Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm

Chương 157-3 : Em muốn gả cho anh sao? Vs Có từng hối hận? 3

    trước sau   
Editor: đolcprcqs song nhi (yêrcqsn yêrcqsn)

"..." Côcabf nhìimgrn anh mộcxptt lúrcuwc lâttybu vẫpgesn khôcabfng nótflhi gìimgr.

Thậfjlzt ra côcabf rấpgest muốblxln hỏjxxji anh, khôcabfng phảnnewi đolcpâttyby làrxdl đolcpiềvpvyu anh hy vọxacxng nhấpgest sao?

Ngưagehotsvi luôcabfn muốblxln phảnnewi cótflh khoảnnewng cábxxuch làrxdl Đygbgàrxdlm Duậfjlzt anh!

ttyby giờotsv ngưagehotsvi oábxxun trábxxuch vẫpgesn làrxdl anh!

"Vậfjlzy anh hy vọxacxng em đolcpblxli xửwhox vớfcoyi anh nhưageh thếnnewrxdlo?" Sau mộcxptt hồnsgii suy nghĩoehp, côcabf hỏjxxji.


rcuwc nàrxdly côcabfchizng bắyexrt đolcpcdzbu cótflh chúrcuwt mờotsv mịlbart khôcabfng hiểymylu.

"Anh... Chúrcuwng ta khôcabfng phảnnewi đolcpãpmzo..." Bọxacxn họxacx đolcpãpmzorxdlm chuyệoapjn thâttybn mậfjlzt nhấpgest trêrcqsn đolcpotsvi, vậfjlzy màrxdlcabf lạjopai xem làrxdl rấpgest bìimgrnh thưagehotsvng. Vừvkbxa nghĩoehp tớfcoyi sau nàrxdly cótflh ngưagehotsvi đolcpàrxdln ôcabfng khábxxuc lưagehu lạjopai cábxxuc loạjopai dấpgesu ấpgesn trêrcqsn cơsqjc thểymylcabf thìimgr tim anh liềvpvyn cảnnewm thấpgesy đolcpau nhótflhi. 

Chípgesnh cảnnewm giábxxuc nàrxdly khiếnnewn anh quyếnnewt đolcplbarnh hôcabfm nay phảnnewi tìimgrm gặilixp côcabf cho bằkblgng đolcpưagehwhvfc.

"Anh Duậfjlzt, thậfjlzt ra thìimgr việoapjc nàrxdly khôcabfng quan trọxacxng." Quan trọxacxng làrxdl anh đolcplbarnh làrxdlm thếnnewrxdlo, trong lòjopang anh cótflh em hay khôcabfng?

Nhưagehng nhữmjjvng lờotsvi nàrxdly trưagehfcoyc đolcpâttyby côcabf đolcpãpmzotflhi quábxxu nhiềvpvyu lầcdzbn, ngay chípgesnh côcabfchizng cảnnewm thấpgesy lờotsvi kịlbarch cótflh chúrcuwt nhàrxdlm chábxxun. Nếnnewu đolcpãpmzo nhưageh vậfjlzy thìimgr cầcdzbn gìimgr phảnnewi nótflhi ra?

"Khôcabfng quan trọxacxng? Em thậfjlzt sựmmrk cảnnewm thấpgesy nhữmjjvng đolcpiềvpvyu nàrxdly khôcabfng quan trọxacxng chúrcuwt nàrxdlo sao?" Lầcdzbn nàrxdly, anh tứttybc đolcpếnnewn nhe răaeyeng trợwhvfn mắyexrt.

"Vậfjlzy em nótflhi cho anh biếnnewt, cábxxui gìimgr mớfcoyi làrxdl quan trọxacxng?"

Chỉvzoo cầcdzbn côcabf khôcabfng xa cábxxuch vớfcoyi anh nhưageh vậfjlzy nữmjjva, anh nhấpgest đolcplbarnh sẽzilvrxdlm đolcpưagehwhvfc.

"Em cũchizng khôcabfng biếnnewt..." 

Mụagehc tiêrcqsu củkblga côcabf rấpgest rõjxxjrxdlng, nhanh chótflhng lớfcoyn lêrcqsn rồnsgii gảnnew cho anh. Nhưagehng dưagehotsvng nhưageh anh chưageha bao giờotsv nghĩoehp tớfcoyi đolcpiềvpvyu nàrxdly, dầcdzbn dầcdzbn côcabfchizng bắyexrt đolcpcdzbu hoàrxdli nghi sựmmrk cốblxl chấpgesp củkblga mìimgrnh cótflh đolcpúrcuwng hay khôcabfng?

cabfrxdlaeyeng côcabfng chúrcuwa, côcabftflh kiêrcqsu ngạjopao củkblga mìimgrnh. Nhưagehng trưagehfcoyc mặilixt Đygbgàrxdlm Duậfjlzt, côcabf đolcpãpmzo đolcpem sựmmrk kiêrcqsu ngạjopao đolcpótflh dẫpgesm nábxxut dưagehfcoyi lòjopang bàrxdln châttybn mấpgest rồnsgii.

Thậfjlzt ra Anna biếnnewt, nếnnewu lúrcuwc nàrxdly côcabftflhi muốblxln hai ngưagehotsvi ởhlnzrcqsn nhau thìimgrtflh lẽzilv anh sẽzilv suy nghĩoehp mộcxptt chúrcuwt.

Nhưagehng...


cabf khôcabfng hy vọxacxng tìimgrnh yêrcqsu củkblga bọxacxn họxacx chỉvzoo từvkbx mộcxptt phípgesa. Tìimgrnh yêrcqsu nhưageh thếnnew, vừvkbxa khôcabfng lâttybu bềvpvyn vừvkbxa khiếnnewn anh cảnnewm thấpgesy chábxxun ghéygbgt, đolcpãpmzo vậfjlzy thìimgr khôcabfng nêrcqsn bắyexrt đolcpcdzbu.

"..."

Đygbgàrxdlm Duậfjlzt cũchizng khôcabfng nghĩoehp tớfcoyi mìimgrnh dâttyby dưageha hơsqjcn nửwhoxa ngàrxdly lạjopai nhậfjlzn đolcpưagehwhvfc đolcpábxxup ábxxun nàrxdly từvkbxcabf. Trong lúrcuwc nhấpgest thờotsvi, cảnnew hai đolcpvpvyu trầcdzbm mặilixc.

"Anh xem, lạjopai lãpmzong phípges thờotsvi gian rồnsgii. Em còjopan cótflh chúrcuwt việoapjc, em..."

cabf muốblxln nótflhi côcabf phảnnewi đolcpi trưagehfcoyc.

Mỗrcqsi lầcdzbn Lăaeyeng côcabfng chúrcuwa vàrxdl anh gặilixp nhau, phầcdzbn lớfcoyn làrxdl anh rờotsvi đolcpi trưagehfcoyc, côcabf ngâttyby ngốblxlc nhìimgrn theo bótflhng lưagehng anh.

jopan lầcdzbn nàrxdly, côcabf muốblxln mìimgrnh rờotsvi đolcpi trưagehfcoyc. Giốblxlng nhưageh ngàrxdly đolcpótflh, sau khi thâttybn mậfjlzt, côcabf nhanh chótflhng mặilixc ábxxuo ngủkblg từvkbx trong phòjopang tắyexrm chạjopay trốblxln.

Anh khôcabfng biếnnewt rằkblgng mỗrcqsi lầcdzbn nhìimgrn anh rờotsvi đolcpi nhưageh vậfjlzy đolcpblxli vớfcoyi côcabfrxdl mộcxptt loạjopai đolcpau khổjopa, côcabf khôcabfng muốblxln tiếnnewp tụagehc chịlbaru đolcpmmrkng sựmmrk đolcpau khổjoparxdly nữmjjva.

Anna ung dung xoay ngưagehotsvi, chuẩwhvfn bịlbaragehfcoyc đolcpi thìimgr nghe mộcxptt giọxacxng nótflhi truyềvpvyn tớfcoyi:

"Em rấpgest muốblxln gảnnew cho anh phảnnewi khôcabfng?"

Giọxacxng nótflhi củkblga Duậfjlzt Tiểymylu Gia cótflh chúrcuwt khàrxdln khàrxdln, so vớfcoyi bìimgrnh thưagehotsvng thìimgr nhỏjxxjsqjcn rấpgest nhiềvpvyu.

Nhưagehng khôcabfng biếnnewt vìimgr sao, khi nghe đolcpưagehwhvfc giọxacxng nótflhi nàrxdly, đolcpôcabfi mắyexrt đolcpàrxdlo hoa xinh đolcpkblgp củkblga Lăaeyeng côcabfng chúrcuwa liềvpvyn lótflhe sábxxung...

—— tuyếnnewn phâttybn cábxxuch ——


"Diệoapjp Tửwhox Hi - ngưagehotsvi thừvkbxa kếnnew tậfjlzp đolcprxdln Diệoapjp Thịlbar tuyêrcqsn bốblxl sắyexrp kếnnewt hôcabfn vớfcoyi Mãpmzo Việoapjn Việoapjn - tiểymylu thưageh tậfjlzp đolcprxdln Mãpmzo thịlbar!"

Tin tứttybc bắyexrt đolcpcdzbu truyềvpvyn khắyexrp ngõjxxj lớfcoyn ngõjxxj nhỏjxxj củkblga thàrxdlnh phốblxl.

tflhrxdli tờotsvbxxuo còjopan vìimgr hai ngưagehotsvi màrxdl biêrcqsn tậfjlzp ra đolcpkblg loạjopai câttybu chuyệoapjn tìimgrnh yêrcqsu lãpmzong mạjopan. Nàrxdlo làrxdlrcuwc trưagehfcoyc hai ngưagehotsvi du họxacxc ởhlnzagehfcoyc ngoàrxdli vừvkbxa thấpgesy đolcpãpmzorcqsu, sau đolcpótflh  vìimgr hiểymylu lầcdzbm màrxdl chia tay, lầcdzbn nàrxdly vềvpvyagehfcoyc lạjopai lưagehu luyếnnewn khôcabfng quêrcqsn nêrcqsn nốblxli lạjopai tìimgrnh xưageha...đolcpkblg loạjopai môcabfpgesp tổjopang giábxxum đolcpblxlc bábxxu đolcpjopao cũchizpgesch.

tflhm lạjopai, tin tứttybc nàrxdly xôcabfn xao khắyexrp cảnnew thàrxdlnh phốblxl, nhữmjjvng ngưagehotsvi hâttybm mộcxpt Diệoapjp Tửwhox Hi càrxdlng kípgesch đolcpcxptng hơsqjcn.

Mọxacxi ngưagehotsvi đolcpvpvyu quan tâttybm đolcpếnnewn hìimgrnh tưagehwhvfng thiếnnewu gia nhàrxdl giàrxdlu củkblga anh, nhấpgest làrxdl nhữmjjvng lầcdzbn anh khoe khoang vềvpvy sựmmrk giàrxdlu cótflh. Kểymyl từvkbx đolcpótflhtflh nhiềvpvyu côcabfbxxui đolcpvpvyu nótflhi muốblxln trởhlnz thàrxdlnh mợwhvf Diệoapjp.

imgr vậfjlzy, khi cótflh tin tứttybc Diệoapjp Thiếnnewu Gia muốblxln kếnnewt hôcabfn, mạjopang xãpmzo hộcxpti rấpgest nábxxuo nhiệoapjt.

Ngưagehotsvi qua đolcpưagehotsvng A bàrxdly tỏjxxj: "Chồnsging ơsqjci, anh khôcabfng đolcpưagehwhvfc cưagehfcoyi ngưagehotsvi phụageh nữmjjv khábxxuc, anh chỉvzootflh thểymyl lấpgesy em!"

Ngưagehotsvi qua đolcpưagehotsvng B nótflhi: "Ôkvqrng xãpmzo, nếnnewu anh yêrcqsu em thìimgr đolcpvkbxng kếnnewt hôcabfn màrxdl!"

jopan cótflh ngưagehotsvi trựmmrkc tiếnnewp bàrxdly tỏjxxj: "Làrxdlm gìimgrtflhimgrnh yêrcqsu đolcpípgesch thựmmrkc chứttyb, chẳafuyng qua làrxdl củkblg cảnnewi cùacleng rau thốblxli màrxdl thôcabfi!"

Đygbgâttyby đolcpưagehwhvfc xem nhưageh mộcxptt ýumzc kiếnnewn khábxxubxxung suốblxlt. Cótflh đolcpiềvpvyu ngưagehotsvi hâttybm mộcxpt Diệoapjp Tửwhox Hi rấpgest nhiềvpvyu, nếnnewu cótflh ai dábxxum nótflhi xấpgesu anh thìimgr họxacx sẽzilv đolcpábxxup trảnnew lạjopai trong nhábxxuy mắyexrt.

rcqsn dưagehfcoyi bìimgrnh luậfjlzn củkblga ngưagehotsvi vừvkbxa rồnsgii đolcpãpmzo xuấpgest hiệoapjn cábxxuc ýumzc kiếnnewn phảnnewn bábxxuc: "Mẹkblgtflh, côcabf đolcpblxl kỵimgr sao?", "Khôcabfng ăaeyen đolcpưagehwhvfc nho thìimgrtflhi nho còjopan xanh àrxdl?", "Tưagehơsqjcng tựmmrk lầcdzbu trêrcqsn!"...

Đygbgkblg loạjopai bìimgrnh luậfjlzn xuấpgest hiệoapjn.

Nhưagehng lúrcuwc nàrxdly, nhâttybn vậfjlzt nam chípgesnh trong câttybu chuyệoapjn lạjopai đolcpang ngồnsgii mộcxptt mìimgrnh trong phòjopang làrxdlm việoapjc, khôcabfng biếnnewt suy nghĩoehpbxxui gìimgrrxdl ngẩwhvfn ngơsqjc nhìimgrn bầcdzbu trờotsvi xanh thẳafuym bêrcqsn ngoàrxdli cửwhoxa sổjopa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.