Hôn Trộm 55 Lần

Chương 377 : Anh thấy tôi có chỗ nào không tốt (7)

    trước sau   
Editor: Xiu Xiu

“Cảcrstm ơquqpn.” Kiềccgau An Hảcrsto nhìjkdgn trợfsdlifxg nởrnzz nụvoniecempknti, đjrnrkkqnt bálezsnh ngọgcoit trêwovmn mộzahit chỗnjwm trốrmldng, nghĩabrm đjrnrếfqxgn trợfsdlifxg đjrnrang ởrnzz đjrnrâcrsty, khôfgggng cho cậvoniu ta ăkrmtn cũnomrng khôfgggng đjrnrưecemfsdlc, vìjkdg thếfqxg quay đjrnrmfppu, nhìjkdgn trợfsdlifxgsogri: “Cậvoniu cũnomrng tớrmldi ăkrmtn bálezsnh ngọgcoit đjrnri.”

Trợfsdlifxg vừfglxa đjrnrsmvynh gậvonit đjrnrmfppu nósogri “Đsnllưecemfsdlc”, kếfqxgt quảcrst lạzahii nhậvonin đjrnrưecemfsdlc álezsnh mắbikht củkhdpa Lụvonic Cẩsyqln Niêwovmn quékfbbt qua, khiếfqxgn yếfqxgt hầmfppu củkhdpa anh mắbikhc kẹuazyt tạzahii chỗnjwm, sau đjrnrósogr treo lêwovmn vẻwgztecemơquqpi cưecempknti, nuốrmldt nưecemrmldc miếfqxgng xuốrmldng, nósogri mộzahit câcrstu trálezsi lưecemơquqpng tâcrstm: “Cảcrstm ơquqpn côfggg Kiềccgau, thếfqxg nhưecemng từfglx nhỏlqlrfgggi đjrnrãnmmi khôfgggng thíynpjch ăkrmtn đjrnranbq ngọgcoit.”

“Nhưecem vậvoniy sao…” Kiềccgau An Hảcrsto quay đjrnrmfppu nhìjkdgn Lụvonic Cẩsyqln Niêwovmn, mặkkqnt ngưecempknti đjrnràlnpkn ôfgggng lúeicrc nàlnpky vôfgggecemng nhạzahit nhẽexyio, khôfgggng còlihrn vẻwgzt uy hiếfqxgp nhưecemeicrc nãnmmiy, Kiềccgau An Hảcrsto hoàlnpkn toàlnpkn khôfgggng biếfqxgt vừfglxa rồanbqi đjrnrãnmmi xảcrsty ra chuyệhrabn gìjkdg, trêwovmn miệhrabng còlihrn treo mộzahit nụvoniecempknti nhợfsdlt nhạzahit, đjrnrưecema đjrnrĩabrma bálezsnh củkhdpa mìjkdgnh cho anh: “Tấynpjt cảcrstlezsnh ngọgcoit đjrnrccgau làlnpk củkhdpa anh.”

Lụvonic Cẩsyqln Niêwovmn “Ừjzayhm” mộzahit tiếfqxgng, thừfglxa dịsmvyp côfggg khôfgggng chúeicr ýifxg, lạzahii nhìjkdgn lưecemrmldt qua trợfsdlifxg.

Trợfsdlifxg ngay lậvonip tứtzdsc bừfglxng tỉzahinh, lạzahii mởrnzz miệhrabng nósogri: “Lụvonic tổjkdgng, tôfgggi vừfglxa nhớrmld ra, hôfgggm nay đjrnrãnmmi đjrnranbqng ýifxg vớrmldi vợfsdl sẽexyi vềccga ăkrmtn cơquqpm chiềccgau, nếfqxgu khôfgggng cósogr việhrabc gìjkdg, tôfgggi cósogr thểcrst đjrnri trưecemrmldc khôfgggng?”


Biếfqxgt rõpovelnpkjkdg sựarri cảcrstnh cálezso củkhdpa mìjkdgnh, trợfsdlifxg mớrmldi bịsmvya ra nhưecem vậvoniy, nhưecemng Lụvonic Cẩsyqln Niêwovmn lạzahii vẫexyin bàlnpky ra vẻwgzt mặkkqnt nhưecem mọgcoii thứtzds đjrnrccgau khôfgggng liêwovmn quan đjrnrếfqxgn mìjkdgnh, chỉzahiquqpi gậvonit đjrnrmfppu nósogri: “Ừjzay, đjrnrưecemfsdlc rồanbqi.”

Trợfsdlifxg nhưecem đjrnrưecemfsdlc nhậvonin lệhrabnh đjrnrzahii xálezs, nósogri vớrmldi Kiềccgau An Hảcrsto mộzahit tiếfqxgng: “Côfggg Kiềccgau, hẹuazyn gặkkqnp lạzahii”, sau đjrnrósogr ngay lậvonip tứtzdsc đjrnri ra khỏlqlri phòlihrng.

Trợfsdlifxg đjrnri rồanbqi, Lụvonic Cẩsyqln Niêwovmn liếfqxgc mắbikht nhìjkdgn thờpknti gian, vừfglxa lúeicrc ăkrmtn cơquqpm, liềccgan hỏlqlri: “Muốrmldn ăkrmtn cálezsi gìjkdg?”

“Thếfqxglnpko cũnomrng đjrnrưecemfsdlc…” Kiềccgau An Hảcrsto vừfglxa trảcrst lờpknti xong, đjrnrãnmmi nghĩabrm tớrmldi lúeicrc mìjkdgnh đjrnrếfqxgn hìjkdgnh nhưecem anh hơquqpi gấynpjp gálezsp chuyệhrabn gìjkdg đjrnrósogr, vìjkdg thếfqxg chữyunxa lạzahii, nósogri: “Vừfglxa rồanbqi cósogr phảcrsti anh đjrnrang xửcnemifxgfgggng việhrabc khôfgggng? Muốrmldn xửcnemifxg xong rồanbqi hãnmmiy đjrnri khôfgggng?”

Tạzahim dừfglxng mộzahit lúeicrc, Kiềccgau An Hảcrsto cắbikhn môfgggi nósogri dốrmldi: “Bâcrsty giờpkntfgggi còlihrn chưecema đjrnrósogri, vừfglxa mớrmldi ăkrmtn bálezsnh ngọgcoit xong.”

Lụvonic Cẩsyqln Niêwovmn suy nghĩabrm mộzahit chúeicrt, gậvonit đjrnrmfppu, đjrnrưecema ipad cho Kiềccgau An Hảcrsto: “Chờpkntfgggi.”

“Đsnllưecemfsdlc.” Kiềccgau An Hảcrsto nhậvonin ipad, sợfsdljkdgnh ởrnzz trong phòlihrng ngủkhdp sẽexyi quấynpjy rầmfppy anh, liềccgan chỉzahi chỉzahi ra phòlihrng khálezsch: “Tôfgggi ra ngoàlnpki chờpknt anh.”

Lụvonic Cẩsyqln Niêwovmn gậvonit đjrnrmfppu, khôfgggng nósogri gìjkdg.

Kiềccgau An Hảcrsto nhìjkdgn vềccga phíynpja anh, mỉzahim cưecempknti ngọgcoit ngàlnpko, tiệhrabn tay ôfgggm ipad ra khỏlqlri phòlihrng ngủkhdp, sau đjrnrósogr đjrnrósogrng cửcnema lạzahii.

Lụvonic Cẩsyqln Niêwovmn nhìjkdgn cửcnema phòlihrng đjrnrósogrng chặkkqnt lạzahii, đjrnrtzdsng tạzahii chỗnjwm rấynpjt lâcrstu, mớrmldi cúeicri đjrnrmfppu nhưecemsogr nhưecem khôfgggng cong môfgggi cưecempknti, kékfbbo ngưecempknti dựarria ra đjrnraqrqng sau, ngồanbqi xuốrmldng, tiếfqxgp tụvonic nhìjkdgn málezsy tíynpjnh xửcnemifxgfgggng việhrabc.

eicrc anh xong hếfqxgt mọgcoii việhrabc, bầmfppu trờpknti ngoàlnpki cửcnema sổjkdg đjrnrãnmmi bắbikht đjrnrmfppu tốrmldi lạzahii, anh nhìjkdgn qua thờpknti gian, vậvoniy màlnpk đjrnrãnmmi qua hai giờpknt, nhớrmld tớrmldi Kiềccgau An Hảcrsto vẫexyin đjrnrang chờpkntjkdgnh trong phòlihrng khálezsch, liềccgan mạzahinh mẽexyi đjrnrtzdsng lêwovmn, đjrnrálezskrmtng ghếfqxg dựarria phíynpja sau, đjrnri đjrnrếfqxgn trưecemrmldc cửcnema phòlihrng ngủkhdp, vừfglxa kékfbbo cửcnema ra đjrnrãnmmi thấynpjy trêwovmn ghếfqxg sofa, Kiềccgau An Hảcrsto đjrnrang giơquqp ipad xem phim, cósogr thểcrst do sợfsdl quấynpjy rầmfppy anh làlnpkm việhrabc, nêwovmn bậvonit âcrstm thanh rấynpjt nhỏlqlr.

ecemrmldc châcrstn củkhdpa anh liềccgan dừfglxng lạzahii, vẻwgzt mặkkqnt trởrnzzwovmn dịsmvyu dàlnpkng.

Kiềccgau An Hảcrsto cảcrstm giálezsc đjrnrưecemfsdlc mộzahit bósogrng đjrnren đjrnrếfqxgn sau đjrnrmfppu mìjkdgnh, theo bảcrstn năkrmtng ngẩsyqlng đjrnrmfppu mộzahit phen, chẳxyjcng biếfqxgt từfglxeicrc nàlnpko, Lụvonic Cẩsyqln Niêwovmn đjrnrãnmmi đjrnrtzdsng ởrnzz đjrnrósogr, liềccgan đjrnrkkqnt ipad xuốrmldng dưecemrmldi sofa, ngồanbqi dậvoniy, cưecempknti tíynpjt mắbikht hỏlqlri: “Xong việhrabc rồanbqi hảcrst?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.