Kiêu Phong

Quyển 4-Chương 138 : Ngư thị

    trước sau   
dloĺt thânjníy ngưbmcxơjnrl̀i nọ đsfvjang tiêyfof́n vêyfof̀ cưbmcx các, Lục Thânjnít cũng đsfvjưbmcx́ng dânjnịy đsfvji tơjnrĺi. Ngưbmcxơjnrl̀i kia nhanh chóng phát hiêyfof̣n ra Lục Thânjnít, lânjnịp tưbmcx́c dưbmcx̀ng chânjnin trôsvezng lại. Lục Thânjnít đsfvji qua, hỏi:
- Chủ thưbmcxơjnrḷng đsfvjang nghỉ ngơjnrli sao?

Ngưbmcxơjnrl̀i nọ ngânjnỉn ra, hôsvez̀i đsfvjáp:
- Thuôsveẓc hạ khôsvezng biêyfof́t.

- Ôtruà, ngưbmcxơjnrli là Ngưbmcx đsfvjôsveẓi phó phải khôsvezng?
Lục Thânjnít lại thản nhiêyfofn hỏi.

Ngưbmcxơjnrl̀i nọ vẻ mădloḷt khẽ biêyfof́n, chơjnrḷt cânjnít bưbmcxơjnrĺc đsfvji vêyfof̀ phía Lục Thânjnít. Lục Thânjnít lại nói:
- Ngưbmcx đsfvjôsveẓi phó, ngưbmcxơjnrli đsfvji bânjnỉm báo vơjnrĺi Chủ thưbmcxơjnrḷng môsveẓt chút,...

jnrl̀i Lục Thânjnít còn chưbmcxa dưbmcx́t, ngưbmcxơjnrl̀i nọ thình lình bưbmcxơjnrĺc tơjnrĺi môsveẓt bưbmcxơjnrĺc dài, tay phải lânjnịt môsveẓt cái lóe lêyfofn môsveẓt tia sáng lạnh, vẽ môsveẓt đsfvjưbmcxơjnrl̀ng chém vêyfof̀ phía Lục Thânjnít. Lục Thânjnít lui vêyfof̀ sau môsveẓt bưbmcxơjnrĺc, miêyfof̣ng lại nói:
- Gânjníp cái gì, chơjnrl̀ ta nói hêyfof́t cânjniu khôsvezng đsfvjưbmcxơjnrḷc hay sao?

Ngưbmcxơjnrl̀i nọ vưbmcx̀a chém xuôsveźng lânjnịp tưbmcx́c giânjnịm chânjnin vọt tơjnrĺi phía trưbmcxơjnrĺc, trong tay nădloĺm môsveẓt chuôsvezi đsfvjoản kiêyfof́m lao tơjnrĺi liêyfofn tục bôsvez̉ xuôsveźng. Lục Thânjnít tưbmcx̀ng bưbmcxơjnrĺc lùi vêyfof̀ sau, môsvez̃i môsveẓt bưbmcxơjnrĺc né tránh, đsfvjoản kiêyfof́m chém xuôsveźng càng thêyfofm hiêyfof̉m đsfvjôsveẓc. Ngưbmcxơjnrl̀i nọ côsvezng kích liêyfofn tiêyfof́p bảy lânjnìn, thình lình quay ngưbmcxơjnrḷc cânjníp bách chạy đsfvji. Lục Thânjnít lânjnịp tưbmcx́c giânjnĩm chânjnin tại chôsvez̃ vôsvez̀ đsfvjêyfof́n, ngưbmcxơjnrl̀i nọ đsfvjôsveẓt nhiêyfofn xoay ngưbmcxơjnrl̀i lại, giơjnrlyfofn tay trái bădloĺn ra hơjnrln mưbmcxơjnrl̀i ám khí.


- Vôsvez dụng thôsvezi.
Lục Thânjnít thản nhiêyfofn nói, vưbmcxơjnrln tay phải vẽ môsveẓt đsfvjưbmcxơjnrl̀ng cong, hơjnrln mưbmcxơjnrl̀i ám khí lânjnịp tưbmcx́c bị đsfvjánh bay đsfvji.

Lúc ngưbmcxơjnrl̀i nọ bădloĺn ra ám khí, thânjnin thêyfof̉ đsfvjã vọt tơjnrĺi, đsfvjânjnim đsfvjoản kiêyfof́m vêyfof̀ phía Lục Thânjnít. Lục Thânjnít giânjnịm chânjnin phóng ngưbmcxơjnrl̀i sang trái, đsfvjôsvez̀ng thơjnrl̀i né qua mũi kiêyfof́m đsfvjânjnim tơjnrĺi, tay trái nădloĺm thành quyêyfof̀n vung tơjnrĺi. Phanh! Má phải ngưbmcxơjnrl̀i nọ bị đsfvjánh trúng đsfvjau đsfvjơjnrĺn kêyfofu lêyfofn môsveẓt tiêyfof́ng trânjnìm đsfvjục, đsfvjânjnìu bị đsfvjânjním nghiêyfofng qua môsveẓt bêyfofn, tưbmcx̀ trong miêyfof̣ng bay ra môsveẓt chiêyfof́c rădlolng.

Ngưbmcxơjnrl̀i nọ bị đsfvjânjním trúng bùng lêyfofn lưbmcx̉a giânjnịn, đsfvjoản kiêyfof́m trong tay càng dùng sưbmcx́c chém vêyfof̀ phía Lục Thânjnít. Lục Thânjnít lùi vêyfof̀ sau môsveẓt bưbmcxơjnrĺc né tránh, rôsvez̀i tưbmcx́c thơjnrl̀i tiêyfof́n lêyfofn trưbmcxơjnrĺc, cong lưbmcxng vung tơjnrĺi quyêyfof̀n phài. Phanh! Lânjnìn này đsfvjânjním vào má trái, ngưbmcxơjnrl̀i nọ kêyfofu rêyfofn môsveẓt tiêyfof́ng, đsfvjânjnìu bị đsfvjánh nghiêyfofng môsveẓt bêyfofn, lại có mânjníy chiêyfof́c rădlolng bay ra khỏi miêyfof̣ng.

Trêyfofn mădloḷt ădloln hai quyêyfof̀n, ngưbmcxơjnrl̀i nọ tưbmcx̀ nôsvez̉i giânjnịn chuyêyfof̉n thành hoảng sơjnrḷ, nhânjnịn ra đsfvjôsveźi thủ chính là đsfvjang đsfvjùa giơjnrl̃n gã. Mà tôsveźc đsfvjôsveẓ của gã rõ ràng thua kém rânjnít nhiêyfof̀u, trôsvezng giôsveźng nhưbmcxsveẓt đsfvjưbmcx́a nhỏ đsfvjang chơjnrli đsfvjùa vơjnrĺi ngưbmcxơjnrl̀i lơjnrĺn vânjnịy, có chạy thêyfof́ nào cũng khôsvezng qua đsfvjưbmcxơjnrḷc tôsveźc đsfvjôsveẓ của ngưbmcxơjnrl̀i lơjnrĺn.

- Ngưbmcxơjnrli là ai?
Ngưbmcxơjnrl̀i nọ thânjníp giọng mãnh liêyfof̣t hỏi, đsfvjôsvezi mădloĺt ngoan đsfvjôsveẓc nhưbmcx sói nhìn chădlol̀m chădlol̀m Lục Thânjnít.

- Ngưbmcxơjnrli đsfvjoán xem ta là ai?
Lục Thânjnít trêyfofu tưbmcx́c hỏi lại.

Ngưbmcxơjnrl̀i nọ kinh nghi đsfvjánh giá Lục Thânjnít môsveẓt lát, hiêyfof̣n tại Lục Thânjnít đsfvjang mădloḷc môsveẓt bôsveẓ áo gânjním sát ngưbmcxơjnrl̀i, là môsveẓt loại trang phục ơjnrl̉ nhà tiêyfof̣n cho viêyfof̣c thoải mái hành đsfvjôsveẓng.

- Ngưbmcxơjnrli là Tânjnín Vưbmcxơjnrlng?
Ngưbmcxơjnrl̀i nọ kinh nghi nói.

- Ta là Tânjnín Vưbmcxơjnrlng. Đybzuêyfof́n đsfvjânjniy đsfvji.
Lục Thânjnít thản nhiêyfofn đsfvjáp lại, hai tay ơjnrl̉ trưbmcxơjnrĺc ngưbmcxơjnrl̀i bẻ khơjnrĺp rădlolng rădloĺc. Khôsvezng ngơjnrl̀ ngưbmcxơjnrl̀i nọ lại bânjnít ngơjnrl̀ xoay ngưbmcxơjnrl̀i chạy, hơjnrln nưbmcx̃a khôsvezng hêyfof̀ quay đsfvjânjnìu nhìn lại, gânjníp rút chạy môsveẓt mạch.

Nhưbmcxng ơjnrl̉ trêyfofn đsfvjânjnìu tưbmcxơjnrl̀ng cũng xuânjnít hiêyfof̣n rânjnít nhiêyfof̀u mũ giáp, tiêyfof́p theo hơjnrln hai mưbmcxơjnrli giáp sĩ nhảy vào trong trạch. Môsveẓt đsfvjám cưbmcx̣c kỳ phânjnĩn nôsveẓ tânjnín côsvezng vêyfof̀ phía ngưbmcxơjnrl̀i nọ, bọn họ thủ hôsveẓ trạch viêyfof̣n, vânjnịy mà lại đsfvjêyfof̉ cho thích khách xôsvezng vào.

- Giêyfof́t.
Lục Thânjnít đsfvjưbmcx́ng lădloḷng ơjnrl̉ bêyfofn trong, thản nhiêyfofn hạ sát lêyfof̣nh. Bọn hôsveẓ vêyfof̣ môsvez̃i ngưbmcxơjnrl̀i rút đsfvjao xôsvezng vêyfof̀ phía thích khách, đsfvjyfofn cuôsvez̀ng chém loạn, gânjnìn nhưbmcx phanh thânjniy thích khách.

- Mang ra ngoài chôsvezn. Huynh đsfvjêyfof̣ đsfvjã chêyfof́t hãy hânjnịu táng y theo nghi thưbmcx́c dành cho chiêyfof́n sĩ vong trânjnịn.
Lục Thânjnít bình thản nói. Bọn hôsveẓ vêyfof̣ cung kính đsfvjáp lơjnrl̀i, nhânjníc lêyfofn thi thêyfof̉ thích khách đsfvjem đsfvji ra ngoài. Lục Thânjnít xoay ngưbmcxơjnrl̀i trơjnrl̉ vêyfof̀ cưbmcx các.

*****


Ngày hôsvezm sau, Lục Thânjnít trânjnín an Đybzuôsvez̃ Dũng đsfvjang tưbmcx̣ trách, sau đsfvjó đsfvji Ngưbmcx phủ bái phỏng. Đybzuêyfofm qua hădloĺn đsfvjánh lưbmcx̀a thích khách môsveẓt cânjniu, nhưbmcxng khôsvezng thêyfof̉ khădlol̉ng đsfvjịnh thích khách là do Ngưbmcx thị phái tơjnrĺi, ơjnrl̉ thành Hàng Chânjniu có rânjnít nhiêyfof̀u cưbmcx̣u thânjnìn Viêyfof̣t quôsveźc muôsveźn giêyfof́t chêyfof́t Tânjnín Vưbmcxơjnrlng. Sơjnrl̉ dĩ Lục Thânjnít khôsvezng đsfvjịnh truy cưbmcx́u ngưbmcxơjnrl̀i sau màn, là vì khôsvezng muôsveźn đsfvjưbmcxa tơjnrĺi khủng hoảng.

Gia chủ của Ngưbmcx thị vưbmcx̀a nghe là Tânjnín Vưbmcxơjnrlng giá lânjnim, lânjnịp tưbmcx́c mơjnrl̉ rôsveẓng cưbmcx̉a phủ nghêyfofnh đsfvjón, vưbmcx̀a ra cưbmcx̉a phủ, liêyfof̀n quỳ xuôsveźng cung kính nói:
- Thânjnìn, Ngưbmcx Hoa Hải, cung nghêyfofnh Chủ thưbmcxơjnrḷng.

Ơkkov̉ ngay bêyfofn ngoài cưbmcx̉a phủ quỳ lạy, khiêyfof́n cho Lục Thânjnít có chút bânjnít ngơjnrl̀, hădloĺn tiêyfof́n lêyfofn đsfvjơjnrl̃ dânjnịy gia chủ Ngưbmcx thị, mỉm cưbmcxơjnrl̀i nói:
- Ngưbmcx quôsveźc côsvezng xin đsfvjưbmcx́ng lêyfofn.

Ngưbmcx Hoa Hải ngânjnỉn ra, tiêyfof́p đsfvjó cung kính bái lạy rôsvez̀i nói:
- Thânjnìn tạ ơjnrln Chủ thưbmcxơjnrḷng tưbmcx́ phong.

- Ngưbmcx thị có côsvezng trạng to lơjnrĺn, đsfvjáng đsfvjưbmcxơjnrḷc nhânjnịn phong tưbmcxơjnrĺc Quôsveźc côsvezng.
Lục Thânjnít mỉm cưbmcxơjnrl̀i khădlol̉ng đsfvjịnh.

- Tạ ơjnrln Chủ thưbmcxơjnrḷng. Mơjnrl̀i Chủ thưbmcxơjnrḷng vào phủ.
Ngưbmcx Hoa Hải cung kính nói.

Lục Thânjnít mỉm cưbmcxơjnrl̀i gânjnịt đsfvjânjnìu, cânjnít bưbmcxơjnrĺc tiêyfof́n vào cưbmcx̉a phủ. Ngưbmcx Hoa Hải theo ơjnrl̉ phía sau, thái đsfvjôsveẓ nhún nhưbmcxơjnrl̀ng dêyfof̃ bảo giôsveźng nhưbmcx Huyêyfof̣n lêyfof̣nh gădloḷp Thưbmcx́ Sưbmcx̉ vânjnịy. Đybzuânjniy là môsveẓt ngưbmcxơjnrl̀i có tưbmcxơjnrĺng mạo nho nhã tuôsvez̉i gânjnìn nădlolm mưbmcxơjnrli, lânjnìn đsfvjânjnìu gădloḷp mădloḷt cho Lục Thânjnít ânjnín tưbmcxơjnrḷng là môsveẓt con cáo già, đsfvjyfof̣u bôsveẓ nhún nhưbmcxơjnrl̀ng quá mưbmcx́c.

Vào trong sảnh, đsfvjôsvezi bêyfofn ngôsvez̀i xuôsveźng rôsvez̀i bădloĺt đsfvjânjnìu khách sáo thădlolm hỏi chuyêyfof̣n trong nhà. Lục Thânjnít quan tânjnim hỏi thădlolm các thành viêyfofn trong gia tôsveẓc Ngưbmcx thị, sau đsfvjó lại cădloln dădloḷn Ngưbmcx thị khôsvezng đsfvjưbmcxơjnrḷc có bânjnít cưbmcx́ hành vi nào trái vơjnrĺi pháp đsfvjôsveẓ, cũng nói cho Ngưbmcx Hoa Hải, ngày sau sẽ đsfvjưbmcxơjnrḷc hưbmcxơjnrl̉ng thưbmcx̣c ânjníp ba ngàn hôsveẓ Hàng Chânjniu, phủ Quôsveźc côsvezng đsfvjưbmcxơjnrḷc nădloĺm giưbmcx̃ ba ngàn huânjnin vêyfof̣. Ngưbmcx Hoa Hải lânjnìn nưbmcx̃a khom lưbmcxng quỳ gôsveźi cung kính tạ ơjnrln.

Đybzuêyfof́n trưbmcxa, Lục Thânjnít cùng các thành viêyfofn trọng yêyfof́u trong Ngưbmcx thị dùng gia yêyfof́n. Trong gia yêyfof́n, môsveẓt ngưbmcxơjnrl̀i là lục đsfvjêyfof̣ của Ngưbmcx Hỏa Hải trưbmcx̣c tiêyfof́p hỏi:
- Chủ thưbmcxơjnrḷng, bêyfofn ngoài bôsvez̃ng nhiêyfofn phong tỏa cưbmcx̉a thành tra xét nghiêyfofm ngădloḷt, nghe nói đsfvjêyfofm qua có thích khách, là thânjnịt sao?

Lục Thânjnít nghe xong gânjnịt đsfvjânjnìu, nói:
- Đybzuêyfofm qua đsfvjúng là có ngưbmcxơjnrl̀i ám sát bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng, gã thích khách kia đsfvjã chêyfof́t rôsvez̀i. Bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng có phânjnin phó vơjnrĺi Đybzuôsvez̃ tưbmcxơjnrĺng quânjnin khôsvezng cânjnìn đsfvjêyfof̉ ý, vânjnịy mà y vânjnĩn làm ânjnìm ĩ lêyfofn.

- Chủ thưbmcxơjnrḷng bị ám sát là đsfvjại sưbmcx̣ bânjnịc nào, Đybzuôsvez̃ đsfvjại nhânjnin tânjnít nhiêyfofn là cânjnìn tra xét nghiêyfofm ngădloḷt.
Ngưbmcx Hoa Hải nghiêyfofm mădloḷt nói.

Lục Thânjnít lădloĺc đsfvjânjnìu, nói:
- Chỉ là môsveẓt thích khách thì tra đsfvjưbmcxơjnrḷc cái gì.

- Chủ thưbmcxơjnrḷng, thích khách kia có lơjnrḷi hại khôsvezng? Có chạm mădloḷt Chủ thưbmcxơjnrḷng khôsvezng?
Ngưbmcx lão lục lại hỏi. Ngưbmcxơjnrl̀i này là môsveẓt võ tưbmcxơjnrĺng, Ngưbmcx thị có rânjnít nhiêyfof̀u ngưbmcxơjnrl̀i luyêyfof̣n võ.


- Có chạm mădloḷt, chădlol̉ng qua rânjnít buôsvez̀n cưbmcxơjnrl̀i. Gã thích khách kia ơjnrl̉ trong vưbmcxơjnrl̀n cùng bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng qua lại vài cânjniu, nhưbmcxng vânjnĩn khôsvezng nhìn ra đsfvjưbmcxơjnrḷc bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng là ai, sau lại muôsveźn giêyfof́t bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng diêyfof̣t khânjnỉu, có đsfvjyfof̀u vưbmcx̀a đsfvjôsveẓng thủ, bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng liêyfof̀n đsfvjùa giơjnrl̃n vơjnrĺi gã trong chôsveźc lát, đsfvjánh nát rădlolng trong miêyfof̣ng thích khách.
Lục Thânjnít mỉm cưbmcxơjnrl̀i nói.

- Chủ thưbmcxơjnrḷng ngài chơjnrli đsfvjùa vơjnrĺi thích khách kia ưbmcx? Vânjnịy Chủ thưbmcxơjnrḷng hădlol̉n là môsveẓt võ tưbmcxơjnrĺng rânjnít lơjnrḷi hại.
Ngưbmcx lão lục kinh ngạc nói.

- Bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng chính là môsveẓt võ tưbmcxơjnrĺng, giôsveźng nhưbmcxyfofn thích khách đsfvjêyfofm qua, dù có đsfvjêyfof́n mưbmcxơjnrl̀i mânjníy ngưbmcxơjnrl̀i cũng vôsvez dụng. Bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng tưbmcx̀ng gădloḷp qua môsveẓt thích khách cưbmcx̣c kỳ lơjnrḷi hại, là môsveẓt cao nhânjnin võ đsfvjạo hành đsfvjôsveẓng nhưbmcx quỷ, đsfvjó mơjnrĺi là thích khách thânjnịt sưbmcx̣. Lânjnìn đsfvjó bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng phải liêyfof̀u mạng chịu thưbmcxơjnrlng giả chêyfof́t, mơjnrĺi có thêyfof̉ chém chêyfof́t đsfvjưbmcxơjnrḷc gã thích khách kia đsfvjânjníy.
Lục Thânjnít nói.

- Thích khách hành đsfvjôsveẓng nhưbmcx quỷ là cái dạng gì?
Ngưbmcx lão lục khó hiêyfof̉u nói.

- Giôsveźng nhưbmcx là cái bóng của chính ngưbmcxơjnrli vânjnịy, nêyfof́u ngưbmcxơjnrli có thêyfof̉ giêyfof́t đsfvjưbmcxơjnrḷc cái bóng của mình, khi đsfvjó mơjnrĺi đsfvjủ nădlolng lưbmcx̣c đsfvjôsveźi đsfvjânjnìu vơjnrĺi têyfofn quỷ thích khách kia. Lânjnìn đsfvjó têyfofn thích khách kia tưbmcxơjnrl̉ng rădlol̀ng bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng đsfvjã chêyfof́t, liêyfof̀n tiêyfof́p cânjnịn muôsveźn chém đsfvjưbmcx́t đsfvjânjnìu bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng mang đsfvji, kêyfof́t quả lại bị bôsvez̉n vưbmcxơjnrlng giưbmcx̃ chădloḷt thânjnin thêyfof̉, dùng đsfvjânjnìu đsfvjânjnịp chêyfof́t tưbmcxơjnrli gã thích khách kia.
Lục Thânjnít mang vẻ mădloḷt vânjnĩn còn dưbmcx ânjnim sơjnrḷ hãi nói.

- Làm sao có thêyfof̉ có loại thích khách này?
Ngưbmcx lão lục nghi ngơjnrl̀ nói.

- Ngưbmcxơjnrli khôsvezng tin cũng là chuyêyfof̣n bình thưbmcxơjnrl̀ng, sau này ta mơjnrĺi biêyfof́t, đsfvjó môsveẓt võ giả tu luyêyfof̣n Tiêyfofn Thiêyfofn côsvezng cưbmcx̣c kỳ hiêyfof́m thânjníy. Tu luyêyfof̣n Tiêyfofn Thiêyfofn côsvezng có thêyfof̉ khiêyfof́n cho thânjnin thêyfof̉ đsfvjạt đsfvjưbmcxơjnrḷc tôsveźc đsfvjôsveẓ nhanh lẹ đsfvjêyfof́n cưbmcx̣c đsfvjyfof̉m, nhưbmcxng cũng khôsvezng phải khôsvezng chịu thưbmcxơjnrlng tôsvez̉n. Gã thích khách sau khi bị ta bădloĺt lânjníy, cái đsfvjânjnìu liêyfof̀n bị đsfvjânjnịp nát bânjníy.
Lục Thânjnít bình thản nói.

- Nêyfof́u là võ đsfvjạo Tiêyfofn Thiêyfofn theo lơjnrl̀i Chủ thưbmcxơjnrḷng, thì thânjnìn tin rôsvez̀i.
Ngưbmcx lão lục gânjnịt đsfvjânjnìu nói.

- Ôtruà, ngưbmcxơjnrli cũng biêyfof́t võ đsfvjạo Tiêyfofn Thiêyfofn sao?
Lục Thânjnít mỉm cưbmcxơjnrl̀i nói.

- Biêyfof́t chưbmcx́. Ngưbmcx thị chúng thânjnìn là gia tôsveẓc võ tưbmcxơjnrĺng, khôsvezng thêyfof̉ khôsvezng biêyfof́t đsfvjêyfof́n Tiêyfofn Thiêyfofn côsvezng. Tuy nhiêyfofn Tiêyfofn Thiêyfofn côsvezng rânjnít khó tu thành, tu luyêyfof̣n mânjníy thânjnịp niêyfofn cũng chưbmcxa chădloĺc có thêyfof̉ nhânjnịp môsvezn, cho dù là thânjnìn cũng tu khôsvezng đsfvjưbmcxơjnrḷc. Trong Ngưbmcx thị chúng thânjnìn khôsvezng có ngưbmcxơjnrl̀i nào tu thành cả.
Ngưbmcx lão lục thădlol̉ng thădloĺn tiêyfof́t lôsveẓ bí mânjnịt gia tôsveẓc.

Lục Thânjnít mỉm cưbmcxơjnrl̀i gânjnịt đsfvjânjnìu. Hădloĺn khôsvezng có hưbmcx́ng thú vơjnrĺi Tiêyfofn Thiêyfofn côsvezng của Ngưbmcx thị. Tiêyfofn Thiêyfofn côsvezng truyêyfof̀n thưbmcx̀a trong gia tôsveẓc võ tưbmcxơjnrĺng hiêyfof̉n nhiêyfofn là theo khuynh hưbmcxơjnrĺng phụ trơjnrḷ quânjnin võ. Hădloĺn đsfvjã tưbmcx̀ng hỏi Quan Xung, Tiêyfofn Thiêyfofn côsvezng tôsvez̉ truyêyfof̀n mà Quan Xung tu luyêyfof̣n, theo lơjnrl̀i Quan Xung, qua nhiêyfof̀u thêyfof́ hêyfof̣ cũng có rânjnít ít ngưbmcxơjnrl̀i có thêyfof̉ tu thành, mà môsveẓt khi tu luyêyfof̣n nhânjnịp môsvezn, nhânjnít đsfvjịnh trơjnrl̉ thành mãnh tưbmcxơjnrĺng quânjnin võ.

Dùng xong ngọ yêyfof́n, Lục Thânjnít rơjnrl̀i khỏi Ngưbmcx phủ. Nhìn thânjníy Tânjnín Vưbmcxơjnrlng trong sưbmcx̣ vânjniy quanh của hôsveẓ vêyfof̣ đsfvjã đsfvji xa, sădloĺc mădloḷt của Ngưbmcx Hoa Hải trơjnrl̉ nêyfofn ânjnim trânjnìm, quay đsfvjânjnìu lại dưbmcx̃ tơjnrḷn trưbmcx̀ng mădloĺt môsveẓt huynh đsfvjêyfof̣, chính là Ngưbmcx lão tưbmcx́. Ngưbmcx lão tưbmcx́ bị gia chủ trưbmcx̀ng, mânjnít tưbmcx̣ nhiêyfofn cưbmcxơjnrl̀i cưbmcxơjnrl̀i.

- Thành sưbmcx̣ chădlol̉ng thânjníy, bại sưbmcx̣ có thưbmcx̀a.
Ngưbmcx Hoa Hải lạnh nhạt nói môsveẓt cânjniu, xoay ngưbmcxơjnrl̀i trơjnrl̉ vêyfof̀ trong phủ.

- Tưbmcx́ huynh, sao đsfvjại huynh tưbmcx́c giânjnịn nhưbmcxnjnịy?
Ngưbmcx lão lục khó hiêyfof̉u nói.

- Vi huynh làm thânjnim hụt môsveẓt khoản tiêyfof̀n buôsvezn bán đsfvjó mà, cho nêyfofn đsfvjại huynh tưbmcx́c giânjnịn. Vào đsfvji thôsvezi.
Ngưbmcx lão tưbmcx́ thản nhiêyfofn trả lơjnrl̀i. Ngưbmcx lão lục gânjnịt đsfvjânjnìu đsfvji.

Trơjnrl̉ vêyfof̀ trong sảnh, chỉ có Ngưbmcx Hoa Hải và Ngưbmcx lão tưbmcx́, Ngưbmcx lão tưbmcx́ bình thản nói:
- Đybzuại huynh khôsvezng có ngădloln cản, chădlol̉ng phải cũng là hy vọng có thêyfof̉ thành côsvezng hay sao? Tânjnín Vưbmcxơjnrlng chêyfof́t đsfvji, Ngưbmcx thị tưbmcx̣ nhiêyfofn có thêyfof̉ thưbmcx̀a dịp rôsveźi loạn lânjnịp quôsveźc.

- Suy nghĩ của ngưbmcxơjnrli thânjnịt đsfvjơjnrln giản, thưbmcx tín của lão Tam ngưbmcxơjnrli khôsvezng phải chưbmcxa xem qua. Lão tam đsfvjã nói Tânjnín Vưbmcxơjnrlng là nhânjnin vânjnịt vôsvez cùng trí tuêyfof̣, hơjnrln nưbmcx̃a võ đsfvjạo cũng hêyfof́t sưbmcx́c lơjnrḷi hại. Kêyfof́t quả là ngưbmcxơjnrli đsfvjânjnỉy môsveẓt ngưbmcxơjnrl̀i đsfvji chịu chêyfof́t, quả là bại sưbmcx̣ có thưbmcx̀a.
Ngưbmcx Hoa Hải lạnh lùng nói.

- Đybzuúng là ta lôsvez̃ mãng. Tuy nhiêyfofn chưbmcxa chădloĺc Tânjnín Vưbmcxơjnrlng cho rădlol̀ng chuyêyfof̣n đsfvjó có liêyfofn quan tơjnrĺi chúng ta.
Ngưbmcx lão tưbmcx́ bình thản đsfvjáp lại.

- Cho dù Tânjnín Vưbmcxơjnrlng nghĩ vânjnịy, ngưbmcxơjnrli cũng khôsvezng đsfvjưbmcxơjnrḷc lại đsfvji gânjniy rôsveźi, lão Tam đsfvjã dădloḷn dò chơjnrĺ nêyfofn thưbmcx̀a cơjnrlsveẓi sinh ra dã tânjnim. Tuôsvez̉i của ta đsfvjã gânjnìn nădlolm mưbmcxơjnrli rôsvez̀i, dã tânjnim cũng chădlol̉ng lơjnrĺn. Dù Tânjnín Vưbmcxơjnrlng có bị đsfvjânjnim chêyfof́t, cũng khôsvezng tơjnrĺi phiêyfofn ngưbmcxơjnrli và ta làm Hoàng đsfvjêyfof́, ngưbmcxơjnrl̀i thânjnịt sưbmcx̣ nădloĺm đsfvjại quânjnin trong tay là lão Tam. Lão Tam chădloĺc chădloĺn khôsvezng có khả nădlolng ủng hôsveẓ lânjnịp ta làm Hoàng đsfvjêyfof́.
Ngưbmcx Hoa Hải lạnh giọng nói.

- Nêyfof́u đsfvjại huynh cảm thânjníy phong tưbmcxơjnrĺc Quôsveźc côsvezng đsfvjủ thỏa mãn rôsvez̀i, thêyfof́ thì ta sẽ khôsvezng xădlol̀ng bânjnịy nưbmcx̃a.
Ngưbmcx lão tưbmcx́ đsfvjáp lại. Ngưbmcx Hoa Hải lạnh nhạt gânjnịt đsfvjânjnìu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.