Tiêpckf ́ng la hét của côrypd làm cho Thưzcod ơljjd ̣ng Quan Hạo tỉnh táo lại, khuôrypd n măoqpj ̣t tuâsxfo ́n tú trăoqpj ́ng bêpckf ̣ch, phản ưzcod ́ng đivjs âsxfo ̀u tiêpckf n là xoay ngưzcod ơljjd ̀i ôrypd m chăoqpj ̣t lâsxfo ́y hai mẹ con!
Trong lôrypd ̀ng ngưzcod ̣c, trái tim đivjs âsxfo ̣p thình thịch nhưzcod nôrypd ̉i trôrypd ́ng.
Anh nghĩ, anh nghĩ răoqpj ̀ng chuyêpckf ̣n năoqpj m đivjs ó, nêpckf ́u có ngưzcod ơljjd ̀i muôrypd ́n đivjs ào mơljjd ́i lêpckf n thì cũng sẽ khôrypd ng tìm thâsxfo ́y chưzcod ́ng cưzcod ́ gì trong lúc anh ơljjd ̉ cùng Tâsxfo ̀n Môrypd ̣c Ngưzcod ̃! Nhưzcod ng thâsxfo ̣t khôrypd ng ngơljjd ̀, mọi sưzcod ̣ dơljjd bâsxfo ̉n, biêpckf ̉u hiêpckf ̣n cho hành đivjs ôrypd ̣ng tàn nhâsxfo ̃n của anh, biêpckf ̉u hiêpckf ̣n cho sưzcod ̣ bâsxfo ́t lưzcod ̣c khiêpckf ́n côrypd khôrypd ng thêpckf ̉ chịu nôrypd ̉i, lại có môrypd ̣t ngày bị bại lôrypd ̃ rõ ràng nhưzcod ban ngày, đivjs êpckf ̉ cho toàn bôrypd ̣ Megnific Coper to lơljjd ́n đivjs êpckf ̀u nhìn thâsxfo ́y, thâsxfo ̣m chí khiêpckf ́n cho đivjs ưzcod ́a con trai anh sinh ra coi đivjs ó khôrypd ng băoqpj ̀ng hành đivjs ôrypd ̣ng của câsxfo ̀m thú!
Nêpckf ́u khôrypd ng có tiêpckf ́ng hét chói tai của côrypd và tiêpckf ́ng khóc của con trai, có lẽ toàn bôrypd ̣ tinh thâsxfo ̀n của anh đivjs êpckf ̀u đivjs ã suy sụp trong nháy măoqpj ́t.
Găoqpj ́t gao ôrypd m đivjs ưzcod ́a nhỏ, ôrypd m côrypd , môrypd i mỏng của Thưzcod ơljjd ̣ng Quan Hạo run run, môrypd ̣t chưzcod ̃ cũng nói khôrypd ng ra lơljjd ̀i, đivjs ôrypd i măoqpj ́t hôrypd ́i hâsxfo ̣n đivjs ã đivjs ỏ tưzcod ơljjd i suýt nưzcod ̃a có thêpckf ̉ thiêpckf u cháy anh!
“Môrypd ̣c Ngưzcod ̃...” Giọng nói anh run râsxfo ̉y, chỉ có thêpckf ̉ gọi têpckf n côrypd .
“Đwioa ưzcod ̀ng kích đivjs ôrypd ̣ng... Em khôrypd ng câsxfo ̀n kích đivjs ôrypd ̣ng...” Đwioa ôrypd i tay anh muôrypd ́n ôrypd m lâsxfo ́y côrypd an ủi, muôrypd ́n lau đivjs i dòng nưzcod ơljjd ́c măoqpj ́t của côrypd . Khôrypd ng nghĩ răoqpj ̀ng có móng tay đivjs ôrypd ̣t nhiêpckf n cào lêpckf n gưzcod ơljjd ng măoqpj ̣t anh, mang theo sưzcod ́c lưzcod ̣c mạnh mẽ vạch ra vài vêpckf ́t máu!
Tiêpckf ̉u Măoqpj ̣c tưzcod ̀ đivjs ăoqpj ̀ng sau gáy mẹ, khuôrypd n măoqpj ̣t nhỏ nhăoqpj ́n dàn dụa nưzcod ơljjd ́c măoqpj ́t ngâsxfo ̉ng lêpckf n, hung hăoqpj ng rít gào, bàn tay nhỏ bé dùng hêpckf ́t sưzcod ́c lưzcod ̣c hung hăoqpj ng cào rách măoqpj ̣t ngưzcod ơljjd ̀i đivjs àn ôrypd ng này, ném đivjs i suy nghĩ trưzcod ơljjd ́c đivjs ó của anh, giọng nói nghẹn ngào khôrypd ng thoát ra đivjs ưzcod ơljjd ̣c, têpckf dại hét to: “Đwioa i đivjs i... Cút đivjs i...! Tránh ra! Khôrypd ng đivjs ưzcod ơljjd ̣c ăoqpj n hiêpckf ́p mẹ tôrypd i, chú khôrypd ng đivjs ưzcod ơljjd ̣c băoqpj ́t nạt mẹ tôrypd i nưzcod ̃a! Đwioa ôrypd ̀ thôrypd ́i tha! Đwioa ôrypd ̀ khôrypd ́n nạn!”
Thưzcod ơljjd ̣ng Quan Hạo biêpckf ́t đivjs ã chọc giâsxfo ̣n con trai. Tiêpckf ̉u Măoqpj ̣c hung ác cào lêpckf n măoqpj ̣t anh mâsxfo ́y vêpckf ́t, châsxfo n hung hăoqpj ng vung vâsxfo ̉y đivjs á đivjs ánh giưzcod ̃a khôrypd ng trung, trêpckf n ngưzcod ơljjd ̀i anh măoqpj ̣c môrypd ̣t bôrypd ̣ tâsxfo y trang màu đivjs en, in trêpckf n đivjs ó đivjs ã là tràn đivjs âsxfo ̀y dâsxfo ́u châsxfo n.
Cánh cưzcod ̉a đivjs ôrypd ̣t nhiêpckf n mơljjd ̉ ra trong nháy măoqpj ́t, âsxfo m thanh kia lâsxfo ̣p tưzcod ́c truyêpckf ̀n đivjs êpckf ́n, Ngưzcod ̣ Phong Trì giâsxfo ̣t mình.
Trêpckf n bàn ngoài phòng khách đivjs ăoqpj ̣t môrypd ̣t cái chén, nưzcod ơljjd ́c âsxfo ́m trong chén vâsxfo ̃n còn đivjs ang bôrypd ́c hơljjd i, anh nghe thâsxfo ́y tiêpckf ́ng khóc nhưzcod xé vải của đivjs ưzcod ́a nhỏ, khuôrypd n măoqpj ̣t tuâsxfo ́n tú tái nơljjd ̣t, nhanh chóng chạy đivjs êpckf ́n phòng của côrypd , “Ba!” môrypd ̣t tiêpckf ́ng mơljjd ̉ cưzcod ̉a, liêpckf ̀n thâsxfo ́y đivjs ưzcod ơljjd ̣c cảnh tưzcod ơljjd ̣ng bêpckf n trong.
Tâsxfo ̀n Môrypd ̣c Ngưzcod ̃ đivjs ã phản ưzcod ́ng lại, trong hôrypd ́c măoqpj ́t đivjs ỏ bưzcod ̀ng nưzcod ơljjd ́c măoqpj ́t vâsxfo ̃n chảy ra, ôrypd m chăoqpj ̣t lâsxfo ́y con trai, ngăoqpj n cản thăoqpj ̀ng bé đivjs iêpckf n cuôrypd ̀ng: “Tiêpckf ̉u Măoqpj ̣c! Tiêpckf ̉u Măoqpj ̣c con đivjs ưzcod ̀ng nhưzcod vâsxfo ̣y, mẹ vâsxfo ̃n ôrypd ̉n mà, khôrypd ng ai băoqpj ́t nạt mẹ hêpckf ́t! Tiêpckf ̉u Măoqpj ̣c!”
Hơljjd i hơljjd i cúi đivjs âsxfo ̀u xuôrypd ́ng, Thưzcod ơljjd ̣ng Quan Hạo đivjs ôrypd ̣t nhiêpckf n băoqpj ́t lâsxfo ́y côrypd ̉ tay côrypd , gơljjd ̃ ra.
‘Khôrypd ng câsxfo ̀n lo cho anh... Em cưzcod ́ đivjs êpckf ̉ thăoqpj ̀ng bé đivjs ánh đivjs i.” Tiêpckf ́ng nói khàn khàn nhưzcod phát ra tưzcod ̀ sâsxfo u thăoqpj ̉m trong cõi lòng, mơljjd hôrypd ̀ đivjs ã khôrypd ng có âsxfo m đivjs iêpckf ̣u.
“Đwioa ang xảy ra chuyêpckf ̣n gì?” Môrypd ̣t âsxfo m thanh lạnh nhưzcod băoqpj ng phát ra phá vơljjd ̃ cục diêpckf ̣n bêpckf ́ tăoqpj ́c.
Ngưzcod ̣ Phong Trì đivjs ưzcod ́ng ơljjd ̉ cưzcod ̉a, ánh măoqpj ́t lãnh đivjs ạm hỏi.
Tiêpckf ̉u Măoqpj ̣c vâsxfo ̃n còn vung vâsxfo ̉y tay châsxfo n, đivjs ôrypd i măoqpj ́t to long lanh nưzcod ơljjd ́c môrypd ng lung nhìn Thưzcod ơljjd ̣ng Quan Hạo, khuôrypd n măoqpj ̣t nhỏ nhăoqpj ́n đivjs ỏ bưzcod ̀ng rôrypd ̀i lại tiêpckf ́p tục khóc, mãi đivjs êpckf ́n khi tay châsxfo n đivjs ã hêpckf ́t sưzcod ́c lưzcod ̣c mơljjd ́i dưzcod ̀ng lại, thăoqpj ̀ng bé bị săoqpj ̣c nưzcod ơljjd ́c măoqpj ́t, ho khan đivjs ưzcod ́ng lêpckf n, lại kịch liêpckf ̣t ho nhiêpckf ̀u hơljjd n.
Trong lô
Anh nghĩ, anh nghĩ ră
Nê
Gă
“Mô
“Đ
Tiê
Thư
Cánh cư
Trê
Tâ
Hơ
‘Khô
“Đ
Ngư
Tiê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.