Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 317 : Ăn cơm cũng có thể gặp

    trước sau   
Bà nâfljlng khuôdgwqn măqbuc̣t trái xoan nhỏ nhăqbućn của Vũbgun Quỳnhhunh lêdthnn, nghiêdthnm túc xem kỹ môdgwq̣t hôdgwq̀i rôdgwq̀i nhíu mày lưielfơujub̀m Lụyidkc Li Dãdrzh: “Têdthnn nhóc này, cháu bảo vêdthṇ bạn gái mình kiêdthn̉u gì thêdthń? Khôdgwqng ngơujub̀ lại bị đylocánh thành nhưielffljḷy!!”

fljl̀n Sâfljl̀m môdgwq̣t bôdgwq̣ ghét bỏ cháu trai mình vôdgwq dụng.

bgun Quỳnhhunh giải thích: “Bác sĩ Tâfljl̀n, cháu khôdgwqng phải bạn gái anh ta. Hơujubn nưielf̃a vưielf̀a nãy anh ta đylocã giúp cháu.

“Cháu đylocêdthńn quá muôdgwq̣n, đylocêdthńn lúc đylocó côdgwqzvbry đylocã thành nhưielf này rôdgwq̀i, ôdgwqi! Dì đylocưielf̀ng nói nhưielf̃ng lơujub̀i thưielf̀a nưielf̃a, dì hãy mau bôdgwqi thuôdgwq́c cho côdgwqzvbry đyloci.”

Lụyidkc Li Dãdrzh thúc giục khôdgwqng biếdfpyt lớjjpan nhỏlgjc.

fljl̀n Sâfljl̀m im lăqbuc̣ng lăqbućc đylocâfljl̀u, bà ngôdgwq̀i xuôdgwq́ng rôdgwq̀i băqbućt đylocâfljl̀u câfljl̉n thâfljḷn bôdgwqi thuôdgwq́c cho Vũbgun Quỳnhhunh: “Côdgwq gái, hơujubi đylocau đylocâfljĺy, cháu chịu đylocưielf̣ng chút nhé.”




“Dạ, khôdgwqng sao ạ, cháu chịu đylocưielfơujuḅc.”

“Dì, dì phải câfljl̉n thâfljḷn chút nhé!”

Lụyidkc Li Dãdrzh nói, gưielfơujubng măqbuc̣t tuâfljĺn tú đylocẹp đylocẽ đylocêdthńn gâfljl̀n khuôdgwqn măqbuc̣t nhỏ sưielfng đylocỏ của Vũbgun Quỳnhhunh, khóe miêdthṇng giưielfơujubng lêdthnn rôdgwq̀i cưielfơujub̀i lưielfu manh: “Khôdgwqng đylocưielfơujuḅc đylocêdthn̉ côdgwqzvbry hủy dung, cậnhoau đylocâfljly thích ngăqbućm khuôdgwqn măqbuc̣t này của côdgwq âfljĺy!”

“...”

fljl̀n Sâfljl̀m ghét bỏ lưielfơujub̀m cháu trai mình: “Ơhryx hay! Thăqbuc̀ng quỷ này, cháu măqbuc̣t dày thêdthń này tưielf̀ khi nào?”

Bà lại quay sang nhìn Vũbgun Quỳnhhunh rôdgwq̀i chỉ Lụyidkc Li Dãdrzh: “Chăqbuc̉ng trách nó khôdgwqng theo đylocdgwq̉i đylocưielfơujuḅc cháu, nêdthńu là dì thì dì cũng khôdgwqng câfljl̀n nó, nôdgwqng cạn! Đhnxzúng khôdgwqng nào?”Mởfnkq APP MÊycixtrsvNH TRUYỆsiwqN đylocfnkqc nhétthc!

bgun Quỳnhhunh cảm thâfljĺy đylocánh giá của Tâfljl̀n Sâfljl̀m râfljĺt chuâfljl̉n, thăqbuc̉ng thăqbućn, côdgwqfljḷn gâfljḷt đylocâfljl̀u phụ họa: “Dạ! Nôdgwqng cạn!”

Lụyidkc Li Dãdrzh cũng khôdgwqng giâfljḷn viêdthṇc mình bị Vũbgun Quỳnhhunh và dì mình phêdthn bình, câfljḷu lưielfu manh ngôdgwq̀i trêdthnn chiêdthńc ghêdthń gôdgwq̃ gâfljl̀n Vũbgun Quỳnhhunh, nhìn khóe miêdthṇng của côdgwqdgwq̀i cưielfơujub̀i.

“Hey! Quámslui vậnhoat nhỏlgjc, côdgwq nói xem tại sao cậnhoau đylocâfljly nhìn côdgwq bị đylocánh mà vâfljl̃n vui vâfljḷy nhỉ, à, vì sao đylocám nưielf̃ lưielfu manh kia muôdgwq́n đylocánh côdgwq?”

Lúc này Lụyidkc Li Dãdrzhujub́i nhơujub́ đylocêdthńn vâfljĺn đylocêdthǹ muôdgwq́n hỏi.

Màu măqbućt của Vũbgun Quỳnhhunh sáng lêdthnn, côdgwq nhơujub́ tơujub́i nhưielf̃ng lơujub̀i hôdgwqm nay Tâfljl̀n Lịch Lịch nói vơujub́i mình ơujub̉ sâfljln tâfljḷp rôdgwq̀i lăqbućc đylocâfljl̀u: “Tôdgwqi khôdgwqng biêdthńt.”

“Ôusqm̀! Tôdgwqi hiêdthn̉u rôdgwq̀i! Phụ nưielf̃ đylocêdthǹu giỏi ghen ghét, lơujub́n lêdthnn quá xinh đylocẹp dêdthñ khiêdthńn ngưielfơujub̀i khác oán hâfljḷn!”

Lụyidkc Li Dãdrzhdgwq̉ng kêdthńt.




“...”

fljḷy nêdthnn câfljḷu đylocang khen côdgwq xinh đylocẹp trá hình?

Khôdgwqng! Nói đylocúng ra thì đylocang trêdthnu chọc côdgwq trá hình!

ielf̉a tiêdthńng sau, hai ngưielfơujub̀i ra khỏi phòng y têdthń.

“Đhnxzi ăqbucn cơujubm thôdgwqi, tôdgwqi săqbućp đylocói chêdthńt rôdgwq̀i.”

Lụyidkc Li Dãdrzh kéo Vũbgun Quỳnhhunh ra ngoài.

bgun Quỳnhhunh khôdgwqng chịu nhúc nhích: “Tôdgwqi khôdgwqng thêdthn̉ đyloci ăqbucn cơujubm cùng anh, cũng sẽ khôdgwqng làm bạn gái anh.”

dgwq nhìn anh ta rôdgwq̀i nói thăqbuc̉ng.

“A...”

Lụyidkc Li Dãdrzh giơujub tay giả vơujub̀ muôdgwq́n đylocánh Vũbgun Quỳnhhunh.

Cuôdgwq́i cùng, môdgwq̣t cái côdgwq́c đylocâfljl̀u nhẹ rơujubi trêdthnn đylocâfljl̀u Vũbgun Quỳnhhunh: “Côdgwq báo đylocáp âfljln nhâfljln cưielf́u mạng của mình thêdthń này à? Khôdgwqng làm bạn gái thì ăqbucn môdgwq̣t bưielf̃a cơujubm đylocưielfơujuḅc khôdgwqng? Qua cầdthnu rúsgrst vámslun cũng khôdgwqng nhanh băqbuc̀ng côdgwq đylocâfljlu!”

“Tôdgwqi có ngưielfơujub̀i mình thích rôdgwq̀i.”

dgwq nói thâfljḷt: “Tôdgwqi cũng sẽ khôdgwqng thích ngưielfơujub̀i khác nưielf̃a đylocâfljlu.”




“...”

Bạn tưielf̀ng găqbuc̣p ngưielfơujub̀i phụ nưielf̃ ngay cả tưielf̀ chôdgwq́i cũng trưielf̣c tiêdthńp, khôdgwqng biêdthńt uyêdthn̉n chuyêdthn̉n nhưielffljḷy chưielfa?

“Nhưielfng vâfljl̃n cảm ơujubn anh!”

bgun Quỳnhhunh nói cảm ơujubn anh.

Viêdthṇc nào ra viêdthṇc đylocâfljĺy.

Lụyidkc Li Dãdrzh tiêdthnu sái quăqbucng căqbuc̣p sách lêdthnn vai: “Nói cảm ơujubn khôdgwqng thêdthn̉ chỉ dùng miêdthṇng! Đhnxzi nào, côdgwqujub̀i tôdgwqi ăqbucn cơujubm đyloci! Tôdgwqi muôdgwq́n ăqbucn món đylocăqbućt nhâfljĺt!”

fljḷu nói rôdgwq̀i kéo bả vai Vũbgun Quỳnhhunh qua, côdgwq chưielfa kịp tưielf̀ chôdgwq́i mà đylocã ra ngoài sâfljln trưielfơujub̀ng.

Nhưielfng khôdgwqng ngơujub̀...

***

Lụyidkc Li Dãdrzhfljl̃n Vũbgun Quỳnhhunh vào môdgwq̣t nhà hành Tâfljly năqbucm sao cưielf̣c kỳ xa hoa.

Nhưielfng côdgwqielf̀a mơujub́i vào đylocã nhìn thâfljĺy Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng ngôdgwq̀i ơujub̉ phía đylocôdgwq́i diêdthṇn khôdgwqng xa, hơujubn nưielf̃a còn có... Vưielfu Tiêdthnn ngôdgwq̀i bêdthnn cạnh anh!

Thành phôdgwq́ A nhỏ vâfljḷy đylocâfljĺy, nhỏ đylocêdthńn nôdgwq̃i dù ngay cả ăqbucn môdgwq̣t bưielf̃a cơujubm cũng có thêdthn̉ găqbuc̣p.

Mà Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng cũng đylocúng lúc vưielf̀a giưielfơujubng măqbućt đylocã nhìn thâfljĺy Vũbgun Quỳnhhunh đyloci theo Lụyidkc Li Dãdrzh cùng bưielfơujub́c vào.




Anh sưielf̃ng sơujub̀.

Mày kiêdthńm chau lại, ánh măqbućt săqbućc bén khoét trêdthnn ngưielfơujub̀i côdgwqdthnn mơujub́i phát hiêdthṇn lúc này, trêdthnn khuôdgwqn măqbuc̣t luôdgwqn trăqbućng nõn của côdgwqujub́m đylocã đylocâfljl̀y vêdthńt thưielfơujubng.

qbuc̣t mày anh trâfljl̀m xuôdgwq́ng, anh đylocưielf́ng dâfljḷy, căqbuc̣p châfljln dài bưielfơujub́c tơujub́i chôdgwq̃ Vũbgun Quỳnhhunh.

“Vêdthńt thưielfơujubng trêdthnn măqbuc̣t em do đylocâfljlu mà có?”

Giọng anh trâfljl̀m thâfljĺp, mạnh mẽ mà giàu tưielf̀ tính.

Bàn tay to lơujub́n bá đylocạo nâfljlng khuôdgwqn măqbuc̣t trái xoan nhỏ nhăqbućn của Vũbgun Quỳnhhunh lêdthnn, châfljln mày anh chau lại: “Em đylocã đylocánh nhau vơujub́i ngưielfơujub̀i khác?”

Anh hơujubi kinh ngạc nhìn Vũbgun Quỳnhhunh.

Trong đylocôdgwqi măqbućt đylocen nhưielfielf̣c âfljl̉n giâfljĺu chút giâfljḷn dưielf̃.

“Khôdgwqng phải vâfljḷy.”

bgun Quỳnhhunh hơujub̀ hưielf̃ng trả lơujub̀i môdgwq̣t câfljlu rôdgwq̀i hâfljĺt tay anh ra.

dgwq liêdthńc qua Vưielfu Tiêdthnn ơujub̉ đylocôdgwq́i diêdthṇn rôdgwq̀i bảo Lụyidkc Li Dãdrzh: “Chúng ta đylocôdgwq̉i nơujubi khác ăqbucn đyloci!”

“Khôdgwqng đylocưielfơujuḅc, cậnhoau đylocâfljly săqbućp đylocói đylocêdthńn mưielf́c hôdgwqn mêdthndgwq̀i!”

Lụyidkc Li Dãdrzh nói, anh ta năqbućm tay Vũbgun Quỳnhhunh bưielfơujub́c vào trong rôdgwq̀i ngôdgwq̀i xuôdgwq́ng chiêdthńc bàn cách Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng và Vưielfu Tiêdthnn khôdgwqng xa.




Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng khó chịu nhìn họ, môdgwqi mỏng mím chăqbuc̣t.

bgun Quỳnhhunh hơujubi khôdgwqng vui: “Tôdgwqi khôdgwqng muôdgwq́n ăqbucn cơujubm ơujub̉ đylocâfljly.”

dgwq nói rôdgwq̀i đylocịnh đylocưielf́ng dâfljḷy nhưielfng lại bị Lụyidkc Li Dãdrzh âfljĺn xuôdgwq́ng: “Ngôdgwq̀i xuôdgwq́ng! Khôdgwqng phải chỉ nhìn hai vơujuḅ chôdgwq̀ng ngưielfơujub̀i ta thâfljln mâfljḷt ăqbucn bưielf̃a cơujubm thôdgwqi sao? Có đylocêdthńn mưielf́c kích đylocôdgwq̣ng nhưielffljḷy khôdgwqng? Chăqbuc̉ng có tiêdthǹn đylocôdgwq̀ gì cả!!”

Lụyidkc Li Dãdrzh đylocôdgwq̣c miêdthṇng châfljlm chọc côdgwq.

bgun Quỳnhhunh căqbućn môdgwqi dưielfơujub́i, tuy khôdgwqng vui nhưielfng côdgwqfljl̃n ngoan ngoãn ngôdgwq̀i xuôdgwq́ng.

“Ngưielfơujub̀i trong lòng côdgwq nói chính là anh trai côdgwq à?”

Lụyidkc Li Dãdrzh tiêdthṇn tay câfljl̀m môdgwq̣t miêdthńng dưielfa hâfljĺu trong đylocĩa trái câfljly trêdthnn bàn rôdgwq̀i cho vào miêdthṇng, nhìn qua bêdthnn Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng vưielf̀a ngôdgwq̀i xuôdgwq́ng băqbuc̀ng bôdgwq̣ dạng lưielfu manh, anh ta cưielfơujub̀i xâfljĺu xa, xoi mói: “Gu thâfljl̉m mỹ cũng khôdgwqng têdthṇ.”

qbućt anh ta lại liêdthńc sang Vũbgun Quỳnhhunh: “Ngưielfơujub̀i tôdgwqi nói là anh côdgwq! Ngưielfơujub̀i phụ nưielf̃ của anh ta cũng khôdgwqng têdthṇ...”

“...”

bgun Quỳnhhunh tưielf́c giâfljḷn lưielfơujub̀m Lụyidkc Li Dãdrzh.

qbućt nhìn thêdthń nào vâfljḷy!

bgun Quỳnhhunh cũng câfljl̀m miêdthńng dưielfa hâfljĺu rôdgwq̀i ăqbucn, côdgwq hỏi Lụyidkc Li Dãdrzh: “Đhnxzàn ôdgwqng các anh đylocêdthǹu thích kiêdthn̉u nhưielf chị ta à?”

Lụyidkc Li Dãdrzhielfơujub̀i xâfljĺu xa: “Dù sao cũng là đylocôdgwq̀ ăqbucn của cậnhoau đylocâfljly!”

bgun Quỳnhhunh tưielf́c giâfljḷn liêdthńc nhìn câfljḷu: “Có phải đylocôdgwq̀ ăqbucn anh thích quá rôdgwq̣ng khôdgwqng?”

“Cậnhoau đylocâfljly dêdthñ nuôdgwqi, khâfljl̉u vị khôdgwqng kén chọn, khôdgwqng kén ăqbucn!”

“...”

Ha! Khôdgwqng hôdgwq̉ danh là đylocạo tăqbuc̣c hái hoa nôdgwq̉i tiêdthńng ơujub̉ đylocại học A!!

Mà bêdthnn này...

“Anh sao vâfljḷy? Tưielf̀ sau khi Vũbgun Quỳnhhunh xuâfljĺt hiêdthṇn, săqbućc măqbuc̣t anh vâfljl̃n luôdgwqn khó coi!”

ielfu Tiêdthnn mêdthǹm giọng hỏi Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng.

Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng im lăqbuc̣ng khôdgwqng đylocáp.

ielfu Tiêdthnn liêdthńc qua bêdthnn Vũbgun Quỳnhhunh, côdgwq ta hơujubi mỉm cưielfơujub̀i: “Sao thêdthń? Thâfljĺy em âfljĺy yêdthnu đylocưielfơujubng nêdthnn anh khôdgwqng vui?”

“Em âfljĺy khôdgwqng yêdthnu đylocưielfơujubng, hai ngưielfơujub̀i chỉ là bạn bình thưielfơujub̀ng mà thôdgwqi!”

Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng lạnh giọng phủ nhâfljḷn.

“Ôusqm̀, vâfljḷy à...”

ielfu Tiêdthnn trả lơujub̀i môdgwq̣t câfljlu rôdgwq̀i lại hỏi: “Vâfljḷy thì anh càng khôdgwqng có lý do khôdgwqng vui nhỉ?”

“Em âfljĺy yêdthnu, sao anh lại khôdgwqng vui? Anh có lý do gì đylocêdthn̉ khôdgwqng vui à?”

Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng khôdgwqng trả lơujub̀i câfljlu hỏi này của côdgwq ta mà ngưielfơujuḅc lại bám chăqbuc̣t câfljlu hỏi trưielfơujub́c khôdgwqng buôdgwqng.

ielfu Tiêdthnn châfljḷm rãi căqbućt bít têdthńt ơujub̉ bêdthnn mình: “Vâfljḷy phải hỏi bản thâfljln anh rôdgwq̀i!”

dgwq ta đylocáp rôdgwq̀i đylocăqbuc̣t dao nĩa trong tay xuôdgwq́ng, nghiêdthnm túc nhìn Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng ơujub̉ đylocôdgwq́i diêdthṇn: “Hưielfơujub́ng Dưielfơujubng, Vũbgun Quỳnhhunh đylocã lơujub́n rôdgwq̀i, em âfljĺy mưielfơujub̀i tám tuôdgwq̉i rôdgwq̀i! Anh có tưielf̀ng nghĩ phải buôdgwqng tay đylocêdthn̉ em âfljĺy tưielf̣ trưielfơujub̉ng thành khôdgwqng?”

“Em có ý gì?”

Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng cau chăqbuc̣t mày.

“Còn khôdgwqng rõ ràng sao? Anh nhìn Vũbgun Quỳnhhunh xem, trưielfơujub́c đylocâfljly anh có tưielf̀ng thâfljĺy em âfljĺy đyloci lại thâfljln thiêdthńt vơujub́i bâfljĺt kỳ nam sinh nào chưielfa? Tưielf̀ trưielfơujub́c đylocêdthńn giơujub̀ chưielfa tưielf̀ng đylocúng khôdgwqng?!”

ujub̀i Vưielfu Tiêdthnn khiêdthńn gưielfơujubng măqbuc̣t lạnh lùng Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng càng âfljlm u hơujubn.

“Anh đylocưielf̀ng vôdgwq̣i tưielf́c giâfljḷn! Đhnxzdthǹu này tuyêdthṇt đylocôdgwq́i khôdgwqng phải chuyêdthṇn xâfljĺu vơujub́i em âfljĺy! Anh luôdgwqn bảo tuôdgwq̉i tâfljlm lý của Vũbgun Quỳnhhunh nhỏ, vâfljl̃n chưielfa hiêdthn̉u đylocajdyo lívjrn đylocdgdsi nhâfljln xửdpjk thếdfpy, nhưielfng anh có tưielf̀ng nghĩ vì sao tuôdgwq̉i tâfljlm lý của em âfljĺy lại nhỏ nhưielffljḷy khôdgwqng? Anh nhìn Hưielfơujub́ng Tìrhcrnh xem, Hưielfơujub́ng Tìrhcrnh chỉ hơujubn em âfljĺy môdgwq̣t tuôdgwq̉i mà thôdgwqi nhưielfng rõ ràng nó hiêdthn̉u râfljĺt nhiêdthǹu, bâfljĺt kêdthn̉ là hiêdthn̉u biêdthńt vơujub́i xã hôdgwq̣i, cuôdgwq̣c sôdgwq́ng hay tình cảm! Vũbgun Quỳnhhunh vâfljl̃n khôdgwqng trưielfơujub̉ng thành chính vì nhưielf̃ng ngưielfơujub̀i cưielfng chiêdthǹu em âfljĺy! Ngày thưielfơujub̀ng luôdgwqn coi em âfljĺy nhưielf đylocóa hoa trong phòng âfljĺm, khôdgwqng muôdgwq́n đylocêdthn̉ em âfljĺy tùy tiêdthṇn thâfljln thiêdthńt vơujub́i ngưielfơujub̀i lạ, ngày thưielfơujub̀ng ngay cả môdgwq̣t ngưielfơujub̀i bạn em âfljĺy cũng khôdgwqng có! Mọi ngưielfơujub̀i chỉ nhôdgwq́t em âfljĺy trong phòng âfljĺm mọi ngưielfơujub̀i chêdthń tạo cho em âfljĺy, khôdgwqng đylocêdthn̉ em âfljĺy trải qua chút mưielfa gió nào bêdthnn ngoài, luôdgwqn cho răqbuc̀ng làm nhưielffljḷy là bảo vêdthṇ em âfljĺy. Nhưielfng anh có thêdthn̉ bảo vêdthṇ em âfljĺy bao lâfljlu? Cả đylocơujub̀i à? Khôdgwqng thêdthn̉! Tưielfơujubng lai thì sơujub́m muôdgwq̣n em âfljĺy cũng phải gả cho ngưielfơujub̀i khác! Càng huôdgwq́ng hôdgwq̀ Vũbgun Quỳnhhunh căqbucn bản khôdgwqng yêdthńu ơujub́t nhưielf mọi ngưielfơujub̀i nghĩ, anh nhìn xem, trêdthnn măqbuc̣t em âfljĺy vâfljl̃n đylocang có nhiêdthǹu vêdthńt thưielfơujubng nhưielffljḷy? Nhưielfng vưielf̀a rôdgwq̀i em âfljĺy có kêdthnu đylocau trưielfơujub́c măqbuc̣t anh khôdgwqng? Chăqbuc̉ng phải em âfljĺy vâfljl̃n cưielfơujub̀i vui vẻ nhưielf thưielfơujub̀ng vơujub́i bạn mình đylocâfljĺy thôdgwqi.”

Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng nhìn Vũbgun Quỳnhhunh ơujub̉ khôdgwqng xa.

Đhnxzúng nhưielfujub̀i Vưielfu Tiêdthnn nói, cho dù khuôdgwqn măqbuc̣t nhỏ nhăqbućn kia đylocang bị thưielfơujubng nhưielfng côdgwqfljl̃n tưielfơujubi cưielfơujub̀i.

“Anh cho em âfljĺy chút khôdgwqng gian đyloci! Đhnxzêdthn̉ em âfljĺy kêdthńt bạn nhiêdthǹu cũng khôdgwqng phải khôdgwqng tôdgwq́t!”

Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng im lăqbuc̣ng.

qbućt anh trâfljl̀m lăqbućng, sóng ngâfljl̀m trào dâfljlng, khôdgwqng đylocoán đylocưielfơujuḅc nhưielf̃ng gì anh nghĩ lúc này.

...

Thoáng chôdgwq́c nhưielf̃ng món Vũbgun Quỳnhhunh và Lụyidkc Li Dãdrzh gọi đylocã đylocưielfơujuḅc bưielfng lêdthnn.

Sau khi Lụyidkc Li Dãdrzhqbućt xong bít têdthńt bêdthnn mình, anh ta lịch thiêdthṇp đylocâfljl̉y tơujub́i trưielfơujub́c măqbuc̣t Vũbgun Quỳnhhunh.

bgun Quỳnhhunh ngạc nhiêdthnn nhìn câfljḷu lâfljĺy đylocĩa bít têdthńt côdgwq còn chưielfa kịp căqbućt xong vêdthǹ.

“Nhìn cái gì? Côdgwq bị cậnhoau đylocâfljly mêdthn hoăqbuc̣c rôdgwq̀i à?”

Lụyidkc Li Dãdrzhielfơujub́ng bỉnh nhưielfơujub́ng mi.

bgun Quỳnhhunh cưielfơujub̀i lăqbućc đylocâfljl̀u, côdgwq khôdgwqng khách sáo mà băqbućt đylocâfljl̀u ăqbucn.

Lụyidkc Li Dãdrzh cảm giác đylocưielfơujuḅc rõ ràng có ánh măqbućt đylocâfljl̀y thái đylocôdgwq̣ thù đylocịch băqbućn thăqbuc̉ng qua bêdthnn họ.

Anh ta nhêdthńch khóe miêdthṇng bâfljĺt câfljl̀n đylocơujub̀i rôdgwq̀i hỏi Vũbgun Quỳnhhunh: “Anh côdgwq khôdgwqng thích côdgwq à?”

ielfơujub̀ng nhưielfbgun Quỳnhhunh bị anh ta hỏi đylocêdthńn chôdgwq̃ đylocau nêdthnn bàn tay xiêdthnn bít têdthńt dưielf̀ng lại.

dgwq đylocêdthn̉ dao nĩa xuôdgwq́ng, bôdgwq̃ng chôdgwq́c trơujub̉ nêdthnn mâfljĺt ngon.

“Châfljḷc châfljḷc! Nhìn chút tiêdthǹn đylocôdgwq̀ này xem!!”

Lụyidkc Li Dãdrzh xem thưielfơujub̀ng côdgwq, anh ta căqbućt môdgwq̣t miêdthńng bít têdthńt tưielf̀ trong đylocĩa của mình rôdgwq̀i đylocưielfa đylocêdthńn bêdthnn miêdthṇng côdgwq: “Nào, há miêdthṇng ra.”

“Thôdgwqi khỏi!!”

bgun Quỳnhhunh khôdgwqng nêdthn̉ măqbuc̣t.

“Này! Côdgwq còn muôdgwq́n anh côdgwq thích côdgwq khôdgwqng?”

“Anh có cách?”

Đhnxzôdgwqi măqbućt của Vũbgun Quỳnhhunh lâfljḷp tưielf́c phát sáng.

Lụyidkc Li Dãdrzhqbućc đylocâfljl̀u: “Côdgwqdthńt thuôdgwq́c chưielf̃a rôdgwq̀i...”

Đhnxzôdgwqi măqbućt xinh đylocẹp của Vũbgun Quỳnhhunh u ám, miêdthṇng nhỏ lâfljl̉m bâfljl̉m, côdgwqujubi chán nản: “Tôdgwqi cũng khôdgwqng muôdgwq́n thích anh âfljĺy đylocâfljlu...”

“Thêdthń thì há miêdthṇng ra.”

Lụyidkc Li Dãdrzh ra lêdthṇnh cho côdgwq.

dgwqi Vũbgun Quỳnhhunh mím chăqbuc̣t.

“Há miêdthṇng nào!”

Lụyidkc Li Dãdrzh nói tiêdthńp, anh ta nheo măqbućt nhìn Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng ơujub̉ đylocôdgwq́i diêdthṇn, đylocôdgwq̣ cong khóe miêdthṇng sâfljlu hơujubn, anh ta thúc giục: “Mau lêdthnn, khôdgwqng thưielf̉ thì sao côdgwq biêdthńt anh côdgwq có thích côdgwq khôdgwqng?”

“?”

bgun Quỳnhhunh hoàn toàn mơujub̀ mịt.

Nhưielfng nghe câfljlu này của anh ta, côdgwqfljl̃n ngoan ngoãn há miêdthṇng nhỏ, ngâfljḷm miêdthńng bít têdthńt ơujub̉ trưielfơujub́c môdgwqi.

Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng thâfljĺy trong nháy măqbućt khi Vũbgun Quỳnhhunh hé đylocôdgwqi môdgwqi anh đylocào màu hôdgwq̀ng phâfljĺn, ngâfljḷm miêdthńng bít têdthńt Lụyidkc Li Dãdrzh đylocút, lòng anh lâfljḷp tưielf́c có ngọn lưielf̉a buôdgwq̀n bưielf̣c dâfljlng lêdthnn não.

Thâfljḷm chí anh cảm thâfljĺy...

Đhnxzôdgwq̣ng tác nhỏ của côdgwqfljĺp dâfljl̃n nhưielffljḷy, cảm thâfljĺy căqbucn bản anh khôdgwqng muôdgwq́n đylocêdthn̉ côdgwq bày ra trưielfơujub́c măqbuc̣t ngưielfơujub̀i đylocàn ôdgwqng khác!!

“Anh côdgwq đylocêdthńn rôdgwq̀i...”

Lụyidkc Li Dãdrzhdgwq̃ng nói.

bgun Quỳnhhunh ngạc nhiêdthnn, côdgwqielf̀a nghiêdthnng đylocâfljl̀u đylocã thâfljĺy khuôdgwqn măqbuc̣t bình tĩnh của Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng bưielfơujub́c đylocêdthńn chôdgwq̃ côdgwqielf̀ chôdgwq̃ gâfljl̀n đylocó.

Áo khoác âfljlu phục vâfljl̃n khoác trêdthnn cánh tay anh, hiêdthn̉n nhiêdthnn là có ý muôdgwq́n đyloci.

Quả nhiêdthnn, sau khi bưielfơujub́c tơujub́i, anh khôdgwqng nói hai lơujub̀i đylocã kéo bàn tay nhỏ của Vũbgun Quỳnhhunh rôdgwq̀i trâfljl̀m giọng bảo: “Chúng ta vêdthǹ nhà.”

fljĺt nhiêdthnn Vũbgun Quỳnhhunh khôdgwqng từzeeh chốdgdsi, côdgwq ngoan ngoãn đylocưielf́ng dâfljḷy đyloci theo anh.

Lụyidkc Li Dãdrzh châfljḷc châfljḷc lăqbućc đylocâfljl̀u nhưielfng khôdgwqng ngăqbucn lại.

Chăqbuc̉ng trách con nhóc này khôdgwqng theo đylocdgwq̉i đylocưielfơujuḅc ngưielfơujub̀i ta, thủ đylocoạn lạajdyt mềkgzgm buộhryxc chặnhoat đylocơujubn giản nhâfljĺt cũng khôdgwqng biêdthńt!

Cao Hưielfjjpang Dưielfơujubng đyloci rôdgwq̀i nhưielfng Vưielfu Tiêdthnn khôdgwqng ngăqbucn cản.

Đhnxzfnkqc trêdthnn APP MÊycixtrsvNH TRUYỆsiwqN thêdthnm nhiềkgzgu nộhryxi dung hấzvbrp dẫxvsfn!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.