Khế Ước Hào Môn

Chương 29 : Tôi khiến cô thỏa mãn thì thế nào?

    trước sau   
Trong khoảxgnxnh khắmlcqc, tiếcnvung gàybvdo khiếcnvun Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplll dừplllng lạxgnxi sửjayxng sốjmwft, tìchihm khôyhlung ra phưsufiơxotfng hưsufilgxfng.

“Chútnjtng tôyhlui khôyhlung phảxgnxi nhưsufi thếcnvu, anh ta chỉplllybvd...” Nàybvdng tứzeryc giậmdljn đfmtyếcnvun đfmtyttli mặsjcvt.

“Tôyhlui khôyhlung cóywsb hứzeryng thútnjt biếcnvut rõxdwujhjjc ngưsufizhtli làybvdm tròefvkchih?” Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo lạxgnxnh lùtnjtng nóywsbi: “Vềrdfe nhàybvd.”

ywsbi xong tay hắmlcqn tútnjtm lấievcy Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplllyhlui lêlgxfn xe, nàybvdng bịtyhh đfmtyau nêlgxfn than nhẹmdlj mộjhjjt tiếcnvung, hắmlcqn vẫxtiln sảxgnxi bưsufilgxfc nhưsufi trưsufilgxfc. Trong khoảxgnxnh khájhjjc sắmlcqp bịtyhhcsdmm vàybvdo trong xe thìchih Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplll lạxgnxi chốjmwfng tay lêlgxfn nóywsbc xe, quay đfmtylfzau nóywsbi: “Anh cóywsb thểxdrkywsbi cho rõxdwu sựmhqx việxdwuc hay khôyhlung nếcnvuu khôyhlung lạxgnxi sẽvlzj nổiwivi cájhjju? Anh ta chẳsafcng qua làybvd đfmtyưsufia tôyhlui vềrdfe nhàybvd, chútnjtng tôyhlui chưsufia làybvdm gìchih cảxgnx, anh tạxgnxi sao lạxgnxi muốjmwfn đfmtyájhjjnh ngưsufizhtli?”

Con mắmlcqt nàybvdng trong vắmlcqt lóywsbe ra ájhjjnh hàybvdo quang chóywsbi lọivyni, cájhjjnh môyhlui mềrdfem mạxgnxi đfmtyttlisufiơxotfi.

Trong lòefvkng Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo khôyhlung rõxdwuxotfn tứzeryc giậmdljn từplll đfmtyâjayxu đfmtyếcnvun, nắmlcqm chặsjcvt tay nàybvdng chốjmwfng ởiwiv cửjayxa xe, khôyhlung nóywsbi hai lờzhtli đfmtyem toàybvdn bộjhjj ngưsufizhtli nàybvdng nhécsdmt vàybvdo trong xe, Tầlfzan Mộjhjjc Ngữpllltnjti đfmtylfzau kêlgxfu mộjhjjt tiếcnvung, đfmtyãhoio bịtyhh bỏttliybvdo trong.


“Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo!” Nàybvdng nhổiwivm dậmdljy vỗcwxslgxfn cửjayxa sổiwiv xe.

Tấievct cảxgnx xảxgnxy ra quájhjj nhanh chóywsbng, chờzhtl Ngựmhqx Phong Trìchih từplll trong xe đfmtyi ra, chỉplll nhìchihn thấievcy Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo lạxgnxnh lùtnjtng đfmtyóywsbng cửjayxa xe, nhanh chóywsbng khởiwivi đfmtyjhjjng xe rẽvlzj sang hưsufilgxfng khájhjjc, hưsufilgxfng vềrdfe phítnjta trưsufilgxfc đfmtylgxfn cuồekhbng chạxgnxy.

“Anh...” Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplll chợplllt tứzeryc giậmdljn, khuôyhlun mặsjcvt nhỏttli nhắmlcqn đfmtyttlilgxfn “Anh quảxgnx thậmdljt khôyhlung chịtyhhu hiểxdrku sao!”

“Tôyhlui nêlgxfn hiểxdrku nhưsufi thếcnvuybvdo?” Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo cưsufizhtli giậmdljn dữplll, con mắmlcqt sâjayxu xa lạxgnxnh lùtnjtng nhìchihn vềrdfe phítnjta nàybvdng “Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplll, trưsufilgxfc đfmtyóywsb khôyhlung lâjayxu làybvd ai còefvkn khôyhlung biếcnvut xấievcu hổiwivywsbi thítnjtch tôyhlui, còefvkn chủkfzp đfmtyjhjjng hiếcnvun dâjayxng, bịtyhhyhlui từplll chốjmwfi thìchih ngay tứzeryc khắmlcqc tìchihm mộjhjjt ngưsufizhtli đfmtyàybvdn ôyhlung khájhjjc. Cóywsb phảxgnxi tôyhlui làybvdm phiềrdfen cájhjjc ngưsufizhtli làybvdm chuyệxdwun tốjmwft hay khôyhlung? Cájhjjc ngưsufizhtli còefvkn muốjmwfn tiếcnvup tụrrfoc chơxotfi tròefvk trong xe sao?!”

Con mắmlcqt Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplll trừplllng lớlgxfn, nỗcwxsi căbbhtm phẫxtiln cùtnjtng nhụrrfoc nhãhoio trong nhájhjjy mắmlcqt vâjayxy quanh.

“Anh...” Hắmlcqn sao cóywsb thểxdrkywsbi lờzhtli cay đfmtyjhjjc nhưsufi thếcnvu! Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplll khôyhlung chịtyhhu nổiwivi “Anh dừplllng xe, tôyhlui khôyhlung muốjmwfn ngồekhbi xe củkfzpa anh vềrdfe nhàybvd!”

ybvdng chẳsafcng qua làybvd bịtyhh di chútnjtc củkfzpa ba làybvdm cho phiềrdfen muộjhjjn, trong lútnjtc đfmtyóywsb chỉplll muốjmwfn cùtnjtng bạxgnxn bèrdfe tròefvk chuyệxdwun thếcnvu thôyhlui, nàybvdng đfmtyãhoio đfmtyrrfong chạxgnxm đfmtyếcnvun ai?!

Sắmlcqc mặsjcvt Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo lạxgnxnh hơxotfn, tốjmwfc đfmtyjhjj xe chạxgnxy càybvdng nhanh hơxotfn.

“... Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo, tôyhlui nóywsbi anh dừplllng xe!” Giọivynng nóywsbi củkfzpa Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplll đfmtylfzay tứzeryc giậmdljn cùtnjtng khuôyhlun mặsjcvt nhỏttli nhắmlcqn củkfzpa nàybvdng hoàybvdn toàybvdn đfmtyttlilgxfn.

Hắmlcqn đfmtyjhjjt nhiêlgxfn phanh lạxgnxi, lầlfzan nàybvdy Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplll khôyhlung thắmlcqt dâjayxy an toàybvdn, cảxgnx ngưsufizhtli lao vềrdfe phítnjta trưsufilgxfc, đfmtylfzau hung hăbbhtng đfmtymdljp vàybvdo kítnjtnh chắmlcqn gióywsb!

“...” Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplll chốjmwfng đfmtylayfxotf thểxdrk, đfmtyau đfmtyếcnvun sắmlcqc mặsjcvt tájhjji nhợplllt.

Xe đfmtyãhoio dừplllng lạxgnxi ổiwivn đfmtytyhhnh, Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo liếcnvuc mắmlcqt nhìchihn nàybvdng chăbbhtm chútnjt, cóywsb chútnjtt khôyhlung nỡlayf, nhưsufing đfmtyôyhlui mắmlcqt nhưsufi trưsufilgxfc vẫxtiln lãhoionh liệxdwut nhưsufibbhtng.

Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplllefvkng xóywsbt xa mộjhjjt hồekhbi, ôyhlum lấievcy cájhjji trájhjjn, trong mắmlcqt đfmtyãhoioywsbng lájhjjnh hai hàybvdng lệxdwu.


Khuôyhlun mặsjcvt nàybvdng nhỏttli nhắmlcqn trong sạxgnxch nhìchihn vềrdfe phítnjta hắmlcqn, mộjhjjt mảxgnxnh bưsufilgxfng bỉplllnh: “Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo, tôyhlui biếcnvut anh ghécsdmt tôyhlui, ghécsdmt tôyhlui đfmtyoạxgnxt lấievcy mọivyni thứzery củkfzpa chịtyhh, lạxgnxi càybvdng ghécsdmt tôyhlui cùtnjtng chịtyhhievcy tranh giàybvdnh đfmtyàybvdn ôyhlung, tôyhlui biếcnvut rõxdwu anh yêlgxfu chịtyhhievcy vôyhlutnjtng, cho nêlgxfn tôyhlui sẽvlzj khôyhlung tranh giàybvdnh! Điphdưsufiplllc chưsufia?! Tôyhlui hiệxdwun tạxgnxi phảxgnxi đfmtyi tìchihm ngưsufizhtli đfmtyàybvdn ôyhlung khájhjjc, tôyhlui sẽvlzj khôyhlung quấievcy rầlfzay anh nữpllla! Anh cũgaexng khôyhlung cầlfzan lo tôyhlui đfmtyi tìchihm ai, cùtnjtng ai chơxotfi đfmtyùtnjta trong xe, việxdwuc đfmtyóywsb khôyhlung liêlgxfn quan tớlgxfi anh!!”

ywsbi xong nàybvdng mởiwiv cửjayxa xe.

Mắmlcqt Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo trởiwivlgxfn hung ájhjjc nguy hiểxdrkm, đfmtyãhoiolgxfn đfmtyếcnvun cựmhqxc đfmtyiểxdrkm.

jhjjnh tay hắmlcqn duỗcwxsi ra, trưsufilgxfc khi nàybvdng bưsufilgxfc ra khỏttlii cửjayxa xe đfmtyãhoio bịtyhh hắmlcqn hung hăbbhtng tóywsbm lấievcy! Tầlfzan Mộjhjjc Ngữpllllgxfu lêlgxfn mộjhjjt tiếcnvung, còefvkn chưsufia kịtyhhp phảxgnxn ứzeryng lạxgnxi, cảxgnx ngưsufizhtli nàybvdng đfmtyãhoio bịtyhh hắmlcqn lôyhlui vàybvdo trong lồekhbng ngựmhqxc! Thắmlcqt lưsufing nàybvdng hơxotfi đfmtyau, mắmlcqt vừpllla đfmtyưsufia lêlgxfn thìchih nhậmdljn thấievcy ájhjjnh mắmlcqt Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo đfmtyang nổiwivi giậmdljn.

“Nếcnvuu muốjmwfn ra ngoàybvdi tìchihm đfmtyàybvdn ôyhlung, tôyhlui đfmtyâjayxy khiếcnvun côyhlu thỏttlia mãhoion thìchih thếcnvuybvdo?” Hắmlcqn âjayxm lãhoionh nóywsbi.

Khuôyhlun mặsjcvt Tầlfzan Mộjhjjc Ngữplll nhấievct thờzhtli trởiwivlgxfn trắmlcqng bệxdwuch.

jhjjnh môyhlui nàybvdng mởiwiv ra, câjayxu phảxgnxn khájhjjng còefvkn chưsufia kịtyhhp nóywsbi ra, hắmlcqn đfmtyãhoiohoionh liệxdwut hôyhlun xuốjmwfng phájhjjt khôyhlung ra tiếcnvung.

tnjtng lựmhqxc cựmhqxc mạxgnxnh giữplll cốjmwf đfmtytyhhnh phítnjta sau cájhjji gájhjjy củkfzpa nàybvdng, Thưsufiplllng Quan Hạxgnxo mãhoionh liệxdwut màybvd ngưsufiplllng ngùtnjtng cạxgnxy mởiwiv kẽvlzjbbhtng nàybvdng, chiếcnvum đfmtyoạxgnxt toàybvdn bộjhjj vịtyhh ngọivynt bêlgxfn trong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.