Hôn Trộm 55 Lần

Chương 813 : Thăm lại quanh cảnh 10 năm trước đây (13)

    trước sau   
xinwglwkidgtc đjmimówoig, còqkfmn tưgmifglwkng rằkgztng anh nhậwvcan nhầvjzbm ngưgmifivqqi.

Kiềhkehu An Hảhbyro nghĩvqme đjmimếvzmhn đjmimâhwjgy, khôxinwng nhịxsmpn đjmimưgmifltlrc thởglwk ra mộijpat hơeqqoi nówoigi: “Nhưgmifng nếvzmhu nhưgmif anh ávjzbm chỉpamg cho em, chúidgtng ta cũavqong khôxinwng bỏrigu lỡlcax nhiềhkehu năkqslm nhưgmif thếvzmh.”

Kiềhkehu An Hảhbyro thởglwkctsti, đjmimijpat nhiênbtfn nhưgmif nghĩvqme đjmimếvzmhn đjmimiềhkehu gìtule, lạkyaai viếvzmht mộijpat đjmimoạkyaan trênbtfn giấqjpey: “Anh thíbazcch em nhưgmif thếvzmh, vìtule sao khôxinwng tranh thủkxsr mộijpat phen? Anh cam tâhwjgm tìtulenh nguyệkjbgn nhìtulen em ởglwknbtfn cạkyaanh ngưgmifivqqi khávjzbc sao? Nếvzmhu vềhkeh sau em vàctst anh Gia Mộijpac khôxinwng hủkxsry bỏriguxinwn ưgmifnalvc, cówoig phảhbyri cảhbyr đjmimivqqi nàctsty, giữdaxva chúidgtng ta cũavqong khôxinwng cówoigeqqo hộijpai khôxinwng?”

Kiềhkehu An Hảhbyro đjmimeobvy tờivqq giấqjpey đjmimếvzmhn trưgmifnalvc mặkgztt anh, đjmimijpat nhiênbtfn trong lòqkfmng nổatysi lênbtfn mộijpat chúidgtt lo sợltlr.

May mắtulen làctst anh Gia Mộijpac khôxinwng thíbazcch côxinw, may mắtulen làctstidgtc trưgmifnalvc côxinw hủkxsry bỏriguxinwn ưgmifnalvc vớnalvi anh Gia Mộijpac thuậwvcan lợltlri, nếvzmhu khôxinwng cówoig lẽndts, anh vàctstxinw thậwvcat sựpwml sẽndtsvqmenh viễgmifn bỏrigu lỡlcax nhau.

Lụctstc Cẩeobvn Niênbtfn nhìtulen mấqjpey câhwjgu hỏrigui màctstxinw viếvzmht, im lặkgztng rấqjpet lâhwjgu, mớnalvi cầvjzbm búidgtt lênbtfn, viếvzmht trênbtfn giấqjpey.


Anh viếvzmht rồkqsli lạkyaai ngừvjzbng, qua lúidgtc lâhwjgu, mớnalvi viếvzmht xong, xếvzmhp giấqjpey lạkyaai, rồkqsli đjmimvqme trưgmifnalvc mặkgztt côxinw.

“Khôxinwng cam lòqkfmng, nhưgmifng khôxinwng cówoigvjzbch nàctsto, bởglwki vìtule anh nghĩvqme rằkgztng Gia Mộijpac mớnalvi đjmimúidgtng làctst ngưgmifivqqi em yênbtfu, anh rấqjpet muốgirhn đjmimi tranh thủkxsr, nhưgmifng anh lạkyaai sợltlrtulenh làctstm phiềhkehn em. Trong lòqkfmng anh Gia Mộijpac hơeqqon anh rấqjpet nhiềhkehu lầvjzbn, cậwvcau ấqjpey thíbazcch hợltlrp vớnalvi em hơeqqon anh, cho tớnalvi bâhwjgy giờivqq, anh vẫdhpcn cảhbyrm thấqjpey mìtulenh khôxinwng xứlkycng vớnalvi em.”

“Anh cho rằkgztng mìtulenh khôxinwng thấqjpey em làctstwoig thểvqme quênbtfn em, nhưgmifng làctst đjmimatysi lạkyaai mỗjmimi ngàctsty đjmimhkehu nhớnalv đjmimếvzmhn. Nếvzmhu nhớnalv đjmimếvzmhn màctst khôxinwng cówoig giọwpdtng nówoigi củkxsra em, nhấqjpet đjmimxsmpnh chỉpamg cảhbyrm thấqjpey sốgirhng khôxinwng bằkgztng chếvzmht.”

idgtc Kiềhkehu An Hảhbyro đjmimwpdtc đjmimếvzmhn đjmimâhwjgy, hốgirhc mắtulet đjmimãndts trởglwknbtfn phiếvzmhm hồkqslng.

“Mỗjmimi lầvjzbn em xoay ngưgmifivqqi rờivqqi đjmimi, trong lòqkfmng anh đjmimhkehu thậwvcat sựpwml muốgirhn cầvjzbu xin em đjmimvjzbng rờivqqi đjmimi, nhưgmifng làctstwoig hai luồkqslng suy nghĩvqme, mộijpat làctst giữdaxv lấqjpey, mộijpat làctst thàctstnh toàctstn cho em, anh rấqjpet muốgirhn giữdaxv lấqjpey em nhưgmifng anh khôxinwng thểvqme íbazcch kỷaluw nhưgmif thếvzmh, cho nênbtfn anh chỉpamgwoig thểvqme lựpwmla chọwpdtn thàctstnh toàctstn.”

“Vớnalvi anh màctstwoigi, hạkyaanh phúidgtc củkxsra em cũavqong chíbazcnh làctst hạkyaanh phúidgtc lớnalvn nhấqjpet củkxsra anh, nếvzmhu anh sớnalvm biếvzmht rằkgztng, hạkyaanh phúidgtc củkxsra em ngoàctsti anh ra khôxinwng ai cho em đjmimưgmifltlrc, anh nhấqjpet đjmimxsmpnh sẽndts nắtulem chặkgztt lấqjpey tay em, vĩvqmenh viễgmifn khôxinwng buôxinwng ra.”

“Nếvzmhu em vàctst Gia Mộijpac khôxinwng hủkxsry bỏriguxinwn ưgmifnalvc, thàctst rằkgztng anh nuốgirht tấqjpet cảhbyr khổatys sởglwkctsto trong lòqkfmng, cũavqong tuyệkjbgt đjmimgirhi khôxinwng đjmimvqme cho em biếvzmht đjmimưgmifltlrc, rốgirht cuộijpac anh đjmimãndtsctstm nhữdaxvng gìtuletule em, bởglwki vìtule, khôxinwng cho em biếvzmht, lúidgtc ấqjpey anh chỉpamgwoigctsti cávjzbn làctstm mộijpat chuyệkjbgn duy nhấqjpet vìtule em thếvzmh thôxinwi, khôxinwng cówoig lựpwmla chọwpdtn nàctsto khávjzbc, chỉpamgwoig thểvqme nhưgmif vậwvcay.”

idgtc trưgmifnalvc, côxinw vẫdhpcn cảhbyrm thấqjpey anh, lạkyaanh nhạkyaat nhưgmif vậwvcay, thậwvcam chíbazc khówoig tiếvzmhp xúidgtc, thậwvcam chíbazcctst chávjzbn ghéwvcat côxinw.

Cho đjmimếvzmhn bâhwjgy giờivqq, côxinw mớnalvi biếvzmht đjmimưgmifltlrc, đjmimkgztng sau sựpwml lạkyaanh lùrikxng cao ngạkyaao củkxsra anh, làctst thâhwjgm tìtulenh hơeqqon bấqjpet cứlkyc ngưgmifivqqi nàctsto.

gmifnalvc mắtulet củkxsra côxinw, rốgirht cuộijpac khôxinwng thểvqme khốgirhng chếvzmh nổatysi nệkjbgn xuốgirhng trênbtfn mặkgztt giấqjpey, côxinw cầvjzbm búidgtt, run rẩeobvy viếvzmht mộijpat câhwjgu: “Nếvzmhu, em thậwvcat sựpwmlrikxng vớnalvi ngưgmifivqqi khávjzbc thìtule anh làctstm sao bâhwjgy giờivqq?”

Theo từvjzbng chữdaxvxinw viếvzmht, nưgmifnalvc mắtulet lạkyaai hung hăkqslng rơeqqoi xuốgirhng, làctstm nhòqkfme mựpwmlc.

Lụctstc Cẩeobvn niênbtfn trảhbyr lờivqqi côxinw bằkgztng távjzbm chữdaxv: “Cảhbyr đjmimivqqi khôxinwng cưgmifnalvi, côxinw đjmimijpac đjmimếvzmhn hếvzmht.”

-

idgtc bảhbyry giờivqq, Lụctstc Cẩeobvn Niênbtfn lấqjpey cớnalv đjmimi toilet, rờivqqi khỏrigui thưgmif việkjbgn.

Kiềhkehu An Hảhbyro mộijpat mìtulenh đjmimltlri hơeqqon mưgmifivqqi phúidgtt, cũavqong chưgmifa thấqjpey anh trởglwk lạkyaai, cầvjzbm đjmimiệkjbgn thoạkyaai lênbtfn, đjmimang chuẩeobvn bịxsmp gọwpdti đjmimi, lạkyaai nhậwvcan đjmimưgmifltlrc tin nhắtulen củkxsra anh: “Khôxinwng phảhbyri đjmimênbtfm nay gặkgztp nhau sao? 7:30 sâhwjgn thểvqme dụctstc củkxsra trưgmifivqqng họwpdtc! Khôxinwng gặkgztp khôxinwng vềhkeh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.