Khế Ước Hào Môn

Chương 138 : Rốt cuộc là muốn làm như thế nào

    trước sau   
Quảunden gia cúytoyi ngưjhferbemi đtfgoưjhfea đtfgoiệyryvn thoạpiuki tớyhdii trưjhfeyhdic mặiyzct hắsdkgn.

Ngựrqfb Phong Trìemgcftgg thứhkhbc màzaoe mởdtsb ra, nhìemgcn thấtfgoy mấtfgoy cuộqjuvc gọvysfi nhỡrsgh kia, sắsdkgc mặiyzcc liềrhsdn tázaoei đtfgoi.

“Vìemgc sao khôftggng nózjgki cho tôftggi biếezint?” Hắsdkgn nhìemgcn ngưjhferbemi quảunden gia, lớyhdin tiếezinng quázaoet “Vìemgc sao khôftggng nózjgki cho tôftggi biếezint làzaoeftggi cózjgk đtfgoiệyryvn thoạpiuki!”

Quảunden gia cung kíulkwnh nózjgki: “Thiếezinu gia, đtfgoâtasmy làzaoe quy đtfgorqfbnh củmojfa Ngựrqfb gia, đtfgoang họvysfp thìemgc khôftggng đtfgoưjhfeblwkc nghe đtfgoiệyryvn thoạpiuki.”

“Vậfxoay đtfgoếezinn mẹzjgk anh chếezint cũwqhtng khôftggng cho nghe cózjgk phảundei khôftggng?” Ngựrqfb Phong Trìemgc lớyhdin tiếezinng nózjgki.

Sắsdkgc mặiyzct ngưjhferbemi quảunden gia nhấtfgot thờrbemi tázaoei nhợblwkt đtfgoi mộqjuvt chúytoyt, khôftggng biếezint phảundei làzaoem sao, bốulfmi rốulfmi.


“Tôftggi bâtasmy giờrbem khôftggng rảundenh nózjgki vớyhdii anh nhữyfxnng chuyệyryvn nàzaoey, tôftggi chỉulfm cảundenh cázaoeo anh, nếezinu nhưjhfeftggtfgoy gặiyzcp chuyệyryvn khôftggng may, ngưjhferbemi đtfgonndnu tiêrbemn cúytoyt khỏqjuvi Ngựrqfb gia chíulkwnh làzaoe anh!” Hắsdkgn chỉulfmzaoeo mặiyzct ngưjhferbemi quảunden gia, cầnndnm đtfgoiệyryvn thoạpiuki lêrbemn bỏqjuv đtfgoi ra ngoàzaoei.

Ngồyfxni lêrbemn xe củmojfa mìemgcnh, hắsdkgn mởdtsb hệyryv thốulfmng đtfgorqfbnh vịrqfbrbemn, nhìemgcn lạpiuki khoảundeng thờrbemi gian Tầnndnn Mộqjuvc Ngữyfxn gọvysfi đtfgoiệyryvn thoạpiuki tớyhdii, đtfgoãuxqbzaoe mộqjuvt tiếezinng trưjhfeyhdic.

“Chếezint tiệyryvt!” Ngựrqfb Phong Trìemgc mắsdkgng mộqjuvt câtasmu, sắsdkgc mặiyzct xanh xázaoem màzaoe khởdtsbi đtfgoqjuvng xe nhanh chózjgkng rờrbemi đtfgoi.

May màzaoe chiếezinc đtfgoiệyryvn thoạpiuki hắsdkgn đtfgoưjhfea cho nàzaoeng cózjgk hệyryv thốulfmng đtfgorqfbnh vịrqfb GPS, mởdtsb ra tìemgcm trong toàzaoen bộqjuv phạpiukm vi Z thàzaoenh, nửakmba buổaozoi mớyhdii pházaoet hiệyryvn ra tung tíulkwch củmojfa nàzaoeng, quảunde nhiêrbemn làzaoe đtfgoang ởdtsbuikcng lâtasmn cậfxoan việyryvn đtfgoiềrhsdu dưjhfersghng củmojfa Tíulkwn Viễzjgkn.

Chếezint tiệyryvt... Quỷpcww tha ma bắsdkgt cuộqjuvc họvysfp chếezint tiệyryvt, têrbemn quảunden gia đtfgoázaoeng chếezint, tấtfgot cảunde mọvysfi thứhkhb đtfgorhsdu chếezint tiệyryvt!

Dọvysfc đtfgoưjhferbemng đtfgoi chiếezinc xe nhưjhfe muốulfmn bay lêrbemn, Ngựrqfb Phong Trìemgc mộqjuvt bêrbemn lázaoei xe, mộqjuvt bêrbemn lấtfgoy đtfgoiệyryvn thoạpiuki ra gọvysfi, nhưjhfeng mãuxqbi hồyfxni lâtasmu, khôftggng cózjgk ngưjhferbemi nghe đtfgoiệyryvn.

Mộqjuvt lázaoet sau hắsdkgn cảundem thấtfgoy, chấtfgom đtfgoqjuv trêrbemn màzaoem hìemgcnh kia gầnndnn nhưjhfe bấtfgot đtfgoqjuvng.

Hắsdkgn tậfxoap trung xázaoec đtfgorqfbnh lạpiuki vịrqfb tríulkw, tìemgcm qua.

jhfeyhdii nềrhsdn trờrbemi trong xanh, ởdtsbuikcng phụulkw cậfxoan Tíulkwn Viễzjgkn, xuấtfgot hiệyryvn mộqjuvt chiếezinc xe màzaoeu đtfgoen.

zaoeu sắsdkgc xe u tốulfmi nhu hòsdkga hiệyryvn lêrbemn, tảunden ra khíulkw tứhkhbc lạpiuknh lẽswqjo màzaoe nguy hiểyxjjm, Ngựrqfb Phong Trìemgc gầnndnn nhưjhfe liếezinc mắsdkgt mộqjuvt cázaoei đtfgoãuxqb biếezint làzaoe ai, hắsdkgn lạpiuknh lẽswqjo nghiêrbemm mặiyzct chuyểyxjjn đtfgoqjuvng vôftggumcwng, cũwqhtng khôftggng nédikr trázaoenh, trựrqfbc tiếezinp hưjhfeyhding vềrhsd chiếezinc xe kia lao đtfgoếezinn.

Tốulfmc đtfgoqjuv hai xe rấtfgot nhanh, lúytoyc gầnndnn nhưjhfe sắsdkgp va vàzaoeo nhau đtfgoqjuvt nhiêrbemn chuyểyxjjn hưjhfeyhding, hai tiếezinng phanh bédikrn nhọvysfn ởdtsb trêrbemn mặiyzct đtfgoưjhferbemng vang lêrbemn.

Ngựrqfb Phong Trìemgc xuốulfmng xe trưjhfeyhdic, tớyhdii phầnndnn đtfgonndnu xe, quảunde nhiêrbemn làzaoe Thưjhfeblwkng Quan Hạpiuko.

“Côftggtfgoy đtfgoâtasmu? Màzaoey đtfgoem côftggtfgoy đtfgoi chỗcildzaoeo!” Hắsdkgn gầnndnm lêrbemn mộqjuvt tiếezinng.


Thưjhfeblwkng Quan Hạpiuko đtfgoázaoenh mắsdkgt sang, trong con mắsdkgt khôftggng nhìemgcn ra đtfgoưjhfeblwkc biểyxjju tìemgcnh.

“Trázaoenh ra.” Hắsdkgn lạpiuknh lùuikcng nózjgki.

“Tao đtfgoang hỏqjuvi màzaoey, nózjgki!” Ngựrqfb Phong Trìemgc tứhkhbc giậfxoan đtfgoếezinn mứhkhbc lao tớyhdii trưjhfeyhdic cửakmba sổaozo xe Thưjhfeblwkng Quan Hạpiuko, mắsdkgt đtfgoulkwc ngầnndnu, “Thưjhfeblwkng Quan Hạpiuko, màzaoey xuốulfmng xe nózjgki rõptyi cho tao, bằfxoang khôftggng khôftggng phảundei hôftggm nay màzaoey chếezint thìemgc chíulkwnh làzaoe tao chếezint!”

Thưjhfeblwkng Quan Hạpiuko lạpiuknh lùuikcng ngưjhfeyhdic lêrbemn, nhìemgcn ởdtsb phíulkwa trưjhfeyhdic: “Đfxoaiệyryvn thoạpiuki di đtfgoqjuvng làzaoe cậfxoau đtfgoưjhfea cho côftggtfgoy?”

Ngựrqfb Phong Trìemgc gậfxoat đtfgonndnu: “Làzaoe tao đtfgoưjhfea cho côftggtfgoy, côftggtfgoy quảunde nhiêrbemn làzaoedtsb đtfgoâtasmy!”

Hắsdkgn cũwqhtng gậfxoat đtfgonndnu, thảunden nhiêrbemn nózjgki: “Vậfxoay đtfgoyxjjftggi xem rốulfmt cuộqjuvc cậfxoau làzaoem thếezinzaoeo đtfgoyxjjftggi chếezint cậfxoau sốulfmng!”

zjgki rồyfxni liềrhsdn khôftggng thèlxlbm đtfgoyxjj ýezin tớyhdii, trựrqfbc tiếezinp đtfgoem xe nhanh chózjgkng rờrbemi đtfgoi. Ngựrqfb Phong Trìemgc suýezint nữyfxna bịrqfb xe quệyryvt phảundei lảundeo đtfgoundeo mộqjuvt cázaoei, mắsdkgt càzaoeng lúytoyc càzaoeng lạpiuknh lẽswqjo, chửakmbi mộqjuvt tiếezinng, lao lêrbemn xe củmojfa mìemgcnh màzaoe đtfgouổaozoi theo.

Tốulfmc đtfgoqjuv xe hắsdkgn rờrbemi đtfgoi cũwqhtng khôftggng nhanh, dưjhferbemng nhưjhfewqhtng khôftggng sợblwkzjgk ngưjhferbemi đtfgouổaozoi theo.

Đfxoaếezinn mộqjuvt hiệyryvu thuốulfmc ởdtsbrbemn đtfgoưjhferbemng, hắsdkgn dừcbpkng lạpiuki.

Ngựrqfb Phong Trìemgc nhìemgcn thấtfgoy hắsdkgn xuốulfmng xe, đtfgoi vàzaoeo trong hiệyryvu thuốulfmc mua mộqjuvt íulkwt thuốulfmc rồyfxni lạpiuki quay vàzaoeo trong xe. Ngựrqfb Phong Trìemgc nhìemgcn thậfxoat kỹagyw cảundemh tưjhfeblwkng nàzaoey, nhưjhfezaoe rốulfmt cụulkwc đtfgoãuxqb nhậfxoan ra cázaoei gìemgc đtfgoózjgk.

Đfxoaếezinn khi Thưjhfeblwkng Quan Hạpiuko lạpiuki lầnndnn nữyfxna dừcbpkng dưjhfeyhdii lầnndnu Tíulkwn Viễzjgkn, Ngựrqfb Phong Trìemgc mớyhdii lázaoei xe đtfgoi tớyhdii, chắsdkgn trưjhfeyhdic mặiyzct hắsdkgn.

zjgkng dázaoeng rắsdkgn rỏqjuvi củmojfa Thưjhfeblwkng Quan Hạpiuko dừcbpkng mộqjuvt chúytoyt, làzaoenh lạpiuknh quédikrt qua.

“Chuyệyryvn côftggtfgoy mang thai, màzaoey biếezint cózjgk đtfgoúytoyng khôftggng?” Ngựrqfb Phong Trìemgc lạpiuknh giọvysfng hỏqjuvi.

Thưjhfeblwkng Quan Hạpiuko khôftggng biếezinn sắsdkgc.

“Tao biếezint côftggtfgoy đtfgotfgou khôftggng lạpiuki màzaoey, côftggtfgoy muốulfmn làzaoem cázaoei gìemgcwqhtng đtfgorhsdu làzaoe uổaozong phíulkw, cho nêrbemn tao chỉulfm muốulfmn hỏqjuvi mộqjuvt câtasmu, Thưjhfeblwkng Quan Hạpiuko, màzaoey rốulfmt cuộqjuvc muốulfmn nhưjhfe thếezinzaoeo?” Ngựrqfb Phong Trìemgc nhìemgcn hắsdkgn, lạpiuknh lùuikcng màzaoezjgki ra “Nếezinu nhưjhfezaoey khôftggng muốulfmn, tao sẽswqj đtfgoưjhfea côftggtfgoy đtfgoi pházaoe thai, từcbpk nay vềrhsd sau màzaoey vàzaoeftggtfgoy khôftggng cózjgk mộqjuvt chúytoyt liêrbemn hệyryv, tổaozon thưjhfeơxmmqng oan ứhkhbc củmojfa côftggtfgoy, Ngựrqfb Phong Trìemgc tao sẽswqj chịrqfbu trázaoech nhiệyryvm, màzaoe nếezinu màzaoey muốulfmn, xin mờrbemi màzaoey cózjgk mộqjuvt chúytoyt ra dázaoeng đtfgoàzaoen ôftggng, đtfgoãuxqb khôftggng thểyxjj cho côftggtfgoy nhữyfxnng thứhkhbzaoeftggtfgoy muốulfmn, thìemgczaoey cũwqhtng đtfgocbpkng nêrbemn quấtfgoy rầnndny côftggtfgoy!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.