Kiêu Phong

Quyển 4-Chương 22 : Gặp mặt

    trước sau   
Ăwviyn tôlbav́i xong, Lục Thâennśt thay đvmriôlbav̉i môlbaṿt bôlbaṿ áo bào cũ, môlbaṿt mình ra khỏi khách đvmriwboóm dò hỏi dâennsn tình. Trêwboon đvmriưyptbơwboòng tiêwboón vào Nhiêwboou Châennsu, chưyptb́ng kiêwboón nhưyptb̃ng cảnh tưyptbơwboọng thảm trọng do lũ lụt gâennsy ra, thu hoạch ruôlbaṿng đvmriôlbav̀ng chỉ đvmriưyptbơwboọc có môlbaṿt hai phâenns̀n mưyptbơwboòi, có râennśt nhiêwboòu dâennsn bị nạn, thêwboó nhưyptbng khôlbavng hêwboò thâennśy triêwboòu đvmriình cưyptb́u têwboó.

yptbơwboóc đvmrii trêwboon đvmriưyptbơwboòng cái huyêwboọn Nhạc Bình, chỉ thâennśy khung cảnh quạnh quẽ, Lục Thâennśt ơwboỏ khách đvmriwboóm biêwboót đvmriưyptbơwboọc hơwboon phâennsn nưyptb̉a sôlbav́ dâennsn bị nạn đvmriã tơwboói huyêwboọn Bà Dưyptbơwboong mưyptbu sinh. Gạo hăvuuf́n vâennṣn chuyêwboỏn tơwboói, trưyptḅc tiêwboóp đvmriưyptbơwboọc đvmriưyptba tơwboói huyêwboọn Bà Dưyptbơwboong giao cho Vưyptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong. Bâennsy giơwboò ơwboỏ huyêwboọn Bà Dưyptbơwboong, sôlbav́ gạo mơwboói đvmriưyptbơwboọc vâennṣn chuyêwboỏn tơwboói phâennsn làm hai, môlbaṿt nưyptb̉a bán ra đvmriêwboỏ bình ôlbav̉n giá bán, môlbaṿt nưyptb̉a dùng đvmriêwboỏ nâennśu cháo phâennsn phát miêwboõn phí. Cái gọi là phát cháo miêwboõn phí, đvmriưyptbơwboong nhiêwboon chỉ vẻn vẹn đvmriủ khôlbavng đvmriói chêwboót mà thôlbavi.

Đoaogang lúc đvmrii lại, Lục Thâennśt chơwboọt rẽ vào môlbaṿt quán ăvuufn nhỏ, trong quán ăvuufn u ám chỉ có hai ngưyptbơwboòi khách đvmriang dùng cơwboom. Môlbaṿt ngưyptbơwboòi trung niêwboon có khuôlbavn măvuuf̣t gâenns̀y ngôlbav̀i ơwboỏ ngay trưyptbơwboóc quán, chăvuuf́c là chủ quán, vưyptb̀a trôlbavng thâennśy Lục Thâennśt tiêwboón vào, ngưyptbơwboòi trung niêwboon vôlbaṿi vàng đvmriưyptb́ng dâennṣy tiêwboóp đvmrión.

- Đoaogại gia muôlbav́n dùng chút gì khôlbavng?
Ngưyptbơwboòi trung niêwboon hèn mọn hỏi.

Lục Thâennśt thuâennṣn miêwboọng gọi môlbaṿt bát mì, sau đvmrió ngôlbav̀i ơwboỏ bàn bêwboon cạnh chôlbaṽ hai thưyptḅc khách, sau khi hăvuuf́n ngôlbav̀i xuôlbav́ng thì nhìn sang bàn bêwboon, nói:
- Bưyptb̃a cơwboom của hai vị lão ca ta xin mơwboòi, ta có chút chuyêwboọn muôlbav́n hỏi thăvuufm, có thêwboỏ chưyptb́?

Hai thưyptḅc khách ngâennsy ngưyptbơwboòi nhìn Lục Thâennśt, bọn họ là môlbaṿt già môlbaṿt trẻ, măvuuf̣t mũi dính đvmriâenns̀y bụi đvmriâennśt, quâenns̀n áo cũng cũ kỹ nhêwboóch nhác, lão thưyptḅc khách mơwboỏ miêwboọng nói:
- Vị gia này muôlbav́n hỏi cái gì?


- Ta trêwboon đvmriưyptbơwboòng đvmriêwboón đvmriâennsy, nghe nói phủ Ngôlbav Thành côlbavng chúa có vâennṣn chuyêwboỏn lưyptbơwboong thưyptḅc đvmriêwboón Nhiêwboou Châennsu cưyptb́u nạn thiêwboon tai, khôlbavng biêwboót có phải là thâennṣt hay khôlbavng?
Lục Thâennśt hỏi.

- Ôzhwq̀, phủ Ngôlbav Thành côlbavng chúa vâennṣn lưyptbơwboong đvmriêwboón Nhiêwboou Châennsu là thâennṣt.
Lão thưyptḅc khách đvmriáp lại.

Lục Thâennśt gâennṣt đvmriâenns̀u, nói:
- Thì ra là thâennṣt.

- Vâennṣn chuyêwboỏn lưyptbơwboong thưyptḅc đvmriêwboón Nhiêwboou Châennsu là thâennṣt, nhưyptbng cưyptb́u nạn thiêwboon tai là giả.
Thưyptḅc khách trẻ tuôlbav̉i bôlbaṽng nói môlbaṿt câennsu, lão thưyptḅc khách lâennṣp tưyptb́c nhíu mày ném tơwboói môlbaṿt ánh măvuuf́t.

Lục Thâennśt ngâenns̉n ra, kinh ngạc nói:
- Cưyptb́u nạn thiêwboon tai là giả ưyptb?

Thưyptḅc khách trẻ tuôlbav̉i châenns̀n chưyptb̀ môlbaṿt chút, nói:
- Ta nghe nói lưyptbơwboong thưyptḅc là triêwboòu đvmriình dùng đvmriêwboỏ cưyptb́u trơwboọ thiêwboon tại, lêwboọnh phủ Côlbavng chúa gì đvmrió vâennṣn tải tơwboói, kêwboót quả phủ Côlbavng chúa tham lam khâennśu trưyptb̀ đvmriem bán lâennśy tiêwboòn.

Lục Thâennśt châennśn đvmriôlbaṿng, nhưyptbng vâenns̃n giưyptb̃ cho nét măvuuf̣t bình tĩnh gâennṣt đvmriâenns̀u, lại cưyptbơwboòi nhạt nói:
- Nghe thâennṣt thú vị, lưyptbơwboong thưyptḅc của triêwboòu đvmriình vì sao lại đvmriêwboỏ cho phủ Côlbavng chúa thay măvuuf̣t vâennṣn chuyêwboỏn chưyptb́? Lưyptbơwboong thưyptḅc cưyptb́u trơwboọ thiêwboon tai của triêwboòu đvmriình hăvuuf̉n là chỉ có Hôlbaṿ bôlbaṿ mơwboói có thêwboỏ vâennṣn tải.

- Tiêwboỏu tưyptb̉ khôlbavng hiêwboỏu chuyêwboọn, nó nói bâennṣy đvmriâennśy.
Lão thưyptḅc khách vôlbaṿi nói.

Lục Thâennśt nhìn lão thưyptḅc khách, cưyptbơwboòi nhạt nói:
- Lão nhâennsn gia là ngưyptbơwboòi lõi đvmriơwboòi, ta đvmriâennsy hỏi thăvuuf̉ng môlbaṿt câennsu, là ai nói lưyptbơwboong thưyptḅc phủ Côlbavng chúa vâennṣn chuyêwboỏn tơwboói là lưyptbơwboong thưyptḅc cưyptb́u trơwboọ thiêwboon tai của triêwboòu đvmriình?

lbaṿt khôlbav́i bạc vụn bay tơwboói rơwbooi trêwboon bàn bêwboon, săvuuf́c măvuuf̣t của già trẻ thưyptḅc khách kinh biêwboón. Lục Thâennśt lạnh lẽo nhìn bọn họ, môlbaṿt hôlbav̀i lâennsu, thưyptḅc khách trẻ tuôlbav̉i mơwboói sơwboọ hãi nói:
- Ta cũng chỉ nghe nói thôlbavi, râennśt nhiêwboòu ngưyptbơwboòi đvmriêwboòu nói nhưyptbennṣy.

Lục Thâennśt gâennṣt đvmriâenns̀u, tùy ý ném ngâennsn lưyptbơwboọng trêwboon bàn, đvmriưyptb́ng dâennṣy rơwboòi khỏi quán ăvuufn nhỏ. Già trẻ thưyptḅc khách ngạc nhiêwboon nhìn nhau, ngưyptbơwboòi trẻ tuôlbav̉i hạ giọng nói:
- Đoaogâennsy là ngưyptbơwboòi nào nha?

Lão thưyptḅc khách giơwboo tay câenns̀m bạc vụn lêwboon xem, môlbaṿt lát sau cưyptbơwboòi khôlbav̉, nói:
- Chúng ta gâennsy tai họa rôlbav̀i, chỉ sơwboọ ngày mai, lưyptbơwboong thưyptḅc đvmriêwboón Nhiêwboou Châennsu sẽ bị chăvuuf̣t đvmriưyptb́t.

- Ngưyptbơwboòi nọ là ngưyptbơwboòi của phủ Côlbavng chúa sao?
Thưyptḅc khách trẻ tuôlbav̉i kinh sơwboọ nói.


- Chuyêwboọn hôlbavm nay tuyêwboọt đvmriôlbav́i khôlbavng đvmriưyptbơwboọc nói ra ngoài, băvuuf̀ng khôlbavng, phụ lão ơwboỏ Nhiêwboou Châennsu sẽ nuôlbav́t sôlbav́ng chúng ta đvmriâennśy.
Lão thưyptḅc khách săvuuf́c măvuuf̣t cưyptḅc kỳ khó coi, nhìn chăvuuf̀m chăvuuf̀m thưyptḅc khách trẻ tuôlbav̉i căvuufn dăvuuf̣n. Thưyptḅc khách trẻ tuôlbav̉i bị dọa măvuuf̣t mày trăvuuf́ng bêwboọch gâennṣt đvmriâenns̀u.

Chiêwboòu ngày hôlbavm sau, đvmriại đvmriôlbaṿi của Lục Thâennśt đvmrii qua huyêwboọn Vạn Niêwboon, đvmriã tơwboói huyêwboọn thành Dưyptb Can. Đoaogêwboón huyêwboọn Dưyptb Can rôlbav̀i, nêwboóu tiêwboóp tục đvmrii vêwboò phía tâennsy nam, sẽ tơwboói ranh giơwboói huyêwboọn Lâennsm Xuyêwboon, huyêwboọn Lâennsm Xuyêwboon là nơwbooi châennsu trị của Phủ Châennsu. Phủ Châennsu quản hạt huyêwboọn Lâennsm Xuyêwboon, huyêwboọn Nghi Hoàng, huyêwboọn Sùng Nhâennsn, huyêwboọn Kim Khêwboo, huyêwboọn Nam Phong, huyêwboọn Nam Thành, huyêwboọn Lêwboo Xuyêwboon.

Ơpzgj̉ môlbaṿt khách đvmriwboóm, Lục Thâennśt bí mâennṣt găvuuf̣p măvuuf̣t Vưyptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong, Đoaogôlbaṽ Dũng và Vưyptbơwboong Đoaogạo. Ba ngưyptbơwboòi vưyptb̀a thâennśy Lục Thâennśt, trưyptḅc tiêwboóp hôlbav bái kiêwboón Chủ thưyptbơwboọng. Lục Thâennśt nhâennṣn lêwboõ bái kiêwboón, rôlbav̀i mơwboòi ba ngưyptbơwboòi bọn họ ngôlbav̀i xuôlbav́ng.

Phản ưyptb́ng của Vưyptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong coi nhưyptb bình thản, chỉ là vui sưyptbơwboóng mỉm cưyptbơwboòi. Còn Đoaogôlbaṽ Dũng và Vưyptbơwboong Đoaogạo lại có vẻ hơwbooi gò bó và kích đvmriôlbaṿng thâennśt thôlbav́, sưyptḅ xuâennśt hiêwboọn của Lục Thâennśt gâennsy cho tâennsm hôlbav̀n của bọn họ châennśn đvmriôlbaṿng thâennṣt sưyptḅ quá lơwboón.

- Trọng thúc, tình hình Nhiêwboou Châennsu thêwboó nào?
Lục Thâennśt mỉm cưyptbơwboòi quét măvuuf́t nhìn môlbaṿt cái, rôlbav̀i chuyêwboỏn ánh măvuuf́t tơwboói Vưyptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong hỏi.

- Bâenns̉m Chủ thưyptbơwboọng, hiêwboọn giơwboò mưyptbơwboọn thơwboòi cơwbooyptb́u trơwboọ thiêwboon tai, chúng ta đvmriã chiêwboou môlbaṿ đvmriưyptbơwboọc gâenns̀n vạn binh lính, lâennśy danh là tiêwboou diêwboọt phỉ và hôlbaṽ trơwboọ trị thủy, kỳ thưyptḅc là thành lâennṣp quâennsn đvmriôlbaṿi gâennsy dưyptḅng căvuufn cơwboo.
yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong hôlbav̀i đvmriáp.

Lục Thâennśt gâennṣt đvmriâenns̀u, hỏi:
- Mạnh Thạch đvmriại nhâennsn hiêwboọn giơwboò ra sao?

- Mạnh Thạch đvmriại nhâennsn râennśt câenns̀n chính, đvmriích thâennsn tơwboói nơwbooi bị lũ lụt đvmriôlbav́c thúc, ngày ngày đvmriêwboòu gâennśp rút đvmrii sơwboóm vêwboò trêwboõ. Đoaogại nhâennsn mà găvuuf̣p Mạnh Thạch đvmriại nhâennsn, chưyptba chăvuuf́c đvmriã nhâennṣn ra đvmriâennsu.
yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong đvmriáp lại.

Lục Thâennśt thâenns̀m cảm khái gâennṣt gù, ơwboỏ Đoaogưyptbơwboòng quôlbav́c, quan có thêwboỏ câenns̀n chính yêwboou dâennsn khôlbavng nhiêwboòu lăvuuf́m, hăvuuf́n chuyêwboỏn đvmriêwboò tài nói vêwboò chuyêwboọn nghe đvmriưyptbơwboọc ơwboỏ huyêwboọn Nhạc Bình. Vưyptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong nghe xong phản ưyptb́ng bình tĩnh, nói:
- Chủ thưyptbơwboọng, loại lơwboòi đvmriôlbav̀n vu khôlbav́ng hãm hại này đvmriêwboòu là do quan lại và thâennsn sĩ gâennsy nêwboon. Chủ thưyptbơwboọng yêwboon tâennsm, thâenns̀n đvmriã có chuâenns̉n bị cách ưyptb́ng phó, mâennśy ngày tơwboói sẽ căvuuf́t đvmriưyptb́t nguôlbav̀n lưyptbơwboong thưyptḅc cưyptb́u trơwboọ đvmriêwboỏ phản kích.

Lục Thâennśt gâennṣt đvmriâenns̀u, lại hỏi:
- Trọng thúc hiêwboỏu râennśt rõ vêwboò Phủ Châennsu ưyptb?

- Có biêwboót môlbaṿt chút. Phủ Châennsu trêwboon thưyptḅc têwboó là do quâennsn đvmriôlbaṿi năvuuf́m môlbaṿt nưyptb̉a quyêwboòn quản chêwboó, Chiêwboou Võ quâennsn ơwboỏ Phủ châennsu chính là bá chủ. Lúc Tiêwboon Đoaogêwboó Đoaogưyptbơwboòng quôlbav́c còn tại, đvmriêwboỏ chôlbav́ng đvmriơwboõ Viêwboọt quôlbav́c, đvmriã bôlbav́ trí Chiêwboou Võ quâennsn trâennśn thủ huyêwboọn Nam Phong, huyêwboọn Nam Thành và huyêwboọn Lêwboo Xuyêwboon của Phủ Châennsu, dùng sản xuâennśt của ba huyêwboọn đvmriêwboỏ nuôlbavi dưyptbơwboõng quâennsn. Vêwboò sau Viêwboọt quôlbav́c nhiêwboòu lâenns̀n xâennsm chiêwboóm, khiêwboón cho quâennsn dụng tăvuufng lêwboon gâennśp bôlbaṿi, Chiêwboou Võ quâennsn dâenns̀n dâenns̀n thu chiêwboóm toàn bôlbaṿ sản xuâennśt của Phủ châennsu, triêwboòu đvmriình cũng lăvuuf̣ng lẽ bỏ măvuuf̣c.
yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong trình bày hiêwboỏu biêwboót của mình.

Lục Thâennśt nhíu mày, nói:
- Ta còn nhơwboó lúc chinh chiêwboón ơwboỏ Tín Châennsu, Chiêwboou Võ quâennsn khôlbavng có tham chiêwboón. Chiêwboón sưyptḅ ơwboỏ Tín Châennsu là do Hưyptbng Hóa quâennsn đvmriánh lùi Viêwboọt quâennsn.

- Đoaogích thưyptḅc là vâennṣy. Chiêwboou Võ quâennsn trêwboon thưyptḅc têwboó khôlbavng hêwboò xuâennśt chiêwboón, thêwboó mà lại đvmriưyptbơwboọc triêwboòu đvmriình khen ngơwboọi, đvmriưyptbơwboọc mỹ danh là đvmriôlbaṿi quâennsn thủ hôlbaṿ cưyptb̉a ngõ Nam Đoaogôlbav.
yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong châennsm chọc cưyptbơwboòi nói.


Lục Thâennśt bâennśt đvmriăvuuf́c dĩ cưyptbơwboòi nói:
- Nói nhưyptbennṣy, triêwboòu đvmriình khôlbavng có ban bôlbav́ văvuufn bản rõ ràng vêwboò viêwboọc toàn bôlbaṿ Phủ Châennsu câenns̀n phải câennśp dưyptbơwboõng cho Chiêwboou Võ quâennsn.

yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong nghiêwboom nghị gâennṣt đvmriâenns̀u, nói:
- Đoaogúng vâennṣy, nêwboóu Chủ thưyptbơwboọng muôlbav́n ơwboỏ Tâennsy bôlbaṿ thành lâennṣp uy danh, có thêwboỏ tranh quyêwboòn vơwboói Chiêwboou Võ quâennsn, tuy nhiêwboon thâenns̀n khôlbavng đvmriêwboò nghị Chủ thưyptbơwboọng đvmrii tranh giành. Nơwbooi đvmrió dù sao cũng là đvmriịa bàn của Chu Võ quâennsn, râennśt dêwboõ biêwboón thành tranh đvmriâennśu vũ lưyptḅc.

Lục Thâennśt gâennṣt đvmriâenns̀u:
- Chúng ta xem tình hình rôlbav̀i đvmriịnh đvmrioạt.

yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong gâennṣt đvmriâenns̀u, lại nói:
- Quâennsn lưyptḅc của Chủ thưyptbơwboọng tại Tôlbav Châennsu hiêwboọn giơwboò đvmriã ôlbav̉n đvmriịnh chưyptba?

Lục Thâennśt nhìn y, bình thản nói:
- Các ngưyptbơwbooi yêwboon tâennsm đvmrii, hiêwboọn giơwboò Tôlbav Châennsu đvmriã tuyêwboọt đvmriôlbav́i năvuuf̀m trong tay ta. Bâennsy giơwboò ta chỉ khuyêwboót thiêwboóu môlbaṿt cái đvmriại nghĩa đvmriêwboỏ câenns̀m giưyptb̃ binh cát cưyptb́, ta đvmriang đvmriơwboọi Đoaogưyptbơwboòng Hoàng ra tay.

yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong gâennṣt đvmriâenns̀u, nói:
- Chủ thưyptbơwboọng đvmriang chơwboò Đoaogưyptbơwboòng Hoàng thâennśt tín trưyptbơwboóc có phải khôlbavng?

Lục Thâennśt gâennṣt đvmriâenns̀u, nói:
- Ta đvmriang chơwboò Đoaogưyptbơwboòng Hoàng thâennsu tóm ruôlbaṿng đvmriâennśt của quâennsn hôlbaṿ Thưyptbơwboòng Châennsu. Môlbaṿt khi Đoaogưyptbơwboòng Hoàng ra tay tịch thu đvmriâennśt đvmriai Thưyptbơwboòng Châennsu, Trưyptbơwboong Hôlbav̀ng Ba sẽ suâennśt lĩnh sáu vạn quâennsn Tôlbav Châennsu vào Thưyptbơwboòng Châennsu, trưyptḅc tiêwboóp chiêwboóm cưyptb́ huyêwboọn Tâennśn Lăvuufng, sau đvmrió côlbaṿng thêwboom bôlbav́n vạn quâennsn Thưyptbơwboòng Châennsu, mang danh là mưyptbơwboòi vạn đvmriại quâennsn uy hiêwboóp Đoaogưyptbơwboòng Hoàng.

yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong gâennṣt đvmriâenns̀u, Đoaogôlbaṽ Dũng và Vưyptbơwboong Đoaogạo nghe xong vẻ măvuuf̣t trơwboỏ nêwboon thâennṣn trọng, Lục Thâennśt khẽ cưyptbơwboòi nói:
- Nêwboóu Trọng thúc khôlbavng yêwboon tâennsm tình hình ơwboỏ Tôlbav Châennsu, có thêwboỏ bơwboót chút thơwboòi giơwboò đvmriích thâennsn tơwboói Tôlbav Châennsu nhìn xem.

yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong cưyptbơwboòi khôlbav̉, thăvuuf̉ng thăvuuf́n nói:
- Thu hoạch của Chủ thưyptbơwboọng quá mưyptb́c huyêwboòn thoại, thâenns̀n thâennṣt muôlbav́n đvmrii xem, nhưyptbng lại khôlbavng dám rơwboòi khỏi Nhiêwboou Châennsu.

Lục Thâennśt cưyptbơwboòi nói:
- Vâennṣy thì đvmriêwboỏ Vưyptbơwboong Đoaogạo đvmrii xem đvmrii, xem ta khôlbav́ng chêwboó và thôlbav́ng trị Tôlbav Châennsu nhưyptb thêwboó nào.

yptbơwboong Đoaogạo ngâenns̉n ra, thâennśy ánh măvuuf́t mọi ngưyptbơwboòi nhìn lại, gã châenns̀n chưyptb̀ môlbaṿt chút, đvmriưyptb́ng dâennṣy chào theo nghi thưyptb́c quâennsn đvmriôlbaṿi, nói:
- Vâennsng! Tạ ơwboon Chủ thưyptbơwboọng tín nhiêwboọm.

Lục Thâennśt mỉm cưyptbơwboòi, nói:
- Đoaogêwboòu là lão huynh đvmriêwboọ vơwboói nhau, nêwboóu là các ngưyptbơwbooi mà ta cũng khôlbavng tin nôlbav̉i, thì ta còn có thêwboỏ tin ai.

Đoaogôlbaṽ Dũng và Vưyptbơwboong Đoaogạo cảm đvmriôlbaṿng gâennṣt đvmriâenns̀u. Lục Thâennśt bảo Vưyptbơwboong Đoaogạo ngôlbav̀i, sau đvmrió nói:
- Đoaogi Tôlbav Châennsu, chơwboó có nói ra têwboon Lục Thiêwboon Phong. Ơpzgj̉ Tôlbav Châennsu, ta là Quy Đoaogưyptb́c tưyptbơwboóng quâennsn, Quâennsn Soái cao nhâennśt của Tôlbav Châennsu. Ngưyptbơwbooi tơwboói Tôlbav Châennsu rôlbav̀i sẽ hiêwboỏu ta trị quâennsn nhưyptb thêwboó nào.

- Vâennsng! Thuôlbaṿc hạ hiêwboỏu đvmriưyptbơwboọc.
yptbơwboong Đoaogạo cung kính đvmriáp lại.

Lục Thâennśt nhìn Vưyptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong, hỏi:
- Trọng thúc còn có đvmriwboòu gì muôlbav́n nói khôlbavng?

- Có, thâenns̀n biêwboót đvmriưyptbơwboọc môlbaṿt tin tưyptb́c, Tiêwboót Đoaogôlbaṿ Sưyptb́ của Hưyptbng Hóa quâennsn Vưyptbơwboong đvmriại nhâennsn hiêwboọn đvmriang ơwboỏ huyêwboọn Bà Dưyptbơwboong.
yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong lâennṣp tưyptb́c đvmriáp lại.

Lục Thâennśt ngâenns̉n ra, kinh ngạc nói:
- Tiêwboót Đoaogôlbaṿ Sưyptb́ của Hưyptbng Hóa quâennsn, Vưyptbơwboong Văvuufn Hòa đvmriại nhâennsn sao?

- Vâennsng, đvmriúng vâennṣy. Nghe nói Vưyptbơwboong Văvuufn Hòa đvmriại nhâennsn đvmriã cáo bêwboọnh xin tưyptb̀ quan vêwboò quêwboo, hiêwboọn giơwboò Hưyptbng Hóa quâennsn do Chu Chính Phong đvmriảm nhiêwboọm chưyptb́c Tưyptb Mã hành quâennsn chưyptbơwboỏng quản. Tiêwboót Đoaogôlbaṿ Phó Sưyptb̉ của Hưyptbng Hóa quâennsn đvmriã đvmriêwboón Khang Hóa quâennsn nhâennṣm chưyptb́c Tiêwboót Đoaogôlbaṿ Phó Sưyptb́, còn Tiêwboót Đoaogôlbaṿ Phó Sưyptb́ mơwboói nhâennṣm chưyptb́c của Hưyptbng Hóa quâennsn vâenns̃n chưyptba biêwboót là vị nào.
yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong nghiêwboom nghị hôlbav̀i đvmriáp.

Lục Thâennśt giâennṣt mình, viêwboọc Vưyptbơwboong Văvuufn Hòa đvmriại nhâennsn tưyptb̀ quan rơwboòi khỏi Hưyptbng Hóa quâennsn thâennṣt sưyptḅ khiêwboón hăvuuf́n khôlbavng ngơwboò tơwboói. Kỳ thưyptḅc, khi hăvuuf́n còn ơwboỏ Hưyptbng Hóa quâennsn, hình tưyptbơwboọng của Vưyptbơwboong Văvuufn Hòa trong lòng hăvuuf́n giôlbav́ng nhưyptblbaṿt vị thâenns̀n chiêwboón đvmriâennśu, bâennsy giơwboò vị thâenns̀n chiêwboón đvmriâennśu này lại lưyptḅa chọn giã tưyptb̀ sưyptḅ nghiêwboọp khi đvmriang trêwboon đvmriỉnh vinh quang.

- Chủ thưyptbơwboọng, thâenns̀n cảm thâennśy, Chủ thưyptbơwboọng nêwboon lăvuuf̣ng lẽ đvmrii bái kiêwboón Vưyptbơwboong đvmriại nhâennsn.
yptbơwboong Trọng Lưyptbơwboong đvmriêwboò nghị.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.