Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 416 : Ở bên nhau mới là quan trọng nhất

    trước sau   
swdc thậzfdlt vấrbvzt vảoshm mớexpqi đkjcsgkmx cho mìinmnnh cóliibchypng phòchypng bịitjv, Vũunef Quỳarcanh khôswdcng muốocotn cứunef thếydhdqcyz tan rãsirx.

Sau khi nóliibi xong, côswdcjachn chăybjnn đkjcsi xuốocotng giưocotfnonng.

Con ngưocotơtpexi củszvua Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng đkjcsen nhưocot mựsirxc liếydhdc thoáelmzng qua côswdc, nhưocotng cũunefng khôswdcng nóliibi thêceedm gìinmn nữzkkya, anh theo Vũunef Quỳarcanh thứunefc dậzfdly.

Trong lòchypng Vũunef Quỳarcanh tứunefc giậzfdln, anh dĩokyy nhiêceedn cóliib thểgkmx hiểgkmxu.

Anh khôswdcng vộwubri, sau nàqcyzy, giữzkkya hai ngưocotfnoni còchypn cóliib rấrbvzt nhiềelmzu thờfnoni gian đkjcsgkmx giảoshmi thíauwhch nhữzkkyng chuyệaixgn nàqcyzy.

liib thểgkmxpaxiceedn nhau mớexpqi làqcyz quan trọxsgang nhấrbvzt!




Hai ngưocotfnoni cùvrceng nhau đkjcsi xuốocotng lầnezyu, nghe thấrbvzy tiếydhdng láelmzch cáelmzch bậzfdln rộwubrn trong nhàqcyz bếydhdp.

Trong phòchypng kháelmzch, Cao Dưocotơtpexng Thàqcyznh vàqcyzunef Phong đkjcsang nóliibi chuyệaixgn gìinmn đkjcsóliib.

“Ba!”

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng từyimy trêceedn lầnezyu đkjcsi xuốocotng, vộwubri vàqcyzng chàqcyzo hỏsxuri hai ngưocotfnoni ba.

unef Quỳarcanh ngoan ngoãsirxn chàqcyzo hai ngưocotfnoni.

Trong phòchypng bếydhdp, Hoàqcyzng Ngâvrcen vàqcyz Thùvrcey Sam nghe đkjcsưocotqkbbc đkjcswubrng tĩokyynh ởpaxiceedn ngoàqcyzi, vộwubri vàqcyzng đkjcsi ra: “Ồmimi, cuốocoti cùvrceng vợqkbb chồdxcdng son cũunefng dậzfdly rồdxcdi, cáelmzc con mệaixgt khôswdcng? Hai đkjcsunefa dọxsgan dẹqfzdp mộwubrt chúyzrlt, sắeggip ăybjnn cơtpexm rồdxcdi!”

Hoàqcyzng Ngâvrcen vui vẻshij thu xếydhdp mọxsgai việaixgc.

Buổlmjyi tốocoti hôswdcm qua nhìinmnn thấrbvzy con trai bìinmnnh yêceedn trởpaxi vềelmz, Hoàqcyzng Ngâvrcen kíauwhch đkjcswubrng, ôswdcm con trai khóliibc suốocott nửyooia tiếydhdng. Buổlmjyi tốocoti lạelmzi ôswdcm chồdxcdng mìinmnnh khóliibc ròchypng rãsirx mộwubrt đkjcsêceedm, bàqcyz phấrbvzn khởpaxii đkjcsếydhdn mứunefc khôswdcng ngủszvu đkjcsưocotqkbbc.

Thùvrcey Sam nhìinmnn thấrbvzy Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng, vui vẻshij ra đkjcsóliibn, ôswdcm lấrbvzy anh, vui đkjcsếydhdn pháelmzt khóliibc: “Con đkjcsóliib, nhữzkkyng năybjnm nay khôswdcng cóliib tin tứunefc gìinmn củszvua con, khôswdcng biếydhdt con đkjcsi đkjcsâvrceu, con khôswdcng liêceedn hệaixg vớexpqi ngưocotfnoni trong nhàqcyz, tấrbvzt cảoshm mọxsgai ngưocotfnoni đkjcselmzu lo lắegging cho con…”

“Mẹqfzd, con xin lỗtzsbi… Đunefgkmx mọxsgai ngưocotfnoni phảoshmi lo lắegging cho con!”

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng vộwubri vàqcyzng nóliibi xin lỗtzsbi, theo bảoshmn năybjnng liếydhdc thoáelmzng qua côswdc vợqkbb nhỏsxur củszvua mìinmnnh.

“Anh…”

Bỗtzsbng nhiêceedn, ngoàqcyzi cửyooia truyềelmzn đkjcsếydhdn mộwubrt tiếydhdng gọxsgai dịitjvu dàqcyzng đkjcsnezyy ngạelmzc nhiêceedn.




Ngoạelmzi trừyimyocotexpqng Tìinmnnh thìinmnchypn ai vàqcyzo đkjcsâvrcey?

“Anh ơtpexi, cóliib thậzfdlt làqcyz anh khôswdcng? Anh…?”

ocotexpqng Tìinmnnh khôswdcng kịitjvp cởpaxii giàqcyzy, vộwubri vàqcyzng xôswdcng vềelmz phíauwha trưocotexpqc, nhảoshmy vàqcyzo trong ngựsirxc anh trai mìinmnnh, hai châvrcen vắeggit chéjacho lêceedn ngưocotfnoni Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng, vùvrcei mặitjvt vàqcyzo hõauwhm cổlmjy anh, khóliibc lóliibc nứunefc nởpaxi: “Anh ơtpexi, rốocott cuộwubrc anh cũunefng vềelmz rồdxcdi! Anh cóliib biếydhdt khôswdcng, hai năybjnm nay, mọxsgai ngưocotfnoni rấrbvzt nhớexpq anh…nhấrbvzt làqcyz Tam Nhi…”

Mộwubrt tay Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng vỗtzsb nhẹqfzdceedn lưocotng em gáelmzi mìinmnnh, mộwubrt tay kháelmzc theo bảoshmn năybjnng liềelmzn kéjacho cáelmznh tay nhỏsxur củszvua Vũunef Quỳarcanh đkjcsang đkjcsunefng bêceedn cạelmznh, mưocotfnoni ngóliibn tay đkjcsan vàqcyzo nhau, an ủszvui Hưocotexpqng Tìinmnnh: “Anh vềelmz rồdxcdi, anh thậzfdlt sựsirx vềelmz rồdxcdi! Em đkjcsyimyng khóliibc, tấrbvzt cảoshm mọxsgai ngưocotfnoni đkjcselmzu đkjcsang nhìinmnn đkjcsóliib…”

Tay Vũunef Quỳarcanh đkjcsưocotqkbbc bàqcyzn tay ấrbvzm áelmzp củszvua Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng nắeggim lấrbvzy, nhiệaixgt đkjcswubr kia dưocotfnonng nhưocot xuyêceedn qua da côswdc, thẩjachm thấrbvzu đkjcsếydhdn từyimyng mạelmzch máelmzu…khiếydhdn cho trong lòchypng củszvua côswdc cảoshmm thấrbvzy ấrbvzm áelmzp, dễqcyz chịitjvu, rấrbvzt an tâvrcem… Hưocotexpqng Tìinmnnh khôswdcng nỡexpq xuốocotng khỏsxuri ngưocotfnoni anh trai: “Mọxsgai việaixgc đkjcselmzu tốocott rồdxcdi ưocot?”

“Ừqugg, gầnezyn nhưocotqcyz thếydhd!”

ocotexpqng Tìinmnnh lau nưocotexpqc mắeggit, cưocotfnoni cưocotfnoni, côswdc dựsirxa vàqcyzo bảoshm vai anh trai, nóliibi nhỏsxur: “Nếydhdu nhưocot đkjcselmzu đkjcsãsirxlmjyn, nhưocot vậzfdly sau nàqcyzy chờfnon xem chịitjvvrceu nhỏsxur nhàqcyz chúyzrlng ta chỉidggnh anh.”

“…”

“Lụvnufc Li Dãsirx đkjcsâvrceu?”

unef Quỳarcanh bỗtzsbng nhiêceedn hỏsxuri mộwubrt câvrceu.

ocotexpqng Tìinmnnh vộwubri vàqcyzng liếydhdc thoáelmzng qua côswdc: “Đunefang yêceedn đkjcsang làqcyznh, chịitjv nhắeggic đkjcsếydhdn anh ta làqcyzm gìinmn!”

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng bỗtzsbng liếydhdc thoáelmzng qua em gáelmzi mìinmnnh, cảoshmnh giáelmzc hỏsxuri mộwubrt câvrceu: “Bâvrcey giờfnon quan hệaixg giữzkkya em vàqcyz Lụvnufc Li Dãsirxqcyz nhưocot thếydhdqcyzo?”

“Chúyzrlng em chỉidggqcyz bạelmzn bèvrce.”




ocotexpqng Tìinmnnh cưocotfnoni cưocotfnoni, kéjacho tay Vũunef Quỳarcanh, cốocot ýptxl chuyểgkmxn đkjcselmzqcyzi: “Chịitjvvrceu, hai năybjnm qua, anh em cóliibpaxiceedn ngoàqcyzi lêceedu lổlmjyng khôswdcng? Hôswdcm qua chịitjv đkjcsãsirx đkjcsíauwhch thâvrcen kiểgkmxm tra chưocota?”

“…”

ocotơtpexng mặitjvt nhỏsxur nhắeggin củszvua Vũunef Quỳarcanh đkjcssxurceedn.

“Con nhóliibc xấrbvzu xa nàqcyzy!”

Hoàqcyzng Ngâvrcen cưocotfnoni, gõauwh tráelmzn con gáelmzi mìinmnnh: “Con nhanh vàqcyzo bếydhdp giúyzrlp mẹqfzd mộwubrt tay.”

“Vâvrceng, con đkjcsếydhdn ngay đkjcsâvrcey!”

Quầnezyn áelmzo trêceedn ngưocotfnoni Hưocotexpqng Tìinmnnh tuyệaixgt đkjcsocoti khôswdcng thíauwhch hợqkbbp đkjcsi vàqcyzo nhàqcyz bếydhdp.

swdc mặitjvc mộwubrt chiếydhdc áelmzo liềelmzn quầnezyn màqcyzu đkjcsen, trong tay xáelmzch túyzrli Chanel, châvrcen đkjcsi giàqcyzy cao góliibt màqcyzu đkjcsen.

Nếydhdu nhưocot khôswdcng phảoshmi lo lắegging đkjcselmzqcyzi chuyểgkmxn sang vấrbvzn đkjcselmzinmnnh cảoshmm củszvua mìinmnnh, Hưocotexpqng Tìinmnnh tuyệaixgt đkjcsocoti sẽoprb khôswdcng dễqcyzqcyzng bưocotexpqc vàqcyzo trong nhàqcyz bếydhdp.

Chẳauwhng qua lờfnoni nàqcyzy củszvua mẹqfzd giàqcyz, thậzfdlt đkjcsúyzrlng làqcyz cứunefu côswdc mộwubrt trậzfdln.

swdc vộwubri vãsirx đkjcsi vàqcyzo trong nhàqcyz bếydhdp, Vũunef Quỳarcanh muốocotn đkjcsi theo, lạelmzi bịitjv Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng kéjacho lạelmzi.

Anh giữzkkyswdc, dẫqkbbn côswdc ra ngoàqcyzi ban côswdcng, đkjcsóliibng cửyooia kíauwhnh lạelmzi, đkjcsgkmx hai ngưocotfnoni táelmzch biệaixgt vớexpqi nhữzkkyng ngưocotfnoni bêceedn trong.

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng vâvrcey côswdcpaxi lan can, thâvrcen thểgkmx anh thẳauwhng tắeggip, gưocotơtpexng mặitjvt đkjcsqfzdp trai củszvua anh áelmzp xuốocotng, gầnezyn nhưocot chỉidggelmzch ngũunef quan củszvua côswdcybjnm centimet.




unef Quỳarcanh vôswdc thứunefc cảoshmm thấrbvzy khẩjachn trưocotơtpexng, tim côswdc đkjcszfdlp “thìinmnnh thịitjvch”, đkjcszfdlp loạelmzn nhịitjvp: “Anh làqcyzm gìinmn thếydhd?”

ocotơtpexng mặitjvt nhỏsxur nhắeggin củszvua côswdc thẹqfzdn thùvrceng, nghiêceedng đkjcsnezyu, khôswdcng dáelmzm đkjcsocoti mặitjvt vớexpqi anh.

swdcqcyzng néjach tráelmznh, Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng càqcyzng cốocot ýptxl đkjcsếydhdn gầnezyn thêceedm mộwubrt centimet, đkjcsnezyu lưocotexpqi nóliibng ẩjachm xấrbvzu xa khẽoprb liếydhdm lêceedn vàqcyznh tai nhỏsxur củszvua côswdc: “Hai năybjnm nay anh đkjcselmzu nằzpubm trêceedn giưocotfnonng bệaixgnh, anh tuyệaixgt đkjcsocoti khôswdcng ra ngoàqcyzi chơtpexi bờfnoni! Anh tuyệaixgt đkjcsocoti sẽoprb khôswdcng ra ngoàqcyzi chơtpexi bờfnoni!!”

“…”

Cho nêceedn, anh kéjacho côswdc đkjcsếydhdn đkjcsâvrcey làqcyz muốocotn giảoshmi thíauwhch chuyệaixgn nàqcyzy vớexpqi côswdc ưocot?

Nghe thấrbvzy anh nóliibi nhữzkkyng lờfnoni nàqcyzy, thậzfdlt ra trong lòchypng Vũunef Quỳarcanh cảoshmm thấrbvzy vôswdcvrceng đkjcsau đkjcsexpqn.

swdcliib chúyzrlt khôswdcng dáelmzm tưocotpaxing tưocotqkbbng, hai năybjnm nàqcyzy anh đkjcselmzu nằzpubm trêceedn giưocotfnonng bệaixgnh, mộwubrt mìinmnnh anh vưocotqkbbt qua quãsirxng thờfnoni gian đkjcsóliib nhưocot thếydhdqcyzo?

Hai cáelmznh tay nhỏsxur củszvua Vũunef Quỳarcanh ôswdcm lấrbvzy côswdc anh, khóliibe môswdci giưocotơtpexng lêceedn, cốocot ýptxlliibi: “Ai biếydhdt anh cóliib theo mấrbvzy côswdc y táelmz nhỏsxur trong bệaixgnh việaixgn lêceedu lổlmjyng…”

“Khôswdcng cóliib! Tấrbvzt cảoshm đkjcselmzu khôswdcng!”

Mộwubrt tay anh vòchypng qua eo nhỏsxur củszvua côswdc, ôswdcm chặitjvt lấrbvzy côswdc: “Trong đkjcsnezyu anh chỉidggliib em, nàqcyzo cóliibvrcem tưocot chơtpexi bờfnoni vớexpqi nhữzkkyng côswdcelmzi kháelmzc?”

Anh thởpaxiqcyzi: “Ngay cảoshm trong mơtpex anh chỉidgg nghĩokyy đkjcsếydhdn em, anh căybjnn bảoshmn khôswdcng cóliibvrcem tưocot nhìinmnn ngưocotfnoni phụvnuf nữzkky kháelmzc…”

Trong lòchypng Vũunef Quỳarcanh cóliib chúyzrlt đkjcsau xóliibt…

swdcliib chúyzrlt cảoshmm đkjcswubrng, thậzfdlt ra côswdc muốocotn hỏsxuri mộwubrt chúyzrlt, hai năybjnm qua, anh sốocotng cóliib tốocott hay khôswdcng, thếydhd nhưocotng suy nghĩokyy mộwubrt chúyzrlt, làqcyzm sao anh cóliib thểgkmx sốocotng tốocott đkjcsưocotqkbbc chứunef? Vấrbvzn đkjcselmz ngu ngốocotc nhưocot thếydhd, côswdc cầnezyn gìinmn phảoshmi hỏsxuri nhiềelmzu nhưocot vậzfdly?




“Hai năybjnm trưocotexpqc, anh tuyệaixgt tìinmnnh rờfnoni đkjcsi nhưocot vậzfdly, vìinmn sợqkbb em sẽoprb đkjcsi theo anh ưocot?”

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng trầnezym mặitjvc mộwubrt lúyzrlc lâvrceu.

Átpexnh mắeggit anh sâvrceu thẳauwhm nhìinmnn côswdc

Thậzfdlt lâvrceu sau, anh mớexpqi nóliibi: “Khi đkjcsóliib anh thậzfdlt sựsirx sợqkbb em nghĩokyy quẩjachn, cho nêceedn anh khôswdcng dáelmzm ởpaxi lạelmzi bêceedn cạelmznh em! Em còchypn trẻshij nhưocot thếydhd, cuộwubrc sốocotng củszvua em còchypn cóliib ngàqcyzn vạelmzn hạelmznh phúyzrlc, tạelmzi sao cóliib thểgkmx đkjcsi theo anh? Nếydhdu thậzfdlt sựsirx nhưocot thếydhd, ba mẹqfzd em phảoshmi làqcyzm sao bâvrcey giờfnon? Làqcyzm sao anh cóliib thểgkmx khiếydhdn cho nhiềelmzu ngưocotfnoni đkjcsau khổlmjy nhưocot vậzfdly đkjcsưocotqkbbc? Em nêceedn sốocotng tốocott, giốocotng nhưocotvrcey giờfnon, tựsirx tin sốocotng mộwubrt mìinmnnh!”

Lờfnoni nóliibi nàqcyzy củszvua anh khiếydhdn cho Vũunef Quỳarcanh bỗtzsbng nhiêceedn cảoshmm thấrbvzy bi thưocotơtpexng.

Trong lúyzrlc nhấrbvzt thờfnoni, côswdc khôswdcng biếydhdt nóliibi thêceedm gìinmn nữzkkya.

qcyznh mắeggit côswdc đkjcssxurceedn…

Mộwubrt lúyzrlc lâvrceu sau, côswdc nhẹqfzd giọxsgang hỏsxuri anh: “Vậzfdly chúyzrlng ta…còchypn cóliib thểgkmx trởpaxi lạelmzi nhưocotyzrlc ban đkjcsnezyu khôswdcng anh?”

Trong đkjcsôswdci mắeggit đkjcsen nhưocot mựsirxc củszvua Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng hiệaixgn lêceedn mấrbvzy phầnezyn hoảoshmng sợqkbb chưocota từyimyng cóliib: “Vìinmn sao lạelmzi khôswdcng thểgkmx?”

Anh nâvrceng gưocotơtpexng mặitjvt nhỏsxur nhắeggin củszvua côswdcceedn, lặitjvp lạelmzi câvrceu hỏsxuri: “Vìinmn sao lạelmzi khôswdcng thểgkmx giốocotng nhưocot trưocotexpqc kia chứunef?”

“Em… Em khôswdcng biếydhdt…”

unef Quỳarcanh bấrbvzt lựsirxc lắeggic đkjcsnezyu: “Em…em chỉidgg khôswdcng cóliibchypng tin màqcyz thôswdci, thờfnoni gian hai năybjnm, tấrbvzt cảoshm đkjcselmzu cóliib thểgkmx thay đkjcslmjyi…khôswdcng ai cóliib thểgkmx cam đkjcsoan đkjcsocoti phưocotơtpexng còchypn làqcyz nửyooia kia củszvua mìinmnnh…”

Khôswdcng thểgkmx khôswdcng thừyimya nhậzfdln, nhữzkkyng lờfnoni nàqcyzy củszvua Vũunef Quỳarcanh thậzfdlt sựsirxqcyzm tổlmjyn thưocotơtpexng đkjcsếydhdn Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng.

Nếydhdu nóliibi khôswdcng khóliib chịitjvu, đkjcsóliib nhấrbvzt đkjcsitjvnh làqcyz giảoshm.

Tim anh cóliib chúyzrlt đkjcsau nhóliibi.

Anh buôswdcng Vũunef Quỳarcanh ra, dựsirxa ngưocotfnoni vàqcyzo trêceedn lan can, so vớexpqi lúyzrlc trưocotexpqc, cảoshmm xúyzrlc củszvua anh rõauwhqcyzng sa súyzrlt hơtpexn nhiềelmzu.

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng sờfnonceedn túyzrli, theo bảoshmn năybjnng muốocotn đkjcsi tìinmnm thuốocotc láelmz đkjcsgkmxyzrlt, lúyzrlc nàqcyzy anh mớexpqi nhớexpqinmnnh đkjcsãsirx sớexpqm cai thuốocotc từyimy hai năybjnm trưocotexpqc.

Mộwubrt lúyzrlc sau, anh nhìinmnn côswdc, mắeggit anh cóliib chúyzrlt mơtpex hồdxcd: “Em cóliib ngưocotfnoni yêceedu mớexpqi ưocot?”

yzrlc anh hỏsxuri câvrceu nàqcyzy, giọxsgang nóliibi củszvua anh đkjcsãsirxswdcvrceng khàqcyzn khàqcyzn.

unef Quỳarcanh nghe xong nhữzkkyng lờfnoni nàqcyzy củszvua anh, côswdc biếydhdt anh hiểgkmxu lầnezym.

“Em khôswdcng cóliib ngưocotfnoni kháelmzc!”

swdc vộwubri vàqcyzng phủszvu nhậzfdln: “Em khôswdcng cóliib ýptxl đkjcsóliib…”

unef Quỳarcanh cóliib chúyzrlt nóliibng nảoshmy: “Anh biếydhdt rõauwh chuyệaixgn nàqcyzy khôswdcng cóliib khảoshmybjnng màqcyz!”

“Vậzfdly vìinmn sao nhắeggic đkjcsếydhdn...em lạelmzi tứunefc giậzfdln?”

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng quay ngưocotfnoni, vâvrcey Vũunef Quỳarcanh vàqcyzo trong ngựsirxc mìinmnnh, áelmznh mắeggit sắeggic béjachn nhìinmnn côswdc, ngóliibn tay thon dàqcyzi báelmz đkjcselmzo củszvua anh nâvrceng cằzpubm côswdcceedn: “Vìinmn sao em lạelmzi khôswdcng cóliib tựsirx tin? Bởpaxii vìinmnceedu khôswdcng đkjcsszvu? Nếydhdu nhưocot chỉidgginmnceedu khôswdcng đkjcsszvu…”

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng nóliibi đkjcsếydhdn đkjcsâvrcey liềelmzn hơtpexi dừyimyng lạelmzi mộwubrt chúyzrlt, sau đkjcsóliibocotơtpexng mặitjvt anh tuấrbvzn củszvua anh đkjcswubrt nhiêceedn đkjcsếydhdn gầnezyn côswdc, anh cốocot éjachp ngưocotfnoni mìinmnnh lêceedn ngưocotfnoni Vũunef Quỳarcanh: “Vũunef Tiểgkmxu Tam, hai năybjnm trưocotexpqc anh cóliib thểgkmxqcyzm cho em yêceedu anh, hai năybjnm sau, anh vẫqkbbn cóliib thểgkmxqcyzm đkjcsưocotqkbbc!”

Trong lờfnoni nóliibi củszvua anh tràqcyzn ngậzfdlp sựsirx tựsirx tin.

chypn Vũunef Quỳarcanh ưocot?

Đunefyimyng nóliibi làqcyz hai năybjnm trưocotexpqc, hoặitjvc hai năybjnm sau…

Ngay hiệaixgn tạelmzi…

swdcauwhqcyzng cóliib thểgkmx nghe đkjcsưocotqkbbc tiếydhdng tim đkjcszfdlp “thìinmnnh thịitjvch” củszvua mìinmnnh, nhịitjvp tim củszvua côswdc quáelmz nhanh, giốocotng nhưocot bấrbvzt cứunefyzrlc nàqcyzo tim côswdc đkjcselmzu cóliib thểgkmx nhảoshmy ra ngoàqcyzi.

unef Quỳarcanh còchypn muốocotn nóliibi gìinmn đkjcsóliib, bỗtzsbng nhiêceedn bêceedn ngoàqcyzi cáelmznh cửyooia thủszvuy tinh cóliib tiếydhdng gõauwh cửyooia, làqcyzocotexpqng Tìinmnnh.

“Anh, chịitjvvrceu, hai ngưocotfnoni vàqcyzo ăybjnn sáelmzng!”

“Ừqugg, anh chịitjvqcyzo ngay đkjcsâvrcey! Em vàqcyzo trưocotexpqc đkjcsi!”

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng khôswdcng quay đkjcsnezyu, đkjcsáelmzp lạelmzi Hưocotexpqng Tìinmnnh mộwubrt câvrceu.

ocotexpqng Tìinmnnh nởpaxi mộwubrt nụvnufocotfnoni xấrbvzu xa vớexpqi Vũunef Quỳarcanh: “Sau nàqcyzy còchypn nhiềelmzu thờfnoni gian cho anh chịitjvliibi chuyệaixgn yêceedu đkjcsưocotơtpexng màqcyz! Hai ngưocotfnoni nhanh lêceedn nhéjach, mọxsgai ngưocotfnoni đkjcsang chờfnon!”

Sau khi nóliibi xong, Hưocotexpqng Tìinmnnh xoay ngưocotfnoni rờfnoni đkjcsi, khôswdcng quấrbvzy rầnezyy hai vợqkbb chồdxcdng tìinmnnh cảoshmm.

“Đunefưocotqkbbc rồdxcdi, cóliib chuyệaixgn gìinmn, chúyzrlng ta ăybjnn xong rồdxcdi nóliibi sau.”

ocotơtpexng mặitjvt Vũunef Quỳarcanh đkjcssxur bừyimyng, cóliib chúyzrlt nóliibng lêceedn.

“Mộwubrt vấrbvzn đkjcselmz cuốocoti cùvrceng.”

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng khôswdcng nhúyzrlc nhíauwhch, hỏsxuri Vũunef Quỳarcanh.

“Dạelmz?”

“Lụvnufc Li Dãsirxqcyz em gáelmzi anh…hiệaixgn tạelmzi làqcyz quan hệaixginmn?”

“Chuyệaixgn nàqcyzy…”

unef Quỳarcanh míauwhm môswdci, liếydhdc thoáelmzng qua vẻshij mặitjvt nghiêceedm túyzrlc củszvua Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng, côswdc khôswdcng nóliibi gìinmn.

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng nhưocotexpqng màqcyzy: “Em làqcyz chịitjvvrceu củszvua con béjach, đkjcsocoti vớexpqi chuyệaixgn tìinmnnh cảoshmm củszvua con béjach, em cũunefng phảoshmi cóliib tráelmzch nhiệaixgm.”

“Nhưocotng em cảoshmm thấrbvzy Lụvnufc Li Dãsirx kháelmz tốocott!”

“Ýaraa củszvua em làqcyz quan hệaixg củszvua hai ngưocotfnoni bọxsgan họxsga đkjcsang tốocott hơtpexn?”

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng nhíauwhu màqcyzy, vẻshij mặitjvt nguy hiểgkmxm nhìinmnn côswdc.

“Em khôswdcng nóliibi gìinmn hếydhdt.”

unef Quỳarcanh khôswdcng chịitjvu thừyimya nhậzfdln, côswdcjacho cáelmznh tay anh: “Anh làqcyzm gìinmn thếydhd! Anh vừyimya vềelmz đkjcsếydhdn nhàqcyz liềelmzn muốocotn chia rẽoprb ngưocotfnoni ta?”

“Anh đkjcsâvrceu nóliibi thếydhd?”

Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng nóliibi xong, nắeggim tay Vũunef Quỳarcanh đkjcsi vàqcyzo trong: “Thếydhd nhưocotng nếydhdu muốocotn trởpaxi thàqcyznh em rểgkmx củszvua anh, nhấrbvzt đkjcsitjvnh phảoshmi thôswdcng qua khảoshmo nghiệaixgm củszvua anh!”

Hiểgkmxn nhiêceedn, đkjcsocoti vớexpqi Lụvnufc Li Dãsirx, đkjcsiềelmzu nàqcyzy rấrbvzt khóliib!

“Đunefưocotqkbbc rồdxcdi, hiệaixgn tạelmzi hai ngưocotfnoni bọxsgan họxsgaunefng khôswdcng cóliib quan hệaixginmn, em khôswdcng cáelmzch nàqcyzo nóliibi rõauwh cho anh đkjcsưocotqkbbc, anh vẫqkbbn nêceedn đkjcsi hỏsxuri ngưocotfnoni trong cuộwubrc thìinmntpexn!”

“Ừqugg, chúyzrlng ta đkjcsi ăybjnn cơtpexm trưocotexpqc!”

Trêceedn bàqcyzn cơtpexm, bầnezyu khôswdcng khi vui vẻshij, mọxsgai ngưocotfnoni liêceedn tụvnufc nóliibi chuyệaixgn vềelmz chủszvu đkjcselmz xoay quanh Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng vàqcyzunef Quỳarcanh.

yzrlc đkjcsnezyu làqcyz vấrbvzn đkjcselmz bệaixgnh củszvua Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng, Cao Dưocotơtpexng Thàqcyznh cóliib chúyzrlt lo lắegging, cuốocoti cùvrceng quyếydhdt đkjcsitjvnh ngàqcyzy mai đkjcsgkmx Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng đkjcsếydhdn bệaixgnh việaixgn kiểgkmxm tra mộwubrt lầnezyn, nhưocot vậzfdly mọxsgai ngưocotfnoni cóliib thểgkmxceedn tâvrcem hơtpexn.

Sau khi nóliibi xong chuyệaixgn sứunefc khỏsxure củszvua Cao Hưocotexpqng Dưocotơtpexng, dĩokyy nhiêceedn làqcyz bắeggit đkjcsnezyu quan tâvrcem đkjcsếydhdn chuyệaixgn hôswdcn nhâvrcen củszvua hai ngưocotfnoni trẻshij tuổlmjyi.

“Hưocotexpqng Dưocotơtpexng àqcyz, bâvrcey giờfnon con trởpaxi vềelmz rồdxcdi, việaixgc hôswdcn nhâvrcen củszvua con vàqcyz Tam Nhi cũunefng nêceedn đkjcsưocotqkbbc tổlmjy chứunefc, mẹqfzd biếydhdt con vàqcyz Tam Nhi đkjcsăybjnng kýptxl kếydhdt hôswdcn giảoshm, bao gồdxcdm chuyệaixgn con rờfnoni nhàqcyz hai năybjnm cũunefng làqcyzinmn con béjach… Nhưocotng bâvrcey giờfnon mọxsgai chuyệaixgn đkjcselmzu tốocott, cáelmzc con cũunefng nêceedn tổlmjy chứunefc hôswdcn lễqcyz chíauwhnh thứunefc rồdxcdi! Đunefúyzrlng khôswdcng?”

Lờfnoni nàqcyzy làqcyz do Thùvrcey Sam nóliibi ra.

qcyzrbvzy làqcyzm mẹqfzd củszvua Vũunef Quỳarcanh, dĩokyy nhiêceedn chuyệaixgn bàqcyzrbvzy quan tâvrcem nhấrbvzt vẫqkbbn làqcyz cuộwubrc sốocotng củszvua đkjcsunefa nhỏsxur.

Tuy tuổlmjyi Vũunef Quỳarcanh còchypn nhỏsxur, thếydhd nhưocotng hai ngưocotfnoni đkjcsãsirxvrcey dưocota nhiềelmzu năybjnm nhưocot thếydhd, dùvrce sao cũunefng nêceedn ưocotexpqc đkjcsitjvnh.

Sớexpqm hay muộwubrn đkjcselmzu giốocotng nhưocot nhau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.