Khiêu Lương Tiểu Sửu Hỗn Thế Ký Hệ Liệt

Quyển 3-Chương 1-1 : Tóm tắt

    trước sau   
opqjm tắqvipt:

Mộfippt ngưoearzopdi xui xẻxjyno ơgezbi làonwr xui xẻxjyno,

Mộfippt nhàonwr tiêmpozn đtkqohsfrn tham ăegudn lạaccgi gàonwr mờzopd,

Sắqvipp mởhkys ra mộfippt đtkqooạaccgn song tu kỳalij duyêmpozn ── kinh thiêmpozn đtkqomykaa quỷllsy thầhgwan khiếetbmp?

abrdnh nhâybxln cũhkkrabrdm tớjnevi cửjjava, ‘bệfkvznh khôhgwang tiệfkvzn nóopqji’ củfnlna Canh Nhịmyka bịmyka lộfipp!?

Ngoạaccgi trừybxl hay càonwru nhàonwru, lẩhkkrm bẩhkkrm, tham ăegudn gàonwr mờzopdonwregudng lựcnalc tiêmpozn đtkqohsfrn ra, Canh Nhịmyka lạaccgi còzopdn giấetbmu mộfippt đtkqoccneng bíaxwe mậxlmft khôhgwang thểhgwaopqji.

Truyềxjynn Sơgezbn ăegudn chựcnalc ởhkys chựcnalc đtkqoang nghĩkrqc ngợhsfri xem nêmpozn bớjnevi móopqjc, bàonwrhsfrm kiểhgwau gìabrd, cuốccnei cùkzpfng đtkqoãonwr chọomnic giậxlmfn Canh Nhịmyka bấetbmm bụjnnxng chịmykau im nhưoear tiểhgwau tứxgcuc phụjnnx.

Do cơgezbn nóopqjng giậxlmfn, ngưoearzopdi đtkqoãonwr bỏphjt chồynpqng, rờzopdi nhàonwr trốccnen đtkqoi?

Đlzzcưoearhsfrc rồynpqi, nếetbmu ngưoearzopdi ta đtkqoãonwrmfdv khếetbm ưoearjnevc báhsfrn thâybxln, dùkzpf sao cũhkkrng coi nhưoear ngưoearzopdi củfnlna hắqvipn, Truyềxjynn Sơgezbn đtkqoàonwrnh phảcdlsi tiếetbmn vàonwro hầhgwam mỏphjt nguy cơgezb tứxgcu phíaxwea tìabrdm kiếetbmm Canh Nhịmyka,

Ai ngờzopd, vậxlmfn xui củfnlna hắqvipn lạaccgi pháhsfrt huy lầhgwan nữwrena, đtkqoáhsfrnh thứxgcuc mộfippt áhsfrc ma thưoearhsfrng cổcgel tỉphjtnh giấetbmc ngủfnln say sâybxlu dưoearjnevi lòzopdng đtkqoetbmt?

Canh Nhịmyka nhảcdlsy dựcnalng lêmpozn, chỉphjtonwro Truyềxjynn Sơgezbn mắqvipng to: “Uổcgelng cho ta còzopdn khôhgwang so đtkqoo hiềxjynm khíaxwech trưoearjnevc kia cho ngưoearơgezbi ởhkys nhàonwr ta! Ngưoearơgezbi, têmpozn ma đtkqohgwau sơgezb sinh vong âybxln phụjnnx nghĩkrqca, ta, ta… Ta phảcdlsi tuyệfkvzt giao vớjnevi ngưoearơgezbi!”

“Hạaccgt châybxlu ngưoearơgezbi cho ta bịmyka ngưoearzopdi cưoearjnevp đtkqoi rồynpqi.”

gezb thểhgwaetbmm áhsfrp, còzopdn cóopqj chúffent co dãonwrn dựcnala vàonwro kháhsfronwr thoảcdlsi máhsfri, làonwrm Truyềxjynn Sơgezbn cóopqj loạaccgi cảcdlsm giáhsfrc châybxln thựcnalc nhưoear trởhkys lạaccgi nhâybxln gian.

“Ngưoearơgezbi, ngưoearơgezbi còzopdn khôhgwang nhậxlmfn lỗocsqi vớjnevi ta.” Canh Nhịmyka kiêmpozn trìabrdopqji.

“Vìabrd sao? Ta cũhkkrng khôhgwang ngạaccgi dáhsfrn vàonwro ngưoearơgezbi nhưoear thếetbm rồynpqi, ngưoearơgezbi lạaccgi còzopdn đtkqohgwa bụjnnxng trong lòzopdng ta nghĩkrqcabrd?”

Canh Nhịmyka sửjjavng sốccnet, lúffenc nàonwry mớjnevi nhậxlmfn ra tưoear thếetbm củfnlna hai ngưoearơgezbi thâybxln mậxlmft nhưoear thếetbm, vộfippi vãonwr tráhsfrnh ra, còzopdn chưoeara mởhkys miệfkvzng, mặyfkvt đtkqoãonwr đtkqophjt trưoearjnevc rồynpqi….

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.