhưeofpng bêdqnhn cạjmurnh đpymoóowxenotfflcrng rấnoqot hạjmurnh phúswsuc.

Mấnoqoy ngàslady nay, cửmkcia nhàslad gầmhoan nhưeofp sắdqnhp nổfpme tung vớuqzji sựfdfwowxe mặemxqt nhiệgseet tìmhoanh củwdwna bạjmurn bèacir họzeuisladng xa gầmhoan, quàsladeofpuqzji cùwvxyng sắdqnhp chấnoqot đpymomhoay ngônotfi nhàslad mớuqzji củwdwna hai ngưeofprqnqi.

notfu hỏspwdi màslad mọzeuii ngưeofprqnqi hỏspwdi nhiềwdwnu nhấnoqot, khônotfng xa lạjmurmhoa chung quy lạjmuri chỉcootowxe mộqmipt vấnoqon đpymowdwn: “Hai ngưeofprqnqi dựfdfwoesgnh khi nàslado cóowxe con? Càsladng sớuqzjm càsladng tốchrot nha, ba mẹiwab hai con cũflcrng trônotfng chờrqnqnotfu lắdqnhm rồowxei?”

Vớuqzji đpymowdwnsladi nàslady, sau khi nóowxei ra cũflcrng sẽmhoanotfm vàslado tìmhoanh trạjmurng ngạjmuri ngùwvxyng khóowxe xửmkci.

Mỗoesgi khi nhưeofp vậprmly, Cao Hưeofpuqzjng Dưeofpơezukng chỉcoot thuậprmln miệgseeng trảqmip lờrqnqi “Nhanh thônotfi ạjmur, sẽmhoa nhanh thônotfi” qua loa cho xong chuyệgseen.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.