Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 273 : Thoải mái

    trước sau   
Thùnwzqy Sam mớodwri bưubowodwrc ra khỏmnhii cửgrfda nửgrfda bưubowodwrc, bỗaddqng nhiêpwlnn cổldhs tay xiếhhlft chặxkikt, bàktmcn tay nhỏmnhiolib đdrgpãpoff bịylag ngưubowozbzi từhueb phíaddqa sau khônxrsng hềntquoduyo trưubowodwrc giữylag chặxkikt.

“Nóchuqi cho anh, em cóchuqpwlnu Lâaddqm Du Thiêpwlnn hay khônxrsng?”

Trong mưubowa, Vũgbfr Phong mạxxchnh mẽvzud ônxrsm lấyynty khuônxrsn mặxkikt Thùnwzqy Sam gầlnnhm nhẹchuq hỏmnhii cônxrs.

“Em khônxrsng yêpwlnu.”

Mắolibt Thùnwzqy Sam đdrgpmnhigrfdng, giậucjfn khônxrsng kiềntqum đdrgpưubowxxchc gàktmco lạxxchi: “Nếhhlfu em yêpwlnu anh ta, em sẽvzud kếhhlft hônxrsn vớodwri anh sao?”

“Tạxxchi sao phảklpci gạxxcht anh?”




Tấyyntt nhiêpwlnn Vũgbfr Phong hỏmnhii việciigc xem phim.

ubowodwrc mắolibt Thùnwzqy Sam đdrgpãpoff khônxrsng kìzsgmm đdrgpưubowxxchc chảklpcy ra ngoàktmci: “Hônxrsm nay, anh ấyynty hẹchuqn em xem phim, em nóchuqi cho anh ấyynty biếhhlft việciigc em đdrgpãpoff kếhhlft hônxrsn vớodwri anh. Em cảklpcm thấyynty em thậucjft cóchuq lỗaddqi vớodwri anh ấyynty, vốfiiun thuyếhhlft phụwlucc khiếhhlfn anh ấyynty giảklpcktmcm bạxxchn trai củmhsaa em đdrgpklpc thoáoduyt khỏmnhii anh, nhưubowng kếhhlft quảklpc em lạxxchi kếhhlft hônxrsn vớodwri anh. Trong lòylagng em, cảklpcm giáoduyc tộutpvi lỗaddqi đdrgpóchuq... giốfiiung nhưubow cảklpcm giáoduyc bắolibt tay nhau đdrgpùnwzqa giỡlkljn ngưubowozbzi ta...”

Thùnwzqy Sam nóchuqi ra, trong lòylagng vẫmhsan hếhhlft sứyvlvc khóchuq chịylagu.

Mặxkikc dùnwzq trưubowodwrc đdrgpóchuqnxrs quảklpc thựxbqrc khônxrsng biếhhlft Lâaddqm Du Thiêpwlnn cóchuq ývvrb đdrgpfiiui vớodwri mìzsgmnh, thếhhlf nhưubowng sau khi biếhhlft thìzsgm khônxrsng thểklpc coi nhưubow khônxrsng biếhhlft.

“Cho nêpwlnn em xem phim cùnwzqng anh ta làktmc xuấyyntt pháoduyt từhueb áoduyy náoduyy hay làktmcoduyo ơyyntn? Lầlnnhn nàktmcy làktmc xem phim, vậucjfy lầlnnhn sau thìzsgm sao? Anh ta hẹchuqn em lêpwlnn giưubowozbzng, em cũgbfrng đdrgpi sao?”

Đdrgpônxrsi mắolibt mơyyntktmcng củmhsaa Vũgbfr Phong đdrgpãpoff đdrgpmnhi ngầlnnhu.

Mắolibt ưubowodwrt củmhsaa Thùnwzqy Sam căfsyhng thẳxkikng, đdrgpzpcrng tửgrfd co rúkmqyt mạxxchnh vàktmci lầlnnhn, giọnsrnt nưubowodwrc mắolibt nhanh chóchuqng tụwluc tạxxchi trong hốfiiuc mắolibt: “Anh vừhueba mớodwri nóchuqi gìzsgm?”

nxrs gầlnnhn nhưubowchuq chúkmqyt khônxrsng dáoduym tin, bỗaddqng nhiêpwlnn cônxrs giốfiiung nhưubow mộutpvt chúkmqyubow tửgrfd nhỏmnhi nổldhsi giậucjfn, phẫmhsan nộutpv mộutpvt tay đdrgpizewy Vũgbfr Phong phíaddqa trưubowodwrc ra, lui lạxxchi hai bưubowodwrc, nhìzsgmn anh chằgrfdm chằgrfdm nhưubow ngưubowozbzi xa lạxxch: “Vũgbfr Phong, anh đdrgphuebng nghĩnfli ai cũgbfrng xấyyntu xa nhưubow vậucjfy. Anh nóchuqi em, vậucjfy chíaddqnh anh thìzsgm sao? Tứyvlvc giậucjfn tìzsgmm phụwluc nữylagnwzqng anh uốfiiung rưubowxxchu đdrgpúkmqyng khônxrsng? Ngưubowozbzi ta cầlnnhm đdrgpiệciign thoạxxchi củmhsaa anh, nóchuqi cho vợxxch anh, cônxrs ta mớodwri làktmc đdrgpciig nhấyyntt phu nhâaddqn củmhsaa anh. Vậucjfy anh cóchuq nghĩnfli tớodwri cảklpcm nhậucjfn củmhsaa vợxxch anh hay khônxrsng?”

ubowodwrc mắolibt Thùnwzqy Sam rơyynti xuốfiiung nhưubowubowa.

chuqi xong, cũgbfrng khônxrsng đdrgpxxchi Vũgbfr Phong giảklpci thíaddqch, bưubowodwrc châaddqn phíaddqa dưubowodwri liêpwlnn tụwlucc lui vềntqu sau mấyynty bưubowodwrc: “Em nghĩnfli chúkmqyng ta đdrgpntquu cầlnnhn thờozbzi gian yêpwlnn tĩnflinh suy nghĩnfli kỹkpqlktmcng mộutpvt chúkmqyt.”

Dứyvlvt lờozbzi, Thùnwzqy Sam lậucjfp tứyvlvc quay ngưubowozbzi lao vàktmco trong mưubowa.

nxrs vừhueba khóchuqc vừhueba lau nưubowodwrc mắolibt.

Trong miệciigng vẫmhsan luônxrsn mắolibng Vũgbfr Phong xấyyntu xa, lạxxchi cóchuq thểklpcchuqi ra nhữylagng lờozbzi khóchuq nghe nhưubow vậucjfy.




pwlnn giưubowozbzng?

A, ha ha...

Trong lòylagng anh, Dưubowơyyntng Thùnwzqy Sam cônxrs chíaddqnh làktmc loạxxchi phụwluc nữylag cựxbqrc kỳmhsa phóchuqng túkmqyng?

Nếhhlfu thậucjft nhưubow vậucjfy, cônxrs cầlnnhn gìzsgm phảklpci từhueb chốfiiui lờozbzi mờozbzi ăfsyhn củmhsaa Lâaddqm Du Thiêpwlnn sau bộutpv phim trong khi bụwlucng đdrgpóchuqi meo.

Cầlnnhn gìzsgm phảklpci rầlnnhu rĩnfli, thàktmcstlj ngoàktmci cửgrfda rạxxchp chiếhhlfu phim đdrgpxxchi xe taxi nửgrfda giờozbz đdrgpzpcrng hồzpcr khônxrsng muốfiiun đdrgpklpc anh ta đdrgpưubowa mìzsgmnh vềntqu nhàktmc... Nếhhlfu nhưubow khônxrsng phảklpci vìzsgm quan tâaddqm anh, lo lắolibng anh sẽvzud hiểklpcu lầlnnhm cáoduyi gìzsgm, cônxrs cầlnnhn gìzsgm phảklpci cấyyntt cônxrsng giấyyntu diếhhlfm.

Vậucjfy anh thìzsgm sao?

Bởstlji vìzsgm khônxrsng vui thìzsgmchuq thểklpcnwzqy tiệciign chènwzq chéolibn, tròylag chuyệciign vui vẻklpc vớodwri phụwluc nữylag kháoduyc ởstlj quáoduyn bar?

Vậucjfy anh cóchuq biếhhlft bao nhiêpwlnu biếhhlfn cốfiiunxrsn nhâaddqn hoặxkikc tìzsgmnh nhâaddqn trong thiêpwlnn hạxxch đdrgpntquu bắolibt nguồzpcrn từhueb việciigc say rưubowxxchu phóchuqng túkmqyng chếhhlft tiệciigt nàktmcy hay khônxrsng?

Thùnwzqy Sam càktmcng nghĩnfliktmcng tủmhsai thâaddqn...

ktmcng tủmhsai thâaddqn thìzsgmubowodwrc mắolibt tuônxrsn ra càktmcng nhiềntquu, hòylaga vàktmco trong mưubowa tíaddqoduych. Cuốfiiui cùnwzqng, cônxrsgbfrng khônxrsng còylagn phâaddqn biệciigt đdrgpưubowxxchc rốfiiut cuộutpvc trêpwlnn mặxkikt làktmcubowa hay làktmcubowodwrc mắolibt... chỉxnhc biếhhlft làktmc chúkmqyng đdrgpntquu lạxxchnh buốfiiut, lạxxchnh thấyyntu xưubowơyyntng.

Nhưubowng bỗaddqng nhiêpwlnn...

yynt thểklpc nhỏmnhiolib cảklpcm thấyynty ấyyntm áoduyp...

Cảklpc ngưubowozbzi lạxxchi khônxrsng hềntquoduyo trưubowodwrc, đdrgpãpoff bịylag ngưubowozbzi từhueb phíaddqa sau ônxrsm chặxkikt lấyynty, ghìzsgm chặxkikt.




yynti thởstlj quen thuộutpvc, cùnwzqng vớodwri mùnwzqi rưubowxxchu theo gióchuqoduyt lưubowodwrt nhẹchuq qua, nưubowodwrc mắolibt Thùnwzqy Sam càktmcng chảklpcy càktmcng nhiềntquu: “Buônxrsng em ra.”

nxrs tứyvlvc giậucjfn giãpoffy dụwluca.

“Chuyệciign phụwluc nữylag anh cóchuq thểklpc giảklpci thíaddqch.”

“Em khônxrsng muốfiiun nghe.”

“Anh muốfiiun giảklpci thíaddqch.”

“Em khônxrsng muốfiiun nghe.”

Thùnwzqy Sam che lỗaddq tai mìzsgmnh lạxxchi: “Vũgbfr Phong, giữylaga chúkmqyng ta khônxrsng cầlnnhn giảklpci thíaddqch, làktmcaddqn nhiệciigm vàktmc bao dung, trưubowodwrc tiêpwlnn chúkmqyng ta bìzsgmnh tĩnflinh mộutpvt chúkmqyt.”

Dứyvlvt lờozbzi, cônxrsnwzqng vẫmhsay muốfiiun thoáoduyt khỏmnhii vòylagng tay củmhsaa anh.

Nhưubowng lựxbqrc tay Vũgbfr Phong mạxxchnh đdrgpếhhlfn mứyvlvc cônxrs trốfiiun khônxrsng đdrgpưubowxxchc, lậucjfp tứyvlvc nghe thấyynty anh phẫmhsan nộutpv gầlnnhm nhẹchuq sau lỗaddq tai cônxrs: “Anh khônxrsng cóchuqoduych nàktmco đdrgpklpc cho bảklpcn thâaddqn bìzsgmnh tĩnflinh lạxxchi. Cũgbfrng đdrgpãpofflnnhm ĩnfli đdrgpếhhlfn mứyvlvc nàktmcy, em khiếhhlfn anh bìzsgmnh tĩnflinh nhưubow thếhhlfktmco?”

Mộutpvt tay Vũgbfr Phong xoay thâaddqn hìzsgmnh Thùnwzqy Sam lạxxchi, éolibp cônxrs mặxkikt đdrgpfiiui mặxkikt vớodwri mìzsgmnh.

Hai mắolibt đdrgpmnhi ngầlnnhu đdrgpóchuqn nhậucjfn mắolibt ưubowodwrt đdrgpmnhi rựxbqrc củmhsaa cônxrs: “Đdrgphuebng nóchuqi vớodwri anh cáoduyi gìzsgmzsgmnh tĩnflinh mộutpvt chúkmqyt, anh khônxrsng cầlnnhn. Anh chỉxnhc cầlnnhn tráoduyi tim củmhsaa em. Nóchuqi cho anh, em cóchuqpwlnu anh hay khônxrsng?”

“Khônxrsng yêpwlnu.”

Thùnwzqy Sam hờozbzn dỗaddqi gàktmco to vớodwri anh.




“Dưubowơyyntng Thùnwzqy Sam”

gbfr Phong nổldhsi giậucjfn, lônxrsng màktmcy lưubowlklji máoduyc nhíaddqu lạxxchi, thểklpc hiệciign rõwmvz anh sắolibp bùnwzqng pháoduyt lửgrfda giậucjfn.

“Khônxrsng yêpwlnu. Khônxrsng yêpwlnu.”

ubowodwrc mắolibt Thùnwzqy Sam trúkmqyt xuốfiiung nhưubowubowa, khàktmcn giọnsrnng pháoduyt tiếhhlft gàktmco to vớodwri anh: “Anh làktmc mộutpvt kẻklpc ăfsyhn chơyynti tráoduyc táoduyng, cóchuqoduyi gìzsgm đdrgpáoduyng đdrgpklpc em yêpwlnu. Em khônxrsng yêpwlnu anh, khônxrsng chỉxnhc khônxrsng yêpwlnu, hơyyntn nữylaga còylagn cháoduyn ghéolibt anh, cháoduyn ghéolibt anh.”

ktmco xong mộutpvt câaddqu cuốfiiui cùnwzqng, mặxkikt Thùnwzqy Sam hoàktmcn toàktmcn ngậucjfp trong nưubowodwrc mắolibt.

Lờozbzi nóchuqi nghẹchuqn trong cổldhs họnsrnng, kêpwlnu khônxrsng ra tiếhhlfng.

Nếhhlfu nhưubow khônxrsng yêpwlnu, vậucjfy tộutpvi gìzsgm khiếhhlfn cho bảklpcn thâaddqn trônxrsng thảklpcm hạxxchi nhưubow vậucjfy?

Nếhhlfu nhưubow khônxrsng yêpwlnu, tạxxchi sao khi nghe thấyynty đdrgpiệciign thoạxxchi đdrgpóchuq, lòylagng đdrgpau nhưubow cắolibt?

Sau đdrgpóchuq, Vũgbfr Phong dứyvlvt khoáoduyt dùnwzqng mônxrsi củmhsaa mìzsgmnh ngăfsyhn miệciigng nhỏmnhi khônxrsng thàktmcnh thậucjft đdrgpóchuq củmhsaa Thùnwzqy Sam.

Nụwlucnxrsn lưubowlklji triềntqun miêpwlnn nóchuqng bỏmnhing ưubowodwrt áoduyt. Giọnsrnt mưubowa làktmcnh lạxxchnh vàktmcubowodwrc mắolibt đdrgpau khổldhs tan vàktmco giữylaga đdrgpônxrsi mônxrsi lạxxchnh buốfiiut củmhsaa hai ngưubowozbzi... dưubowozbzng nhưubowchuq kim châaddqm vàktmco tráoduyi tim Thùnwzqy Sam, khiếhhlfn cônxrs bỗaddqng nhiêpwlnn càktmcng mấyyntt khốfiiung chếhhlf khóchuqc rốfiiung lêpwlnn.

Vừhueba khóchuqc vưuboẁa rơyynti nưubowodwrc mắolibt...

Bảklpcn tay nhỏmnhiolib nắolibm chặxkikt cổldhs áoduyo sơyynt mi vốfiiun đdrgpãpoff ưubowodwrt đdrgpmhsam củmhsaa Vũgbfr Phong, khóchuqc nhưubow trẻklpc con.

gbfr Phong ônxrsm lấyynty mặxkikt cônxrs, mônxrsi lưubowlklji luyếhhlfn tiếhhlfc rờozbzi khỏmnhii bờozbznxrsi cônxrs, cáoduych xa nửgrfda tấyyntc, xin lỗaddqi cônxrs: “Anh xin lỗaddqi...”




“Nóchuqi xin lỗaddqi cũgbfrng vônxrs dụwlucng.”

Thùnwzqy Sam khóchuqc đdrgpếhhlfn khônxrsng thàktmcnh tiếhhlfng: “Sao anh cóchuq thểklpcchuqi ra câaddqu nóchuqi nhưubow thếhhlf? Trong lòylagng anh, Dưubowơyyntng Thùnwzqy Sam em chíaddqnh làktmc ngưubowozbzi phụwluc nữylag tồzpcri tệciig nhưubow vậucjfy sao?”

gbfr Phong tựxbqr biếhhlft mìzsgmnh vừhueba mớodwri nóchuqi sai, ônxrsm chặxkikt cơyynt thểklpc nhỏmnhiolib đdrgpang giãpoffy dụwluca củmhsaa Thùnwzqy Sam, khônxrsng chịylagu buônxrsng tay: “Anh sợxxch em thậucjft sựxbqrpwlnu Lâaddqm Du Thiêpwlnn.”

Anh sợxxchpoffi, khônxrsng phảklpci làktmc khônxrsng cóchuqfsyhn cứyvlv, bởstlji vìzsgm từhueb khi kếhhlft hônxrsn đdrgpếhhlfn bâaddqy giờozbz, cônxrsoduyi nàktmcy cũng chưubowa từhuebng cho anh mộutpvt suy nghĩnfli chắolibc chắolibn.

Anh vẫmhsan luônxrsn nợxxch bảklpcn thâaddqn ba chữylag

gbfr Phong ônxrsm chặxkikt Thùnwzqy Sam trong ngựxbqrc, ônxrsm chặxkikt thêpwlnm chúkmqyt nữylaga, dưubowozbzng nhưubow sợxxchnxrs sẽvzud chạxxchy trônxrśn: “Anh muốfiiun giảklpci thíaddqch việciigc trong quáoduyn bar. Anh căfsyhn bảklpcn khônxrsng biếhhlft ngưubowozbzi phụwluc nữylag nhậucjfn đdrgpiệciign thoạxxchi. Anh khônxrsng cóchuq uốfiiung rưubowxxchu vớodwri cônxrs ta, càktmcng khônxrsng tâaddqm sựxbqr vớodwri cônxrs ta, lờozbzi nóchuqi nhiềntquu nhấyyntt vớodwri cônxrs ta chíaddqnh làktmc mộutpvt chữylag”cúkmqyt”. Cônxrs ta nhậucjfn đdrgpiệciign thoạxxchi củmhsaa anh, làktmc ngoàktmci ývvrb muốfiiun, anh uốfiiung say rồzpcri, ghéolibktmco trêpwlnn quầlnnhy bar ngủmhsa thiếhhlfp đdrgpi, nàktmco biếhhlft đdrgpưubowxxchc cônxrs ta lạxxchi đdrgputpvt nhiêpwlnn nhậucjfn đdrgpiệciign thoạxxchi củmhsaa anh, đdrgpếhhlfn sau khi anh pháoduyt hiệciign thìzsgm vừhueba lúkmqyc đdrgpiệciign thoạxxchi hếhhlft pin...”

“Em có thêpwln̉ tin sao?”

Thùnwzqy Sam nheo vàktmcnh mắolibt đdrgpmnhigrfdng nhìzsgmn anh.

“Khônxrsng tin cũgbfrng phảklpci tin, đdrgpâaddqy chíaddqnh làktmc sựxbqr thậucjft.”

gbfr Phong hơyynti sốfiiut ruộutpvt.

“Vậucjfy em vàktmcaddqm Du Thiêpwlnn cũng thậucjft chẳxkikng cóchuq chuyệciign gìzsgm. Nếhhlfu nhưubow khônxrsng phảklpci vìzsgm nợxxch anh ấyynty, cảklpcm thấyynty day dứyvlvt trong lòylagng, em sẽvzudnwzqng đdrgpi xem phim vớodwri anh ấyynty sao? Thậucjft ra, dùnwzqktmc bạxxchn bènwzqzsgmnh thưubowozbzng hay làktmc đdrgpzpcrng nghiệciigp, xem mộutpvt bộutpv phim cũgbfrng khônxrsng đdrgpmhsa. Em chỉxnhc lo anh ấyynty sẽvzud hiểklpcu lầlnnhm, cho nêpwlnn lúkmqyc xem phim hếhhlft sứyvlvc giữylag khoảklpcng cáoduych vớodwri anh ấyynty. Xem phim xong anh ấyynty hẹchuqn em đdrgpi ăfsyhn cơyyntm, em cũng khônxrsng dáoduym đdrgpzpcrng ývvrb nữylaga, anh ấyynty muốfiiun đdrgpưubowa em vềntqu nhàktmc, em cũgbfrng khônxrsng đdrgpzpcrng ývvrb. Em duy trìzsgm khoảklpcng cáoduych vớodwri ngưubowozbzi đdrgpàktmcn ônxrsng kháoduyc, bảklpcn thâaddqn em cóchuq chừhuebng mựxbqrc. Em giấyyntu anh, khônxrsng phảklpci vìzsgm lừhueba gạxxcht anh, càktmcng khônxrsng phảklpci làktmcktmcm việciigc gìzsgm tráoduyi lưubowơyyntng tâaddqm, màktmc đdrgpơyyntn giảklpcn khônxrsng muốfiiun anh hiểklpcu lầlnnhm, khônxrsng muốfiiun anh tứyvlvc giậucjfn. Thậucjft sựxbqr chỉxnhc đdrgpơyyntn giảklpcn nhưubow vậucjfy màktmc thônxrsi...”

Thùnwzqy Sam mộutpvt hơyynti nóchuqi xong, giọnsrnng nóchuqi bịylagubowodwrc mưubowa áoduyt đdrgpi nhưubowng vẫmhsan rấyyntt vang.

Cuốfiiui cùnwzqng, cônxrs gụwlucc đdrgplnnhu xuốfiiung, cắolibn cắolibn mônxrsi: “Còylagn cóchuq...”

nxrschuqi đdrgpếhhlfn đdrgpâaddqy, dừhuebng mộutpvt chúkmqyt, cổldhs họnsrnng hơyynti giậucjft giậucjft: “Trưubowodwrc đdrgpóchuq gọnsrni đdrgpiệciign cho anh cũgbfrng khônxrsng phảklpci vìzsgm kiểklpcm tra anh, em chỉxnhc muốfiiun nóchuqi cho anh biếhhlft lờozbzi em vừhueba nóchuqi vớodwri anh, còylagn muốfiiun nóchuqi, em ởstljpwlnn ngoàktmci nhàktmc anh khônxrsng vàktmco đdrgpưubowxxchc...”

“Em vẫmhsan ởstlj đdrgpâaddqy chờozbz anh ưubow? Chếhhlft tiệciigt!”

gbfr Phong khẽvzud chửgrfdi thềntqu mộutpvt câaddqu.

Đdrgpưubowơyyntng nhiêpwlnn khônxrsng phảklpci mắolibng cônxrsktmcktmc bảklpcn thâaddqn mìzsgmnh.

Sau đdrgpóchuq, kéolibo Thùnwzqy Sam trong mưubowa đdrgpi nhanh vàktmco trong biệciigt thựxbqr.

Hai ngưubowozbzi giốfiiung nhưubow hai con gàktmc ưubowodwrt sũgbfrng, thảklpcm hạxxchi đdrgpyvlvng tạxxchi cửgrfda phòylagng kháoduych nhìzsgmn nhau.

ylagng Thùnwzqy Sam vẫmhsan đdrgpau, cônxrs mấyyntp máoduyy mônxrsi nóchuqi: “Em gộutpvt sạxxchch quầlnnhn áoduyo rồzpcri trởstlj vềntqu...”

nxrs khom ngưubowozbzi, đdrgpldhsi giàktmcy.

Lạxxchi bịylaggbfr Phong mộutpvt tay kéolibo vàktmco trong ngựxbqrc: “Vẫmhsan còylagn tứyvlvc giậucjfn?”

“Ừsekr.”

Thùnwzqy Sam cũgbfrng khônxrsng giấyyntu diếhhlfm, trựxbqrc tiếhhlfp gậucjft đdrgplnnhu, hốfiiuc mắolibt đdrgpmnhi bừhuebng, yếhhlft hầlnnhu giậucjft giậucjft, cuốfiiui cùnwzqng đdrgpizewy anh ra: “Anh buônxrsng em ra trưubowodwrc, ẩizewm ưubowodwrt ngưubowxxchng ngùnwzqng, ônxrsm khônxrsng thoảklpci máoduyi.”

gbfr Phong khônxrsng nóchuqi lờozbzi nàktmco, cũng khônxrsng buônxrsng tay.

“Vũgbfr Phong...”

Thùnwzqy Sam lạxxchi gọnsrni mộutpvt câaddqu.

“Đdrgpêpwlnm nay khônxrsng cho đdrgpi đdrgpâaddqu.”

“Em muốfiiun vềntqu nhàktmc trọnsrn.”

Thùnwzqy Sam kiêpwlnn trìzsgm.

“Cho anh lývvrb do...”

“Khônxrsng phảklpci anh nóchuqi muốfiiun buônxrsng tay đdrgpklpc em rờozbzi đdrgpi sao?”

Phảklpci! Trong lòylagng Thùnwzqy Sam còylagn rấyyntt giậucjfn, vìzsgm trưubowodwrc đdrgpóchuq anh nhắolibc đdrgpếhhlfn vấyyntn đdrgpntqu ly hônxrsn.

gbfr Phong cưubowozbzi cưubowozbzi, buônxrsng Thùnwzqy Sam ra, cấyyntt bưubowodwrc đdrgpi thẳxkikng vàktmco trong: “Tiểklpcu Sam, trưubowodwrc kia anh luônxrsn nghĩnfli, nếhhlfu nhưubow em ngưubowozbzi phụwluc nữylagktmcy đdrgpúkmqyng thậucjft khônxrsng cóchuq mắolibt nhìzsgmn, ngưubowozbzi yêpwlnu làktmc anh ta Lâaddqm Du Thiêpwlnn, anh sẽvzudktmcm thếhhlfktmco? Buônxrsng tay đdrgpklpc em rờozbzi đdrgpi, hay làktmc mặxkikt dàktmcy màktmcy dạxxchn khônxrsng quan tâaddqm giam cầlnnhm em bêpwlnn cạxxchnh mìzsgmnh.”

gbfr Phong vừhueba nóchuqi, vưuboẁa đdrgpi đdrgpếhhlfn bêpwlnn cạxxchnh máoduyy đdrgpun nưubowodwrc róchuqt chéolibn tràktmcchuqng đdrgpưubowa cho Thùnwzqy Sam, lạxxchi cầlnnhm khăfsyhn lônxrsng khônxrs trêpwlnn ghếhhlfnxrs pha vừhueba nãpoffy tớodwri ngưubowxxchng ngùnwzqng lau máoduyi tóchuqc dàktmci ẩizewm ưubowodwrt cho cônxrs, xíaddqch lạxxchi gầlnnhn cônxrschuqi: “Mỗaddqi lầlnnhn ởstlj trong lòylagng thuyếhhlft phụwlucc phảklpci buônxrsng tay, nhưubowng kếhhlft quảklpc, khônxrsng đdrgpưubowxxchc năfsyhm phúkmqyt đdrgpãpoff thay đdrgpldhsi chủmhsa ývvrb, thìzsgm giốfiiung nhưubow vừhueba nãpoffy, rõwmvzktmcng đdrgpãpoffchuqi đdrgpklpc em đdrgpi, nhưubowng khi em thậucjft bưubowodwrc ra khỏmnhii cáoduynh cửgrfda nàktmcy, thìzsgm trong lòylagng anh nhịylagn khônxrsng nổldhsi...”

Anh thởstljktmci, nhìzsgmn Thùnwzqy Sam đdrgpntquu làktmc bấyyntt đdrgpolibc dĩnfli, cầlnnhm khăfsyhn lônxrsng khônxrs lau đdrgplnnhu cônxrs: “Vừhueba nãpoffy anh mớodwri chỉxnhcchuqi làktmc buônxrsng tay, nhưubowng em thìzsgm sao? Miệciigng lạxxchi cóchuq thểklpcchuqi ra hai chữylag "Ly hônxrsn" dễpwlnktmcng nhưubow vậucjfy.”

gbfr Phong nghĩnfli, cho dùnwzq hai ngưubowozbzi họnsrnlnnhm ĩnfli to hơyyntn nữylaga, cãpoffi nhau gay gắolibt hơyyntn nữylaga, anh cũgbfrng khônxrsng dáoduym nóchuqi ra hai chữylag "Ly hônxrsn".

Bởstlji vìzsgm, sợxxchchuqi xong cônxrs sẽvzud lậucjfp tứyvlvc gậucjft đdrgplnnhu đdrgpzpcrng ývvrb, sau đdrgpóchuq, thìzsgm hai ngưubowozbzi khônxrsng còylagn đdrgpưubowozbzng lùnwzqi.

“Em...”

Hốfiiuc mắolibt Thùnwzqy Sam đdrgpmnhi bừhuebng.

“Anh cam đdrgpoan vớodwri em, sau nàktmcy sẽvzud khônxrsng tùnwzqy ývvrb ra vàktmco quáoduyn bar nữylaga...”

“Em khônxrsng phảklpci tráoduych anh... đdrgpưubowxxchc rồzpcri!” Thùnwzqy Sam bĩnfliu mônxrsi, thởstljktmci: “Em cũng cam đdrgpoan, sau nàktmcy sẽvzud khônxrsng xem phim cùnwzqng ngưubowozbzi đdrgpàktmcn ônxrsng kháoduyc nữylaga.”

“Anh khônxrsng cầlnnhn cáoduyi nàktmcy...”

gbfr Phong lắolibc đdrgplnnhu: “Anh chỉxnhc cầlnnhn em hứyvlva vớodwri anh, sau nàktmcy gặxkikp phảklpci loạxxchi chuyệciign nàktmcy đdrgphuebng giấyyntu diếhhlfm anh làktmc đdrgpưubowxxchc! Giữylaga vợxxch chồzpcrng, thẳxkikng thắolibn làktmc tốfiiut nhấyyntt...”

“Đdrgpưubowxxchc!”

Thùnwzqy Sam níaddqn khóchuqc mỉxnhcm cưubowozbzi: “Thậucjft xin lỗaddqi, em hứyvlva sau nàktmcy sẽvzud khônxrsng còylagn xuấyyntt hiệciign tìzsgmnh huốfiiung tưubowơyyntng tựxbqr nữylaga”

ylagng Thùnwzqy Sam cuốfiiui cùnwzqng đdrgpãpoff thoảklpci máoduyi.

gbfr Phong khônxrsng nóchuqi hai lờozbzi, ônxrsm cônxrs đdrgpi thẳxkikng lêpwlnn tầlnnhng: “Cùnwzqng nhau tắolibm rửgrfda...”

“Khônxrsng muốfiiun ——”

Thùnwzqy Sam bịylag anh ônxrsm vàktmco trong ngựxbqrc, héolibt to.

Nhưubowng phảklpcn đdrgpfiiui khônxrsng cóchuqoduyc dụwlucng.

Mởstlj APP MÊyvcrtccqNH TRUYỆycorN đdrgpnsrnc vớodwri nhiềntquu nộutpvi dung hấyyntp dẫmhsan kháoduyc!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.