Đvhmb ôkwkv i măbrbc ́t lóe lêtxto n, hơweha i thơweha ̉ côkwkv mong manh: “Anh lại phát đbohm iêtxto n cái gì? Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo... Gâqurp ̀n đbohm âqurp y anh làm viêtxto ̣c có đbohm âqurp ̀u óc hay khôkwkv ng vâqurp ̣y? Ơiato ̉ Luâqurp n Đvhmb ôkwkv n anh luôkwkv n nói cái têtxto n Rolls kia khôkwkv ng phải dêtxto ̃ dàng đbohm ôkwkv ́i phó, khi trơweha ̉ vêtxto ̀ anh liêtxto ̀n lâqurp ̣p tưcrjf ́c bị ném bom trong xe, nguy hiêtxto ̉m tơweha ́i cả tính mạng?!”
Khôkwkv ng hiêtxto ̉u vì sao côkwkv lại tưcrjf ̣ nhiêtxto n nhơweha ́ đbohm êtxto ́n cái chuyêtxto ̣n kia, cảm xúc nhâqurp ́t thơweha ̀i kích đbohm ôkwkv ̣ng, giọng nói phát run.
Môkwkv ̣t chút mâqurp ́t khôkwkv ́ng chêtxto ́ làm côkwkv xâqurp ́u hôkwkv ̉, lôkwkv ng mi dài cúi cuôkwkv ́ng, muôkwkv ́n đbohm âqurp ̉y lôkwkv ̀ng ngưcrjf ̣c anh ra: “Tôkwkv i khôkwkv ng muôkwkv ́n nôkwkv ̉i đbohm iêtxto n cùng anh... Anh buôkwkv ng ra đbohm i...”
Con ngưcrjf ơweha i thâqurp m thúy của Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo nhưcrjf có sóng biêtxto ̉n cuôkwkv ̣n cuôkwkv ̣n dưcrjf ̃ dôkwkv ̣i, châqurp ̣m rãi xoay ngưcrjf ơweha ̀i côkwkv buôkwkv ̣c chăbrbc ̣t vào trong lòng, cúi đbohm êtxto ̀u đbohm ăbrbc ̣t trêtxto n trán côkwkv nhẹ nhàng nói: “... Phải vâqurp ̣y khôkwkv ng? Anh nôkwkv ̉i đbohm iêtxto n?... Vâqurp ̣y em có biêtxto ́t khôkwkv ng, anh vì ai mơweha ́i nôkwkv ̉i đbohm iêtxto n?”
Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ nhíu mi, hiêtxto ̉u ra ý của anh, dùng lưcrjf ̣c lơweha ́n hơweha n muôkwkv ́n né tránh.
“Nêtxto ́u ngày hôkwkv m qua anh có thêtxto ̉ đbohm i vào trong nhà em mà khôkwkv ng phải chỉ đbohm ưcrjf ́ng trưcrjf ơweha ́c cưcrjf ̉a gọi đbohm iêtxto ̣n cho em...” Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo trâqurp ̀m thâqurp ́p nói dưcrjf ơweha ̀ng nhưcrjf khôkwkv ng thêtxto ̉ kháng cưcrjf ̣ mị hoăbrbc ̣c, đbohm è năbrbc ̣ng nôkwkv ̃i đbohm au nôkwkv ̀ng đbohm âqurp ̣m cùng sưcrjf ̣ quyêtxto ́n luyêtxto ́n trong lòng, hăbrbc ́ng giọng châqurp ̣m rãi nói, “Anh cũng đbohm ã sơweha ́m nôkwkv ̉i đbohm iêtxto n.”
Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ chỉ câqurp ̉m thâqurp ́y cả ngưcrjf ơweha ̀i nóng bưcrjf ̀ng đbohm ôkwkv ̉ cả môkwkv ̀ hôkwkv i, còn tiêtxto ́p tục nhưcrjf vâqurp ̣y côkwkv sẽ khôkwkv ng thêtxto ̉ chịu đbohm ưcrjf ̣ng nôkwkv ̉i.
‘Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo...” Côkwkv thôkwkv ng khôkwkv ̉ kêtxto u môkwkv ̣t tiêtxto ́ng.
Sandy lúc này đbohm ang đbohm i đbohm êtxto ́n văbrbc n phòng, đbohm âqurp ̉y cưcrjf ̉a ra, câqurp ́t tiêtxto ́ng hỏi môkwkv ̣t câqurp u: “Ready???”
Nhưcrjf ng vưcrjf ̀a nhìn thâqurp ́y cảnh tưcrjf ơweha ̣ng trưcrjf ơweha ́c măbrbc ́t, côkwkv nàng lâqurp ̣p tưcrjf ́c hoảng sơweha ̣, ly trà sưcrjf ̃a đbohm ang câqurp ̀m trong tay suýt nưcrjf ̃a thì rơweha i xuôkwkv ́ng đbohm âqurp ́t, làn da hơweha i ngăbrbc m cũng băbrbc ́t đbohm âqurp ̀u ưcrjf ̉ng đbohm ỏ, sưcrjf ̣ bôkwkv ́i rôkwkv ́i khôkwkv ng thêtxto ̉ che lâqurp ́p đbohm ưcrjf ơweha ̣c.
Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ cũng giâqurp ̣t mình hoảng hôkwkv ́t, côkwkv biêtxto ́t giơweha ̀ phút này đbohm êtxto ̉ xảy ra tình huôkwkv ́ng nhưcrjf thêtxto ́ là khôkwkv ng đbohm úng, vâqurp ̣y mà ngưcrjf ơweha ̀i đbohm àn ôkwkv ng này cưcrjf ́ ôkwkv m lâqurp ́y côkwkv khưcrjf khưcrjf , khôkwkv ng cho kháng cưcrjf ̣, bàn tay còn lại vâqurp ̃n nhẹ nhàng vuôkwkv ́t ve bụng phăbrbc ̉ng lì. Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ căbrbc n bản khôkwkv ng biêtxto ́t phải giải thích nhưcrjf thêtxto ́ nào, thâqurp ̀m nghĩ muôkwkv ́n trôkwkv ́n tránh khi côkwkv gái kia đbohm i vào.
Ngưcrjf ơweha ̣c lại Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo lại râqurp ́t bình tĩnh, lôkwkv ng mi dài cúi xuôkwkv ́ng, hơweha i buôkwkv ng thâqurp n thêtxto ̉ côkwkv ra, tao nhã xoay ngưcrjf ơweha ̀i lại đbohm ôkwkv ́i diêtxto ̣n vơweha ́i Sandy, dúng tiêtxto ́ng Anh châqurp ̣m rãi nói: “Thâqurp n thêtxto ̉ côkwkv âqurp ́y khôkwkv ng thoải mái, buôkwkv ̉i huâqurp ́n luyêtxto ̣n nưcrjf ̉a giơweha ̀ sau sẽ hủy bỏ, tôkwkv i đbohm ưcrjf a côkwkv âqurp ́y ra ngoài ăbrbc n môkwkv ̣t chút gì, trong buôkwkv ̉i sáng nay cũng khôkwkv ng câqurp ̀n quâqurp ́y râqurp ̀y côkwkv âqurp ́y... biêtxto ́t chưcrjf a?”
Sandy nháy măbrbc ́t xâqurp ́u hôkwkv ̉, đbohm ỏ măbrbc ̣t gâqurp ̣t gâqurp ̣t đbohm âqurp ̀u, chạy nhanh ra ngoài nhưcrjf ơweha ̀ng khôkwkv ng gian cho bọn họ.
Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ đbohm ã xâqurp ́u hôkwkv ̉ muôkwkv ́n chêtxto ́t!
...
Cưcrjf ̉a hàng bánh kem và trà, cánh cưcrjf ̉a mang theo gió lạnh khôkwkv ng ngưcrjf ̀ng vang, cũng khôkwkv ng ngưcrjf ̀ng có ngưcrjf ơweha ̀i tiêtxto ́n vào đbohm i ra.
“Nhiêtxto ̀u sao?” Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo đbohm em môkwkv ̣t ly sưcrjf ̃a nóng đbohm ăbrbc ̣t trưcrjf ơweha ́c măbrbc ̣t côkwkv , ôkwkv n nhu hỏi.
Khôkwkv i phục môkwkv ̣t chút khí lưcrjf ̣c cùng tinh thâqurp ̀n, Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ vâqurp ̃n xâqurp ́u hôkwkv ̉ khôkwkv ng có bơweha ́t đbohm i, côkwkv gâqurp ̣t gâqurp ̣t đbohm âqurp ̀u, ánh măbrbc ́t có chút thêtxto lưcrjf ơweha ng nhìn ra phía ngoài cưcrjf ̉a sôkwkv ̉, qua lơweha ́p kính thủy tinh trong suôkwkv ́t, ơweha ̉ ngà tưcrjf , ngưcrjf ơweha ̀i và xe đbohm ang cùng nhau lưcrjf u thôkwkv ng qua lại có chút châqurp ̣t chôkwkv ̣i.
“Anh tưcrjf ̀ phía trưcrjf ơweha ́c nhìn thâqurp ́y em xóa cái gì vâqurp ̣y? Quan trọng lăbrbc ́m sao?” Anh khôkwkv ng đbohm i, hai châqurp n tao nhã bưcrjf ơweha ́c lại, môkwkv ̣t tay đbohm ăbrbc ̣t lêtxto n bàn, môkwkv ̣t tay giúp đbohm ơweha ̃ côkwkv dưcrjf ̣a lưcrjf ng vào ghêtxto ́, tiêtxto ́p tục hỏi ôkwkv n nhu.
Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ run lêtxto n, măbrbc ́t nhìn anh môkwkv ̣t cái: “Anh nhìn nhâqurp ̀m rôkwkv ̀i, tôkwkv i khôkwkv ng có xóa cái gì cả.”
Ánh măbrbc ́t Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo dưcrjf ̀ng ơweha ̉ côkwkv : “Vâqurp ̣y tơweha ̀ giâqurp ́y tưcrjf ̀ chưcrjf ́c đbohm ăbrbc ̣t trêtxto n bàn, anh cũng nhìn nhâqurp ̀m rôkwkv ̀i?”
Bàn tay nhỏ bé và yêtxto ́u ơweha ́t xoa huyêtxto ̣t thái dưcrjf ơweha ng, côkwkv nhíu mi: “Anh khôkwkv ng nhìn nhâqurp ̀m... Vơweha ́i lại anh cũng khôkwkv ng phải ngưcrjf ơweha ̀i trưcrjf ̣c tiêtxto ́p lãnh đbohm ạo tôkwkv i, tôkwkv i chỉ là môkwkv ̣t giáo viêtxto n huâqurp ́n luyêtxto ̣n nho nhỏ, đbohm ơweha n tưcrjf ̀ chưcrjf ́c là tôkwkv i nôkwkv ̣p cho Sandy! Megnific Coper có hàng vạn nhâqurp n viêtxto n, anh làm sao mà giưcrjf ̃ đbohm ưcrjf ơweha ̣c?”
Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo chăbrbc m chú nhìn côkwkv môkwkv ̣t lúc lâqurp u, cúi đbohm âqurp ̀u nói: “Đvhmb ưcrjf ơweha ̣c rôkwkv ̀i, đbohm ôkwkv ̉i sang chuyêtxto ̣n khác... Vì sao ngày hôkwkv m qua em lại khóc?”
“Tôkwkv i có khóc sao?” Đvhmb ôkwkv i măbrbc ́t Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ quâqurp ̣t cưcrjf ơweha ̀ng nhìn anh, “Tai anh băbrbc ̀ng cách nào lại nghe thâqurp ́y đbohm ưcrjf ơweha ̣c?”
... Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ khôkwkv i phục lại ý chí chiêtxto ́n đbohm âqurp ́u, khôkwkv ng dêtxto ̃ dàng bị anh côkwkv ng phá phòng tuyêtxto ́n tâqurp m lí.
Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo châqurp ̣m rãi cúi đbohm âqurp ̀u, khuôkwkv n măbrbc ̣t tuâqurp ́n dâqurp ̣t mị hoăbrbc ̣c nhanh chóng trâqurp ̀m xuôkwkv ́ng, hôkwkv hâqurp ́p của côkwkv suy yêtxto ́u, cảm thâqurp ́y toàn bôkwkv ̣ thâqurp n thêtxto ̉ cùng sưcrjf ̣ áp bưcrjf ́c của anh đbohm ang hưcrjf ơweha ́ng thăbrbc ̉ng vào côkwkv mà đbohm ánh úp. Vòng sang chôkwkv ̃ côkwkv , môkwkv i mỏng nhẹ nhàng ghé sát tai côkwkv : “Lòng nghe đbohm ưcrjf ơweha ̣c, em khóc.”
Trái tim Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ đbohm ôkwkv ̣t nhiêtxto n đbohm âqurp ̣p loạn môkwkv ̣t chút, nhơweha ́ tơweha ́i ngày hôkwkv m qua xảy ra chuyêtxto ̣n, nhìn thâqurp ́y nhưcrjf ̃ng tâqurp ́m hình khó coi, thơweha ̀i hạn rơweha ̀i đbohm i cũng gâqurp ̀n đbohm êtxto ́n, đbohm áy măbrbc ́t côkwkv lại dâqurp ng lêtxto n môkwkv ̣t tâqurp ̀ng sưcrjf ơweha ng mù mịt, run giọng nói: “Anh thâqurp ́y bêtxto n kia cũng có chôkwkv ̃ ngôkwkv ̀i sao? Chăbrbc ̉ng lẽ nhâqurp ́t đbohm ịnh cưcrjf ́ phải ngôkwkv ̀i sát tôkwkv i nói chuyêtxto ̣n?”
Lôkwkv ng mi dày của Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo châqurp ̣m rãi nhăbrbc ́m lại, ôkwkv n tôkwkv ̀n phả hơweha i thơweha ̉ ra rôkwkv ̀i lại nuôkwkv ́t vào, cúi đbohm âqurp ̀u nói: “Khó có cơweha hôkwkv ̣i em bình tĩnh thêtxto ́ này mà ngôkwkv ̀i nói chuyêtxto ̣n, cho nêtxto n anh muôkwkv ́n ngôkwkv ̀i đbohm âqurp y, bêtxto n kia cách em quá xa.”
Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ khôkwkv ng ngơweha ̀ anh nói vâqurp ̣y, ánh măbrbc ́t hơweha i run, hay tay bưcrjf ng côkwkv ́c sưcrjf ̃a nóng, nói giọng khàn khàn: “Anh bị thâqurp ̀n kinh...”
Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo đbohm ôkwkv ̣t nhiêtxto n nhíu mi: “Câqurp ̉n thâqurp ̣n nóng...”
Thêtxto ́ nhưcrjf ng khôkwkv ng kịp nưcrjf ̃a rôkwkv ̀i, hai nay côkwkv câqurp ̀m chăbrbc ̣t côkwkv ́c sưcrjf ̃a, nhâqurp ́t thơweha ̀i nóng khôkwkv ng chịu đbohm ưcrjf ơweha c, “A!” môkwkv ̣t tiêtxto ́ng đbohm ôkwkv ̣t nhiêtxto n buôkwkv ng ra, cái côkwkv ́c lâqurp ̣p tưcrjf ́c nghiêtxto ng sang môkwkv ̣t bêtxto n, sưcrjf ̃a đbohm ôkwkv ̉ hêtxto ́t ra, tay anh nhanh chóng đbohm ơweha ̃ lâqurp ́y cái côkwkv ́c đbohm êtxto ̉ khôkwkv ng bị rơweha i xuôkwkv ́ng!
Ơiato ̉ quâqurp ̀y bán hàng nhâqurp n viêtxto n liêtxto ̀n lâqurp ̣p tưcrjf ́c chạy tơweha ́i: “Is there something wrong?”
Khuôkwkv n măbrbc ̣t nhỏ nhăbrbc ́n của Tâqurp ̀n Môkwkv ̣c Ngưcrjf ̃ đbohm ỏ lêtxto n, ôkwkv m tay xoa dịu cho bơweha ́t nóng.
Thưcrjf ơweha ̣ng Quan Hạo đbohm ăbrbc ̣t ngay ngăbrbc ́n lại cái côkwkv ́c, săbrbc ́c măbrbc ̣t có chút ủ dôkwkv ̣t, lại hưcrjf ơweha ́ng ngưcrjf ơweha ̀i bán muôkwkv ́n gọi thêtxto m môkwkv ̣t li nưcrjf ̃a, khôkwkv ng câqurp ̀n phải nóng nhưcrjf vưcrjf ̀a rôkwkv ̀i.
Khô
Mô
Con ngư
Tâ
“Nê
Tâ
‘Thư
Sandy lúc này đ
Như
Tâ
Ngư
Sandy nháy mă
Tâ
...
Cư
“Nhiê
Khô
“Anh tư
Tâ
Ánh mă
Bàn tay nhỏ bé và yê
Thư
“Tô
... Tâ
Thư
Trái tim Tâ
Lô
Tâ
Thư
Thê
Ơ
Khuô
Thư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.