Hôn Sai 55 Lần

Chương 854 : Hôn lễ của Khuynh Thành và Đường Thời (khâu cuối cùng 24)

    trước sau   
Anh khôfkotng códdbnzwgan tiếgzdtng quấhvujy rầlkmcy, chỉtldi an tĩsjbpnh đewgrskqing nhìidzgn. (..?

Tứskqi Nguyệtkqvt làrlmfm bữzxrha tốsjbpi vôfkotwbzwng phong phúamde, rõnxzbrlmfng chỉtldiddbn hai ngưncyycpzbi bọtwhmn họtwhm, côfkot lạvauui làrlmfm mộftfkt bàrlmfn đewgrycpw ăzrsdn hoàrlmfn chỉtldinh.

Tứskqi Nguyệtkqvt bốsjbp trírajv đewgrycpw ăzrsdn xong, quay đewgrlkmcu nhìidzgn thấhvujy Tôfkot Niêzwgan Hoa đewgrskqing sau lưncyyng mìidzgnh, khẽhklrncyycpzbi mộftfkt chúamdet: "Ălaxsn cơrvpem đewgri."

fkot Niêzwgan Hoa khôfkotng nóddbni gìidzg, đewgri qua, kéepijo ghếgzdt ngồycpwi xuốsjbpng.

Tứskqi Nguyệtkqvt ngồycpwi ởrfeu đewgrsjbpi diệtkqvn anh, nhìidzgn anh khôfkotng códdbn bấhvujt kỳzexdrlmfnh đewgrftfkng gìidzg, lêzwgan tiếgzdtng nóddbni: "Ălaxsn cơrvpem đewgri."

amdec nàrlmfy Tôfkot Niêzwgan Hoa mớamdei cầlkmcm lấhvujy đewgrũrajva, rõnxzbrlmfng cảbfjt mộftfkt buổgbzji chiềnteou, trong đewgrlkmcu anh khôfkotng ngừrvpeng nghĩsjbp xem nêzwgan nóddbni nhữzxrhng gìidzg vớamdei Tứskqi Nguyệtkqvt, đewgrãwhed sắhikmp xếgzdtp hếgzdtt ýrlcr, nhưncyyng bânteoy giờcpzb, anh lạvauui phánteot hiệtkqvn mìidzgnh khẩoisan trưncyyơrvpeng, quêzwgan hếgzdtt sạvauuch.


Mộftfkt bàrlmfn đewgrycpw ăzrsdn, đewgrnteou làrlmf Tứskqi Nguyệtkqvt cốsjbp gắhikmng làrlmfm, khi côfkot gảbfjt cho Tôfkot Niêzwgan Hoa mưncyycpzbi thánteong, dựwbzwa theo khẩoisau vịbqad củanfwa anh, họtwhmc đewgrưncyyvudsc sởrfeu trưncyycpzbng nấhvuju ăzrsdn.

Qua mưncyycpzbi thánteong rèzrsdn luyệtkqvn, mùwbzwi vịbqad nhữzxrhng móddbnn ăzrsdn nàrlmfy, đewgrãwhed thậycpwt xem nhưncyy thưncyyvudsng đewgrrajvng, thếgzdt nhưncyyng Tứskqi Nguyệtkqvt cầlkmcm đewgrũrajva, thảbfjtrlmfo trong miệtkqvng ăzrsdn, lạvauui cảbfjtm thấhvujy mùwbzwi vịbqad đewgrăzrsd́ng chát.

Hai ngưncyycpzbi đewgrnteou khôfkotng nóddbni chuyệtkqvn vớamdei nhau, chỉtldiwbzwng ăzrsdn cơrvpem, yêzwgan lặqcagng im ắhikmng, nhưncyyng màrlmf lạvauui khôfkotng tiếgzdtp tụthifc đewgrpidcfkotddbn loạvauui cảbfjtm giánteoc hạvauunh phúamdec nhàrlmfn nhãwhed.

Tứskqi Nguyệtkqvt nhai xong miếgzdtng cánteo trong miệtkqvng, ngẩoisang đewgrlkmcu nhìidzgn thấhvujy Tôfkot Niêzwgan Hoa đewgrqcagt mộftfkt tay lêzwgan đewgrùwbzwi, nhìidzgn chằttgbm chằttgbm cơrvpem trưncyyamdec mặqcagt, khôfkotng biếgzdtt nghĩsjbpnteoi gìidzg.

Đthifèzrsdn trong phòhikmng ăzrsdn, thanh nhãwhed vẩoisay vàrlmfo trêzwgan ngưncyycpzbi đewgràrlmfn ôfkotng, nổgbzji bậycpwt lêzwgan dung nhan đewgrang suy nghĩsjbp củanfwa anh, xinh đewgrsuavp códdbn chúamdet đewgrpidc cho ngưncyycpzbi ta ngạvauut thởrfeu.

Tứskqi Nguyệtkqvt khôfkotng nhịbqadn đewgrưncyyvudsc nhìidzgn códdbn chúamdet thấhvujt thầlkmcn.

fkot Niêzwgan Hoa đewgrưncyya tay vàrlmfo trong túamdei chỗjsrtnteoi hộftfkp, lúamdec ngẩoisang đewgrlkmcu lêzwgan, nhìidzgn thấhvujy Tứskqi Nguyệtkqvt nhìidzgn mìidzgnh, cânteou nóddbni anh thậycpwt vấhvujt vảbfjt suy nghĩsjbp, nhấhvujt thờcpzbi loạvauun lêzwgan, biểpidcu lộftfk trởrfeuzwgan códdbn chúamdet mấhvujt tựwbzw nhiêzwgan.

Bịbqadfkot Niêzwgan Hoa bắhikmt đewgrưncyyvudsc mìidzgnh nhìidzgn anh, Tứskqi Nguyệtkqvt códdbn chúamdet quẫwfgyn bánteoch chuyểpidcn mắhikmt, sau đewgróddbn buôfkotng thõnxzbng tầlkmcm mắhikmt, nhìidzgn bánteot cơrvpem trưncyyamdec mặqcagt, cưncyycpzbi nóddbni: "Anh tìidzgm em códdbn chuyệtkqvn gìidzg khôfkotng? Thựwbzwc ra em cũrajvng códdbn chuyệtkqvn tìidzgm anh."

Dừrvpeng mộftfkt lánteoy, Tứskqi Nguyệtkqvt lạvauui nóddbni: "Chúamdeng ta vẫwfgyn ăzrsdn cơrvpem trưncyyamdec đewgri, ăzrsdn xong rồycpwi nóddbni."

ddbni xong, Tứskqi Nguyệtkqvt liềnteon nhéepijt cơrvpem vàrlmfo miệtkqvng.

fkot Niêzwgan Hoa nhìidzgn qua Tứskqi Nguyệtkqvt nhai chậycpwm, khôfkotng nhịbqadn đewgrưncyyvudsc lêzwgan tiếgzdtng gọtwhmi têzwgan côfkot: "Tiểpidcu Nguyệtkqvt."

Tứskqi Nguyệtkqvt khẽhklrncyycpzbi vớamdei anh, chỉtldi chỉtldi đewgrycpw ăzrsdn trêzwgan mặqcagt bàrlmfn, Tôfkot Niêzwgan Hoa nuốsjbpt nưncyyamdec miếgzdtng mộftfkt cánteoi, khôfkotng nóddbni gìidzg, cầlkmcm lấhvujy đewgrũrajva, tiếgzdtp tụthifc ăzrsdn.

Tứskqi Nguyệtkqvt thựwbzwc sựwbzw khôfkotng códdbn khẩoisau vịbqadidzg, thếgzdt nhưncyyng côfkot vẫwfgyzrsdn hếgzdtt chéepijn cơrvpem trưncyyamdec mặqcagt mìidzgnh, chờcpzb đewgrếgzdtn đewgrếgzdtn khi côfkot đewgrpidc đewgrũrajva xuốsjbpng, côfkot nhìidzgn thấhvujy Tôfkot Niêzwgan Hoa ngồycpwi đewgrsjbpi diệtkqvn mìidzgnh, ánteonh mắhikmt nhìidzgn chằttgbm chằttgbm mìidzgnh.


fkot khẽhklr nhếgzdtch môfkoti cưncyycpzbi vớamdei anh, bưncyyng cốsjbpc nưncyyamdec lêzwgan uốsjbpng mộftfkt ngụthifm, sau đewgróddbn mớamdei phánteot hiệtkqvn đewgròhikmidzgnh gắhikmp cho Tôfkot Niêzwgan Hoa, gầlkmcn nhưncyy khôfkotng chúamdet đewgrftfkng tớamdei, côfkot nuốsjbpt nưncyyamdec, hơrvpei lưncyycpzbi biếgzdtng mộftfkt chúamdet: "Khôfkotng thấhvujy ngon miệtkqvng sao?"

"Khôfkotng phảbfjti." Tôfkot Niêzwgan Hoa mởrfeu miệtkqvng trảbfjt lờcpzbi, sau đewgróddbn vẫwfgyn đewgrang suy nghĩsjbpnteou hỏpidci Tứskqi Nguyệtkqvt hỏpidci mìidzgnh: "Em códdbn chuyệtkqvn gìidzg muốsjbpn nóddbni vớamdei anh sao?"

Tứskqi Nguyệtkqvt khôfkotng códdbn trảbfjt lờcpzbi, ngưncyyvudsc lạvauui mởrfeu miệtkqvng hỏpidci: "Anh thìidzg sao? Anh muốsjbpn nóddbni vớamdei em chuyệtkqvn gìidzg?"

Sau khi Tứskqi Nguyệtkqvt hỏpidci xong, Tôfkot Niêzwgan Hoa vôfkot thứskqic ấhvujn vàrlmfo túamdei mìidzgnh: "Em nóddbni trưncyyamdec đewgri."

Tứskqi Nguyệtkqvt trầlkmcm mặqcagc mộftfkt hồycpwi: "Vậycpwy đewgrưncyyvudsc rồycpwi, em nóddbni trưncyyamdec."

fkot Niêzwgan Hoa khôfkotng nóddbni gìidzg, chỉtldirvpei hơrvpei gậycpwt đewgrlkmcu mộftfkt cánteoi.

...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.