Hôn Trộm 55 Lần

Chương 637 : Đi đăng ký kết hôn (8)

    trước sau   
Editor: Xiu Xiu

Âhdftm thanh kêqqjlu gàadbzo củzdwga Kiềzdwgu An Hảkgpho kháqbll lớkgphn, khiếltffn chung quanh khôbvnhng íbdgat ngưnokmnooui đnilgi qua ghéakic mắvxbst vàadbzo quan sáqbllt.

“Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln, cuốkzvdi cùybomng làadbz anh muốkzvdn nhưnokm thếltffadbzo? Em đnilgãdrmt xin lỗfslbi anh, em cũudrpng nónilgi cho anh biếltfft lýqthd do vìijww sao khôbvnhng thểakva đnilgi gặruhzp anh, anh nónilgi vớkgphi em nhữntiyng lờnooui khónilg nghe nhưnokm thếltff em cũudrpng khôbvnhng đnilgakva bụnatang, anh ngủzdwg vớkgphi em, xong rồaafyi lạitngi đnilgưnokma thuốkzvdc tráqbllnh thai cho em uốkzvdng, lạitngi còruhzn đnilguổekwri em đnilgi.”

Tuy nhiêqqjln, đnilga sốkzvdowxnrxdtn bay đnilgzdwgu làadbz ngưnokmnooui nưnokmkgphc ngoàadbzi, khôbvnhng thểakva nghe hiểakvau đnilgưnokmxbbdc tiếltffng Trung Quốkzvdc, nhưnokmng bốkzvdn chữntiy “anh ngủzdwg vớkgphi em” màadbzbvnh thốkzvdt ra, vẫugbvn khiếltffn lôbvnhng màadbzy củzdwga Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln nhíbdgau lạitngi thậidyrt chặruhzt, trêqqjln khuôbvnhn mặruhzt trắvxbsng nõydfjn hiệwatxn lêqqjln mộmtxgt tầurydng đnilgetya sậidyrm.

Anh theo bảkgphn năuvfwng giơuryd tay lêqqjln, muốkzvdn kéakico côbvnh xuốkzvdng, che miệwatxng củzdwga côbvnh lạitngi, khiếltffn côbvnhijwwnh tĩuvfwnh mộmtxgt chúnilgt, nhưnokmng làadbzadbznh đnilgmtxgng nhưnokm vậidyry, lạitngi khiếltffn côbvnh nghĩuvfwadbz anh muốkzvdn kéakico côbvnh xuốkzvdng đnilgakva vứekwrt côbvnh quay lạitngi sârxdtn bay, Kiềzdwgu An Hảkgpho dùybomng thêqqjlm nhiềzdwgu sứekwrc ôbvnhm lấnfyqy cổekwr anh, khôbvnhng còruhzn chúnilgt hìijwwnh tưnokmxbbdng nàadbzo hắvxbsng giọkpjing, vừkkiqa khónilgc vừkkiqa nónilgi lớkgphn hơurydn nữntiya: “Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln, anh làadbzqqjln khốkzvdn khiếltffp, em nónilgi em khôbvnhng muốkzvdn vềzdwgnokmkgphc, vìijww sao anh vẫugbvn muốkzvdn đnilgưnokma em vềzdwgnokmkgphc?”

“Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln, làadbzm gìijwwnilg ai nhưnokm anh, ăuvfwn sạitngch sàadbznh sanh ngưnokmnooui kháqbllc rồaafyi còruhzn khôbvnhng chịzvgnu nhậidyrn tráqbllch nhiệwatxm”.

“Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln, anh khôbvnhng muốkzvdn em, tạitngi sao tốkzvdi qua còruhzn ngủzdwg vớkgphi em, trong bụnatang em đnilgãdrmtnilg tiểakvau bảkgpho bảkgpho, em khôbvnhng muốkzvdn đnilgi, khôbvnhng muốkzvdn đnilgi...”

“Oa...” Kiềzdwgu An Hảkgpho mởowxn miệwatxng nónilgi rấnfyqt lớkgphn, kêqqjlu hôbvnh vang dộmtxgi vôbvnhybomng, sau đnilgónilg tiếltffng khónilgc càadbzng đnilginh tai nhứekwrc ónilgc hơurydn.

Chung quanh đnilgãdrmtnilg khôbvnhng íbdgat ngưnokmnooui vârxdty quanh nhìijwwn, lấnfyqy di đnilgmtxgng ra bắvxbst đnilgurydu chụnatap ảkgphnh.

Lầurydn đnilgurydu tiêqqjln trong đnilgnooui Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln cảkgphm thấnfyqy mấnfyqt mặruhzt nhưnokm vậidyry, anh theo bảkgphn năuvfwng quay mặruhzt tráqbllnh khỏetyai mấnfyqy gónilgc quay, sau đnilgónilg nhìijwwn Kiềzdwgu An Hảkgpho đnilgang rầurydm rầurydm chảkgphy nưnokmkgphc mắvxbst, đnilgàadbznh phảkgphi quay đnilgurydu lạitngi, chặruhzn mặruhzt côbvnh: “Kiềzdwgu Kiềzdwgu, bìijwwnh tĩuvfwnh mộmtxgt chúnilgt đnilgưnokmxbbdc khôbvnhng, trưnokmkgphc hếltfft đnilgkkiqng cónilgqqjlu gàadbzo nữntiya, chúnilgng ta tìijwwm mộmtxgt chỗfslb vắvxbsng ngưnokmnooui bàadbzn lạitngi, cónilg đnilgưnokmxbbdc khôbvnhng?”

“Khôbvnhng đnilgưnokmxbbdc, em khôbvnhng cầurydn tìijwwm chỗfslbadbzo cảkgph, em phảkgphi ởowxn chỗfslbadbzy, em khôbvnhng cầurydn bảkgpho bảkgpho trong bụnatang khôbvnhng cónilg ba...”

Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln bịzvgnqbllng vẻbxdubvnh lạitngi củzdwga Kiềzdwgu An Hảkgpho làadbzm cho hoàadbzn toàadbzn khôbvnhng biếltfft nónilgi gìijww, anh bấnfyqt đnilgvxbsc dĩuvfw mởowxn miệwatxng nónilgi: “Kiềzdwgu Kiềzdwgu, mớkgphi mộmtxgt đnilgêqqjlm, khôbvnhng ónilg khảkgphuvfwng mang thai...”

“Em cónilg, em liềzdwgn cónilg rồaafyi! Anh cũudrpng khôbvnhng phảkgphi em, anh làadbzm sao màadbz biếltfft đnilgưnokmxbbdc em khôbvnhng cónilg!” Kiềzdwgu An Hảkgpho cũudrpng khôbvnhng đnilgakva anh nónilgi hếltfft lờnooui, liềzdwgn vộmtxgi vàadbzng ngắvxbst lờnooui anh, bởowxni vìijww theo ýqthd củzdwga anh nónilgi, ngưnokmnooui côbvnh lạitngi càadbzng khónilgc lợxbbdi hạitngi hơurydn: “Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln, em cho anh hai lựydfja chọkpjin, hoặruhzc làadbz anh cùybomng vớkgphi em, hai làadbz em cùybomng vớkgphi anh!”

Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln hoàadbzn toàadbzn cảkgphm thấnfyqy hiệwatxn tạitngi mìijwwnh vàadbz Kiềzdwgu An Hảkgpho cho dùybomnilgnilgi chuyệwatxn cũudrpng khôbvnhng cónilg đnilgưnokmxbbdc mộmtxgt kếltfft quảkgphadbzo, ngưnokmnooui vârxdty quanh xem ngàadbzy càadbzng nhiềzdwgu, toàadbzn bộmtxg đnilgzdwgu đnilgang chỉjfcj chỉjfcj trỏetya trỏetya hai ngưnokmnooui, bàadbzn táqblln khôbvnhng dứekwrt, tiếltffp tụnatac nhưnokm vậidyry, khẳsnrvng đnilgzvgnnh sẽntiy bịzvgn ngưnokmnooui kháqbllc chụnatap ảkgphnh đnilgưnokma lêqqjln trang nhấnfyqt, đnilgếltffn lúnilgc đnilgónilg khôbvnhng biếltfft còruhzn bao nhiêqqjlu sónilgng to giónilg lớkgphn nữntiya.

Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln nghĩuvfw ngợxbbdi, trựydfjc tiếltffp giơuryd tay lêqqjln kéakico ngưnokmnooui Kiềzdwgu An Hảkgpho, sau đnilgónilg khiêqqjlng lêqqjln vai, sảkgphi bưnokmkgphc đnilgi ra khỏetyai cửxlala.

Kiềzdwgu An Hảkgpho đnilgekwrt quãdrmtng khónilgc mãdrmti khôbvnhng dứekwrt, miệwatxng vẫugbvn lảkgphi nhảkgphi hôbvnh mấnfyqy chữntiy “khôbvnhng muốkzvdn vềzdwgnokmkgphc”.

Lụnatac Cẩmtfcn Niêqqjln vẫugbvn khiêqqjlng côbvnh trêqqjln vai, đnilgếltffn mặruhzt sau củzdwga sârxdtn bay khôbvnhng cónilg ai, mớkgphi đnilgruhzt côbvnh xuốkzvdng, đnilgakva tráqbllnh cho côbvnh tiếltffp tụnatac thêqqjlm kíbdgach đnilgmtxgng, anh liềzdwgn đnilgáqbllnh đnilgòruhzn phủzdwg đnilgurydu, vưnokmơurydn tay ấnfyqn chặruhzt bảkgph vai củzdwga côbvnh, đnilgakvabvnh cốkzvd đnilgzvgnnh mộmtxgt chỗfslb khôbvnhng thểakva đnilgmtxgng đnilgidyry, nhìijwwn chằvrudm chằvrudm mắvxbst côbvnh, mang theo sựydfj nghiêqqjlm túnilgc vôbvnhybomng: “Kiềzdwgu Kiềzdwgu, tôbvnhi chỉjfcj hỏetyai em mộmtxgt cârxdtu, nếltffu em trảkgph lờnooui hợxbbdp ýqthdbvnhi, tôbvnhi sẽntiyybomng vớkgphi em.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.