Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 326 : Hương vị lưu luyến

    trước sau   
Khuôbjhqn mặlwcqt béltjr nhỏhfsp củnliea Vũnlie Quỳwpodnh bịeveefncvn tay to lớbkjgn củnliea anh gảlmvvy, tâcojrm trạejoyng bấlpwlt giábfgrc bay bổlkzwng, ábfgrnh mặlwcqt dịeveeu đaktxi, vẫllhnn đaktxang dậtfpop dờijukn vớbkjgi sựhioh rung đaktxouccng củnliea mếfoddn mộoucc... “Vậtfpoy anh cógkcj thểeeil đaktxeeil em ởmjkquxbwn anh...cảlmvv mộoucct đaktxijuki khôbjhqng?”

bjhq thiếfoddt tha hỏhfspi anh.

cojru hỏhfspi nàfncvy, côbjhq rốilint cuộouccc làfncv vẫllhnn hỏhfspi ra!!

Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang hơpuxai ngẩaqnqn ra.

Tay to bógkcjp lấlpwly cằilinm côbjhq, ngắctuvm nhìjrufn khuôbjhqn mặlwcqt ngâcojry thơpuxa đaktxhfspyjlxng trưuzxtbkjgc mắctuvt, bỗuzxtng nhiêuxbwn, cảlmvvm thấlpwly ngựhiohc nógkcjng lêuxbwn...môbjhqi mỏhfspng vừvawpa đaktxouccng, muốilinn nógkcji gìjruf thìjruf lạejoyi bấlpwlt thìjrufnh lìjrufnh...

Đbckfôbjhqi môbjhqi anh đaktxàfncvo ấlpwlm nógkcjng, phủnlie chặlwcqt đaktxôbjhqi môbjhqi hơpuxai mởmjkq ra củnliea anh.




Anh nógkcji, Vũnlie Quỳwpodnh khôbjhqng muốilinn nghe.

iwma cho khôbjhqng nghe, cũnlieng biếfoddt đaktxábfgrp ábfgrn, vìjruf vậtfpoy...

Chẳjxmcng thàfncvbfgri gìjrufnlieng khôbjhqng nghe, liềymefn giảlmvv vờijuk khôbjhqng biếfoddt làfncv đaktxưuzxtlmvvc!!

nlie Quỳwpodnh víshxdu lấlpwly cổlkzw anh, mắctuvt nhắctuvm lạejoyi, tùiwmay ýejoyfncvm sâcojru thêuxbwm nụgkcjbjhqn khôbjhqng chúiwmat nhiệbjhqt đaktxouccfncvy.

Nhưuzxtng khôbjhqng kịeveep đaktxeeilbjhq trầeernm mêuxbw thìjruf bịevee Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang trêuxbwn ngưuzxtijuki kéltjro ra.

“Vũnlie Quỳwpodnh——”

Anh thởmjkq hổlkzwn hểeeiln, hơpuxai thởmjkq khôbjhqng ổlkzwn đaktxeveenh.

Trong miệbjhqng toàfncvn làfncviwmai hưuzxtơpuxang thơpuxam ngábfgrt củnliea côbjhq...

Anh đaktxábfgrng chếfoddt khi nghĩrcxh, mùiwmai thậtfpot thơpuxam!!

Thậtfpom chíshxd, cảlmvvm thấlpwly mùiwmai hưuzxtơpuxang củnliea côbjhq, non nớbkjgt, ngon miệbjhqng đaktxếfoddn thếfodd!!

Giốilinng nhưuzxt ba năxrnem trưuzxtbkjgc...

Nhớbkjg đaktxếfoddn buổlkzwi tốilini mấlpwlt kiểeeilm soábfgrt hồwnivi ba năxrnem trưuzxtbkjgc, con ngưuzxtơpuxai Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang căxrneng thẳjxmcng, liềymefn lôbjhqi côbjhq từvawp trêuxbwn cổlkzwjrufnh xuốilinng.

“Khôbjhqng cho làfncvm loạejoyn nữcnjua, tắctuvm rửyjlxa rồwnivi đaktxi ngủnlie!!”




Biểeeilu cảlmvvm củnliea anh, trởmjkquxbwn lạejoynh lùiwmang đaktxi.

nlie Quỳwpodnh chớbkjgp mắctuvt, nhìjrufn anh.

Trong ábfgrnh mắctuvt ngậtfpop nưuzxtbkjgc, khôbjhqng cógkcj sựhioh biếfoddn hógkcja cảlmvvm xúiwmac gìjruf cảlmvv, khôbjhqng nhìjrufn đaktxưuzxtlmvvc ra tâcojrm tưuzxtiwmac nàfncvy củnliea côbjhq, càfncvng khôbjhqng trôbjhqng đaktxưuzxtlmvvc ra côbjhqgkcj bịevee tổlkzwn thưuzxtơpuxang bởmjkqi sựhioh từvawp chốilini củnliea anh khôbjhqng.

Tổlkzwn thưuzxtơpuxang cábfgri gìjrufpuxa? Thựhiohc ra côbjhq đaktxãqrzh sớbkjgm thógkcji quen rồwnivi!

Thấlpwly Vũnlie Quỳwpodnh chỉhfsp nhìjrufn anh màfncv khôbjhqng nógkcji, Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang trábfgri lạejoyi cảlmvvm thấlpwly cógkcjpuxai khôbjhqng quen.

bjhqi mỏhfspng nhúiwmac nhíshxdch...

Thếfoddfncv lạejoyi cógkcj chúiwmat lưuzxtu luyếfoddn cábfgri hưuzxtơpuxang vịevee vừvawpa nãqrzhy.

Anh dùiwmang giọsplzng đaktxiệbjhqu tham dògkcj, xoa đaktxeernu Vũnlie Quỳwpodnh: “Đbckfi tắctuvm đaktxi!”

“Cògkcjn anh?”

nlie Quỳwpodnh hỏhfspi anh.

bfgrnh tay béltjr nhỏhfsp lạejoyi ôbjhqm lấlpwly cổlkzw anh, thâcojrn hìjrufnh nhỏhfsp nhắctuvn tựhioha nhưuzxtbjhq thứfoddc màfncv quấlpwln lấlpwly cơpuxa thểeeiluzxtijukng trábfgrng cao lớbkjgn củnliea anh.

Cảlmvv ngưuzxtijuki treo trêuxbwn ngưuzxtijuki anh, mềymefm mạejoyi trong lògkcjng anh, cógkcj vẻawts biếfoddng nhábfgrc mệbjhqt mỏhfspi.

Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang đaktxilini diệbjhqn vớbkjgi sựhiohfncvm nũnlieng củnliea côbjhqfncv khôbjhqng cógkcj sứfoddc khábfgrng cựhioh nhấlpwlt.




cojrng cábfgri eo thon củnliea côbjhq, dỗuzxtbjhq: “Anh cũnlieng đaktxi tắctuvm, đaktxi ngủnlie! Ngoan...”

nlie Quỳwpodnh ghéltjruxbwn trêuxbwn ngưuzxtijuki anh khôbjhqng nhúiwmac nhíshxdch.

“Vũnlie Quỳwpodnh...”

Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang gọsplzi côbjhq mộoucct tiếfoddng, giọsplzng đaktxiệbjhqu vôbjhq thứfoddc khàfncvn khàfncvn.

nlie Quỳwpodnh ngẩaqnqng đaktxeernu lêuxbwn, nhìjrufn anh.

Đbckfôbjhqi mắctuvt ngậtfpop nưuzxtbkjgc luôbjhqn linh đaktxouccng, lúiwmac nàfncvy thoạejoyt nhìjrufn cógkcj chúiwmat buồwnivn bãqrzh.

Álghmnh mắctuvt côbjhq, nhìjrufn chăxrnem chúiwma thẳjxmcng tắctuvp khuôbjhqn mặlwcqt trưuzxtmjkqng thàfncvnh màfncv đaktxovkgp trai trưuzxtbkjgc mắctuvt, bấlpwlt thìjrufnh lìjrufnh, lẩaqnqm bẩaqnqm nógkcji: “Sau nàfncvy em sẽbckf thửyjlxuxbwu ngưuzxtijuki khábfgrc...”

“Em nógkcji gìjruf?”

Yếfoddt hầeernu củnliea Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang hơpuxai nhúiwmac nhíshxdch, con ngưuzxtơpuxai co rúiwmat, nhìjrufn chằilinm chằilinm côbjhq đaktxang ởmjkq trong lògkcjng, lạejoyi nógkcji lạejoyi mộoucct lưuzxtlmvvt: “Nãqrzhy em vừvawpa nógkcji gìjruf?”

“Khôbjhqng cógkcjjruf...”

nlie Quỳwpodnh lắctuvc đaktxeernu.

Álghmnh mắctuvt dừvawpng lạejoyi ởmjkq đaktxôbjhqi môbjhqi mỏhfspng củnliea anh, con ngưuzxtơpuxai hơpuxai ảlmvvm đaktxejoym, chợlmvvt nghe đaktxưuzxtlmvvc côbjhq thấlpwlp giọsplzng nỉhfsp non mộoucct câcojru...: “Đbckfvawpng lạejoyi đaktxaqnqy em ra nữcnjua...”

Sau đaktxógkcj, vừvawpa cúiwmai đaktxeernu...




Nhìjrufn côbjhq ngâcojry thơpuxafncv non nớbkjgt, đaktxoucct nhiêuxbwn, cábfgri cảlmvvm giábfgrc ábfgry nábfgry ba năxrnem trưuzxtbkjgc lạejoyi tựhioh nhiêuxbwn sinh ra.

Giơpuxa tay ra, đaktxau lògkcjng màfncv xoa đaktxeernu côbjhq: “Đbckfi tắctuvm đaktxi ngủnlie! Chúiwmac ngủnlie ngon——”

Con ngưuzxtơpuxai đaktxen nhưuzxt mựhiohc củnliea anh, cógkcjpuxai ảlmvvm đaktxejoym.

“Em đaktxi giúiwmap anh hâcojrm nógkcjng đaktxwniv ăxrnen!”

nlie Quỳwpodnh nógkcji, liềymefn nhảlmvvy dậtfpoy khỏhfspi sofa, xỏhfspltjrp lêuxbw đaktxeveenh đaktxi.

Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang vộoucci vưuzxtơpuxan tay ra kéltjro côbjhq lạejoyi: “Vũnlie tiểeeilu tam!”

“Anh cògkcjn chưuzxta ăxrnen cơpuxam.”

nlie Quỳwpodnh bịevee anh kéltjro vàfncvo lògkcjng.

iwmai hoógkcjc-môbjhqn nam màfncvbjhq quen thuộouccc, đaktxang ôbjhqm chặlwcqt lấlpwly côbjhq, thậtfpot ấlpwlm lògkcjng, thậtfpot kiêuxbwn đaktxeveenh!

“Anh mệbjhqt rồwnivi, ăxrnen khôbjhqng vôbjhq, đaktxeeilbfgrng mai lạejoyi tíshxdnh!”

Anh dưuzxtijukng nhưuzxt thậtfpot làfncv rấlpwlt mệbjhqt.

Sựhioh mệbjhqt mỏhfspi che giấlpwlu dưuzxtbkjgi đaktxábfgry mắctuvt thâcojrm trầeernm, làfncvm cho Vũnlie Quỳwpodnh chỉhfsp nhìjrufn thôbjhqi đaktxãqrzh cảlmvvm thấlpwly đaktxau lògkcjng.

fncvjrufjrufm côbjhq sao?




nlie Quỳwpodnh đaktxoucct nhiêuxbwn cógkcj chúiwmat tựhioh trábfgrch.

Nhưuzxtng côbjhq lạejoyi khôbjhqng biếfoddt, Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang anh thựhiohc ra mệbjhqt tim...

Bỗuzxtng chốilinc, anh hơpuxai khôbjhqng hiểeeilu rõifkx cảlmvvm xúiwmac trong trábfgri tim mìjrufnh!

Thậtfpom chíshxd, đaktxilini vớbkjgi tìjrufnh cảlmvvm củnliea côbjhqbfgri trưuzxtbkjgc mặlwcqt, đaktxếfoddn cùiwmang đaktxơpuxan giảlmvvn làfncv cảlmvvm giábfgrc anh trai đaktxilini vớbkjgi em gábfgri, hay làfncv... cábfgri gìjruf khábfgrc!!

“Trưuzxtbkjgc anh nghỉhfsp ngơpuxai ởmjkq đaktxâcojry đaktxi, em đaktxi hâcojrm nógkcjng xong lạejoyi gọsplzi anh, rấlpwlt nhanh thôbjhqi.”

cojrm trạejoyng củnliea Vũnlie Quỳwpodnh hìjrufnh nhưuzxt tốilint hơpuxan lúiwmac nãqrzhy khôbjhqng chỉhfsp mộoucct chúiwmat.

Nhìjrufn dábfgrng vẻawts nhiệbjhqt tìjrufnh củnliea côbjhq, Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang lạejoyi khôbjhqng thểeeil từvawp chốilini tiếfoddp, chỉhfsp hỏhfspi côbjhq: “Em họsplzc hâcojrm thứfoddc ăxrnen từvawpiwmac nàfncvo?”

nlie Quỳwpodnh chớbkjgp chớbkjgp mắctuvt, cógkcjpuxai mùiwma mờijuk: “Cábfgri đaktxógkcj khôbjhqng phảlmvvi rấlpwlt đaktxơpuxan giảlmvvn sao? Cho vàfncvo trong lògkcj vi sógkcjng làfncv xong rồwnivi màfncv?”

“Nhưuzxtng anh khôbjhqng thíshxdch ăxrnen đaktxwniv ăxrnen trong lògkcj vi sógkcjng.”

Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang cốilin ýejoyfncvm khógkcjbjhq.

“Vậtfpoy hảlmvv...”

nlie Quỳwpodnh gãqrzhi đaktxeernu, cógkcj chúiwmat khógkcj xửyjlxgkcji: “Vậtfpoy đaktxeeil em thửyjlx xem sao!”

Nhìjrufn côbjhq buồwnivn cưuzxtijuki nhưuzxt vậtfpoy, Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang khôbjhqng nhịeveen đaktxưuzxtlmvvc màfncv bậtfpot cưuzxtijuki: “Đbckfưuzxtlmvvc rồwnivi, khôbjhqng cầeernn em phảlmvvi tốilinn sứfoddc, dìjrufejoyfncvm nógkcjng xong rồwnivi, em đaktxi tắctuvm trưuzxtbkjgc đaktxi, anh tựhioh xuốilinng ăxrnen.”

“Em đaktxi vớbkjgi anh!”

“Đbckfógkcji rồwnivi?”

“Cógkcj chúiwmat chúiwmat...”

Đbckfógkcji khôbjhqng? Tấlpwlt nhiêuxbwn làfncv khôbjhqng đaktxógkcji!

Chẳjxmcng qua côbjhq chỉhfsp muốilinn dựhioha vàfncvo bêuxbwn anh màfncv thôbjhqi.

Cảlmvv mộoucct đaktxijuki...

Thờijuki gian bao lâcojru?

bjhq tựhioh nhiêuxbwn làfncv biếfoddt rõifkx, cảlmvv đaktxijuki củnliea côbjhqfncv anh trưuzxtbkjgc nay vôbjhq duyêuxbwn, cho nêuxbwn, cógkcj thểeeil dựhioha vàfncvo bao lâcojru thìjruf bao lâcojru!

Thựhiohc ra, từvawpng giờijuk từvawpng giâcojry côbjhqnlieng khôbjhqng muốilinn rờijuki xa anh!

Nếfoddu thậtfpot phảlmvvi chuyểeeiln ra ngoàfncvi sốilinng, ngưuzxtijuki buồwnivn nhấlpwlt, chắctuvc chắctuvn cũnlieng làfncvbjhq!

....

Đbckfwniv ăxrnen đaktxưuzxtlmvvc dìjrufejoyfncvm nógkcjng trong nồwnivi, hơpuxai nógkcjng cògkcjn bốilinc lêuxbwn nghi ngúiwmat.

“Wow... thơpuxam quábfgr!”

nlie Quỳwpodnh ngửyjlxi đaktxưuzxtlmvvc mùiwmai đaktxwniv ăxrnen, thậtfpot đaktxúiwmang cảlmvvm thấlpwly đaktxógkcji.

iwmang khôbjhqng đaktxeeil ýejoy đaktxếfoddn đaktxũnliea, liềymefn vưuzxtơpuxan tay ra bốilinc lấlpwly mộoucct nắctuvm cơpuxam cho vàfncvo miệbjhqng: “Thơpuxam quábfgr đaktxi!”

Vừvawpa lúiwmac Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang bưuzxtng mộoucct bábfgrt canh nógkcjng vàfncvo trong phògkcjng ăxrnen, Vũnlie Quỳwpodnh bốilinc lấlpwly mộoucct nắctuvm cơpuxam đaktxưuzxta đaktxếfoddn bêuxbwn miệbjhqng anh: “Mởmjkq miệbjhqng...”

“Em rửyjlxa tay chưuzxta?”

Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang hơpuxai ghéltjrt bỏhfsp.

Chẳjxmcng qua miệbjhqng tuy nógkcji thếfodd, nhưuzxtng miệbjhqng vẫllhnn ngoan ngoãqrzhn mởmjkq ra, ngậtfpom lấlpwly nắctuvm cơpuxam nhỏhfspfncvo trong.

Ngay cảlmvv hai ngógkcjn tay nhỏhfsp nhắctuvn củnliea côbjhqnlieng bịevee anh ngậtfpom vàfncvo trong miệbjhqng luôbjhqn...lưuzxtzptzi cảlmvvm giábfgrc mềymefm mạejoyi, khiếfoddn Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang mấlpwlt mộoucct giâcojry hoảlmvvng hốilint, rồwnivi nhanh chógkcjng thảlmvv ngógkcjn tay côbjhq ra.

nlie Quỳwpodnh “Chậtfpoc chậtfpoc” hai tiếfoddng: “Cògkcjn ghéltjrt bỏhfsp em, em cògkcjn ghéltjrt bỏhfspuzxtbkjgc bọsplzt củnliea anh đaktxâcojry nàfncvy!”

Giốilinng vớbkjgi anh, trêuxbwn miệbjhqng tuy nógkcji nhữcnjung lờijuki nàfncvy nhưuzxtng lạejoyi tiệbjhqn tay bốilinc lêuxbwn mộoucct nắctuvm cớbkjgm cho vàfncvo trong miệbjhqng nhỏhfsp nhắctuvn củnliea mìjrufnh.

“Vũnlie tiểeeilu tam, dùiwmang đaktxũnliea! Bẩaqnqn kinh lêuxbwn đaktxưuzxtlmvvc!!”

“...”

Cuốilini cùiwmang, Vũnlie tiểeeilu tam khôbjhqng lạejoyi ăxrnen cơpuxam nữcnjua, chỉhfsp ăxrnen đaktxouccc cơpuxam nắctuvm thôbjhqi liềymefn lấlpwlp đaktxeerny cábfgri bụgkcjng nhỏhfsp củnliea côbjhq.

Anh ngồwnivi ăxrnen bêuxbwn cạejoynh, côbjhq liềymefn ngồwnivi mộoucct bêuxbwn nhìjrufn.

Sau khi nhìjrufn đaktxếfoddn nỗuzxti bảlmvvn thâcojrn chảlmvvy cảlmvvuzxtbkjgc dãqrzhi, côbjhq liềymefn nghĩrcxh đaktxếfoddn dùiwmang tay bốilinc thứfoddc ăxrnen, kếfoddt quảlmvv, Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang khua đaktxũnliea, đaktxtfpop vàfncvo cábfgri tay béltjr nhỏhfsp khôbjhqng an phậtfpon củnliea côbjhq.

“’Đbckfau...”

nlie Quỳwpodnh bẹovkgp miệbjhqng.

“Hábfgr miệbjhqng ra!”

Bấlpwlt đaktxctuvc dĩrcxh, Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang gắctuvp lấlpwly mộoucct miếfoddng thịeveet đaktxưuzxta vàfncvo trong miệbjhqng côbjhq: “Tựhioh đaktxi lấlpwly đaktxũnliea đaktxi!”

“Ồzptz.”

nlie Quỳwpodnh ngoan ngoãqrzhn chạejoyy vàfncvo trong bếfoddp lấlpwly mộoucct đaktxôbjhqi đaktxũnliea, ngồwnivi xuốilinng, ăxrnen cơpuxam cùiwmang anh.

“Buổlkzwi tốilini ăxrnen gìjruf rồwnivi?”

Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang tựhioha nhưuzxtcojrng quơpuxa hỏhfspi mộoucct câcojru.

“Cơpuxam tâcojry! Loạejoyi rấlpwlt đaktxctuvt!”

“Lụgkcjc Li Dãqrzh mờijuki?”

Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang lạejoyi hỏhfspi, anh mắctuvt khôbjhqng dấlpwlu vếfoddt quéltjrt côbjhq mộoucct cábfgri, quan sábfgrt biểeeilu cảlmvvm củnliea côbjhq.

“Đbckfúiwmang vậtfpoy!”

nlie Quỳwpodnh ngậtfpom đaktxeernu đaktxũnliea củnliea mìjrufnh, gậtfpot đaktxeernu.

Lạejoyi nghĩrcxh đaktxếfoddn lúiwmac Lụgkcjc Li Dãqrzhiwmang mìjrufnh đaktxi “’lấlpwly” đaktxwniv, bấlpwlt thìjrufnh lìjrufnh liềymefn “Phốilinc” bấlpwlt cưuzxtijuki ra mộoucct tiếfoddng: “Con ngưuzxtijuki anh ta cũnlieng khôbjhqng tồwnivi! Em cảlmvvm thấlpwly giờijuk em vớbkjgi anh ta...Ừjjuem, hẳjxmcn làfncv coi nhưuzxt bạejoyn tốilint!”

nlie Quỳwpodnh nghĩrcxh đaktxếfoddn Lụgkcjc Li Dãqrzh, tâcojrm tìjrufnh vôbjhq thứfoddc lạejoyi tốilint lêuxbwn.

fncvy Cao Hưuzxtbkjgng Dưuzxtơpuxang cau lạejoyi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.