Vì sao?
Thưhtkf ơufqc ̣ng Quan Hạo chưhtkf a bao giơufqc ̀ tưhtkf ̣ hỏi vêvltv ̀ vâstnk ́n đtzyc êvltv ̀ này, suôgysb ́t bôgysb ́n nămxnh m trơufqc ̀i khôgysb ng môgysb ̣t lâstnk ̀n có thêvltv ̉ dám nghĩ tơufqc ́i, vì sao lại đtzyc ôgysb ́i tôgysb ́t vơufqc ́i côgysb nhưhtkf vâstnk ̣y! Khôgysb ng phải anh khôgysb ng thêvltv ̉ khoan dung, khôgysb ng phải anh khôgysb ng thêvltv ̉ dêvltv ̃ dãi, anh đtzyc ã đtzyc em sưhtkf ̣ ôgysb n nhu chưhtkf a tưhtkf ̀ng có mà trao cho côgysb . Hêvltv ́t lâstnk ̀n này tơufqc ́i lâstnk ̀n khác, anh đtzyc êvltv ̀u côgysb ́ gămxnh ́ng khôgysb ́ng chêvltv ́, côgysb ́ gămxnh ́ng nhâstnk ̃n nhịn, nhưhtkf ng cũng quêvltv n mâstnk ́t môgysb ̣t câstnk u hỏi vì sao?!
Vì sao khôgysb ng châstnk ́p châstnk ̣n viêvltv ̣c côgysb mămxnh ́c sai lâstnk ̀m? Vì sao lại đtzyc ôgysb ́i xưhtkf ̉ tàn nhâstnk ̃n vơufqc ́i côgysb nhưhtkf vâstnk ̣y?
Trong đtzyc âstnk ̀u Thưhtkf ơufqc ̣ng Quan Hạo cuôgysb ̀n cuôgysb ̣n sóng lơufqc ́n, môgysb i mỏng mím chămxnh ̣t khôgysb ng nói chưhtkf ̃ nào, môgysb ̣t mưhtkf ̣c trâstnk ̀m mămxnh ̣c.
Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃ côgysb ́ gămxnh ́ng hêvltv ́t sưhtkf ́c đtzyc êvltv ̉ ngămxnh n nưhtkf ơufqc ́c mămxnh ́t chảy ra, cưhtkf ơufqc ̀i lạnh môgysb ̣t tiêvltv ́ng, giãy ra khỏi lòng anh, quămxnh ng trả lại cho anh chiêvltv ́c áo. Thâstnk n thêvltv ̉ mảnh khảnh môgysb ̣t mình đtzyc i tơufqc ́i bêvltv n cạnh xe.
“Anh có muôgysb ́n lái xe khôgysb ng, hay đtzyc êvltv ̉ tôgysb i lái? Tôgysb i khôgysb ng muôgysb ́n ơufqc ̉ đtzyc âstnk y, rôgysb ́t cuôgysb ̣c anh có đtzyc i vêvltv ̀ hay khôgysb ng?” Đaasi ôgysb i mămxnh ́t co trong trẻo nhưhtkf ng giọng nói vôgysb cùng lạnh lùng, trưhtkf ơufqc ́c sau nhưhtkf môgysb ̣t.
Nêvltv ́u câstnk ̉n thâstnk ̣n lămxnh ́ng nghe, khôgysb ng khó đtzyc êvltv ̉ nhâstnk ̣n ra sưhtkf ̣ run nhẹ trong giọng nói của Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃, tâstnk ́t cả sưhtkf ̣ chua xót trong lòng đtzyc êvltv ̀u khôgysb ng có đtzyc áp án, côgysb khôgysb ng câstnk ̀n nhâstnk ̣n lại nhưhtkf vâstnk ̣y, càng khôgysb ng thêvltv ̉ đtzyc em sưhtkf ̣ tôgysb n nghiêvltv m của chính mình dâstnk ̃m nát dưhtkf ơufqc ́i châstnk n ngưhtkf ơufqc ̀i đtzyc àn ôgysb ng đtzyc ang mang âstnk ́m áp này đtzyc êvltv ́n cho côgysb !
Thưhtkf ơufqc ̣ng Quan Hạo sămxnh ́c mămxnh ̣t tôgysb ́i sâstnk ̀m, tim đtzyc âstnk ̣p râstnk ́t nhanh, nhưhtkf là âstnk ̉n nhâstnk ̃n sưhtkf ̣ rôgysb ́i rămxnh ́m to lơufqc ́n, tưhtkf ̣ mình bưhtkf ́c bách bản thâstnk n, nhưhtkf ng cũng khôgysb ng tìm ra đtzyc ưhtkf ơufqc ̣c câstnk u trả lơufqc ̀i! Nêvltv ́u anh mơufqc ̉ miêvltv ̣ng, anh khămxnh ̉ng đtzyc ịnh, nhưhtkf vâstnk ̣y thì côgysb có châstnk ́p nhâstnk ̣n hay khôgysb ng? Côgysb có thêvltv ̉ tin tưhtkf ơufqc ̉ng anh khôgysb ng?
Đaasi âstnk ̀u óc Thưhtkf ơufqc ̣ng Quan Hạo hoàn toàn rôgysb ́i loạn.
Đaasi i đtzyc êvltv ́n, mơufqc ̉ cưhtkf ̉a xe ra, anh có chút hôgysb ̀n xiêvltv u phách lạc, nói giọng khàn khàn: “... Lêvltv n xe.”
...
Cuôgysb ́i cùng thì cũng liêvltv ̣n lạc đtzyc ưhtkf ơufqc ̣c vơufqc ́i con trai, đtzyc áy mămxnh ́t Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃ hiêvltv ̣n lêvltv n hơufqc i nưhtkf ơufqc ́c âstnk ́m áp.
Ơtrag ̉ máy tính bêvltv n kia, Tiêvltv ̉u Mămxnh ̣c khuôgysb n mămxnh ̣t nhỏ nhămxnh ́n đtzyc áng yêvltv u dán mămxnh ̣t vào màn hình, chu môgysb i hôgysb n môgysb ̣t cái, côgysb cưhtkf ơufqc ̀i ôgysb n nhu ngọt ngào. Mà Tiêvltv ̉u Mămxnh ̣c lại đtzyc ưhtkf ơufqc ̣c ngưhtkf ơufqc ̀i đtzyc àn ôgysb ng phía sau ôgysb m lâstnk ́y đtzyc ămxnh ̣t vào lòng, khuôgysb n mămxnh ̣t tuâstnk ́n dâstnk ̣t, ôgysb n nhu xuâstnk ́t hiêvltv ̣n trưhtkf ơufqc ́c mămxnh ̣t côgysb .
“Em sao vâstnk ̣y? Vưhtkf ̀a khóc sao?” Ngưhtkf ̣ Phong Trì ôgysb n nhu hỏi.
Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃ ngâstnk ̉n ra, khuôgysb n mămxnh ̣t nhỏ nhămxnh ́n có tia hoảng hôgysb ́t, lămxnh ́c đtzyc âstnk ̀u: “Khôgysb ng có, chỉ là em nhìn thâstnk ́y Tiêvltv ̉u Mămxnh ̣c nêvltv n vui quá, chưhtkf a bao giơufqc ̀ cách xa thămxnh ̀ng bé lâstnk u nhưhtkf vâstnk ̣y, cho nêvltv n nhâstnk ́t thơufqc ̀i kìm lòng khôgysb ng đtzyc ưhtkf ơufqc ̣c.”
Ánh mămxnh ́t mát lạnh của Ngưhtkf ̣ Phong Trì nhìn côgysb , sau đtzyc ó cúi mi, trêvltv n mămxnh ̣t hiêvltv ̣n lêvltv n tia bi thưhtkf ơufqc ng. Anh khôgysb ng muôgysb ́n vạch trâstnk ̀n côgysb đtzyc ang nói dôgysb ́i. Quan trọng là nêvltv ́u côgysb đtzyc ã khôgysb ng muôgysb ́n nói thì anh cũng khôgysb ng ép buôgysb ̣c.
“Em nhìn thâstnk ́y Tiêvltv ̉u Mămxnh ̣c đtzyc êvltv ́n trưhtkf ơufqc ̀ng sao? Em có hài lòng khôgysb ng?” Ngưhtkf ̣ Phong Trì thả cho Tiêvltv ̉u Mămxnh ̣c chạy đtzyc êvltv ́n chôgysb ̃ xêvltv ́p gôgysb ̃ trêvltv n thảm, thản nhiêvltv n hỏi Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃.
Côgysb gâstnk ̣t gâstnk ̣t đtzyc âstnk ̀u: “Vâstnk ng, em có nhìn thâstnk ́y, tôgysb ́t lămxnh ́m. Là trưhtkf ơufqc ̀ng học cao câstnk ́p sao?”
Ngưhtkf ̣ Phong Trì cưhtkf ơufqc ̀i cong khóe miêvltv ̣ng, con ngưhtkf ơufqc i hẹp dài thâstnk m thúy sáng nhưhtkf ngọc, nói môgysb ̣t cách mị hoămxnh ̣c: “Em cho rămxnh ̀ng thămxnh ̀ng bé là thiêvltv n tài sao?”
Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃ lâstnk ̣p tưhtkf ́c đtzyc ỏ mămxnh ̣t, nhìn khôgysb ng đtzyc ưhtkf ơufqc ̣c cưhtkf ơufqc ̀i rôgysb ̣ lêvltv n, bả vai gâstnk ̀y gâstnk ̀y nhún nhún hai cái.
Ban ngày vưhtkf ̀a xảy ra chuyêvltv ̣n kinh hoàng, bâstnk y giơufqc ̀ cưhtkf ơufqc ̀i lêvltv n, hai mămxnh ́t nôgysb ̉i lêvltv n hơufqc i nưhtkf ơufqc ́c âstnk ̉m ưhtkf ơufqc ́t âstnk ́m áp, giôgysb ́ng nhưhtkf là khao khát niêvltv ̀m vui, muôgysb ́n cảm nhâstnk ̣n âstnk ́m áp trêvltv n ngưhtkf ơufqc ̀i anh, lại khôgysb ng dám đtzyc êvltv ̉ anh nhâstnk ̣n ra bản thâstnk n đtzyc ang râstnk ́t câstnk ̀n thiêvltv ́t.
“Em biêvltv ́t là anh đtzyc ã giúp Tiêvltv ̉u Mămxnh ̣c đtzyc ămxnh ng kí... Anh chính là thiêvltv n tài, nhưhtkf thêvltv ́ đtzyc ưhtkf ơufqc ̣c chưhtkf a?” Côgysb cưhtkf ơufqc ̀i ngọt ngào, nhưhtkf ng lại làm cho ngưhtkf ơufqc ̀i ta đtzyc au lòng.
Ngưhtkf ̣ Phong Trì nhìn chămxnh ̀m chămxnh ̀m Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃, cúi đtzyc âstnk ̀u nói: “Anh ta có gâstnk y khó dêvltv ̃ cho em khôgysb ng?”
Câstnk u hỏi này của anh làm côgysb có chút kinh ngạc, khuôgysb n mămxnh ̣t nhỏ nhămxnh ́n dâstnk ̀n tái nhơufqc ̣t, khôgysb ng hiêvltv ̉u đtzyc ưhtkf ơufqc ̣c tại sao anh lại biêvltv ́t.
“Em...” Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃ chơufqc ̣t xâstnk ́u hôgysb ̉, khôgysb ng biêvltv ́t phải nói nhưhtkf thêvltv ́ nào.
Ánh mămxnh ́t mêvltv ̀m mại của Ngưhtkf ̣ Phong Trì hơufqc i dịu đtzyc i, nói giọng khàn khàn: “Đaasi ưhtkf ̀ng nóng vôgysb ̣i... Khôgysb ng câstnk ̀n phải gâstnk ́p gáp giải thích, Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃... anh khôgysb ng có trách em.”
Đaasi ôgysb i mămxnh ́t trong suôgysb ́t của côgysb chơufqc ̣t lóe lêvltv n, nghe nhưhtkf ̃ng lơufqc ̀i này của anh, trong lòng cảm thâstnk ́y yêvltv n ôgysb ̉n hơufqc n râstnk ́t nhiêvltv ̀u.
“Anh cũng khôgysb ng suy đtzyc oán đtzyc ưhtkf ơufqc ̣c cái gì, nhưhtkf ng là do thói quen lâstnk ̣p thơufqc ̀i gian biêvltv ̉u trong ngày của em, hơufqc n nưhtkf ̃a lại đtzyc êvltv ̉n lại trêvltv n lịch treo tưhtkf ơufqc ̀ng rõ ràng nhưhtkf vâstnk ̣y, anh nghĩ em sẽ gămxnh ̣p khó khămxnh n...” Ngưhtkf ̣ Phong Trì dịch ngưhtkf ơufqc ̀i sang môgysb ̣t bêvltv n đtzyc êvltv ̉ côgysb nhìn thâstnk ́y lịch treo trêvltv n cưhtkf ̉a phòng, con ngưhtkf ơufqc i hẹp dài chămxnh m chú nhìn côgysb , mỉm cưhtkf ơufqc ̀i mang theo môgysb ̣t chút trêvltv u tưhtkf ́c.
Trong lòng Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃ giơufqc ̀ phút này mơufqc ́i chính thưhtkf ́c lămxnh ́ng xuôgysb ́ng.
Đaasi úng là nhưhtkf vâstnk ̣y.
Đaasi âstnk ́y là thói quen của côgysb , đtzyc âstnk ́y là nhà của côgysb , ngưhtkf ơufqc ̀i đtzyc àn ôgysb ng này luôgysb n bao dung, thâstnk ́u hiêvltv ̉u côgysb , vì sao côgysb lại muôgysb ́n giâstnk ́u diêvltv ́m? Vì sao lại muôgysb ́n nói dôgysb ́i?
Khuôgysb n mămxnh ̣t nhỏ nhămxnh ́n trămxnh ́ng nõn ưhtkf ̉ng hôgysb ̀ng, lôgysb ng mi dài hạ xuôgysb ́ng, Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃ nhẹ giọng nói: “Ngưhtkf ̣ Phong Trì... Em mêvltv ̣t mỏi quá... Em khôgysb ng nghĩ chuyêvltv ̣n này lại dâstnk y dưhtkf a nhưhtkf vâstnk ̣y, khôgysb ng muôgysb ́n anh ta ảnh hưhtkf ơufqc ̉ng đtzyc êvltv ́n cuôgysb ̣c sôgysb ́ng của em, quâstnk ́y râstnk ̀y ngưhtkf ơufqc ̀i thâstnk n của em... Em khôgysb ng muôgysb ́n biêvltv ́t trong lòng anh ta nghĩ cái gì... Em thưhtkf ̣c sưhtkf ̣ muôgysb ́n cách xa anh ta...”
Môgysb ̃i lâstnk ̀n nói chuyêvltv ̣n vơufqc ́i nhau, dù là tranh cãi kịch liêvltv ̣t hay nói chuyêvltv ̣n bình thưhtkf ơufqc ̀ng, đtzyc êvltv ̀u là môgysb ̣t quá trình đtzyc au đtzyc ơufqc ́n.
Chuyêvltv ̣n quá khưhtkf ́, nói môgysb ̣t lâstnk ̀n, đtzyc au môgysb ̣t lâstnk ̀n, nhơufqc ́ môgysb ̣t lâstnk ̀n, lại đtzyc au môgysb ̣t lâstnk ̀n.
Giọng nói Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃ mêvltv ̀m mại giôgysb ́ng nhưhtkf làm sưhtkf ơufqc ng, nói đtzyc êvltv ́n câstnk u cuôgysb ́i cùng nưhtkf ơufqc ́c mămxnh ́t âstnk ̉m ưhtkf ơufqc ́t đtzyc ã thâstnk ́m đtzyc âstnk ̀y trêvltv n lôgysb ng mi, côgysb ôgysb m lâstnk ́y chính mình, cúi đtzyc âstnk ̀u, bôgysb ̣ dáng đtzyc áng thưhtkf ơufqc ng nhưhtkf câstnk ̀u xin sưhtkf ̣ giúp đtzyc ơufqc ̃.
Trong mămxnh ́t Ngưhtkf ̣ Phong Trì châstnk ́t chưhtkf ́a sưhtkf ̣ đtzyc au lòng dày đtzyc ămxnh ̣c.
Anh mâstnk n mêvltv cánh môgysb i, dưhtkf ̀ng lại ơufqc ̉ cái thâstnk n ảnh đtzyc ang ủy khuâstnk ́t trêvltv n màn hình kia, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa xoa, tưhtkf ̣ nghĩ: “Nhưhtkf vâstnk ̣y thì chúng ta sẽ khôgysb ng vêvltv ̀ nhà”, nhưhtkf ng khôgysb ng nói nêvltv n lơufqc ̀i, ngưhtkf ơufqc ̀i đtzyc àn ôgysb ng kia thì khôgysb ng thêvltv ̉ chămxnh ́c chămxnh ́n đtzyc ưhtkf ơufqc ̣c.
Bơufqc ̉i vì, em xem, anh ta hiêvltv ̣n tại đtzyc ang râstnk ́t muôgysb ́n quâstnk ́y râstnk ̀y đtzyc êvltv ́n em.
Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃ cúi đtzyc âstnk ̀u thâstnk ̣t lâstnk u, môgysb ̣t lúc sau trong lòng mơufqc ́i bơufqc ́t đtzyc i nôgysb ̃i chua xót, nhục nhã. Đaasi ôgysb i mămxnh ́t ngâstnk ̣p nưhtkf ơufqc ́c nhìn lêvltv n, nhìn thâstnk ́y tay anh chỉ trêvltv n màn hình có hơufqc i giaath mình, nhẹ giọng hỏi: “Anh đtzyc ang làm gì vâstnk ̣y?”
Khuôgysb n mămxnh ̣t đtzyc ẹp trai của Ngưhtkf ̣ Phong Trì hơufqc i tái đtzyc i, lại cưhtkf ơufqc ̀i nhẹ nhàng nhưhtkf là có thêvltv ̉ đtzyc em tuyêvltv ́t hòa tan.
“... Anh muôgysb ́n ôgysb m em môgysb ̣t cái... Nêvltv n đtzyc ang...”
Giọng nói anh âstnk ́m áp truyêvltv ̀n qua đtzyc iêvltv ̣n thoại, an ủi lòng ngưhtkf ơufqc ̀i.
Trong phòng đtzyc ôgysb ̣t nhiêvltv n xuâstnk ́t hiêvltv ̣n tia lạnh lẽo, Tâstnk ̀n Môgysb ̣c Ngưhtkf ̃ rùng mình môgysb ̣t cái, nhìn ngưhtkf ơufqc ̀i đtzyc àn ôgysb ng này, trong nháy mămxnh ́t lại hỏi chính bản thâstnk n, vì sao, vì sao khôgysb ng thêvltv ̉ cùng vơufqc ́i anh gămxnh ́n bó lâstnk u dài? Vì sao ngay tưhtkf ̀ đtzyc âstnk ̀u đtzyc ã khămxnh ̉ng đtzyc ịnh chămxnh ́c chămxnh ́n, bọn họ khôgysb ng có khả nămxnh ng cùng ơufqc ̉ môgysb ̣t chôgysb ̃?
Thư
Vì sao khô
Trong đ
Tâ
“Anh có muô
Nê
Thư
Đ
Đ
...
Cuô
Ơ
“Em sao vâ
Tâ
Ánh mă
“Em nhìn thâ
Cô
Ngư
Tâ
Ban ngày vư
“Em biê
Ngư
Câ
“Em...” Tâ
Ánh mă
Đ
“Anh cũng khô
Trong lòng Tâ
Đ
Đ
Khuô
Mô
Chuyê
Giọng nói Tâ
Trong mă
Anh mâ
Bơ
Tâ
Khuô
“... Anh muô
Giọng nói anh â
Trong phòng đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.