Kiêu Phong

Quyển 4-Chương 117 : Cáo trạng

    trước sau   
odjjm tưpjoj của Lục Thâodjj́t xoay chuyêtifp̉n nhanh chóng, suy ngâodjj̃m vêtifp̀ môywxṭt sôywxt́ nhưpjojơdwtạc đrnxetifp̉m trêtifpn bôywxt́ cục quâodjjn lưpjoj̣c của Tâodjj́n quôywxt́c. Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa dụng binh luôywxtn tùy cơdwta ưpjoj́ng biêtifṕn, nêtifṕu Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa thâodjj̣t sưpjoj̣ xem Tâodjj́n quôywxt́c thành kẻ đrnxeịch, nhưpjojodjj̣y hălrnl̉n là sẽ âodjjm thâodjj̀m triêtifp̉n khai đrnxetifp̀u đrnxeôywxṭng binh lưpjoj̣c đrnxeôywxṭt kích Tâodjj́n quôywxt́c. Hălrnĺn nhâodjj́t đrnxeịnh khôywxtng thêtifp̉ khôywxtng phòng.

Đdmmuưpjoj́ng lălrnḷng thâodjj̣t lâodjju sau, Lục Thâodjj́t mơdwtái ôywxtn hòa nói:
- Đdmmui thôywxti, chúng ta trơdwtả vêtifp̀ các nào.

- Thâodjj́t lang, có phải chàng đrnxeang lo lălrnĺng viêtifp̣c Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa đrnxeại nhâodjjn lâodjj̀n nưpjoj̃a lĩnh quâodjjn hay khôywxtng?
Tiêtifp̉u Phưpjoj́c hỏi.

Lục Thâodjj́t gâodjj̣t đrnxeâodjj̀u, nói:
- Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa đrnxeại nhâodjjn dụng binh râodjj́t biêtifṕn báo, ta lo lălrnĺng ôywxtng ta sẽ âodjjm thâodjj̀m xuâodjj́t binh đrnxeôywxṭt kích Tâodjj́n quôywxt́c.

- Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa đrnxeại nhâodjjn có lẽ khôywxtng thêtifp̉ âodjjm thâodjj̀m xuâodjj́t binh đrnxeâodjju, mălrnḷc dù ôywxtng ta là Tiêtifṕt Đdmmuôywxṭ Sưpjoj́ của Đdmmuôywxtng Ngôywxt quâodjjn, nhưpjojng bâodjjy giơdwtà đrnxeã quy vêtifp̀ dưpjojơdwtái quyêtifp̀n tiêtifṕt chêtifṕ của Hoàng Phủ Kêtifṕ Huâodjjn, hơdwtan nưpjoj̃a Tưpjoj Mã hành quâodjjn trong quâodjjn của Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa đrnxeại nhâodjjn là ngưpjojơdwtài do đrnxeích thâodjjn Quôywxt́c chủ bôywxt̉ nhiêtifp̣m. Nêtifṕu muôywxt́n vâodjj̣n dụng quâodjjn lưpjoj̣c Đdmmuôywxtng Ngôywxt quâodjjn thì phải thưpjojơdwtạng bâodjj̉m lêtifpn Hoàng Phủ Kêtifṕ Huâodjjn xin chỉ thị, trưpjoj̀ phi Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa đrnxeại nhâodjjn muôywxt́n tạo phản, bălrnl̀ng khôywxtng chỉ đrnxeành phải phục tùng quâodjjn lêtifp̣nh quản chêtifṕ của Hoàng Phủ Kêtifṕ Huâodjjn.
Tiêtifp̉u Phưpjoj́c dịu dàng giải thích nói.

Lục Thâodjj́t ngâodjj̉n ra, tiêtifṕp đrnxeó bưpjoj̀ng tỉnh, hóa ra Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa đrnxeại nhâodjjn hôywxtm nay là môywxṭt con mãnh hôywxt̉ bị gôywxtng xiêtifp̀ng. Lý quôywxt́c chủ bălrnĺt đrnxeâodjj̀u dùng Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa thì ra là thâodjj̀m nghĩ đrnxeêtifp̉ Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa quản chêtifṕ Đdmmuôywxtng Ngôywxt quâodjjn, Đdmmuôywxtng Ngôywxt quâodjjn sẽ khôywxtng hưpjojơdwtảng ưpjoj́ng Vũ Vălrnln thị, chưpjoj́ khôywxtng phải thưpjoj̣c sưpjoj̣ tín nhiêtifp̣m mà giao cho Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa binh quyêtifp̀n châodjjn chính.


Lục Thâodjj́t thơdwtả phào gâodjj̣t đrnxeâodjj̀u, trong lòng thâodjj̀m cảm thâodjj́y may mălrnĺn vì Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa bị gôywxtng xiêtifp̀ng, nêtifṕu khôywxtng Tâodjj́n quôywxt́c có thêtifp̉ sẽ bị đrnxeôywxṭt kích, đrnxeoạn thơdwtài gian hălrnĺn làm âodjj̉n Đdmmuêtifṕ ơdwtả huyêtifp̣n Vụ Nguyêtifpn là thơdwtài gian Tâodjj́n quôywxt́c yêtifṕu ơdwtát nhâodjj́t. Nêtifṕu Vưpjojơdwtang Vălrnln Hòa suâodjj́t lĩnh nălrnlm vạn Đdmmuôywxtng Ngôywxt quâodjjn tiêtifṕn côywxtng, quâodjjn lưpjoj̣c đrnxeóng quâodjjn ơdwtả Mục Châodjju khălrnl̉ng đrnxeịnh chỉ đrnxeánh môywxṭt trâodjj̣n liêtifp̀n tan rã, đrnxeôywxṭ thiêtifp̣n chiêtifṕn của Đdmmuôywxtng Ngôywxt quâodjjn hôywxtm nay đrnxeã gâodjj̀n đrnxeưpjojơdwtạc bôywxt́n thành so vơdwtái tưpjojơdwtáng sĩ Hưpjojng Hóa quâodjjn.

- Đdmmui thôywxti, chúng ta vêtifp̀ cưpjoj các.
Lục Thâodjj́t dălrnĺt tay Tiêtifp̉u Phưpjoj́c, cũng quay đrnxeâodjj̀u nhìn vêtifp̀ Kim Trúc các nàng ơdwtả phía sau mỉm cưpjojơdwtài, ý tưpjoj́ mơdwtà ám rõ ràng.

Kim Trúc nghe xong tủm tỉm cưpjojơdwtài ôywxtn nhu nhìn lại. Hai má của Lý Tuyêtifṕt Tâodjjm nhuôywxṭm môywxṭt tâodjj̀ng son mỏng, ngoảnh đrnxeâodjj̀u nhìn hălrnĺn. Đdmmutifp̣p Y và Thanh Vălrnln cũng dịu dàng khẽ cưpjojơdwtài.

*****

Sáng ngày thưpjoj́ hai, Lục Thâodjj́t mălrnḷc quâodjjn giáp tơdwtái huyêtifp̣n nha Giang Ninh, trưpjoj̣c tiêtifṕp tiêtifṕn vào, chơdwtà Huyêtifp̣n lêtifp̣nh Giang Ninh và nhóm phó quan vôywxṭi vã tơdwtái đrnxeại sảnh rôywxt̀i, hălrnĺn đrnxeưpjoja lêtifpn bản cáo trạng, mơdwtài Huyêtifp̣n lêtifp̣nh Giang Ninh phán xưpjoj̉ kẻ đrnxeã đrnxeâodjj̣p phá tưpjoj̉u lâodjju Túy Vâodjjn.

Huyêtifp̣n lêtifp̣nh Giang Ninh vưpjoj̀a xem qua bản cáo trạng cùng vơdwtái đrnxeại danh đrnxeỉnh đrnxeỉnh Lục Thiêtifpn Phong, lâodjj̣p tưpjoj́c khôywxtng biêtifṕt làm thêtifṕ nào cho phải. Tưpjoj̉u lâodjju Túy Vâodjjn nălrnl̀m trong sưpjoj̣ quản hạt của huyêtifp̣n nha Giang Ninh, nhưpjojng hai bêtifpn đrnxeêtifp̀u là nhâodjjn vâodjj̣t trong quâodjjn. Chălrnl̉ng qua chuyêtifp̣n Lục Thiêtifpn Phong cáo trạng chỉ yêtifpu câodjj̀u bôywxt̀i thưpjojơdwtàng dâodjjn sưpjoj̣, quy vêtifp̀ huyêtifp̣n nha Giang Ninh thâodjj̉m tra xưpjoj̉ lí phán quyêtifṕt.

Thêtifṕ nhưpjojng khôywxtng thích hơdwtạp phán xét là vì bị cáo là Doanh tưpjojơdwtáng của Kim Ngôywxttifp̣, cũng là cháu ngoại của Tả tưpjojơdwtáng Thang đrnxeại nhâodjjn, mà Lục Thiêtifpn Phong cũng khôywxtng phải ngưpjojơdwtài dêtifp̃ chọc, là quâodjjn bá nôywxt̉i danh đrnxeâodjj́y, hơdwtan nưpjoj̃a có ai mà khôywxtng biêtifṕt Lục Thiêtifpn Phong hiêtifp̣n giơdwtà là Thôywxt́ng Soái của nălrnlm vạn quâodjjn.

- Thêtifṕ nào? Có gì khôywxtng ôywxt̉n à?
Lục Thâodjj́t môywxṭt thâodjjn minh quang tưpjojơdwtáng giáp đrnxeưpjoj́ng ơdwtả trong nôywxṭi đrnxeưpjojơdwtàng, uy nghiêtifpm lạnh lùng hỏi.

Huyêtifp̣n lêtifp̣nh Giang Ninh là môywxṭt quan viêtifpn tuôywxt̉i gâodjj̀n nălrnlm mưpjojơdwtai, đrnxeã giưpjoj̃ chưpjoj́c ơdwtả huyêtifp̣n nha Giang Ninh đrnxeưpjojơdwtạc bảy nălrnlm, cũng là môywxṭt kẻ lõi đrnxeơdwtài, tuy rălrnl̀ng quan giai của ôywxtng ta và Lục Thâodjj́t xâodjj́p xỉ nhau, nhưpjojng tuyêtifp̣t khôywxtng dám châodjj̣m trêtifp̃ Lục Thâodjj́t.

- Chuyêtifp̣n Lục đrnxeại nhâodjjn cáo trạng câodjj̀n phải đrnxeưpjojơdwtạc đrnxetifp̀u tra xác minh, khi đrnxeó bản quan sẽ theo lẽ côywxtng bălrnl̀ng mà phán quyêtifṕt, tuy nhiêtifpn câodjj̀n ba ngày đrnxeêtifp̉ thu thâodjj̣p bălrnl̀ng chưpjoj́ng đrnxeâodjj̀y đrnxeủ.
Huyêtifp̣n lêtifp̣nh Giang Ninh thong dong lưpjoj̣a chọn kéo dài thơdwtài gian.

Lục Thâodjj́t gâodjj̣t đrnxeâodjj̀u, chălrnĺp tay nói:
- Vâodjj̣y làm phiêtifp̀n huyêtifp̣n tôywxtn rôywxt̀i, ba ngày sau ta lại đrnxeêtifṕn nhâodjj̣n kêtifṕt quả, cáo tưpjoj̀.

- Lục đrnxeại nhâodjjn đrnxei thong thả.
Huyêtifp̣n lêtifp̣nh Giang Ninh đrnxeưpjoj́ng dâodjj̣y đrnxeáp lêtifp̃ rôywxt̀i đrnxeưpjoja tiêtifp̃n.

Thâodjj́y Lục Thâodjj́t đrnxei rôywxt̀i, nhóm quan huyêtifp̣n Giang Ninh xúm lại vơdwtái nhau, Huyêtifp̣n thưpjoj̀a nói:
- Đdmmuòi bôywxt̀i thưpjojơdwtàng tôywxt̉ng côywxṭng nălrnlm trălrnlm mưpjojơdwtài ba lưpjojơdwtạng bạc, Lục Thiêtifpn Phong còn thiêtifṕu chút xíu bạc này sao? Rõ ràng là côywxt́ tình kiêtifṕm chuyêtifp̣n.


- Đdmmuúng là côywxt́ tình kiêtifṕm chuyêtifp̣n, viêtifp̣c này chúng ta phải giải quyêtifṕt thêtifṕ nào đrnxeâodjjy?
Huyêtifp̣n lêtifp̣nh Giang Ninh bâodjj́t đrnxeălrnĺc dĩ nói.

- Có thêtifp̉ giải quyêtifṕt thêtifṕ nào chưpjoj́, vụ án đrnxeơdwtan giản nhưpjojodjj̣y, môywxṭt bêtifpn uôywxt́ng rưpjojơdwtạu phá quán, môywxṭt bêtifpn yêtifpu câodjj̀u bôywxt̀i thưpjojơdwtàng, sôywxt́ bạc đrnxeòi bôywxt̀i thưpjojơdwtàng cũng khôywxtng lơdwtán, nêtifṕu khôywxtng phán quyêtifṕt theo lẽ thưpjojơdwtàng, chỉ sơdwtạ sẽ rưpjojơdwtác lâodjj́y chỉ trích đrnxeâodjj́y.
Chủ bôywxṭ đrnxeáp lại.

- Vâodjj́n đrnxeêtifp̀ là chúng ta là bêtifpn phán quyêtifṕt, biêtifṕt châodjj́p hành thêtifṕ nào đrnxeâodjjy?
Huyêtifp̣n thưpjoj̀a hỏi.

Nhóm quan huyêtifp̣n nghe vâodjj̣y liêtifṕc nhìn nhau, Huyêtifp̣n úy chơdwtạt lạnh nhạt nói:
- Chúng ta quản nhiêtifp̀u nhưpjojodjj̣y làm gì, sau khi phán quyêtifṕt, liêtifp̀n thôywxtng báo cho gã Doanh tưpjojơdwtáng kia bôywxt̀i thưpjojơdwtàng, nêtifṕu gã Doanh tưpjojơdwtáng kia làm ngơdwta, vâodjj̣y chúng ta cưpjoj́ trưpjoj̣c tiêtifṕp nói cho Lục Thiêtifpn Phong, đrnxeêtifp̉ Lục Thiêtifpn Phong tưpjoj̣ nghĩ biêtifp̣n pháp đrnxei.

- Đdmmuêtifp̉ Lục Thiêtifpn Phong tưpjoj̣ nghĩ biêtifp̣n pháp ưpjoj? Nhơdwtã hălrnĺn gâodjjy ra tai họa thì làm sao?
Huyêtifp̣n lêtifp̣nh Giang Ninh lo lălrnĺng nói.

- Lục Thiêtifpn Phong gâodjjy họa là chuyêtifp̣n của bản thâodjjn Lục Thiêtifpn Phong, chúng ta chỉ có thêtifp̉ bôywxt́ cáo hălrnĺn thălrnĺng kiêtifp̣n, là đrnxeang thi hành côywxtng vụ mà thôywxti.
Huyêtifp̣n úy đrnxeáp lại, nhóm quan huyêtifp̣n nghe xong chỉ phải bâodjj́t đrnxeălrnĺc dĩ gâodjj̣t đrnxeâodjj̀u.

*****

Mục đrnxeích Lục Thâodjj́t cáo trạng chính là muôywxt́n gâodjjy chuyêtifp̣n, muôywxt́n biêtifp̉u hiêtifp̣n ra thái đrnxeôywxṭ vôywxt cùng đrnxeêtifp̉ ý tơdwtái thưpjojơdwtang nghiêtifp̣p ơdwtả Giang Ninh, đrnxeôywxt̀ng thơdwtài côywxt́ ý đrnxei theo hưpjojơdwtáng đrnxeôywxt́i lâodjj̣p vơdwtái trọng thâodjj̀n triêtifp̀u đrnxeình. Vưpjoj̀a kêtifṕt oán xong, nêtifṕu trọng thâodjj̀n đrnxeôywxt́i lâodjj̣p vơdwtái hălrnĺn muôywxt́n buôywxṭc tôywxṭi hălrnĺn, sẽ bị hiêtifp̀m nghi là dùng viêtifp̣c côywxtng báo thù riêtifpng.

dwtài khỏi huyêtifp̣n nha Giang Ninh, Lục Thâodjj́t cùng vơdwtái mưpjojơdwtài Dưpjoj̣c Vêtifp̣ của phủ Côywxtng chúa ra khỏi thành, câodjj̣n vêtifp̣ hălrnĺn mang theo đrnxeêtifṕn Giang Ninh thì giưpjoj̃ lại trong phủ Quâodjj̣n chúa nghỉ ngơdwtai. Trong sôywxt́ Dưpjoj̣c Vêtifp̣ đrnxei theo chỉ có Đdmmuàm Viêtifpm là lão thuôywxṭc hạ, sôywxt́ còn lại phâodjj̀n lơdwtán là lạ hoălrnĺc, đrnxeêtifp̀u tưpjoj̀ Lang Phong Huâodjjn Vêtifp̣ tuyêtifp̉n chọn ra. Hiêtifp̣n giơdwtà Đdmmuàm Viêtifpm là hỏa trưpjojơdwtảng Dưpjoj̣c Vêtifp̣, còn Quý Ngũ Thúc, Lôywxt̃ Hải và Diêtifpu Tùng thì đrnxeảm nhiêtifp̣m chưpjoj́c vêtifp̣ quâodjjn ơdwtả Tôywxt Châodjju.

Sau khi ra khỏi thành, Lục Thâodjj́t đrnxei thălrnl̉ng đrnxeêtifṕn Nam đrnxeại doanh, hălrnĺn muôywxt́n gălrnḷp hai ngưpjojơdwtài Chu Vũ và Vưpjojơdwtang Bình, thuâodjj̣n tiêtifp̣n gălrnḷp mălrnḷt quan tưpjojơdwtáng Long Kỳ Vêtifp̣ hiêtifp̣n giơdwtà. Hălrnĺn hôywxtm nay cũng khôywxtng có kiêtifpng kị cái gì, thoải mái hành sưpjoj̣ mà thôywxti, đrnxeã trơdwtả lại thălrnlm ngưpjojơdwtài thâodjjn, đrnxei thălrnlm bạn bè cũng là hơdwtạp tình hơdwtạp lý.

Lục Thâodjj́t dĩ nhiêtifpn biêtifṕt, thơdwtài đrnxetifp̉m Lý quôywxt́c chủ niêtifpm phong quyêtifp̀n khai phủ của phủ Ngôywxt Thành, liêtifp̀n đrnxeem Ngôywxt Thành Long Kỳ quâodjjn đrnxeôywxt̉i thành Long Kỳ Vêtifp̣, thuôywxṭc vêtifp̀ môywxṭt chi của Kinh quâodjjn, quy vêtifp̀ dưpjojơdwtái quyêtifp̀n tiêtifṕt chêtifṕ của Đdmmuôywxt Chỉ Huy Sưpjoj́ kinh thành Hoàng Phủ Kêtifṕ Huâodjjn. Còn Ngôywxt Thành Hôywxt̉ Kỳ quâodjjn cũng biêtifṕn thành ba ngàn tưpjojơdwtáng sĩ Hôywxt̉ Kỳ Vêtifp̣, cũng trú đrnxeóng ơdwtả Nam đrnxeại doanh.

Lục Thâodjj́t tơdwtái bêtifpn ngoài Nam đrnxeại doanh, khách khí xin gălrnḷp Trung Lang Tưpjojơdwtáng Vạn Bâodjjn của Long Kỳ Vêtifp̣. Thủ vêtifp̣ côywxt̉ng doanh chính là Hôywxt̉ Kỳ Vêtifp̣ và Long Kỳ Vêtifp̣ môywxt̃i nhóm hai mưpjojơdwtai tưpjojơdwtáng sĩ, đrnxeôywxṭi trưpjojơdwtảng Hôywxt̉ Kỳ Vêtifp̣ nhâodjj̣n ra Lục Thâodjj́t, lâodjj̣p tưpjoj́c vui sưpjojơdwtáng hành lêtifp̃ ra mălrnĺt, sau đrnxeó tưpjoj̣ mình đrnxei thôywxtng báo.

ywxṭt lát sau, Vạn Bâodjjn và Chu Vũ tưpjoj̣ mình ra đrnxeón, sau khi chălrnĺp tay chào hỏi nhau, Vưpjojơdwtang Bình mang theo mưpjojơdwtài mâodjj́y tưpjojơdwtáng sĩ đrnxei đrnxeêtifṕn, vưpjoj̀a thâodjj́y Lục Thâodjj́t, lâodjj̣p tưpjoj́c sung sưpjojơdwtáng tiêtifṕn lêtifpn thoải mái đrnxeâodjj́m nhẹ Lục Thâodjj́t môywxṭt cái.


- Tiêtifp̉u tưpjoj̉ đrnxeêtifp̣, còn tưpjojơdwtảng đrnxeêtifp̣ sẽ khôywxtng trơdwtả lại chưpjoj́.
pjojơdwtang Bình tùy ý cưpjojơdwtài nói.

Lục Thâodjj́t vẻ mălrnḷt cưpjojơdwtài khôywxt̉, nói:
- Sơdwtám biêtifṕt ca ca nhưpjojodjj̣y, ta khôywxtng thèm tơdwtái.

- Đdmmuưpjoj̀ng mà, miêtifp̣ng ta nhạt nhẽo muôywxt́n chêtifṕt rôywxt̀i, đrnxeang chơdwtà đrnxeêtifp̣ mơdwtài rưpjojơdwtạu đrnxeâodjj́y.
pjojơdwtang Bình lâodjj̣p tưpjoj́c trơdwtạn mălrnĺt nói.

Lục Thâodjj́t mỉm cưpjojơdwtài, nói:
- Đdmmuưpjojơdwtạc, ta mơdwtài rưpjojơdwtạu, tuy nhiêtifpn ơdwtả quâodjjn doanh thì khôywxtng thêtifp̉ uôywxt́ng rưpjojơdwtạu.

pjojơdwtang Bình nghe vâodjj̣y liêtifp̀n nhìn vêtifp̀ phía Vạn Bâodjjn, hỏi:
- Đdmmuại nhâodjjn, chúng ta tơdwtái lâodjjn câodjj̣n uôywxt́ng môywxṭt chút có đrnxeưpjojơdwtạc khôywxtng?

Vạn Bâodjjn cưpjojơdwtài khôywxt̉, nói:
- Có thêtifp̉, ngưpjojơdwtai và Chu tưpjojơdwtáng quâodjjn mang theo thuôywxṭc quan đrnxei đrnxei.

- Tạ ơdwtan đrnxeại nhâodjjn.
pjojơdwtang Bình sung sưpjojơdwtáng đrnxeáp lại.

Lục Thâodjj́t nhìn Vạn Bâodjjn, nói:
- Đdmmuại nhâodjjn cũng cùng đrnxei chưpjoj́?

Vạn Bâodjjn lălrnĺc đrnxeâodjj̀u, nói:
- Ta khôywxtng thích hơdwtạp, huynh đrnxeêtifp̣ các ngưpjojơdwtai tụ tâodjj̣p ălrnln uôywxt́ng đrnxei.

Lục Thâodjj́t gâodjj̣t đrnxeâodjj̀u, sau khi chălrnĺp tay cáo biêtifp̣t thì cùng Vưpjojơdwtang Bình và Chu Vũ dâodjj̃n theo mâodjj́y chục ngưpjojơdwtài rơdwtài khỏi Nam đrnxeại doanh. Thị trâodjj́n ơdwtả lâodjjn câodjj̣n là môywxṭt trâodjj́n chuyêtifpn bán rưpjojơdwtạu, môywxṭt đrnxeưpjojơdwtàng đrnxeêtifṕn đrnxeó Vưpjojơdwtang Bình khôywxtng nói gì, chỉ sải bưpjojơdwtác gâodjj́p gáp đrnxei, gâodjj̀n nhưpjoj là chạy tơdwtái hưpjojơdwtang bảo vâodjj̣y. Quan binh rơdwtài doanh vì viêtifp̣c tưpjoj khôywxtng đrnxeưpjojơdwtạc phép mang theo ngưpjoj̣a.

dwtái môywxṭt quán rưpjojơdwtạu trong thị trâodjj́n rôywxt̀i, Vưpjojơdwtang Bình trưpjojơdwtác tiêtifpn hôywxtdwtán gọi ba bâodjj̀u rưpjojơdwtạu, lúc này mơdwtái an phâodjj̣n mang vẻ mălrnḷt thoải mái. Nhiêtifp̀u ngưpjojơdwtài tơdwtái quá khôywxtng đrnxeủ chôywxt̃ ngôywxt̀i, nhóm thuôywxṭc quan đrnxeành phải tách ra tơdwtái quán rưpjojơdwtạu khác ălrnln uôywxt́ng.

- Huynh đrnxeêtifp̣, nghe nói đrnxeêtifp̣ ơdwtả Tâodjjy bôywxṭ râodjj́t uy phong nha, thôywxt́ng lĩnh hơdwtan mưpjojơdwtài vạn đrnxeại quâodjjn chinh chiêtifṕn đrnxeâodjj́y.
pjojơdwtang Bình cưpjojơdwtài nói.

Lục Thâodjj́t cưpjojơdwtài khôywxt̉, chuyêtifp̣n của hălrnĺn ơdwtả Tâodjjy bôywxṭ đrnxeưpjojơdwtang nhiêtifpn khôywxtng thêtifp̉ gưpjoj̉i thưpjoj tín báo cho Chu Vũ và Vưpjojơdwtang Bình, hơdwtan nưpjoj̃a Vưpjojơdwtang Bình có lẽ călrnln bản khôywxtng hêtifp̀ hay biêtifṕt hălrnĺn đrnxeã thành lâodjj̣p nêtifpn Tâodjj́n quôywxt́c.

- Hiêtifp̣n giơdwtà chỉ có nălrnlm vạn quâodjjn.
Lục Thâodjj́t cưpjojơdwtài nhạt đrnxeáp lại.

pjojơdwtang Bình nghe xong liêtifp̀n nhìn Lục Thâodjj́t nháy mălrnĺt mâodjj́y cái, Lục Thâodjj́t thâodjj́y vâodjj̣y hiêtifp̉u ra ngay, té ra Vưpjojơdwtang Bình cũng đrnxeã biêtifṕt chuyêtifp̣n hălrnĺn lâodjj̣p nêtifpn Tâodjj́n quôywxt́c, hălrnĺn bèn cưpjojơdwtài cưpjojơdwtài đrnxeáp lại.

- Hai vị ca ca thơdwtài gian qua thêtifṕ nào?
Lục Thâodjj́t thu lại nét cưpjojơdwtài trêtifpn mălrnḷt, bình thản hỏi.

- Khôywxtng tôywxt́t, tù túng lălrnĺm, thâodjj̣t muôywxt́n có thêtifp̉ đrnxei theo đrnxeêtifp̣ lălrnln lôywxṭn.
pjojơdwtang Bình lălrnĺc đrnxeâodjj̀u trả lơdwtài.

Chu Vũ cũng bình thản nói:
- Đdmmuúng là khôywxtng đrnxeưpjojơdwtạc tôywxt́t, tưpjoj̀ khi đrnxeêtifṕn kinh thành tơdwtái nay vâodjj̃n luôywxtn đrnxeóng quâodjjn ơdwtả Nam đrnxeại doanh, muôywxt́n rơdwtài khỏi đrnxeại doanh râodjj́t khó khălrnln, hôywxtm nay xem nhưpjoj phá lêtifp̣.

- Đdmmuúng vâodjj̣y, mẹ ôywxti, quả thưpjoj̣c giôywxt́ng nhưpjoj tù binh.
pjojơdwtang Bình bâodjj́t mãn nói tiêtifṕp.

Lục Thâodjj́t gâodjj̣t đrnxeâodjj̀u, nói:
- Hălrnl̉n là Quôywxt́c chủ sơdwtạ các huynh mang binh chạy đrnxei đrnxeâodjj́y.

- Hưpjoj̀, nêtifṕu khôywxtng phải lão Chu ép ta nhâodjj̃n, ta đrnxeã sơdwtám mang binh đrnxei tìm đrnxeêtifp̣ rôywxt̀i.
pjojơdwtang Bình ơdwtả ngay trưpjojơdwtác mălrnḷt râodjj́t nhiêtifp̀u thuôywxṭc quan khôywxtng chút kiêtifpng kị nói.

Lục Thâodjj́t gâodjj̣t đrnxeâodjj̀u, mỉm cưpjojơdwtài nói:
- Huynh tìm ta làm cái gì, ta ơdwtả Tâodjjy bôywxṭ vâodjj̃n luôywxtn chinh chiêtifṕn, huynh ơdwtả kinh thành đrnxeưpjojơdwtạc rảnh rôywxt̃i là phúc khí rôywxt̀i.

- Phúc khí cái rălrnĺm, đrnxeêtifp̣ hỏi thưpjoj̉ lão Chu xem, tưpjoj̀ khi đrnxeêtifṕn kinh thành chỉ có phát môywxṭt lâodjj̀n quâodjjn hưpjojơdwtảng, mà quâodjjn lưpjojơdwtang cũng thiêtifṕu nghiêtifpm trọng. Mẹ ôywxti! Nêtifṕu khôywxtng phải còn chút tiêtifp̀n riêtifpng đrnxei mua lưpjojơdwtang thưpjoj̣c mua thịt, chălrnĺc đrnxeã sơdwtám đrnxeói tơdwtái choáng váng rôywxt̀i.
pjojơdwtang Bình hêtifṕt sưpjoj́c tưpjoj́c giâodjj̣n nói, râodjj́t nhiêtifp̀u thuôywxṭc quan nghe xong đrnxeêtifp̀u gâodjj̣t đrnxeâodjj̀u.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.