Khế Ước Hào Môn

Chương 213 : Thô bạo và dịu dàng luân phiên

    trước sau   
Tay suy yếedjnu màoqib run rẩfnbyy chốszuxng đaeqdkhtd bộgiqp ngựybchc củkeuva anh, giọxeksng nóqpsji lýmkma nhíxoeg nhưuxml muỗicdoi củkeuva côoltg truyềqdtpn đaeqdếedjnn, mang theo nghẹkhtdn ngàoqibo, cũng mang theo hậcjdrn ýmkmaoqib nghiếedjnn răacimng nóqpsji, “Anh phạuojdm tộgiqpi cưuxmlcwrbng bạuojdo... Tôoltgi hậcjdrn khôoltgng thểmkma giếedjnt chếedjnt anh, anh thảayxvoltgi ra!

Mộgiqpt câxqsju nóqpsji đaeqdcjdrp nádcvlt chúuxmlt lýmkma tríxoeg cuốszuxi cùeodjng củkeuva Thưuxmlhpvgng Quan Hạuojdo, lựybchc ởgtgsoqibn tay anh từmbzg từmbzg gia tăacimng, bàoqibn tay còqtyon lạuojdi xuôoltgi theo tấnwbkm lưuxmlng trơlvszn mịoqwfn củkeuva côoltg đaeqdi xuốszuxng dưuxmlshwfi, từmbzg phíxoega sau lưuxmlng hung hăacimng xéuxmldcvlch vádcvly củkeuva côoltg!

oltg théuxmlt lêaeqdn, tay củkeuva anh cũqtyong đaeqdãcwrb hoàoqibn toàoqibn xâxqsjm chiếedjnm toàoqibn bộgiqp tấnwbkm lưuxmlng nhỏfqmnuxml mềqdtpm mạuojdi củkeuva côoltg!

Tầuxmln Mộgiqpc Ngữhpvg cốszux hếedjnt sứvsqic muốszuxn đaeqdfnbyy lồayxvng ngựybchc củkeuva anh ra, lạuojdi bịoqwf anh bấnwbkt ngờcwrboltgn xuốszuxng nhưuxml muốszuxn cuốszuxn sạuojdch mọxeksi thứvsqi khiếedjnn côoltg chỉhpvgqpsj thểmkma ngửafcka đaeqduxmlu, mạuojdnh mẽudgmuxmlt lấnwbky, toàoqibn bộgiqp cổcwrboltg tràoqibn đaeqduxmly dấnwbku hôoltgn đaeqdfqmn bừmbzgng chuyểmkman thàoqibnh màoqibu xanh, côoltg lui lạuojdi, cho đaeqdếedjnn khi bảayxv vai  chạuojdm vàoqibo cửafcka xe ởgtgs phíxoega sau, khôoltgng còqtyon đaeqdưuxmlcwrbng lui nữhpvga.

“Giếedjnt tôoltgi sao?” Thưuxmlhpvgng Quan Hạuojdo vùeodji đaeqduxmlu ởgtgs cổcwrboltg, thởgtgs dốszuxc khàoqibn giọxeksng nóqpsji, tìuyemnh ýmkma nồayxvng đaeqdcjdrm: “Từmbzg rấnwbkt lâxqsju trưuxmlshwfc đaeqdâxqsjy côoltg luôoltgn muốszuxn giếedjnt tôoltgi... Khôoltgng nắyeuhm chắyeuhc thìuyemqtyong đaeqdmbzgng mong sau nàoqiby tôoltgi sẽudgm bỏfqmn qua cho côoltg!”

qpsji xong anh ngay lậcjdrp tứvsqic đaeqdem tay xâxqsjm nhậcjdrp vàoqibo bêaeqdn trong quầuxmln ádcvlo củkeuva côoltg hung hăacimng nhàoqibo nặecmfn!


oltg vẫgqfyn nhỏfqmn nhưuxmlqtyo, mềqdtpm nhưuxml vậcjdry, lựybchc đaeqduojdo thôoltg bạuojdo củkeuva anh ởgtgs trêaeqdn ngưuxmlcwrbi nàoqibng tạuojdo ra đaeqduxmly vếedjnt đaeqdfqmn, bàoqibn tay hung hăacimng vuốszuxt ve đaeqdếedjnn gầuxmln quầuxmln lóqpsjt củkeuva côoltg, cádcvlch mộgiqpt lớshwfp vảayxvi vóqpsjc hung hăacimng kíxoegch thíxoegch nơlvszi mẫgqfyn cảayxvm củkeuva côoltg, tiếedjnng théuxmlt chóqpsji tai vang lêaeqdn lấnwbky tay đaeqdecmft ởgtgs bờcwrb vai củkeuva anh, thầuxmln tríxoeg đaeqdãcwrb bịoqwf tra tấnwbkn đaeqdếedjnn tan vỡkhtd, “Khôoltgng muốszuxn... Thưuxmlhpvgng Quan Hạuojdo anh buôoltgng ra... Anh sẽudgm hốszuxi hậcjdrn vìuyem chuyệacimn đaeqdãcwrboqibm ngàoqiby hôoltgm nay, đaeqdmbzgng đaeqdmkmaoltgi hậcjdrn anh! Khôoltgng muốszuxn!”

oltg khóqpsjc, âxqsjm thanh củkeuva tiếedjnng khóqpsjc làoqib tiếedjnng lòqtyong đaeqdang sợhpvgcwrbi.

Ngay sau đaeqdóqpsj, bàoqibn tay củkeuva anh đaeqdãcwrb hung hăacimng xâxqsjm nhậcjdrp vàoqibo bêaeqdn trong lớshwfp vảayxvi, chạuojdm đaeqdếedjnn lãcwrbnh đaeqdoqwfa suốszuxt bốszuxn năacimm khôoltgng cóqpsj ai chạuojdm qua, mỗicdoi mộgiqpt đaeqdgiqpng tádcvlc tinh tếedjn củkeuva anh đaeqdqdtpu mang theo run rẩfnbyy, ngóqpsjn tay đaeqdgiqpt nhiêaeqdn thậcjdrt sâxqsju đaeqdi vàoqibo đaeqdfnbyy côoltgoqibo hoàoqibn cảayxvnh phádcvlt đaeqdaeqdn.

oltg ngửafcka đaeqduxmlu, nưuxmlshwfc mắyeuht thuậcjdrn theo lăacimn xuốszuxng ưuxmlshwft mặecmft.

“Rấnwbkt chặecmft...” Anh run giọxeksng lâxqsj̉m bâxqsj̉m, đaeqdôoltgi mắyeuht đaeqdfqmn au đaeqdãcwrb trởgtgsaeqdn mơlvszoqibng, cádcvlnh môoltgi đaeqdecmft ởgtgsaeqdn tai côoltgqpsji, “Vìuyem sao lạuojdi chặecmft nhưuxml vậcjdry... Hắyeuhn ta rốszuxt cụlfibc làoqib đaeqdãcwrb khai phádcvloltg nhưuxml thếedjnoqibo vậcjdry... Bao lâxqsju khôoltgng cóqpsjeodjng côoltgoqibm...”

Đxoegau…

uxmldcvlch đaeqdau đaeqdshwfn từmbzglvszi yếedjnu mềqdtpm nhấnwbkt lan ra tớshwfi thẳgtgsng trádcvli tim côoltg.

Bảayxv vai côoltg gồayxvng lêaeqdn, đaeqdau đaeqdếedjnn phádcvlt run, khóqpsjc thúuxmlt thíxoegt, cũqtyong bịoqwf nhụlfibc nhãcwrb muốszuxn chếedjnt ngay lậcjdrp tứvsqic.

Sựybchuyemm néuxmln củkeuva côoltgoqibng kíxoegch thíxoegch Thưuxmlhpvgng Quan Hạuojdo, anh cúuxmli xuốszuxng cắyeuhn môoltgi dưuxmlshwfi củkeuva côoltg khiếedjnn côoltg khẽudgmaeqdn lêaeqdn mộgiqpt tiếedjnng, tiếedjnp đaeqdóqpsjuxmlkhtdi anh chui qua kẽudgmacimng quắyeuhp lấnwbky chiếedjnc lưuxmlkhtdi non mềqdtpm mádcvlt lạuojdnh củkeuva côoltg, giọxeksng khàoqibn khàoqibn: “Kêaeqdu lêaeqdn… Vìuyemdcvli gìuyemoqib khôoltgng kêaeqdu… Anh ta dạuojdy côoltg nhưuxml thếedjn sao?”

Tầuxmln Mộgiqpc Ngữhpvg bịoqwf anh giàoqiby vòqtyo đaeqdếedjnn sụlfibp đaeqdcwrb, toàoqibn thâxqsjn đaeqdcwrb mồayxvoltgi lạuojdnh, giọxeksng run run nóqpsji: “Tôoltgi khôoltgng nêaeqdn quen anh… Thưuxmlhpvgng Quan Hạuojdo, ngay từmbzguxmlc đaeqduxmlu tôoltgi đaeqdãcwrb khôoltgng nêaeqdn quen biếedjnt anh… Vìuyemdcvli gìuyem anh khôoltgng chếedjnt đaeqdi…”

Đxoeguxmlu ngóqpsjn tay côoltg bấnwbku thậcjdrt sâxqsju vàoqibo ngưuxmlcwrbi anh, giọxeksng run rẩfnbyy, nghiếedjnn răacimng lạuojdi rưuxmlng rưuxmlng nóqpsji từmbzgng câxqsju từmbzgng chữhpvg.

uxmlng Thưuxmlhpvgng Quan Hạuojdo cứvsqing đaeqdcwrb.

Đxoegôoltgi mắyeuht đaeqdfqmn au củkeuva anh ngưuxmlshwfc lêaeqdn, cũqtyong bịoqwfxoegch thíxoegch cựybchc đaeqdiểmkmam, đaeqdgiqpt nhiêaeqdn kéuxmlo cảayxv ngưuxmlcwrbi côoltg lạuojdi.

oltg va phảayxvi ghếedjn ngồayxvi, nhữhpvgng sợhpvgi tóqpsjc màoqibu đaeqden rơlvszi tádcvln loạuojdn trêaeqdn ghếedjn, sau lưuxmlng đaeqdcjdrp vàoqibo hộgiqpp đaeqdybchng đaeqdayxv bịoqwfxoegm xanh mộgiqpt khoảayxvng, Thưuxmlhpvgng Quan Hạuojdo rúuxmlt ngóqpsjn tay ởgtgs trong cơlvsz thểmkmaoltg ra, hung hăacimng kéuxmlo khoádcvl xuốszuxng, kéuxmlo căacimng mádcvli tóqpsjc hỗicdon loạuojdn củkeuva côoltg đaeqdèuyem xuốszuxng, giọxeksng khàoqibn khàoqibn: “Hốszuxi hậcjdrn vìuyem quen tôoltgi cóqpsj đaeqdúuxmlng khôoltgng? Nhưuxmlng Tầuxmln Mộgiqpc Ngữhpvg, côoltg đaeqdmbzgng quêaeqdn… đaeqdmbzgng quêaeqdn làoqib ai từmbzguxmlc ban đaeqduxmlu đaeqdãcwrb muốszuxn gầuxmln tôoltgi, làoqib ai nóqpsji thíxoegch tôoltgi!... Thếedjn nhưuxmlng côoltg chíxoegnh làoqib dạuojdng nàoqiby, chỉhpvgoqibxqsjm phụlfib ai cũqtyong cóqpsj thểmkmaoqibm chồayxvng!”

Anh dùeodjng hếedjnt toàoqibn lựybchc đaeqdgiqpt nhiêaeqdn xuyêaeqdn qua nơlvszi yếedjnu ớshwft côoltg vẫgqfyn luôoltgn gắyeuht gao chốszuxng đaeqdkhtd.

“A…” Côoltguxmlt lêaeqdn, khuôoltgn mặecmft tádcvli nhợhpvgt đaeqduxmly mồayxvoltgi bịoqwfqpsjc che kíxoegn.

Thưuxmlhpvgng Quan Hạuojdo híxoegt vàoqibo mộgiqpt ngụlfibm khíxoeg lạuojdnh. Anh rõgaiooqibng thấnwbky mìuyemnh nóqpsji rấnwbkt tàoqibn nhẫgqfyn, rõgaiooqibng biếedjnt dạuojdng tra tấnwbkn nàoqiby vớshwfi côoltg sốszuxng còqtyon khóqpsj chịoqwfu hơlvszn làoqib chếedjnt! Anh thấnwbky đaeqdưuxmlhpvgc miệacimng vếedjnt thưuxmlơlvszng cũqtyo trêaeqdn cổcwrboltg, vếedjnt sẹkhtdo màoqibu hồayxvng do bịoqwfoqibn thuốszuxc làoqibm bỏfqmnng, ngay lậcjdrp tứvsqic đaeqdôoltgi mắyeuht đaeqdfqmnaeqdn, cúuxmli đaeqduxmlu hôoltgn lêaeqdn khôoltgng đaeqdmkma cho mìuyemnh nghĩjnkv, càoqibng khôoltgng đaeqdmkma cho mìuyemnh thưuxmlơlvszng hạuojdi, chỉhpvgqpsj chiếedjnm hữhpvgu đaeqdaeqdn cuồayxvng nhấnwbkt!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.