Kiêu Phong

Quyển 2-Chương 83 : Trương hồng ba

    trước sau   
Lục Thânvht́t vưhsaǹa thânvht́y liêdnwv̀n ngânvht̉n ra, ba ngưhsanơypnm̀i tơypnḿi sau đdnwvêdnwv̀u măuhng̣c tiêdnwṽn trang, trong tay còn cânvht̀m trưhsanơypnm̀ng đdnwvao. Ngưhsanơypnm̀i cânvht̀m đdnwvânvht̀u hai lăuhngm hai sáu, tưhsanơypnḿng mạo tuânvht́n lãng, hai măuhnǵt sáng nhưhsan sao, phát ra môypnṃt loại khí chânvht́t võ uy. Hai ngưhsanơypnm̀i khác cũng là thânvhtn thêdnwv̉ tráng kiêdnwṿn, hiêdnwv̉n lôypnṃ phong đdnwvôypnṃ dũng mãnh.

- Ba vị, mơypnm̀i đdnwvi bêdnwvn này.
Lục Thânvht́t vưhsaǹa nhìn xong, vôypnṃi chủ đdnwvôypnṃng tiêdnwv́p đdnwvón, hăuhnǵn thânvht́y ba ngưhsanơypnm̀i khôypnmng giôypnḿng nhưhsan cùng môypnṃt đdnwvưhsanơypnm̀ng vơypnḿi Thái tưhsan̉.

Thanh niêdnwvn vânvhṭn tiêdnwṽn trang ngânvht̉n ra, tiêdnwv́p đdnwvó cưhsanơypnm̀i nhạt gânvhṭt đdnwvânvht̀u, cânvht́t bưhsanơypnḿc đdnwvi vêdnwv̀ phía Lục Thânvht́t, Lục Thânvht́t xoay ngưhsanơypnm̀i cung kính dânvht̃n đdnwvưhsanơypnm̀ng. Săuhnǵp xêdnwv́p cho ba ngưhsanơypnm̀i chôypnm̃ ngôypnm̀i ơypnm̉ tânvht̀ng môypnṃt, gọi tiêdnwv̉u nhị tơypnḿi, Lục Thânvht́t căuhngn dăuhng̣n trà và đdnwvdnwv̉m tânvhtm thưhsanơypnṃng phânvht̉m, hăuhnǵn cũng thuânvhṭn tiêdnwṿn ngôypnm̀i cùng vơypnḿi ba ngưhsanơypnm̀i. Hăuhnǵn phải đdnwvơypnṃi Thái tưhsan̉ triêdnwṿu kiêdnwv́n, khôypnmng thêdnwv̉ cũng khôypnmng nguyêdnwṿn theo đdnwvypnmi nịnh bơypnṃ khiêdnwv́n ngưhsanơypnm̀i chán ghét cho thêdnwvm phiêdnwv̀n.

- Mơypnm̀i ba vị dùng, hôypnmm nay ta mơypnm̀i khách.
Lục Thânvht́t trôypnmng thânvht́y trà bánh đdnwvưhsanơypnṃc đdnwvem lêdnwvn, hào phóng nói.

Thanh niêdnwvn vânvhṭn tiêdnwṽn trang gânvhṭt đdnwvânvht̀u, cũng khôypnmng nói nhiêdnwv̀u cùng hai ngưhsanơypnm̀i khác nhânvht́c tay lânvht́y đdnwvdnwv̉m tânvhtm, môypnṃt lát sau, Lục Thânvht́t thuânvhṭn miêdnwṿng hỏi:
- Ba vị là nhânvhtn sĩ kinh thành sao?

Ba ngưhsanơypnm̀i măuhng̣c tiêdnwṽn trang đdnwvêdnwv̀u ngânvht̉n ra nhìn Lục Thânvht́t, ngưhsanơypnm̀i cânvht̀m đdnwvânvht̀u rânvht́t nhanh ôypnmn hòa nói:
- Chúng ta khôypnmng phải là nhânvhtn sĩ kinh thành.


Lục Thânvht́t gânvhṭt gânvhṭt đdnwvânvht̀u, rôypnm̀i lại nghe thanh niêdnwvn măuhng̣c tiêdnwṽn trang ôypnmn tôypnm̀n hỏi:
- Các hạ khôypnmng biêdnwv́t chúng ta là ai sao?

Lục Thânvht́t ngânvht̉n ra quan sát kỹ, giânvhty lát sau mơypnḿi có đdnwvdnwv̀u ngôypnṃ ra, kinh ngạc nói:
- Các ngưhsanơypnmi, chăuhng̉ng lẽ là theo vị quý nhânvhtn kia đdnwvêdnwv́n à?

Thanh niêdnwvn vânvhṭn tiêdnwṽn trang mỉm cưhsanơypnm̀i, gânvhṭt đdnwvânvht̀u nói:
- Đquyvúng vânvhṭy.

Lục Thânvht́t lânvhṭp tưhsańc sưhsan̉ng sôypnḿt, giânvhty lát sau mơypnḿi chăuhnǵp tay áy náy nói:
- Thânvhṭt có lôypnm̃i, ta còn tưhsanơypnm̉ng các ngưhsanơypnmi là trà khách, vânvhṭy thì xin mơypnm̀i lêdnwvn lânvht̀u ngôypnm̀i.

Thanh niêdnwvn vânvhṭn tiêdnwṽn trang lăuhnǵc đdnwvânvht̀u, ôypnmn hòa nói:
- Ta muôypnḿn ngôypnm̀i chôypnm̃ này hơypnmn.

Lục Thânvht́t gânvhṭt đdnwvânvht̀u, ôypnmn hòa nói:
- Cũng là ta mạo muôypnṃi rôypnm̀i.

Thanh niêdnwvn vânvhṭn tiêdnwṽn trang cưhsanơypnm̀i cưhsanơypnm̀i, nhìn Lục Thânvht́t, ôypnmn tôypnm̀n hỏi:
- Các hạ cũng là Thiêdnwvn Ngưhsanu Vêdnwṿ phải khôypnmng.

Lục Thânvht́t do dưhsaṇ môypnṃt chút, gânvhṭt đdnwvânvht̀u nói:
- Đquyvúng vânvhṭy, chỉ là vưhsaǹa nhânvhṭp Vêdnwṿ mânvht́y ngày, thuôypnṃc ngoại Vêdnwṿ.

Thanh niêdnwvn vânvhṭn tiêdnwṽn trang gânvhṭt đdnwvânvht̀u, ôypnmn hòa nói:
- Đquyva tạ đdnwvại nhânvhtn khoản đdnwvãi.

Lục Thânvht́t gânvhṭt đdnwvânvht̀u, nhìn thanh niêdnwvn vânvhṭn tiêdnwṽn trang, mỉm cưhsanơypnm̀i nói:
- Lão huynh là đdnwvại nhânvhtn nơypnmi nào?

- Tại hạ là Doanh tưhsanơypnḿng Giang Âbqsrm quânvhtn, têdnwvn là Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba.
Thanh niêdnwvn vânvhṭn tiêdnwṽn trang chăuhnǵp tay trả lơypnm̀i.

Lục Thânvht́t ngânvht̉n ra, nhìn chôypnḿc lát mơypnḿi cưhsanơypnm̀i cưhsanơypnm̀i, lại gânvhṭt gânvhṭt đdnwvânvht̀u, cũng khôypnmng mơypnm̉ miêdnwṿng, hăuhnǵn hiêdnwv̉u ra, ba ngưhsanơypnm̀i này hăuhng̉n là hôypnṃ vêdnwṿ của vị ngọc mỹ nhânvhtn kia, trách khôypnmng đdnwvưhsanơypnṃc có thêdnwv̉ tùy tùng Thái tưhsan̉ đdnwvêdnwv́n đdnwvânvhty.

dnwvn tĩnh trong chôypnḿc lát, lại nghe Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba ôypnmn hòa nói:
- Khôypnmng biêdnwv́t cao danh của đdnwvại nhânvhtn có thêdnwv̉ cho biêdnwv́t chăuhngng?


Lục Thânvht́t cưhsanơypnm̀i, ôypnmn hòa nói:
- Ta têdnwvn là Lục Thiêdnwvn Phong.

- Nghe khânvht̉u ânvhtm của Lục đdnwvại nhânvhtn, tưhsaṇa hôypnm̀ cũng khôypnmng phải nhânvhtn sĩ kinh thành.
Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba lại ôypnmn hòa hỏi, Lục Thânvht́t khôypnmng nói, ngưhsanơypnm̀i ta còn dânvhtng lêdnwvn hưhsańng thú dò hỏi.

- Ta là nhânvhtn sĩ huyêdnwṿn Thạch Đquyvại, mơypnḿi đdnwvêdnwv́n kinh thành hơypnmn tháng.
Lục Thânvht́t ôypnmn tôypnm̀n trả lơypnm̀i.

- Lục đdnwvại nhânvhtn mơypnḿi đdnwvêdnwv́n kinh thành hơypnmn tháng, sao có thêdnwv̉ trơypnm̉ thành Thiêdnwvn Ngưhsanu Vêdnwṿ?
Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba quái lạ hỏi.

Lục Thânvht́t chânvht̀n chơypnm̀ môypnṃt chút, ôypnmn hòa nói:
- Ta vôypnḿn là Huyêdnwṿn Úy hôypnṃ quânvhtn của huyêdnwṿn Thạch Đquyvại, có viêdnwṿc cânvht̀n lêdnwvn kinh thành, cânvht̀u chưhsańc Lưhsañ Soái phủ Ung Vưhsanơypnmng. Là mânvht́y ngày trưhsanơypnḿc đdnwvânvhty găuhng̣p đdnwvưhsanơypnṃc Thái tưhsan̉ đdnwvdnwṿn hạ, Thái tưhsan̉ đdnwvdnwṿn hạ thưhsanơypnm̉ng thưhsańc dũng lưhsaṇc của ta, cho nêdnwvn ban ânvhtn cho ta chưhsańc quan Thiêdnwvn Ngưhsanu Vêdnwṿ.

Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba nghe xong vẻ măuhng̣t hiêdnwṿn lêdnwvn kinh ngạc, ôypnmn hòa nói:
- Hóa ra Lục đdnwvại nhânvhtn còn là Lưhsañ Soái phủ Ung Vưhsanơypnmng, vânvhṭy cũng là quânvhtn chưhsańc Doanh tưhsanơypnḿng rôypnm̀i.

Lục Thânvht́t nơypnm̉ nụ cưhsanơypnm̀i, ôypnmn hòa nói:
- Lão huynh là Doanh tưhsanơypnḿng, ta cũng là Doanh tưhsanơypnḿng, hôypnmm nay găuhng̣p măuhng̣t là hưhsañu duyêdnwvn, lão huynh hãy gọi ta là lão đdnwvêdnwṿ đdnwvi, hai chưhsañ đdnwvại nhânvhtn nghe khôypnmng đdnwvưhsanơypnṃc tưhsaṇ nhiêdnwvn.

Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba ngânvht̉n ra, tiêdnwv́p đdnwvó mỉm cưhsanơypnm̀i, ôypnmn hòa nói:
- Vânvhṭy cũng tôypnḿt, ta cũng khôypnmng thích giọng quan cách sáo rôypnm̃ng.

Lục Thânvht́t gânvhṭt đdnwvânvht̀u, ôypnmn tôypnm̀n hỏi:
- Lão huynh, ta tưhsaǹng nghe anh vơypnṃ nói qua vêdnwv̀ Giang Âbqsrm quânvhtn, nói các ngưhsanơypnmi ơypnm̉ nơypnmi đdnwvó có khoản thu nhânvhṭp tưhsaǹ muôypnḿi biêdnwv̉n.

Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba ngânvht̉n ra, cưhsanơypnm̀i nhạt nói:
- Lão đdnwvêdnwṿ là khôypnmng biêdnwv́t rôypnm̀i, cưhsan̉a biêdnwv̉n Giang Âbqsrm rânvht́t ít sản xuânvht́t muôypnḿi, cái gọi là khoản thu nhânvhṭp tưhsaǹ muôypnḿi biêdnwv̉n, đdnwvêdnwv̀u là Giang Âbqsrm quânvhtn mạo hiêdnwv̉m lơypnḿn, đdnwvi mua muôypnḿi lânvhṭu tưhsaǹ hải ngoại. Lơypnṃi ích của Giang Âbqsrm kỳ thưhsaṇc chính là thưhsanơypnmng lơypnṃi tưhsaǹ mua bán trao đdnwvôypnm̉i vơypnḿi hải ngoại đdnwvânvht́y.

Lục Thânvht́t giânvhṭt mình gânvhṭt đdnwvânvht̀u, ôypnmn hòa nói:
- Ta nói trăuhnǵng ra, mong lão huynh chơypnḿ trách, nhăuhnǵc đdnwvêdnwv́n muôypnḿi, là vì ta ơypnm̉ Tín Chânvhtu chinh chiêdnwv́n mânvht́y năuhngm, nghe nói nguyêdnwvn nhânvhtn cũng là vì muôypnḿi mà khôypnmng tiêdnwv́c trả băuhng̀ng cái giá huyêdnwv́t chiêdnwv́n, hiêdnwṿn giơypnm̀ biêdnwv́t đdnwvưhsanơypnṃc muôypnḿi biêdnwv̉n là của hiêdnwv́m, trong lòng có thêdnwv̉ thưhsan thái chút ít rôypnm̀i.

Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba ngạc nhiêdnwvn nhìn Lục Thânvht́t, chôypnḿc lát sau mơypnḿi ôypnmn hòa nói:
- Lão đdnwvêdnwṿ ơypnm̉ Tín Chânvhtu chinh chiêdnwv́n nhiêdnwv̀u năuhngm, vânvhṭy hăuhng̉n là nhânvhtn vânvhṭt trong Tiêdnwv́t Đquyvôypnṃ quânvhtn.

- Đquyvúng vânvhṭy, ta vôypnḿn là quânvhtn tưhsanơypnḿng Hưhsanng Hóa.
Lục Thânvht́t sảng khoái trả lơypnm̀i.


Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba biêdnwv́n đdnwvôypnm̉i săuhnǵc măuhng̣t ôypnm̀ môypnṃt tiêdnwv́ng, Lục Thânvht́t cưhsanơypnm̀i cưhsanơypnm̀i, lại ôypnmn hòa hỏi:
- Nghe nói Giang Âbqsrm quânvhtn có hai vạn binh lưhsaṇc, chăuhng̉ng biêdnwv́t là chia thành bao nhiêdnwvu Đquyvoàn quânvhtn?

- Giang Âbqsrm có hai Đquyvoàn quânvhtn và hai Nha quânvhtn, môypnm̃i quânvhtn có tânvht́t cả năuhngm ngàn ngưhsanơypnm̀i.
Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba ôypnmn tôypnm̀n trả lơypnm̀i.

Lục Thânvht́t gânvhṭt gânvhṭt đdnwvânvht̀u, lại nghe Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba ôypnmn tôypnm̀n hỏi:
- Lão đdnwvêdnwṿ đdnwvôypnḿi vơypnḿi Giang Âbqsrm quânvhtn có hưhsańng thú, chăuhng̉ng lẽ là ngày sau sẽ đdnwvi Thưhsanơypnm̀ng Chânvhtu đdnwvóng quânvhtn?

Lục Thânvht́t ngânvht̉n ra, sau đdnwvó mỉm cưhsanơypnm̀i, ôypnmn hòa nói:
- Lão huynh, ta chỉ là thuânvhṭn miêdnwṿng hỏi môypnṃt chút. Ngày sau ta có thêdnwv̉ đdnwvi nơypnmi nào, cũng khôypnmng phải ta có khả năuhngng tiêdnwvn tri.

Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba cưhsanơypnm̀i cưhsanơypnm̀i, ôypnmn hòa nói:
- Ta hỏi, cũng là hy vọng lão đdnwvêdnwṿ có thêdnwv̉ đdnwvi Giang Âbqsrm đdnwvânvht́y.

Lục Thânvht́t ngânvht̉n ra, lăuhnǵc đdnwvânvht̀u nói:
- Ta lại khôypnmng muôypnḿn đdnwvi Giang Âbqsrm, đdnwvịa phưhsanơypnmng ta muôypnḿn đdnwvi nhânvht́t chính là huyêdnwṿn Thạch Đquyvại, tiêdnwv́p theo là Tín Chânvhtu, nhưhsanng ta biêdnwv́t rõ rânvht́t khó đdnwvưhsanơypnṃc nhưhsan ý nguyêdnwṿn.

Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba gânvhṭt đdnwvânvht̀u, nânvhtng chén thưhsanơypnm̉ng thưhsańc môypnṃt ngụm, lại ôypnmn hòa nói:
- Lão đdnwvêdnwṿ là Lưhsañ Soái phủ Ung Vưhsanơypnmng, nghe nói Phủ quânvhtn của phủ Ung Vưhsanơypnmng đdnwvã đdnwvưhsanơypnṃc quy vào quânvhtn đdnwvôypnṃi tiêdnwvu diêdnwṿt phỉ, có thânvhṭt khôypnmng?

Lục Thânvht́t gânvhṭt đdnwvânvht̀u, nói:
- Là sưhsaṇ thânvhṭt, ta đdnwvã phụng lêdnwṿnh Binh bôypnṃ quy vào đdnwvôypnṃi ngũ rôypnm̀i.

- Đquyvã quy vào rôypnm̀i sao? Đquyvã quy vào quânvhtn tiêdnwṽu phỉ rôypnm̀i, lão đdnwvêdnwṿ sao còn có thêdnwv̉ ơypnm̉ tại nơypnmi này.
Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba quái lạ hỏi.

Lục Thânvht́t cưhsanơypnm̀i khôypnm̉, ôypnmn hòa nói:
- Ta đdnwvăuhnǵc tôypnṃi Chủ soái quânvhtn tiêdnwṽu phỉ, Chủ soái lêdnwṿnh cho ta trơypnm̉ vêdnwv̀ thành đdnwvơypnṃi mêdnwṿnh.

- Đquyvăuhnǵc tôypnṃi Chủ soái? Sao lại thêdnwv́ này?
Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba kinh ngạc tò mò hỏi.

Lục Thânvht́t ôypnmn tôypnm̀n nói nguyêdnwvn do đdnwvăuhnǵc tôypnṃi, cuôypnḿi cùng ôypnmn tôypnm̀n hỏi:
- Lão huynh, ngưhsanơypnmi nói ta có làm sai khôypnmng?

Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba im lăuhng̣ng, môypnṃt lát sau mơypnḿi nhỏ giọng nói:
- Gã Chu Chính Phong kia là môypnṃt thăuhng̀ng ngu.


Lục Thânvht́t ngânvht̉n ra nhìn Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba, Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba nhìn lại cưhsanơypnm̀i, lạnh nhạt nói:
- Ơmitỉ sát bêdnwvn kinh thành, khôypnmng ngơypnm̀ gã lại dám tại ngoại giơypnm̉ thủ đdnwvoạn, hăuhng̉n là gã muôypnḿn mau chóng dưhsaṇng lêdnwvn quânvhtn uy tuyêdnwṿt đdnwvôypnḿi đdnwvânvhty. Ngưhsanơypnm̀i nào thuânvhṭn theo, gã sẽ dôypnḿc sưhsańc đdnwvêdnwv̀ bạt, ai khôypnmng theo, chỉ sơypnṃ sẽ bị gã mạnh mẽ chèn ép. Gã làm nhưhsannvhṭy, chỉ tôypnm̉ mânvht́t nhiêdnwv̀u hơypnmn đdnwvưhsanơypnṃc, quânvhtn tânvhtm thu đdnwvưhsanơypnṃc, côypnḿt yêdnwv́u là dưhsaṇa vào quy củ ràng buôypnṃc mà dưhsanơypnm̃ng thành, gã lại làm loạn đdnwvi ngưhsanơypnṃc quy củ lânvht́y uy phục ngưhsanơypnm̀i, ngày sau sẽ chôypnmn xuôypnḿng tai họa ngânvht̀m rânvht́t lơypnḿn, các quan tưhsanơypnḿng trêdnwvn tânvhtm lý, rânvht́t dêdnwṽ bôypnṃi phản gã.

Lục Thânvht́t im lăuhng̣ng khôypnmng nói, môypnṃt lát sau mơypnḿi ôypnmn hòa nói:
- Viêdnwṿc tiêdnwvu diêdnwṿt phỉ, ta chỉ cânvht̀u có thêdnwv̉ bình an qua cưhsan̉a ải là đdnwvưhsanơypnṃc.

Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba cưhsanơypnm̀i cưhsanơypnm̀i khôypnmng nói gì, môypnṃt lát sau, chơypnṃt có môypnṃt ngưhsanơypnm̀i áo gânvht́m xuôypnḿng lânvht̀u đdnwvi tơypnḿi, hưhsanơypnḿng vêdnwv̀ phía Lục Thânvht́t ôypnmn hòa nói:
- Lục giáo úy, mơypnm̀i lêdnwvn trêdnwvn.

Lục Thânvht́t vôypnṃi đdnwváp lại, đdnwvưhsańng dânvhṭy chăuhnǵp tay vơypnḿi ba ngưhsanơypnm̀i Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba, xoay ngưhsanơypnm̀i đdnwvi lêdnwvn lânvht̀u. Nhìn thânvhtn ảnh của Lục Thânvht́t mânvht́t dạng rôypnm̀i, môypnṃt thanh niêdnwvn măuhng̣c tiêdnwṽn trang nhỏ giọng nói:
- Đquyvại nhânvhtn, ngưhsanơypnm̀i này thânvhṭt ngay thăuhng̉ng.

- Ngưhsanơypnmi lânvht̀m rôypnm̀i, ngưhsanơypnm̀i này cho ta cảm giác rânvht́t đdnwváng sơypnṃ.
Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba nânvhtng chén ơypnm̉ miêdnwṿng, thản nhiêdnwvn trả lơypnm̀i.

- Rânvht́t đdnwváng sơypnṃ?
Thanh niêdnwvn măuhng̣c tiêdnwṽn trang ngạc nhiêdnwvn khó hiêdnwv̉u.

- Vì sao đdnwváng sơypnṃ, vêdnwv̀ sau ta sẽ nói cho ngưhsanơypnmi biêdnwv́t.
Trưhsanơypnmng Hôypnm̀ng Ba thản nhiêdnwvn đdnwváp lại.

*****

Lục Thânvht́t lêdnwvn lânvht̀u, đdnwvưhsanơypnṃc dânvht̃n tơypnḿi môypnṃt gian nhã các, bưhsanơypnḿc vào thoáng nhìn chỉ thânvht́y có Thái tưhsan̉ và Mạnh Thạch ơypnm̉ bêdnwvn trong, hăuhnǵn bưhsanơypnḿc lêdnwvn phía trưhsanơypnḿc chăuhnǵp tay nói:
- Hạ thânvht̀n bái kiêdnwv́n Thái tưhsan̉ đdnwvdnwṿn hạ.

Thái tưhsan̉ gânvhṭt đdnwvânvht̀u, ôypnmn hòa nói:
- Lục giáo úy, bôypnm̉n cung đdnwvêdnwv́n nơypnmi này, cũng khôypnmng phải chỉ vì găuhng̣p ngưhsanơypnmi.

- Vânvhtng, hạ thânvht̀n hiêdnwv̉u đdnwvưhsanơypnṃc.
Lục Thânvht́t cung kính đdnwváp lại.

- Lục giáo úy, nghe Mạnh Thạch nói, ngưhsanơypnmi khôypnmng muôypnḿn đdnwvi Ninh Quôypnḿc quânvhtn làm Doanh tưhsanơypnḿng.
Thái tưhsan̉ ôypnmn hòa nói.

Lục Thânvht́t ngạc nhiêdnwvn nhìn vêdnwv̀ phía Mạnh Thạch, Mạnh Thạch thânvht̀n tình yêdnwvn tĩnh ngôypnm̀i ơypnm̉ chôypnm̃ kia, măuhnǵt khép hơypnm̀, Lục Thânvht́t thânvht́y vânvhṭy đdnwvành phải nói:
- Hôypnm̀i bânvht̉m Thái tưhsan̉ đdnwvdnwṿn hạ, khôypnmng phải thânvht̀n khôypnmng nguyêdnwṿn đdnwvi Ninh Quôypnḿc quânvhtn, mà là lo lăuhnǵng Hoàng đdnwvêdnwv́ bêdnwṿ hạ khôypnmng hài lòng.

Thái tưhsan̉ gânvhṭt gânvhṭt đdnwvânvht̀u, ôypnmn hòa nói:
- Nêdnwv́u ngưhsanơypnmi lo lăuhnǵng, vânvhṭy bôypnm̉n cung cũng khôypnmng miêdnwṽn cưhsanơypnm̃ng ngưhsanơypnmi, sau này chơypnm̀ ngưhsanơypnmi tiêdnwṽu phỉ trơypnm̉ vêdnwv̀, bôypnm̉n cung sẽ dôypnḿc sưhsańc giúp ngưhsanơypnmi đdnwvi Trì Chânvhtu làm Doanh tưhsanơypnḿng.

Lục Thânvht́t ngânvht̉n ra, sau khi đdnwvã nghe rõ ràng, lânvhṭp tưhsańc kinh hỉ quỳ xuôypnḿng nói:
- Thânvht̀n tạ Thái tưhsan̉ đdnwvdnwṿn hạ ânvhtn đdnwvdnwv̉n.

- Ngưhsanơypnmi cũng khôypnmng cânvht̀n vui mưhsaǹng, cho dù ngưhsanơypnmi đdnwvi Khang Hóa quânvhtn làm quan tưhsanơypnḿng, cũng sẽ khôypnmng trú lưhsanu ơypnm̉ đdnwvó bao lânvhtu, đdnwvi Khang Hóa quânvhtn chỉ là đdnwvêdnwv̉ chuyêdnwv̉n tiêdnwv́p mà thôypnmi, khôypnmng bao lânvhtu, ngưhsanơypnmi sẽ đdnwvưhsanơypnṃc đdnwvdnwv̀u tơypnḿi trú ơypnḿ Thưhsanơypnm̀ng Chânvhtu.
Thái tưhsan̉ ôypnmn hòa giôypnṃi cho Lục Thânvht́t môypnṃt chânvhṭu nưhsanơypnḿc lạnh.

Lục Thânvht́t đdnwvang quỳ bôypnm̃ng ngưhsan̉a đdnwvânvht̀u, ngạc nhiêdnwvn nhìn Thái tưhsan̉, này khôypnmng phải là chơypnmi hăuhnǵn chưhsań?

Thái tưhsan̉ bình thản nhìn hăuhnǵn, ôypnmn hòa nói:
- Làm sao? Ngưhsanơypnmi khôypnmng muôypnḿn.

Lục Thânvht́t vôypnṃi cúi đdnwvânvht̀u, dưhsaǹng môypnṃt chút, cung kính nói:
- Hôypnm̀i bânvht̉m Thái tưhsan̉ đdnwvdnwṿn hạ, thânvht̀n đdnwvúng là có hơypnmi thânvht́t vọng, tuy nhiêdnwvn thânvht̀n thânvhtn là quan tưhsanơypnḿng, nguyêdnwṿn ý nghe lêdnwṿnh.

- Ngưhsanơypnmi đdnwvưhsańng lêdnwvn mà nói.
Thái tưhsan̉ bình thản nói.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.