Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký Hệ Liệt

Quyển 4-Chương 1-1 : Tóm tắt

    trước sau   
tbyxm tắgwodt:

Mộeqort ngưvhpdxboli xui xẻterho ơjduwi làisbk xui xẻterho,

Mộeqort nhàisbk tiêwjppn đeqorvhpdn tham ărbxmn lạhlvbi gàisbk mờxbol,

Sắgwodp mởqxea ra mộeqort đeqoroạhlvbn song tu kỳxvcl duyêwjppn ── kinh thiêwjppn đeqorhasja quỷjduw thầterhn khiếqwshp?

Nuốehbrt tưvhpdơjduwi đeqorhlvbi ma đeqorterhu thưvhpdqzfsng cổtbyx, La Truyềtbyxn Sơjduwn nhanh chótbyxng biếqwshn hótbyxa ── biếqwshn thàisbknh tiểovdau ma đeqorterhu ‘môvhdsi tinh cao chiếqwshu’, lạhlvbi làisbkm mộeqort đeqorávhpdm đeqorhlvbo sĩgazz nghe tiếqwshng màisbk đeqorếqwshn, ýfqju đeqorwjpp thay trờxboli hàisbknh đeqorhlvbo!

Ngưvhpdxboli ta nótbyxi lújgeuc làisbkm ngưvhpdxboli nêwjppn tàisbkn nhẫmxman thìosch phảgvmei tàisbkn nhẫmxman, nêwjppn cứrucang rắgwodn thìoschbzvfng khôvhdsng thểovda mềtbyxm yếqwshu,

Canh Nhịhasj tựogzt cảgvmem thấmxmay mìoschnh tu vi rấmxmat cao(?), quyếqwsht đeqorhasjnh tạhlvbm thờxboli vứrucat bỏjaff thâqcrsm cừvyggu đeqorhlvbi hậxvcln vớovdai Truyềtbyxn Sơjduwn, hảgvmeo hảgvmeo dẫmxman dắgwodt têwjppn ma đeqorterhu mớovdai sinh nàisbky càisbkng đeqori càisbkng lệjlmpch đeqorưvhpdxbolng, ai ngờxbol tổtbyx hợqzfsp “quỷjduw yếqwshu + củcqeqi mụegfsc” cărbxmn bảgvmen làisbk mộeqort đeqorhlvbi bi kịhasjch tuyệjlmpt đeqorehbri,

Canh Nhịhasj giấmxmau diếqwshm bảgvmeo bốehbri khôvhdsng nhữbdeang bịhasj Truyềtbyxn Sơjduwn lộeqort sạhlvbch, còtygan suýfqjut thìosch bịhasjgwodi trong khốehbrn ma trậxvcln, ngay cảgvme mặyjynt mũbzvfi thựogztc đeqorau khổtbyxsvysn dấmxmau, làisbkm ngưvhpdxboli kinh hávhpdch (kinh diễjlmpm?) cũbzvfng sơjduw suấmxmat màisbk phơjduwi ra…?



“Cho ta.” Truyềtbyxn Sơjduwn nhìoschn vềtbyx phícbyba Canh Nhịhasj, chícbybnh xávhpdc màisbktbyxi làisbk nhìoschn vềtbyx phícbyba ngựogztc y.

bzvfng may làisbk Canh Nhịhasj khôvhdsng phảgvmei nữbdea nhâqcrsn, dưvhpdovdai ávhpdnh mắgwodt mang tícbybnh côvhdsng kícbybch mạhlvbnh mẽvhiuisbk bỉzsyetbyxi nhưvhpd vậxvcly, cũbzvfng khôvhdsng cảgvmem thấmxmay khótbyx chịhasju gìosch, chẳcqeqng qua trêwjppn cổtbyx chỉzsye sởqxean da gàisbk thôvhdsi.

Canh Nhịhasj cảgvmenh giávhpdc mộeqort tay bưvhpdng ngựogztc, “Cho ngưvhpdơjduwi cávhpdi gìosch?”

Truyềtbyxn Sơjduwn dùgwodng mótbyxng vuốehbrt xưvhpdơjduwng khôvhds ngoắgwodc vạhlvbt ávhpdo củcqeqa y, liếqwshm môvhdsi: “Ma thạhlvbch.”

“Dựogzta vàisbko cávhpdi gìosch?” Canh Nhịhasj tứrucac nghiếqwshn rărbxmng vìoschvhpdi thávhpdi đeqoreqor củcqeqa hắgwodn.

Truyềtbyxn Sơjduwn liếqwshc y, xôvhdsng lêwjppn cưvhpdovdap.

Canh Nhịhasj muốehbrn cao giọxvclng kêwjppu, lạhlvbi sợqzfsisbkm mấmxmay đeqorhlvbo sĩgazz phávhpdi Thanh Vâqcrsn chújgeu ýfqju, tứrucac đeqorjaff mặyjynt tícbyba tai, càisbkng khôvhdsng ngừvyggng nhỏjaff giọxvclng chửwmesi bậxvcly: “Cávhpdi têwjppn cưvhpdxbolng đeqorhlvbo nhàisbk ngưvhpdơjduwi! Vôvhds sỉzsye! Sao khôvhdsng tựogzt đeqori màisbkoschm? Chỉzsye biếqwsht cưvhpdovdap củcqeqa ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.