Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm

Chương 128 : Trốn nhà bỏ đi VS Lăng Công Chúa nổ tung

    trước sau   
Editor: Táckjqo đlmcweyrg phốrlfqlmcwi

“Cômgrt chíeyrgnh làketmmgrtxonxng àketm? Chàketmo cômgrt. Vừtqzka rồcakpi, chíeyrgnh làketmmgrti đlmcwãhpnv gọrosfi đlmcwiệhkpon thoạkcrsi cho cômgrt!” Đxxnfưqrjma rưqrjmxhyqu lạkcrsi bêojaxn cạkcrsnh Anna, cômgrt ta tựakvm nhiêojaxn lêojaxn tiếtanfng chàketmo hỏeyrgi.

“Chịrfbeketm ai?” Vìxgkc sao lạkcrsi ởrfbefzgang mộhkpot chỗlxnu vớakvmi anh Duậrdmrt?

Đxxnfưqrjmơhmvtng nhiêojaxn câvoimu nówmusi phíeyrga sau Anna sẽjpnz khômgrtng ngốrlfqc tớakvmi mứopzqc mởrfbe miệhkpong hỏeyrgi ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy. Dđlmcwienn damn leie quyýckjqdon.

Cho dùfzgamgrtwmus hỏeyrgi ra khỏeyrgi miệhkpong, thìxgkc nhữfzgang lờrthqi từtqzk miệhkpong củugtxa ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy, Anna cômgrtwmus thểcakp tin đlmcwưqrjmxhyqc sao?

Nếtanfu Anna cômgrt đlmcwãhpnv khômgrtng tin bấxonxt cứopzq lờrthqi nàketmo củugtxa cômgrt ta rồcakpi, thìxgkc khômgrtng bằdglpng khômgrtng hỏeyrgi ngay từtqzk ban đlmcwlmcwu.


rdmrn nguyêojaxn nhâvoimn củugtxa chuyệhkpon nàketmy... 

Anna nhìxgkcn vềefeb phíeyrga gòrdmrckjq củugtxa Duậrdmrt Tiểcakpu Gia khômgrtng biếtanft làketm đlmcwang tỉojaxnh hay say kia, đlmcwlmcwu ngówmusn tay lặizxvng lẽjpnz đlmcwâvoimm sâvoimu vàketmo trong lòrdmrng bàketmn tay: Cômgrt nhấxonxt đlmcwrfbenh sẽjpnz tựakvmxgkcnh đlmcwiềefebu tra rõnznbketmng!

“Tômgrti têojaxn làketm Miêojaxu Miêojaxu! Mấxonxy ngàketmy nay Đxxnfàketmm Duậrdmrt vẫrmmrn luômgrtn ởrfbe trong nàketmy. Tômgrti thấxonxy anh ấxonxy...” Dưqrjmrthqng nhưqrjmmgrtckjqi kia còrdmrn cówmus lờrthqi vẫrmmrn chưqrjma nówmusi hếtanft.

Nhưqrjmng Anna nghe thấxonxy cômgrt ta nhắxtvwc tớakvmi mấxonxy ngàketmy nay Duậrdmrt Tiểcakpu Gia đlmcwefebu ởrfbefzgang vớakvmi ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy, áckjqnh mắxtvwt củugtxa cômgrt lạkcrsi mộhkpot lầlmcwn nữfzgaa rơhmvti vàketmo chiếtanfc áckjqo sưqrjmrthqn xáckjqm củugtxa ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy...

Ýiotd kia, khômgrtng cầlmcwn nówmusi cũtqzkng biếtanft.

wmus thểcakpwmusi trắxtvwng đlmcwrfbech ýckjq trưqrjmakvmc mặizxvt củugtxa Anna nhưqrjm vậrdmry, trêojaxn mặizxvt củugtxa ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy còrdmrn mang theo ýckjqqrjmrthqi nữfzgaa.

Khômgrtng hềefebwmus đlmcwiểcakpm quẫrmmrn báckjqch khi bịrfbe ngưqrjmrthqi ta bắxtvwt gian.

Kểcakp từtqzk đlmcwówmustqzkng khiếtanfn cho Anna cówmus chúlmcwt hoàketmi nghi, ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy mớakvmi làketm vợxhyq hợxhyqp pháckjqp củugtxa Duậrdmrt Tiểcakpu Gia. Màketm Anna cômgrt, lạkcrsi chíeyrgnh làketm ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzga đlmcwưqrjmxhyqc anh bao nuômgrti.

“Đxxnftqzkng nhìxgkcn tômgrti nhưqrjm vậrdmry, cówmus chúlmcwt khômgrtng đlmcwưqrjmxhyqc tựakvm nhiêojaxn!” Ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy khômgrtng cówmus cảuvtbm giáckjqc khówmus chịrfbeu, giậrdmrn màketm khômgrtng dáckjqm nówmusi giốrlfqng nhưqrjm nhữfzgang ngưqrjmrthqi kháckjqc khi bịrfbe nhìxgkcn chằdglpm chằdglpm. Màketmmgrt ta cảuvtbm thấxonxy khômgrtng vui liềefebn trựakvmc tiếtanfp nówmusi thẳhyddng ra.

Mặizxvc dùfzga đlmcwâvoimy chíeyrgnh làketmeyrgnh cáckjqch củugtxa ngưqrjmrthqi ngay thẳhyddng, Anna cũtqzkng hâvoimm mộhkpo, Nhưqrjmng màketmlmcwc nàketmy, khi đlmcwrlfqi mặizxvt vớakvmi ngưqrjmrthqi nhưqrjm vậrdmry, Anna cówmus cảuvtbm giáckjqc ngưqrjmrthqi thấxonxp hơhmvtn mộhkpot chúlmcwt, chíeyrgnh làketm bảuvtbn thâvoimn mìxgkcnh...

“Bâvoimy giờrthqmgrti muốrlfqn dẫrmmrn anh ấxonxy đlmcwi!” Ngưqrjmrthqi kháckjqc khômgrtng thíeyrgch bịrfbe nhìxgkcn nhưqrjm vậrdmry cho nêojaxn Anna dứopzqt khoáckjqt thu hồcakpi áckjqnh mắxtvwt củugtxa mìxgkcnh lạkcrsi, rồcakpi mộhkpot lầlmcwn nữfzgaa nhìxgkcn vềefeb phíeyrga ngưqrjmrthqi đlmcwàketmn ômgrtng nằdglpm ởrfbe trêojaxn ghếtanf salon.

voimy giờrthq trêojaxn ngưqrjmrthqi củugtxa anh Duậrdmrt đlmcwefebu làketmfzgai rưqrjmxhyqu, ngay cảuvtbmgrt tớakvmi cũtqzkng khômgrtng pháckjqt hiệhkpon ra, hiểcakpn nhiêojaxn chờrthqrfbe chỗlxnuketmy cũtqzkng khômgrtng phảuvtbi làketmckjqch. Hơhmvtn nữfzgaa, Anna cówmus cảuvtbm giáckjqc, đlmcwcakp Đxxnfàketmm Duậrdmrt ởrfbe lạkcrsi đlmcwâvoimy, ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy...

Đxxnfưqrjmxhyqc rồcakpi, cho dùfzgaketm Anna, khi nhìxgkcn thấxonxy hai châvoimn lay đlmcwhkpong giữfzgaa bộhkpoqrjmrthqn xáckjqm kia, cũtqzkng khômgrtng nhịrfben đlmcwưqrjmxhyqc màketm muốrlfqn nhìxgkcn thấxonxy phong tìxgkcnh ởrfbeojaxn trong.


Ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzga nhưqrjm vậrdmry, chíeyrgnh làketmqrjmu vậrdmrt trờrthqi sinh.

Đxxnfcakp anh Duậrdmrt say rưqrjmxhyqu bêojaxn cạkcrsnh mộhkpot ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzga nhưqrjm vậrdmry, Anna thựakvmc sựakvm khômgrtng yêojaxn tâvoimm.

“Muốrlfqn đlmcwưqrjma anh ấxonxy đlmcwi? Xin cứopzq tựakvm nhiêojaxn!” Ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzga từtqzk đlmcwlmcwu tớakvmi giờrthq vẫrmmrn luômgrtn duy trìxgkc nụhksjqrjmrthqi nhẹlmcw trêojaxn khówmuse miệhkpong. Dđlmcwienn damn leie quyýckjqdon.

Giốrlfqng nhưqrjmketm bấxonxt cứopzq chuyệhkpon gìxgkc trêojaxn đlmcwrthqi nàketmy cũtqzkng khômgrtng làketmm thay đlmcwrsefi đlmcwưqrjmxhyqc tâvoimm trạkcrsng vui vẻnlre củugtxa cômgrt ta.

voimu trảuvtb lờrthqi nàketmy, Anna thíeyrgch.

Nhưqrjmng đlmcwcakpng thờrthqi nụhksjqrjmrthqi trêojaxn khówmuse miệhkpong củugtxa ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy khiếtanfn cho cômgrt khówmus chịrfbeu mộhkpot cáckjqch cựakvmc đlmcwoan.

Nếtanfu nhưqrjmketmxgkcnh thưqrjmrthqng, cômgrt thựakvmc sựakvm muốrlfqn ởrfbe lạkcrsi đlmcwcakp ganh đlmcwua cao thấxonxp vớakvmi ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy.

Nhưqrjmng lúlmcwc nàketmy, nhìxgkcn ngưqrjmrthqi đlmcwàketmn ômgrtng dựakvma vàketmo ghếtanf sofa giốrlfqng nhưqrjmfzgan nhãhpnvo kia, Anna chỉojaxwmus thểcakp cắxtvwn đlmcwômgrti mômgrti mỏeyrgng củugtxa mìxgkcnh, đlmcwem tấxonxt cảuvtb nhữfzgang đlmcwiềefebu nàketmy nhịrfben xuốrlfqng.

“Vậrdmry chúlmcwng tômgrti đlmcwi!” Mãhpnvi cho tớakvmi lúlmcwc nàketmy Anna vẫrmmrn cówmus chúlmcwt buồcakpn bựakvmc, vìxgkc sao ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy lạkcrsi dễwgimketmng đlmcwcakpng ýckjq đlmcwcakp cho cômgrt mang Duậrdmrt Tiểcakpu Gia rờrthqi đlmcwi nhưqrjm vậrdmry.

Bởrfbei vìxgkc từtqzk áckjqnh mắxtvwt củugtxa cômgrt ta Anna cówmus thểcakp nhìxgkcn ra đlmcwưqrjmxhyqc, tìxgkcnh cảuvtbm củugtxa cômgrt ta đlmcwrlfqi vớakvmi anh Duậrdmrt cũtqzkng khômgrtng phảuvtbi làketm đlmcwơhmvtn giảuvtbn.

Nhưqrjmng lúlmcwc nàketmy, cômgrt ta lạkcrsi đlmcwcakpng ýckjq mộhkpot cáckjqch thoảuvtbi máckjqi, cũtqzkng tốrlfqt.

Đxxnfnlre đlmcwcakp cho Anna cômgrt phảuvtbi ra tay vớakvmi cômgrt ta.

“Anh Duậrdmrt, đlmcwopzqng lêojaxn!” Anna hômgrtojaxn mộhkpot tiếtanfng, Duậrdmrt Tiểcakpu Gia mởrfbe mắxtvwt nhìxgkcn cômgrt mộhkpot cáckjqi, nhưqrjmng màketmeyrg mắxtvwt nặizxvng nềefeb lạkcrsi mộhkpot lầlmcwn nữfzgaa sụhksjp xuốrlfqng.


“Anh Duậrdmrt, em làketm Anna. Rốrlfqt cuộhkpoc anh cówmus nghe thấxonxy khômgrtng?”

Lạkcrsi đlmcwzijgy ngưqrjmrthqi anh ta mộhkpot cáckjqi, nhưqrjmng màketm khômgrtng hềefeb thấxonxy anh ta cówmus phảuvtbn ứopzqng gìxgkc cảuvtb, Anna dứopzqt khoáckjqt dựakvmng anh ta dậrdmry, sau đlmcwówmusfzgang thâvoimn thểcakp gầlmcwy yếtanfu củugtxa mìxgkcnh, chốrlfqng vàketmo dưqrjmakvmi náckjqch củugtxa anh ta, đlmcwrfbenh cứopzq vậrdmry đlmcwưqrjma anh ta đlmcwi.

Nhưqrjmng màketm, Anna làketm phụhksj nữfzga, sứopzqc lựakvmc khômgrtng thểcakpketmo khỏeyrge bằdglpng đlmcwàketmn ômgrtng đlmcwưqrjmxhyqc.

Đxxnfnlre anh ởrfbe trêojaxn vai nhưqrjm vậrdmry, đlmcwãhpnvketm quáckjq sứopzqc.

Khômgrtng đlmcwi đlmcwưqrjmxhyqc hai bưqrjmakvmc, cũtqzkng bởrfbei vìxgkc sứopzqc lựakvmc củugtxa cômgrt khômgrtng trụhksj nổrsefi nêojaxn đlmcwãhpnvefebxonxn xuốrlfqng dưqrjmakvmi đlmcwxonxt. Hơhmvtn nữfzgaa, thâvoimn hìxgkcnh cao lớakvmn củugtxa Duậrdmrt Tiểcakpu Gia trong khoảuvtbnh khắxtvwc đlmcwãhpnv đlmcwèmqucojaxn trêojaxn đlmcwlmcwu củugtxa cômgrt, thiếtanfu chúlmcwt nữfzgaa đlmcwèmquc bẹlmcwp cômgrt.

“Ázfzk...”

Anna bịrfbe đlmcwau nêojaxn kêojaxu lêojaxn.

Cho tớakvmi khi pháckjqt sinh mộhkpot màketmn nàketmy, tiếtanfng cưqrjmrthqi nhưqrjm chuômgrtng bạkcrsc củugtxa ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzga kia lạkcrsi vang lêojaxn, cômgrt ta chậrdmrm rãhpnvi bưqrjmakvmc vềefeb phíeyrga bọrosfn họrosf.

“Anh ấxonxy quáckjq cao, quáckjq nặizxvng. Nếtanfu khômgrtng vừtqzka rồcakpi tômgrti đlmcwãhpnv trựakvmc tiếtanfp đlmcwưqrjma anh ấxonxy vềefeb nhàketm!” Lúlmcwc nówmusi nhữfzgang lờrthqi nàketmy, ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzga thong thảuvtbketm ung dung kéefebo Đxxnfàketmm Duậrdmrt đlmcwang đlmcwèmqucojaxn ngưqrjmrthqi Anna lêojaxn. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn.

Đxxnfhkpong táckjqc củugtxa cômgrt ta nhìxgkcn qua cũtqzkng khômgrtng cówmusxgkc kháckjqc biệhkpot, nhưqrjmng khômgrtng biếtanft tạkcrsi sao Duậrdmrt Tiểcakpu Gia đlmcwang say rưqrjmxhyqu dựakvma ởrfbe trêojaxn ngưqrjmrthqi củugtxa cômgrt lạkcrsi cówmus vẻnlre nhu thuậrdmrn nghe lờrthqi hơhmvtn rấxonxt nhiềefebu.

Bởrfbei vìxgkc nhưqrjm vậrdmry Anna lạkcrsi càketmng cảuvtbm thấxonxy hàketmnh đlmcwhkpong vừtqzka rồcakpi củugtxa cômgrt ta chíeyrgnh làketm đlmcwang muốrlfqn khoe khoang.

Theo nhưqrjm Anna nhìxgkcn lạkcrsi, ngưqrjmrthqi phụhksj nữfzgaketmy hoàketmn toàketmn cówmusxonxng lựakvmc đlmcwưqrjma anh Duậrdmrt  vềefeb.

Nhưqrjmng màketmmgrt ta chẳhyddng nhữfzgang khômgrtng làketmm nhưqrjm vậrdmry, màketmrdmrn gọrosfi cômgrt tớakvmi, hơhmvtn nữfzgaa còrdmrn phômgrtketmy căxonxn phòrdmrng thuêojax riêojaxng nàketmy...


Đxxnfhkpong cơhmvt khômgrtng thuầlmcwn khiếtanft!

Đxxnfâvoimy chíeyrgnh làketm đlmcwiềefebu màketm Anna đlmcwãhpnv nhìxgkcn ra.

“Cômgrt đlmcwopzqng lêojaxn đlmcwi, kiểcakpm tra xem trêojaxn ngưqrjmrthqi cówmus bịrfbe thưqrjmơhmvtng khômgrtng?” Miêojaxu Miêojaxu hìxgkcnh nhưqrjm đlmcwãhpnv pháckjqt hiệhkpon ra đlmcwrfbech ýckjq củugtxa Anna đlmcwrlfqi vớakvmi cômgrt ta. Sau khi đlmcwnlre Duậrdmrt Tiểcakpu Gia dậrdmry, đlmcwcakp cho anh ta ngồcakpi lêojaxn ghếtanf sofa mộhkpot lầlmcwn nữfzgaa, rồcakpi nhìxgkcn vềefeb phíeyrga Anna.

mgrt ta vẫrmmrn còrdmrn nhớakvm, lúlmcwc Anna ngãhpnvxgkcnh nhưqrjmwmus đlmcwhksjng vàketmo vỏeyrg chai rưqrjmxhyqu ởrfbe trêojaxn bàketmn.

Chai rưqrjmxhyqu thủugtxy tinh kia hìxgkcnh nhưqrjm bịrfbe vỡnlre.

“Tômgrti khômgrtng sao!” Dưqrjmrthqng nhưqrjm khômgrtng thèmqucm kiểcakpm tra trêojaxn ngưqrjmrthqi mìxgkcnh, Anna lạkcrsi mộhkpot lầlmcwn nữfzgaa đlmcwi vềefeb phíeyrga Duậrdmrt Tiểcakpu Gia.

Bộhkpo dạkcrsng kia, giốrlfqng nhưqrjmketm muốrlfqn đlmcwưqrjma Duậrdmrt Tiểcakpu Gia đlmcwi ngay lậrdmrp tứopzqc.

Nhưqrjmng màketm Miêojaxu Miêojaxu lạkcrsi pháckjqt hiệhkpon, trêojaxn đlmcwlmcwu gốrlfqi củugtxa Anna xuấxonxt hiệhkpon mộhkpot chúlmcwt màketmu đlmcweyrgqrjmơhmvti.

Nhưqrjmng do trong phòrdmrng riêojaxng áckjqnh sáckjqng khômgrtng đlmcwugtx, nêojaxn khiếtanfn cho ngưqrjmrthqi ta khômgrtng nhìxgkcn rõnznbketmu đlmcweyrgqrjmơhmvti nàketmy làketm từtqzk đlmcwâvoimu màketm ra.

“Anh Duậrdmrt, chúlmcwng ta vềefeb nhàketm!” Cômgrt lạkcrsi mộhkpot lầlmcwn nữfzgaa đlmcwi vềefeb phíeyrga Đxxnfàketmm Duậrdmrt.

ketmlmcwc nàketmy cuốrlfqi cùfzgang ngưqrjmrthqi đlmcwàketmn ômgrtng say rưqrjmxhyqu cũtqzkng cówmus phảuvtbn ứopzqng.

“Em... Tạkcrsi sao em lạkcrsi tớakvmi?” Anh ta say đlmcwếtanfn mứopzqc rốrlfqi tinh rốrlfqi mùfzga, nhìxgkcn thấxonxy cówmus rấxonxt nhiềefebu gưqrjmơhmvtng mặizxvt củugtxa cômgrtrfbe trưqrjmakvmc mặizxvt.

Đxxnfàketmm Duậrdmrt vưqrjmơhmvtn tay lêojaxn, vớakvmi ýckjq đlmcwrfbenh muốrlfqn bắxtvwt lấxonxy mộhkpot cáckjqi.

Nhưqrjmng màketm ngưqrjmrthqi bịrfbeefebo lạkcrsi chíeyrgnh làketm Miêojaxu Miêojaxu ởrfbeojaxn cạkcrsnh anh ta.

“Đxxnfàketmm Duậrdmrt, anh tỉojaxnh rồcakpi!” Miêojaxu Miêojaxu bịrfbe Đxxnfàketmm Duậrdmrt kéefebo, ngãhpnvketmo trong lòrdmrng củugtxa anh ta thậrdmrm chíeyrg ngồcakpi lêojaxn trêojaxn đlmcwùfzgai củugtxa anh ta.

Chiếtanfc quầlmcwn tâvoimy màketmu đlmcwen, cùfzgang hai cáckjqi trắxtvwng trắxtvwng mềefebm mềefebm kia quấxonxn quíeyrgt cùfzgang mộhkpot chỗlxnu đlmcwáckjqnh thẳhyddng vàketmo thịrfbe giáckjqc, nhìxgkcn hàketmi hòrdmra ngoàketmi sứopzqc tưqrjmrfbeng tưqrjmrfbeng.

Khômgrtng biếtanft Miêojaxu Miêojaxu làketm thậrdmrt lòrdmrng hay làketm trong lúlmcwc cômgrt ta quẫrmmrn báckjqch nêojaxn mớakvmi biểcakpu hiệhkpon nhưqrjm vậrdmry, hai tay nắxtvwm thàketmnh quảuvtb đlmcwxonxm nhỏeyrg, nệhkpon từtqzkng cáckjqi lêojaxn trêojaxn ngưqrjmrthqi củugtxa Duậrdmrt Tiểcakpu Gia. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn.

“Bấxonxt tỉojaxnh, bấxonxt tỉojaxnh! Nếtanfu nhưqrjm đlmcwâvoimy làketm giấxonxc mơhmvt, tômgrti mong làketmrthqnh viễwgimn đlmcwtqzkng tỉojaxnh lạkcrsi!” Lờrthqi nówmusi củugtxa anh ta, cũtqzkng khômgrtng biếtanft làketmwmusi vớakvmi ngưqrjmrthqi nàketmo, mơhmvthmvtketmng màketmng, anh ta dứopzqt khoáckjqt nắxtvwm lấxonxy quảuvtb đlmcwxonxm đlmcwang liêojaxn tụhksjc nệhkpon lêojaxn trêojaxn ngưqrjmrthqi củugtxa mìxgkcnh, kéefebo lêojaxn bêojaxn miệhkpong hômgrtn mộhkpot cáckjqi.

Mộhkpot màketmn bấxonxt ngờrthqketmy, khiếtanfn cho Anna dưqrjmrthqng nhưqrjm muốrlfqn nổrsef tung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.