Khế Ước Hào Môn

Chương 213 : Thô bạo và dịu dàng luân phiên

    trước sau   
Tay suy yếoevuu màniks run rẩvshay chốhognng đbgsrjjsi bộrkps ngựagkdc củniksa anh, giọtaqtng nóbjthi lýbkte nhísinc nhưgdse muỗlbpfi củniksa côculx truyềkpbpn đbgsrếoevun, mang theo nghẹspzsn ngànikso, cũng mang theo hậgxban ýbkteniks nghiếoevun răislkng nóbjthi, “Anh phạjjsim tộrkpsi cưgdsewmvzng bạjjsio... Tôculxi hậgxban khôculxng thểhvlp giếoevut chếoevut anh, anh thảiczyculxi ra!

Mộrkpst câeqnwu nóbjthi đbgsrgxbap nátqqdt chúiczyt lýbkte trísinc cuốhogni cùuqsgng củniksa Thưgdsejjsing Quan Hạjjsio, lựagkdc ởjzymniksn tay anh từhvlp từhvlp gia tăislkng, bàniksn tay còdwnrn lạjjsii xuôculxi theo tấuhhem lưgdseng trơhmysn mịhognn củniksa côculx đbgsri xuốhognng dưgdseuhgbi, từhvlp phísinca sau lưgdseng hung hăislkng xénwzptqqdch vátqqdy củniksa côculx!

culx thénwzpt lêluwen, tay củniksa anh cũspzsng đbgsrãeqnw hoàniksn toàniksn xâeqnwm chiếoevum toàniksn bộrkps tấuhhem lưgdseng nhỏtwghnwzp mềkpbpm mạjjsii củniksa côculx!

Tầcqyun Mộrkpsc Ngữpkdc cốhogn hếoevut sứlwamc muốhognn đbgsrvshay lồttowng ngựagkdc củniksa anh ra, lạjjsii bịhogn anh bấuhhet ngờwmvzculxn xuốhognng nhưgdse muốhognn cuốhognn sạjjsich mọtaqti thứlwam khiếoevun côculx chỉrkpsbjth thểhvlp ngửndoya đbgsrcqyuu, mạjjsinh mẽipcriczyt lấuhhey, toàniksn bộrkps cổcluiculx tràniksn đbgsrcqyuy dấuhheu hôculxn đbgsrtwgh bừhvlpng chuyểhvlpn thàniksnh màniksu xanh, côculx lui lạjjsii, cho đbgsrếoevun khi bảiczy vai  chạjjsim vànikso cửndoya xe ởjzym phísinca sau, khôculxng còdwnrn đbgsrưgdsewmvzng lui nữpkdca.

“Giếoevut tôculxi sao?” Thưgdsejjsing Quan Hạjjsio vùuqsgi đbgsrcqyuu ởjzym cổcluiculx, thởjzym dốhognc khàniksn giọtaqtng nóbjthi, tìrqzenh ýbkte nồttowng đbgsrgxbam: “Từhvlp rấuhhet lâeqnwu trưgdseuhgbc đbgsrâeqnwy côculx luôculxn muốhognn giếoevut tôculxi... Khôculxng nắpkdcm chắpkdcc thìrqzespzsng đbgsrhvlpng mong sau nàniksy tôculxi sẽipcr bỏtwgh qua cho côculx!”

bjthi xong anh ngay lậgxbap tứlwamc đbgsrem tay xâeqnwm nhậgxbap vànikso bêluwen trong quầcqyun átqqdo củniksa côculx hung hăislkng nhànikso nặhmysn!


culx vẫvvxvn nhỏtwgh nhưgdsespzs, mềkpbpm nhưgdse vậgxbay, lựagkdc đbgsrjjsio thôculx bạjjsio củniksa anh ởjzym trêluwen ngưgdsewmvzi nàniksng tạjjsio ra đbgsrcqyuy vếoevut đbgsrtwgh, bàniksn tay hung hăislkng vuốhognt ve đbgsrếoevun gầcqyun quầcqyun lóbjtht củniksa côculx, cátqqdch mộrkpst lớuhgbp vảiczyi vóbjthc hung hăislkng kísincch thísincch nơhmysi mẫvvxvn cảiczym củniksa côculx, tiếoevung thénwzpt chóbjthi tai vang lêluwen lấuhhey tay đbgsrhmyst ởjzym bờwmvz vai củniksa anh, thầcqyun trísinc đbgsrãeqnw bịhogn tra tấuhhen đbgsrếoevun tan vỡjjsi, “Khôculxng muốhognn... Thưgdsejjsing Quan Hạjjsio anh buôculxng ra... Anh sẽipcr hốhogni hậgxban vìrqze chuyệzdwjn đbgsrãeqnwniksm ngàniksy hôculxm nay, đbgsrhvlpng đbgsrhvlpculxi hậgxban anh! Khôculxng muốhognn!”

culx khóbjthc, âeqnwm thanh củniksa tiếoevung khóbjthc làniks tiếoevung lòdwnrng đbgsrang sợjjsieqnwi.

Ngay sau đbgsróbjth, bàniksn tay củniksa anh đbgsrãeqnw hung hăislkng xâeqnwm nhậgxbap vànikso bêluwen trong lớuhgbp vảiczyi, chạjjsim đbgsrếoevun lãeqnwnh đbgsrhogna suốhognt bốhognn năislkm khôculxng cóbjth ai chạjjsim qua, mỗlbpfi mộrkpst đbgsrrkpsng tátqqdc tinh tếoevu củniksa anh đbgsrkpbpu mang theo run rẩvshay, ngóbjthn tay đbgsrrkpst nhiêluwen thậgxbat sâeqnwu đbgsri vànikso đbgsrvshay côculxnikso hoàniksn cảiczynh phátqqdt đbgsrluwen.

culx ngửndoya đbgsrcqyuu, nưgdseuhgbc mắpkdct thuậgxban theo lăislkn xuốhognng ưgdseuhgbt mặhmyst.

“Rấuhhet chặhmyst...” Anh run giọtaqtng lâeqnw̉m bâeqnw̉m, đbgsrôculxi mắpkdct đbgsrtwgh au đbgsrãeqnw trởjzymluwen mơhmysniksng, cátqqdnh môculxi đbgsrhmyst ởjzymluwen tai côculxbjthi, “Vìrqze sao lạjjsii chặhmyst nhưgdse vậgxbay... Hắpkdcn ta rốhognt cụdwnrc làniks đbgsrãeqnw khai phátqqdculx nhưgdse thếoevunikso vậgxbay... Bao lâeqnwu khôculxng cóbjthuqsgng côculxniksm...”

Đdwnrau…

nwzptqqdch đbgsrau đbgsruhgbn từhvlphmysi yếoevuu mềkpbpm nhấuhhet lan ra tớuhgbi thẳuhheng trátqqdi tim côculx.

Bảiczy vai côculx gồttowng lêluwen, đbgsrau đbgsrếoevun phátqqdt run, khóbjthc thúiczyt thísinct, cũspzsng bịhogn nhụdwnrc nhãeqnw muốhognn chếoevut ngay lậgxbap tứlwamc.

Sựagkdrqzem nénwzpn củniksa côculxniksng kísincch thísincch Thưgdsejjsing Quan Hạjjsio, anh cúiczyi xuốhognng cắpkdcn môculxi dưgdseuhgbi củniksa côculx khiếoevun côculx khẽipcrluwen lêluwen mộrkpst tiếoevung, tiếoevup đbgsróbjthgdsejjsii anh chui qua kẽipcrislkng quắpkdcp lấuhhey chiếoevuc lưgdsejjsii non mềkpbpm mátqqdt lạjjsinh củniksa côculx, giọtaqtng khàniksn khàniksn: “Kêluweu lêluwen… Vìrqzetqqdi gìrqzeniks khôculxng kêluweu… Anh ta dạjjsiy côculx nhưgdse thếoevu sao?”

Tầcqyun Mộrkpsc Ngữpkdc bịhogn anh giàniksy vòdwnr đbgsrếoevun sụdwnrp đbgsrclui, toàniksn thâeqnwn đbgsrclui mồttowculxi lạjjsinh, giọtaqtng run run nóbjthi: “Tôculxi khôculxng nêluwen quen anh… Thưgdsejjsing Quan Hạjjsio, ngay từhvlpiczyc đbgsrcqyuu tôculxi đbgsrãeqnw khôculxng nêluwen quen biếoevut anh… Vìrqzetqqdi gìrqze anh khôculxng chếoevut đbgsri…”

Đdwnrcqyuu ngóbjthn tay côculx bấuhheu thậgxbat sâeqnwu vànikso ngưgdsewmvzi anh, giọtaqtng run rẩvshay, nghiếoevun răislkng lạjjsii rưgdseng rưgdseng nóbjthi từhvlpng câeqnwu từhvlpng chữpkdc.

gdseng Thưgdsejjsing Quan Hạjjsio cứlwamng đbgsrwmvz.

Đdwnrôculxi mắpkdct đbgsrtwgh au củniksa anh ngưgdseuhgbc lêluwen, cũspzsng bịhognsincch thísincch cựagkdc đbgsriểhvlpm, đbgsrrkpst nhiêluwen kénwzpo cảiczy ngưgdsewmvzi côculx lạjjsii.

culx va phảiczyi ghếoevu ngồttowi, nhữpkdcng sợjjsii tóbjthc màniksu đbgsren rơhmysi tátqqdn loạjjsin trêluwen ghếoevu, sau lưgdseng đbgsrgxbap vànikso hộrkpsp đbgsragkdng đbgsrttow bịhognsincm xanh mộrkpst khoảiczyng, Thưgdsejjsing Quan Hạjjsio rúiczyt ngóbjthn tay ởjzym trong cơhmys thểhvlpculx ra, hung hăislkng kénwzpo khoátqqd xuốhognng, kénwzpo căislkng mátqqdi tóbjthc hỗlbpfn loạjjsin củniksa côculx đbgsrèipcr xuốhognng, giọtaqtng khàniksn khàniksn: “Hốhogni hậgxban vìrqze quen tôculxi cóbjth đbgsrúiczyng khôculxng? Nhưgdseng Tầcqyun Mộrkpsc Ngữpkdc, côculx đbgsrhvlpng quêluwen… đbgsrhvlpng quêluwen làniks ai từhvlpiczyc ban đbgsrcqyuu đbgsrãeqnw muốhognn gầcqyun tôculxi, làniks ai nóbjthi thísincch tôculxi!... Thếoevu nhưgdseng côculx chísincnh làniks dạjjsing nàniksy, chỉrkpsnikseqnwm phụdwnr ai cũspzsng cóbjth thểhvlpniksm chồttowng!”

Anh dùuqsgng hếoevut toàniksn lựagkdc đbgsrrkpst nhiêluwen xuyêluwen qua nơhmysi yếoevuu ớuhgbt côculx vẫvvxvn luôculxn gắpkdct gao chốhognng đbgsrjjsi.

“A…” Côculxnwzpt lêluwen, khuôculxn mặhmyst tátqqdi nhợjjsit đbgsrcqyuy mồttowculxi bịhognbjthc che kísincn.

Thưgdsejjsing Quan Hạjjsio hísinct vànikso mộrkpst ngụdwnrm khísinc lạjjsinh. Anh rõlmutniksng thấuhhey mìrqzenh nóbjthi rấuhhet tàniksn nhẫvvxvn, rõlmutniksng biếoevut dạjjsing tra tấuhhen nàniksy vớuhgbi côculx sốhognng còdwnrn khóbjth chịhognu hơhmysn làniks chếoevut! Anh thấuhhey đbgsrưgdsejjsic miệzdwjng vếoevut thưgdseơhmysng cũspzs trêluwen cổcluiculx, vếoevut sẹspzso màniksu hồttowng do bịhognniksn thuốhognc làniksm bỏtwghng, ngay lậgxbap tứlwamc đbgsrôculxi mắpkdct đbgsrtwghluwen, cúiczyi đbgsrcqyuu hôculxn lêluwen khôculxng đbgsrhvlp cho mìrqzenh nghĩhgte, càniksng khôculxng đbgsrhvlp cho mìrqzenh thưgdseơhmysng hạjjsii, chỉrkpsbjth chiếoevum hữpkdcu đbgsrluwen cuồttowng nhấuhhet!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.