Hôn Trộm 55 Lần

Chương 390 : Anh cảm thấy tôi có chỗ nào không tốt(20)

    trước sau   
Kiềvepmu An Hảmtfgo cũxvqsng muốsxgrn thay Hứmxsha Gia Mộikpgc cao hứmxshng, nhưgrueng lúetzdc nàqsscy côjsgz khôjsgzng vui nổkrjfi, chỉmbqjlmje thểdmoy miễfzofn cưgruekrjfng évlllp buộikpgc bảmtfgn thâuzrjn ổkrjfn đephzdmoynh lạalnfi tinh thầdmoyn, nólmjei: “Anh Gia Mộikpgc cólmje thểdmoy tỉmbqjnh lạalnfi, em rấpzfrt vui.”

“Kiềvepmu Kiềvepmu…” Hàqsscn Nhưgrueqbrj đephzikpgt nhiêephzn nghĩwmev đephzếhqufn gìprqr đephzólmje, liềvepmn hôjsgzephzn củgumia côjsgz, sau đephzólmje dừvzyfng lạalnfi, mãecvki lâuzrju sau mớpcadi nólmjei: “Kiềvepmu Kiềvepmu, trong thờhdmli gian qua rấpzfrt cảmtfgm ơqbrjn chálmjeu, nếhqufu khôjsgzng phảmtfgi chálmjeu giúetzdp đephzkrjf, tham gia hôjsgzn nhâuzrjn giảmtfg củgumia Kiềvepmu gia vàqssc Hứmxsha gia, mớpcadi cólmje thểdmoykrjfn đephzdmoynh gia nghiệbywip, cũxvqsng khôjsgzng biếhquft hiệbywin giờhdml Hứmxsha gia đephzãecvk trởfzof thàqsscnh thứmxshprqr?”

“Khôjsgzng cólmje…” Sao côjsgzlmje thểdmoy quêephzn côjsgzqssc Lụzqgvc Cẩcvxwn Niêephzn cólmje thểdmoyfzofolneng mộikpgt chỗsixg chìprqrprqr đephzdmoy đephzólmjeng giálmje… khólmjee mắhzjwt côjsgzqbrji khôjsgz khốsxgrc, ngẩcvxwng đephzdmoyu lêephzn, đephzègrcdgruepcadc mắhzjwt xuốsxgrng, còpzfrn nólmjei: “Bálmjec Hứmxsha, đephzâuzrjy làqssc việbywic chálmjeu phảmtfgi làqsscm, anh Gia Mộikpgc luôjsgzn đephzsxgri vớpcadi chálmjeu rấpzfrt tốsxgrt, chálmjeu khôjsgzng thểdmoy khôjsgzng giúetzdp.”

“Kiềvepmu Kiềvepmu, chálmjeu làqssc mộikpgt côjsgzlmjei tốsxgrt, bálmjec rấpzfrt thíyyvrch chálmjeu.” Lúetzdc Hàqsscn Nhưgrueqbrjlmjei ra nhữydbung lờhdmli nálmjey, trong lòpzfrng cólmje chúetzdt álmjey nálmjey, vìprqr Kiềvepmu An Hảmtfgo khôjsgzng hềvepm biếhquft ngưgruehdmli hãecvkm hạalnfi con củgumia côjsgzqsscqssc, nhưgrueng khôjsgzng còpzfrn cálmjech nàqssco khálmjec, đephzmxsha con củgumia côjsgzxvqsng làqssc củgumia Lụzqgvc Cẩcvxwn Niêephzn, hơqbrjn nữydbua còpzfrn làqssc con củgumia Hứmxsha Gia Mộikpgc trêephzn danh nghĩwmeva, cho nêephzn nólmje khôjsgzng thểdmoy tồmbqjn tạalnfi.

qsscn Nhưgrueqbrj nhắhzjwm mắhzjwt lạalnfi, híyyvrt sâuzrju mộikpgt hơqbrji, lúetzdc mởfzof miệbywing, đephzmbqjc biệbywit thoảmtfgi málmjei: “Thếhquf nhưgrueng, bálmjec sĩwmevlmjei Gia Mộikpgc cólmje thểdmoy vềvepm nhàqsscwmevnh dưgruekrjfng, bâuzrjy giờhdml chálmjeu cólmje thểdmoy khôjsgzng cầdmoyn đephzólmjeng kịdmoych vớpcadi Lụzqgvc Cẩcvxwn Niêephzn nữydbua, mấpzfry hôjsgzm trưgruepcadc Lụzqgvc Cẩcvxwn Niêephzn cólmje gọvzyfi đephziệbywin hỏpcadi bálmjec khi nàqssco thìprqr cậatpsu ta cólmje thểdmoy sốsxgrng thoảmtfgi málmjei mộikpgt chúetzdt, bálmjec thấpzfry chálmjeu vàqssc cậatpsu ta đephzólmjeng giảmtfgxvqsng rấpzfrt mệbywit, hiệbywin tạalnfi cólmje thểdmoy thoảmtfgi málmjei rồmbqji.”

Sau khi Hàqsscn Nhưgrueqbrjlmjei xong, mộikpgt câuzrju Kiềvepmu An Hảmtfgo cũxvqsng khôjsgzng nghe rõqbib, trong đephzdmoyu chỉmbqj lởfzofn vởfzofn bàqssc vừvzyfa nólmjei làqssc Lụzqgvc Cẩcvxwn Niêephzn gọvzyfi đephziệbywin cho bàqssc

Cổkrjf họvzyfng củgumia côjsgz giốsxgrng nhưgrue bịdmoy thứmxshprqr đephzólmje chặmbqjn lạalnfi, phảmtfgi tốsxgrn rấpzfrt nhiềvepmu hơqbrji sứmxshc mớpcadi cólmje thểdmoylmjei chuyệbywin bìprqrnh thưgruehdmlng đephzưgruedgcwc: “Bálmjec Hứmxsha, nếhqufu khôjsgzng cólmje việbywic gìprqr, chúetzdng ta nólmjei chuyệbywin đephzếhqufn đephzâuzrjy thôjsgzi, chálmjeu còpzfrn cólmje chúetzdt việbywic nêephzn cúetzdp málmjey trưgruepcadc.”

“Đpcyzưgruedgcwc, Kiềvepmu Kiềvepmu, chálmjeu nhớpcad chăqupnm sólmjec bảmtfgn thâuzrjn thậatpst tốsxgrt.”

“Vâuzrjng, chálmjeu biếhquft rồmbqji, hẹcdqhn gặmbqjp lạalnfi bálmjec.” Kiềvepmu An Hảmtfgo cúetzdp đephziệbywin thoạalnfi, đephzmxshng rấpzfrt lầdmoyu trong phòpzfrng rửdfdsa tay, mớpcadi đephzi ra, Kiềvepmu An Hảmtfgo cẩcvxwn thậatpsn tìprqrm kiếhqufm mộikpgt lầdmoyn, rúetzdt tờhdml đephzơqbrjn củgumia chíyyvrnh mìprqrnh rồmbqji đephzếhqufn tìprqrm bálmjec sĩwmev.

Kiềvepmu An hảmtfgo dựpzfra theo chỉmbqj dẫjxssn củgumia bálmjec sĩwmev, ngồmbqji trêephzn ghếhquf, đephzưgruea tờhdml đephzơqbrjn cho bálmjec sĩwmev, bálmjec sĩwmev nhậatpsn tờhdml đephzơqbrjn liềvepmn hỏpcadi: “Đpcyzãecvkqsscm giảmtfgi phẫjxssu nạalnfo thai?”

Mộikpgt câuzrju hỏpcadi khiếhqufn côjsgz nắhzjwm chặmbqjt tay mìprqrnh, nhẹcdqh nhàqsscng gậatpst đephzdmoyu.

lmjec sĩwmev chỉmbqjqssco bứmxshc ảmtfgnh trêephzn tờhdml đephzơqbrjn, nólmjei vớpcadi côjsgz: “giảmtfgi phẫjxssu thàqsscnh côjsgzng, tửdfds cung khôjsgzng hềvepm tụzqgvlmjeu, thàqsscnh tửdfds cung cũxvqsng khôjsgzng biếhqufn dạalnfng, nhưgrueng vẫjxssn nêephzn chúetzd ýrglu nghỉmbqj ngơqbrji, trong vòpzfrng nửdfdsa năqupnm khôjsgzng thểdmoy mang thai.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.